Chương 40

Ánh sáng xanh lét từ nòng súng linh năng không rực rỡ như những tia laser trong phim ảnh, mà mang màu sắc của băng giá và sự chết chóc.

Nó xuyên qua không khí loãng đặc của phòng thí nghiệm cổ kính, cắt ngang mùi hôi thối của máu cũ và chất sát trùng hóa học.

Y Hoa đứng bất động.

Không phải vì anh mất trí, hay bị tê liệt bởi nỗi sợ hãi tột cùng.

Mà là do một lý do khác sâu xa hơn, một sự tĩnh lặng đến rợn người đang bao trùm lấy ý thức của anh trong khoảnh khắc sinh tử này.

Cậu bé Y Hoa trước mặt — hình ảnh quá khứ được tái hiện với độ sắc nét đáng kinh ngạc — vẫn giữ nguyên tư thế bắn súng.

Đôi mắt đỏ ngầu kia không còn là đôi mắt của một đứa trẻ ngây thơ, mà là ánh nhìn của một kẻ giám định, lạnh lùng và đầy phán xét.

Nét vẽ trên khuôn mặt nhỏ bé ấy rung lên nhẹ nhàng, như thể chúng đang cố gắng thoát khỏi lớp vỏ bọc ảo ảnh để lộ ra bản chất thật sự bên dưới.

Y Hoa từ từ nhấc tay phải lên.

Hành động này chậm chạp đến mức đáng khinh nếu đặt trong một trận chiến thực tế, nhưng đối với anh lúc này, mọi chuyển động đều là một phép thử.

Anh đưa ngón trỏ chạm vào đầu đạn ánh sáng đang lơ lửng ngay trước ngực mình.

Không có va chạm vật lý.

Không có nhiệt độ bỏng rát.

Chỉ có cảm giác lạnh buốt lan tỏa dọc theo dây thần kinh, như thể những giọt nước đá đã được tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch chủ của anh.

"Đau," Y Hoa nói, giọng khàn đặc vì thiếu oxy từ lâu chưa hít thở đầy đủ một hơi thật sâu.

"Nhưng không phải là đau thể xác."

Cậu bé giả tạo ấy khẽ nhếch mép cười, nụ cười méo mó và grotesque.

Khẩu súng linh năng trong tay cậu bỗng nhiên biến đổi cấu trúc, các chi tiết kim loại hòa tan vào nhau rồi tái tạo thành một khối máu đông đen sẫm, pulpsation đập thình thịch như trái tim của một sinh vật sống còn đang hấp hối.

"Đau là cảm giác duy nhất xác nhận sự tồn tại," tiếng nói từ miệng cậu bé vang lên, nhưng lần này nó không đến từ cổ họng mà resonated trực tiếp vào não bộ Y Hoa, gây ra những cơn đau nhói ở thùy trán.

"Và em, người bản sao 001, đang sống trong một thế giới giả tạo nơi nỗi đau chỉ là dữ liệu đầu vào."

Y Hoa lùi lại半步, gót chân chạm vào tấm ván gỗ mục nát phía sau lưng.

Cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sầm lại ngay trước mặt anh, khóa chặt bởi một lực vô hình mà anh không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được qua sự thay đổi áp suất trong không khí.

Không gian xung quanh bắt đầu co hẹp lại.

Những bức tường bê tông xám xịt đang thấm ra những vệt máu đỏ tươi, chảy ngược từ sàn nhà lên trần nhà như những con sông đảo chiều thời gian.

Anh cúi xuống nhìn đôi tay của mình.

Da thịt màu trắng bệch đang bắt đầu xuất hiện những đường vân tím sẫm, giống hệt vết thương mà anh đã từng thấy trong gương khi tỉnh dậy sau lần "thức giấc" cuối cùng tại bệnh viện linh dị cấp 3.

Nhưng khác biệt ở chỗ này là các mạch máu dưới da không còn chứa huyết dịch đỏ thẫm nữa.

Thay vào đó, chúng lấp lánh những hạt bụi kim loại vi mô — dấu hiệu rõ ràng nhất của sự nhiễm độc công nghệ sinh học kết hợp với năng lượng tinh thần bị ô nhiễm.

"Em muốn nói gì?" Y Hoa hỏi, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng tính toán vốn có của mình, dù trái tim đang đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

"Rằng tôi là một kẻ giả mạo?

Một công cụ được tạo ra để chịu đựng nỗi đau thay cho người thật?"

"Không," cậu bé đáp lại, ánh mắt chuyển sang màu đen nhánh hoàn toàn, bao phủ cả tròng trắng và đồng tử.

"Em muốn nói rằng anh đã hiểu sai bản chất của sự hy sinh.

Cổ Tranh không bảo vệ em vì lòng thương hại.

Anh ta dùng em như một tấm chắn sống để hấp thụ những 'góc khuất' trong mạng lưới linh năng mà chính anh ấy không dám đối mặt."

Một luồng gió lạnh giá thổi qua từ phía sau lưng Y Hoa, mang theo mùi hương nồng nàn của rượu mạnh và sắt gỉ — dấu hiệu nhận dạng rõ ràng nhất của Cổ Tranh.

Nhưng ở đây chỉ có hai người: một bản sao ý thức đang đứng giữa vực thẳm tự hủy diệt, và một ký ức được nhân hóa để tra tấn nó.

Y Hoa nhắm mắt lại trong tích tắc.

Anh cần tập trung vào sự tuần hoàn năng lượng bên trong cơ thể — dù đó là cơ thể thật hay giả đi nữa thì quy luật bảo toàn vẫn phải áp dụng cho linh lực đang lưu chuyển bất thường này.

Khi mở mắt ra, anh thấy những đường vân tím trên tay đã lan rộng đến khuỷu tay, và chúng bắt đầu di chuyển theo một mô hình xác định: các ký tự cổ xưa được viết bằng ngôn ngữ của Tổ chức Quản lý Linh Giả — ngôn ngữ mà chỉ những cấp độ Cao Cấp mới có quyền tiếp cận.

"Cho tôi xem," Y Hoa yêu cầu, giọng nói vang lên với sức nặng bất thường, khiến không gian xung quanh rung động nhẹ.

"Hãy cho tôi thấy sự thật."

Cậu bé cười khẽ, tiếng cười đó vỡ tan thành hàng trăm mảnh kính vô hình bắn ra tứ phía.

Mỗi mảnh kính đều phản chiếu lại một phiên bản khác của Y Hoa: người đang gào khóc vì đau đớn trong phòng thí nghiệm; người đứng lặng lẽ giữa đống đổ nát sau khi tiêu diệt một con quái vật linh dị; và cả phiên bản hiện tại — kẻ nghi ngờ mọi thứ, kể chính sự tồn tại của mình.

"Anh không thể nhìn thấy tất cả," giọng nói trở nên xa vời hơn, như thể đang phát ra từ cuối hành lang dài vô tận.

"Bởi vì mỗi khi anh cố gắng chạm đến biên giới giữa thực và ảo, 'Người Thật' sẽ can thiệp.

Và lần này...

anh đã đi quá xa."

Y Hoa cảm nhận được một sự kéo dãn kỳ lạ trong không gian xung quanh mình.

Như thể trọng lực đang bị đảo ngược cục bộ, khiến những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bay lên lơ lửng trước mắt anh.

Chúng sắp xếp thành một hình ảnh ba chiều: đó là phòng điều khiển trung tâm của Tổ chức Quản lý Linh Giả, nơi mà hàng trăm màn hình hiển thị các chỉ số sinh tồn của vô số "Bản Sao Ý Thức" khác đang được nuôi dưỡng trong những bể chứa dịch màu xanh lá cây.

Và ở giữa tất cả mọi thứ ấy — ngồi trên chiếc ghế xoay bằng da bò đen bóng với vẻ mặt thư thái khó tin — là Y Hoa thật.

Người đàn ông có cùng khuôn mặt, cùng cơ thể, nhưng mang một ánh mắt hoàn toàn khác biệt: lạnh lùng, cao xa và đầy kiêu hãnh của kẻ thống trị đang quan sát những con kiến trong lọ thí nghiệm mà mình vừa tạo ra.

Y Hoa (bản sao) cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lại không phải vì sợ hãi, mà là do một sự nhận thức khủng khiếp rằng tất cả những gì anh trải qua từ lúc tỉnh dậy đều nằm trong tầm kiểm soát tuyệt đối của người kia.

Nhưng điều khiến anh thực sự run rẩy là khi nhìn kỹ vào màn hình hiển thị chỉ số sinh tồn của chính mình — dòng chữ đỏ rực đang nhấp nháy liên tục: *SỰ CỘNG HƯỞNG THƯƠNG TÍCH ĐÃ VƯỢT QUA NGưỡng Cảnh Báo 98%*.

Nếu con số đó đạt đến 100%, cơ thể vật lý này sẽ không chỉ bị phá hủy.

Mà toàn bộ ý thức của anh — bao gồm cả những ký ức, cảm xúc và nhân cách mà anh tin là duy nhất — sẽ bị xóa sạch hoàn toàn để làm nhiên liệu cho sự thăng cấp của Y Hoa thật lên cảnh giới Linh Vương.

Và giờ đây, cánh cửa dẫn ra khỏi căn phòng ảo tưởng này đang từ từ mở ra, lộ ra một con đường dài hun hút vào bóng tối nơi những bóng đen mờ ảo đang蠢蠢欲 động chờ đợi anh bước vào.

Không khí trong căn phòng ảo tưởng trở nên nặng nề đến mức khó thở, mỗi phân tử oxy dường như đều đang bị rút kiệt bởi sự hiện diện của cái bóng tối kia.

Không phải là mùi hôi thối hay hương hoa tàn lụi, mà là một mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với vị mặn chát của máu khô — mùi của những linh giả đã thất bại trước đây.

Vương Thừa Tích đứng yên tại chỗ, đôi chân anh như bị đóng đinh vào nền đá lạnh giá.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi thuần túy, mà là do cơ thể vật lý đang phản ứng dữ dội với áp lực tinh thần đè nén từ bên ngoài.

Anh biết rằng nếu bước qua ngưỡng cửa đó, mọi nỗ lực giữ vững bản ngã của mình suốt thời gian qua có thể sẽ trở thành vô nghĩa.

Y Hoa không cần phải ra tay trực tiếp ngay lúc này.

Cô ta chỉ cần mở cánh cửa và chờ đợi.

Sự cám dỗ tiềm ẩn trong bóng tối kia mạnh hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Nó hứa hẹn sự giải thoát khỏi nỗi đau, khỏi những ký ức chồng chéo lẫn lộn giữa Vương Thừa Tích thật và Y Hoa giả mạo.

Anh cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Những ngón tay đang run lên bần bật, không phải vì lạnh lẽo của căn phòng, mà là do năng lượng dị thường đang tuôn chảy qua các huyệt đạo bị tổn thương.

Da dẻ anh trở nên trong suốt một cách kỳ lạ, lộ ra những mạch máu đen ngòm dưới bề mặt da — dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy hệ thống thần kinh đang dần sụp đổ dưới gánh nặng của ý thức ngoại lai.

"Bí mật này không nằm ở phía sau cánh cửa," Vương Thừa Tích thì thầm với chính mình, giọng nói khô khốc như tiếng cát chảy.

"Nó nằm ngay tại nơi ta đứng."

Anh quay lưng lại với con đường hun hút kia và bước lùi về phía trung tâm căn phòng ảo tưởng.

Ở đó, một khối đá granit đen bóng đang đặt trên bục cao, phủ đầy bụi thời gian.

Đó là Di Vật Linh Giả — thứ mà tổ chức Quản lý Dị năng đã tìm kiếm suốt ba mươi năm qua nhưng chưa bao giờ dám chạm vào trực tiếp vì sợ bị đồng hóa ý thức.

Khi Vương Thừa Tích tiến lại gần, anh cảm nhận được một sự rung động kỳ lạ phát ra từ khối đá.

Nó không phải là tiếng vang vật lý, mà là những đoạn ký ức rời rạc xâm nhập thẳng vào não bộ của anh.

Những hình ảnh mờ ảo về một thành phố cổ xưa bị bao phủ bởi sương mù xám xịt, nơi các linh giả đầu tiên đã hy sinh mạng sống để niêm phong Y Hoa trong thế giới này.

Anh nhận ra rằng sự thật bi thảm hơn những gì hồ sơ mật ghi chép lại.

Y Hoa không phải là kẻ xâm lược từ bên ngoài.

Cô ta là sản phẩm của chính nhân loại — một thực thể được tạo ra từ nỗi sợ hãi tập thể và mong muốn kiểm soát tuyệt đối năng lượng linh dị.

Cánh cửa phía sau anh phát ra tiếng kẽ cọt khi đóng sầm lại, cắt đứt nguồn ánh sáng yếu ớt duy nhất trong phòng.

Bóng tối nuốt chửng mọi vật, chỉ còn lại khối đá đen ngòm đang tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt, lạnh lẽo và đáng sợ.

Vương Thừa Tích đưa tay chạm vào bề mặt lạnh giá của di vật.

Ngay lập tức, một cơn đau nhức xương sống xé toạc cơ thể anh.

Những ký ức không thuộc về anh tràn ngập tâm trí: hình ảnh những linh giả cao cấp nhất trong tổ chức đang ngồi quanh bàn họp, bình tĩnh thảo luận việc hy sinh bao nhiêu mạng người để duy trì sự ổn định cho thành phố hiện đại này.

Họ đã luôn biết rằng mỗi lần Y Hoa thăng cảnh giới là một lần họ phải thanh lọc dân số linh giả yếu kém.

Và Vương Thừa Tích không may mắn nằm trong nhóm được bảo vệ, mà trở thành thí nghiệm sống cuối cùng để tìm ra cách vượt qua ngưỡng 100% mà không bị tiêu diệt hoàn toàn.

Sự phản bội này sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Nó đánh vào niềm tin cơ bản nhất của anh về công lý và sự hy sinh vì cộng đồng.

Anh đã chiến đấu, đã流血 (xuất huyết), đã mất đi những người bạn thân thiết chỉ để phục vụ cho một trò chơi quyền lực tàn kh mà không ai muốn thừa nhận sự tồn tại của nó.

Khối đá bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực ý thức của anh.

Những mảnh vụn bay ra không phải là đá, mà là những ký tự linh văn cổ xưa đang bốc cháy màu xanh lam.

Mỗi ký tự đều chứa đựng một phần thông tin về cơ chế hoạt động của Y Hoa — và quan trọng hơn, điểm yếu chí mạng trong hệ thống kiểm soát ý thức của cô ta.

Vương Thừa Tích nhận ra rằng chiến thắng cuối cùng không phải là tiêu diệt Y Hoa.

Điều đó là bất khả thi khi cô ta đã trở thành một phần không thể thiếu trong cấu trúc năng lượng của cả khu vực.

Thay vào đó, anh cần phá vỡ vòng lặp ký ức — cắt đứt mối liên kết giữa ý thức linh giả và thực thể linh dị này trước khi nó hoàn toàn đồng hóa anh.

Nhưng để làm được điều đó, anh phải chấp nhận một cái giá khủng khiếp: xóa bỏ hoàn toàn nhân cách hiện tại của mình.

Những kỷ niệm về gia đình, về tình yêu đầu đời, về lý tưởng trẻ thơ — tất cả sẽ biến mất vĩnh viễn cùng với sự sụp đổ của ý thức cá nhân.

Anh mỉm cười bitterly trong bóng tối.

Đây mới là bí mật thực sự mà tổ chức muốn che giấu: không có anh hùng nào tồn tại trong thế giới linh dị này.

Chỉ có những con cờ biết hy sinh đúng thời điểm để duy trì trật tự cho những kẻ cầm quyền tiếp tục sống sung túc dưới ánh đèn neon của thành phố hiện đại.

Khối đá hoàn toàn vỡ tan, giải phóng một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ quét sạch mọi ảo ảnh xung quanh.

Vương Thừa Tích bay ngược ra sau, va đập mạnh vào bức tường vô hình bao bọc căn phòng.

Máu từ khóe môi anh chảy xuống, nhưng ánh mắt thì sáng hơn bất kỳ lúc nào trước đây — lạnh lùng và quyết liệt như lưỡi dao sắc bén nhất.

Anh không còn là một linh giả đang cố gắng sống sót nữa.

Anh đã trở thành công cụ hoàn hảo để thực hiện sứ mệnh tự hủy của mình.

Và đó mới chính là thứ đáng sợ nhất mà Y Hoa phải đối mặt: một kẻ thù hiểu rõ giá trị của sự hy sinh đến mức sẵn sàng trao đi tất cả chỉ để tạo ra một vết nứt nhỏ trong hệ thống kiểm soát tuyệt đối kia.

Bóng tối bắt đầu co lại, lùi dần về phía cánh cửa đang mở hé.

Nhưng lần này, Vương Thừa Tích không chạy trốn.

Anh bước thẳng vào tâm điểm của ánh sáng xanh lam từ di vật vỡ vụn, chấp nhận để năng lượng thuần khiết nhất ấy thiêu rụi phần còn sót lại của nhân cách con người trong anh.

Chiến tranh thực sự chưa bắt đầu.

Nó chỉ mới chuẩn bị cho giai đoạn cuối cùng — nơi ranh giới giữa thiện và ác trở nên mờ nhạt đến mức không thể phân biệt được ai là kẻ chiến thắng, hay liệu có tồn tại khái niệm đó nữa khi mọi thứ đều đã sụp đổ thành tro bụi của những lựa chọn đạo đức phức tạp nhất mà con người phải đối mặt trong bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập