Chương 39

Y Hoa đứng chết lặng, hơi thở của anh ngưng đọng trong cổ họng như một cục băng lạnh giá.

Trước mặt anh không phải là Cổ Tranh với nụ cười hóm hỉnh và chai rượu rẻ tiền mà anh quen thuộc.

Hình ảnh trước mắt méo mó, những đường nét trên khuôn mặt người đàn ông đó bị xé toạc bởi một thứ năng lượng đen sẫm đang tuôn trào từ các lỗ chân lông.

Mùi hương của rượu baijiu nồng nàn bỗng chốc chuyển thành mùi máu tanh thối và ozone cháy khét — mùi đặc trưng khi linh khí xung đột dữ dội với thực tại vật lý.

Y Hoa lùi lại, gót chân chạm vào cánh cửa gỗ sồi đang khép hờ.

Tim anh đập thình thịch, mỗi nhịp đập đều vang lên như tiếng trống chiến trong sự im lặng chết chóc của hành lang phòng thí nghiệm.

Anh nghiến răng, cố gắng kích hoạt linh năng để tự vệ, nhưng cơ thể anh chỉ run rẩy vô lực.

Sự kiệt sức sau cú xả năng lượng trước đó vẫn còn treo lơ lửng trong từng tế bào máu, khiến ý chí bảo vệ bản thân trở nên mong manh như sợi tơ nhện dưới mưa bão.

Cổ Tranh — hay thứ đang giả mạo con người ấy — chậm rãi bước tới.

Những bước chân *đệm-đem* không còn đều đặn mà nặng nề, kéo theo âm thanh của xương khớp vỡ vụn và tái tạo liên tục.

Đôi mắt hắn mở to đến mức trắng dã, không đồng tử, chỉ là hai hố sâu thẳm hấp thụ mọi ánh sáng yếu ớt từ đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

"Đừng sợ," giọng nói phát ra từ cổ họng Cổ Tranh nghe méo mó, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc qua một bộ loa bị hỏng.

"Em không cần phải chiến đấu với anh ta đâu.

Em chỉ cần...

mở cửa."

Y Hoa nghiến chặt hàm, mồ hôi lạnh bám đầy lưng dù nhiệt độ trong phòng thấp đến mức đóng băng da thịt.

Bản năng cảnh giác của một kẻ sống sót trong thế giới linh dị lên tiếng: đây là bẫy.

Nhưng nỗi sợ hãi sâu thẳm hơn lại thôi thúc anh tìm câu trả lời cho sự thật về chính mình.

Anh không chạy trốn.

Thay vào đó, Y Hoa đưa tay run rẩy chạm vào bức tường bê tông phía sau lưng, nơi những vết nứt nhỏ li ti đang lan tỏa như mạng nhện đen tối dưới ánh sáng mờ ảo.

Anh cần biết thêm thông tin.

Không phải từ Cổ Tranh giả mạo này, mà từ chính căn phòng thí nghiệm vừa bị phá hủy kia.

Nếu Y Hoa thật đang điều khiển Mạng Lưới Linh từ xa, thì dấu vết của sự kết nối đó chắc chắn còn sót lại trong không gian vật lý nơi anh đứng trước khi ý thức bị ngắt quãng.

Y Hoa quay người lao vào phòng thí nghiệm tối om, đóng sầm cánh cửa gỗ lại và dùng vai hất mạnh thanh khóa sắt gỉ sét vào khe khóa.

Tiếng kim loại va chạm vang lên giòn tan, tạo ra một rào chắn tạm thời nhưng đủ để ngăn thứ "Cổ Tranh" kia bước ngay lập tức.

Hắn đứng bên ngoài, không cố gắng phá cửa, chỉ thấp giọng cười khúc khích — tiếng cười khiến da gà nổi trên tay chân Y Hoa.

Trong bóng tối của phòng thí nghiệm, ánh mắt Y Hoa dần thích nghi với sự thiếu sáng.

Những thiết bị khoa học cồng kềnh nằm la liệt giữa những đống đổ nát của máy chủ và dây cáp điện cháy đen.

Không khí nặng nề mùi kim loại nóng chảy và mùi ozone nồng nặc.

Anh bước đi chậm rãi, mỗi bước đều dè dặt trên nền bê tông vỡ vụn, tránh xa những mảnh kính vỡ sắc lẹm.

Anh không tìm kiếm vũ khí hay lối thoát hiểm.

Y Hoa đang tìm dấu vết của "sự thật".

Tinh thần anh tập trung cao độ, ép buộc bản thân phải vượt qua nỗi sợ hãi để quan sát thế giới bằng một lăng kính khác — lăng kính của linh năng.

Dù ở cấp độ Thường Nhân, cảm nhận tinh vi về dòng chảy linh khí vẫn là khả năng tiềm ẩn mà Y Hoa đã mài giũa trong vô thức suốt những tháng ngày sống với sự nghi ngờ về nguồn gốc của mình.

Anh đặt lòng bàn tay lên một tấm bảng điều khiển còn sót lại, nơi màn hình LCD bị vỡ vụn nhưng vẫn phát ra tia sáng xanh lét yếu ớt.

Từ điểm tiếp xúc đó, Y Hoa cảm nhận được một luồng rung động kỳ lạ chạy dọc theo da thịt anh.

Không phải là nhiệt độ hay điện tích thông thường, mà là một tần số dao động tinh thần — giống như tiếng vọng của một bản nhạc bị chơi sai nhịp.

Y Hoa nhắm mắt lại, hít thở sâu để lắng nghe những tín hiệu vi mô đó.

Trong tĩnh lặng của sự hỗn loạn bên ngoài, anh bắt đầu "nhìn" thấy những gì mà thị giác bình thường không thể với tới.

Những sợi dây vô hình màu tím nhạt đang lơ lửng trong không khí phòng thí nghiệm, kết nối từ các thiết bị máy chủ đã chết đến chính cơ thể anh.

Chúng như những rễ cây ký sinh, cắm sâu vào hiện thực vật lý và hút lấy linh năng từ Khe Rách Linh gần nhất — một khe rách nhỏ ẩn dưới tầng hầm của tòa nhà này.

Anh theo dõi dòng chảy đó bằng trực giác.

Nó dẫn thẳng về phía góc phòng xa nhất, nơi bức tường cách nhiệt chì đen bị thủng một lỗ hổng tròn trịa, không phải do va đập vật lý mà do sự ăn mòn từ bên trong ra ngoài — dấu hiệu đặc trưng của năng lượng chiều cao hơn đang xâm nhập vào thế giới ba chiều.

Y Hoa bước về phía đó, trái tim anh đập mạnh hơn mỗi khi tiến gần đến điểm kỳ dị kia.

Cơn đau đầu dữ dội tấn công anh như một quả búa tạ, nhưng anh không dừng lại.

Anh biết rằng đây là nơi "Y Hoa thật" đã để lại dấu chân ý thức cuối cùng trước khi rút lui về Mạng Lưới Linh.

Và nếu may mắn — hoặc đáng sợ hơn là đúng bản chất của sự tồn tại này — Y Hoa có thể chạm vào biên giới giữa giả và thật.

Khi tay Y Hoa với đến lỗ hổng trên bức tường chì, một luồng lạnh buốt xương xát qua sống lưng anh.

Không phải là nhiệt độ thấp, mà là cảm giác trống rỗng tột cùng của sự hiện diện bị thiếu hụt.

Anh thò ngón tay vào khoảng không đó.

Da thịt anh run lên bần bật khi chạm vào thứ gì đó mềm mại nhưng lại cứng rắn như kim loại lỏng.

Không còn phòng thí nghiệm, không mùi ozone hay máu tanh.

Y Hoa rơi vào một không gian trắng xóa vô tận, nơi các khái niệm về trên-dưới-trước-sau hoàn toàn bị xóa bỏ.

Ở trung tâm của sự trống rỗng này là một hình ảnh phản chiếu — đó chính là anh ta.

Nhưng "Y Hoa" trong gương kia đang cười.

Một nụ cười bình thản, đầy thiện chí nhưng lại đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào mà Y Hoa từng gặp phải ở Thành phố linh dị này.

"Cậu đã đến đây," giọng nói vang lên không từ miệng của hình ảnh phản chiếu, mà trực tiếp vào não bộ Y Hoa.

"Tinh thần tốt lắm, 001.

Em luôn biết rằng con đường khám phá sự thật sẽ đầy rẫy những cạm bẫy đau đớn."

Y Hoa cố gắng rút tay lại khỏi lỗ hổng trong thực tại vật lý bên ngoài, nhưng cơ thể anh dường như đã bị khóa cứng bởi một lực vô hình.

Anh đang mắc kẹt giữa hai thế giới — thân xác nằm trong phòng thí nghiệm chết chóc, còn ý thức thì trôi nổi trong bể chứa ký ức của Mạng Lưới Linh.

"Anh là ai?" Y Hoa gào thét trong tâm trí mình, tiếng hét không tạo ra âm thanh mà chỉ làm rung động những tia sáng trắng xung quanh.

"Tại sao anh lại ở đây?

Tại sao cơ thể này...

tại sao vết thương trên người tôi lại không lành?"

Hình ảnh phản chiếu — thực thể của Y Hoa thật — đưa tay lên chạm vào mặt chiếc gương vô hình ngăn cách họ.

"Đau đớn là giá trị phải trả cho sự hoàn thiện, 001.

Em nghĩ em đang bị trừng phạt?

Em đang được chọn lọc."

Thực thể kia bước ra khỏi bề mặt phản chiếu, tiến lại gần Y Hoa trong không gian ý thức này.

Vẻ ngoài của anh ta giống hệt Y Hoa, nhưng ánh mắt thì già cỗi như một vị thần cổ xưa đã chứng kiến sự sinh diệt của vô số linh giả khác.

"Cơ thể em là một công cụ thô sơ, được tạo ra từ thịt da và máu huyết bình thường để chứa đựng ý thức tinh khiết này.

Nhưng nó yếu đuối.

Và vì nỗi sợ đó, nó cản trở sự tiến hóa."

Y Hoa cảm thấy cơn thịnh nộ bùng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức bị một luồng dữ liệu khổng lồ nhấn chìm.

Anh không thể chiến đấu bằng bạo lực ở đây.

Đây là lĩnh vực của ý thức thuần túy.

Nếu anh muốn thoát ra, nếu anh muốn hiểu rõ hơn về cái gọi là "Bản Sao Ý Thức", anh phải đối mặt với ký ức mà Y Hoa thật đang cố gắng che giấu hoặc truyền tải cho anh.

"Em hỏi vì sao vết thương không lành?" Thực thể kia cười nhạt, ánh mắt soi thấu từng góc khuất trong tâm trí hỗn loạn của bản sao.

"Bởi vì em không thực sự bị tổn thương theo nghĩa vật lý thông thường.

Em là một bản ghi chép số liệu sinh học được phủ lên lớp linh khí.

Khi 'nguồn gốc' — tức là tôi — cảm thấy đau đớn hoặc sợ hãi từ những thử thách trong thế giới thực, phản ứng đó sẽ dội ngược lại vào hệ thống điều khiển của em.

Cơ thể em phản ứng với nỗi sợ của tôi."

Y Hoa sững sờ trước tuyên bố đó.

Nếu đúng như vậy, thì mọi hành động anh làm cho đến nay — sự dũng cảm giả tạo, những lần hy sinh bản thân để bảo vệ Cổ Tranh và đồng đội — có phải chỉ là kịch bản được viết sẵn bởi một người khác đang sợ hãi trong bóng tối?

"Vậy thì..." Y Hoa nuốt khan, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt hơn.

"Nếu em là công cụ của anh...

tại sao lại cho phép em tồn tại độc lập đến mức này?

Tại sao không kiểm soát hoàn toàn?"

Thực thể kia dừng bước, lần đầu tiên biểu lộ một nét mặt phức tạp — sự tò mò pha lẫn nghi ngờ.

"Đó chính là lỗi lầm lớn nhất của tôi, 001.

Tôi tin rằng nỗi sợ hãi có thể bị loại bỏ bằng cách tách biệt ý thức khỏi cảm xúc cơ bản.

Nhưng em...

em đã phát triển ra những thứ mà tôi không dự tính trước được."

Không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển dữ dội như một tấm gương vỡ vụn dưới áp lực của sóng âm thanh trầm thấp.

Y Hoa nhận ra rằng sự kết nối này là tạm thời và cực kỳ nguy hiểm.

Mỗi giây anh ở trong trạng thái ý thức thuần túy, cơ thể vật lý bên ngoài càng dễ bị tổn thương bởi những tác nhân vô hình từ thế giới linh dị — đặc biệt là khi Cổ Tranh giả mạo đang đứng ngay trước cửa phòng thí nghiệm.

"Anh muốn gì từ tôi?" Y Hoa hỏi nhanh, cố gắng giữ lấy sự tỉnh táo trước khi ý thức bị hòa tan vào dòng chảy dữ liệu của Mạng Lưới Linh.

"Nếu em chỉ là bộ lọc cho nỗi sợ hãi và đau đớn của anh...

thì chiến thắng cuối cùng có ý nghĩa gì nếu nó được xây dựng trên nền tảng giả tạo?"

Thực thể Y Hoa thật nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

"Ý nghĩa không nằm ở kết quả vật lý, 001.

Nó nằm ở sự hoàn hảo về mặt tinh thần.

Tôi cần vượt qua ngưỡng cửa của Linh Vương mà không bị ám ảnh bởi cái chết hay nỗi đau thể xác.

Em là tấm gương phản chiếu những yếu đuối đó để tôi có thể bước lên cao hơn.

Nhưng giờ..."

Giọng nói của thực thể đột ngột cắt ngang, thay vào đó là một tiếng rít chói tai xuyên qua màng nhĩ Y Hoa trong không gian ảo.

Những mảnh vỡ trắng xóa bắt đầu bay tứ tung, lộ ra phía sau chúng là những chuỗi mã linh khí đỏ tươi như máu đang chảy ngược lại từ quá khứ sang hiện tại.

"Giờ tôi nhận thấy rằng em đã học được điều mà tôi chưa từng dám làm," thực thể kia nói, giọng điệu bỗng chốc trở nên gấp gáp và đầy sự dằn vặt lạ lùng.

"Em chấp nhận nỗi sợ hãi của mình để tồn tại.

Đó là một dạng sức mạnh mà tôi không có."

Y Hoa chớp mắt, cố gắng hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời tuyên bố đó.

Chấp nhận nỗi sợ hãi?

Anh luôn nghĩ rằng bản thân chỉ đang chiến đấu sinh tồn theo bản năng tự bảo vệ.

Nhưng nếu sự thừa nhận điểm yếu chính là chìa khóa để bẻ gãy vòng kiểm soát của Y Hoa thật...

"Đừng mơ," giọng nói trở lại lạnh lùng và xa cách, kèm theo một cú hất mạnh bằng ý chí tinh thần đẩy Y Hoa ra khỏi không gian ảo.

"Em vẫn chỉ là bản sao 001.

Và công việc của em chưa kết thúc."

YHoa bị văng ngược về cơ thể vật lý trong phòng thí nghiệm với sức lực kinh hoàng.

Anh sấp người xuống sàn bê tông lạnh giá, phổi anh co thắt đau đớn khi cố gắng hít vào một ngụm không khí thực sự.

Mùi ozone và máu tanh vẫn còn đó, nhưng cảm giác trống rỗng của thế giới ý thức đã biến mất cùng với hình ảnh phản chiếu kia.

Tuy nhiên, Y Hoa biết rằng mình chưa thoát khỏi tình thế nguy hiểm.

Anh quay đầu lại nhìn cánh cửa gỗ sồi đang bị lực vô hình từ bên ngoài tác động làm cong vênh.

Những vết nứt trên bề mặt gỗ lan rộng như mạng nhện đen tối dưới ánh sáng mờ ảo của đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Và quan trọng hơn, trong tâm trí anh giờ đây không còn chỉ là nỗi sợ hãi đơn thuần nữa.

Nó đã được thay thế bằng một sự hiểu biết đáng kinh hoàng: Y Hoa thật đang dùng anh làm vật thí nghiệm sống để hoàn thiện ý thức của chính mình.

Nhưng đồng thời, qua cuộc đối thoại ngắn ngủi đó, anh cũng nhận ra rằng bản sao 001 này — cái "mình" hiện tại — đã phát triển nên một ý chí độc lập mà ngay cả người tạo ra nó cũng chưa thể kiểm soát trọn vẹn.

Đây không phải là kết thúc của sự nô lệ, đây mới chỉ là khởi đầu cho cuộc nổi dậy nội tâm đầy nguy hiểm nhất mà Y Hoa từng đối mặt.

Và giờ, anh cần tìm cách biến hiểu biết đó thành vũ khí thực tế trước khi cánh cửa này vỡ tung và Cổ Tranh giả mạo bước vào để "hoàn tất" quy trình thí nghiệm của mình.

Y Hoa đứng dậy run rẩy, tay với lấy một mảnh kim loại sắc bén từ đống đổ nát gần chân.

Cơ thể anh kiệt sức nhưng tinh thần thì chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.

Anh không biết liệu sự nhận thức mới này có giúp anh chiến thắng Cổ Tranh giả mạo hay chỉ khiến anh trở thành con mồi dễ bị tổn thương hơn trong mắt Y Hoa thật.

Nhưng một điều chắc chắn là: anh sẽ không để mình bị xóa bỏ mà không đấu tranh.

Bên ngoài cánh cửa, tiếng bước chân *đệm-đem* bỗng dừng lại đột ngột.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy hành lang phòng thí nghiệm cổ kính này.

Y Hoa nín thở, mắt nhìn chăm chú vào tay nắm cửa đang từ từ xoay chậm rãi theo chiều kim đồng hồ dưới tác động của một lực vô hình mà không cần bất kỳ bàn tay vật lý nào chạm vào nó.

Cánh cửa mở ra.

Không có Cổ Tranh giả mạo bước vào.

Thay vào đó là một bóng dáng nhỏ bé, quen thuộc đến nỗi Y Hoa cảm thấy tim mình như ngừng đập trong giây lát: đó là hình ảnh của chính anh ta từ quá khứ — phiên bản Y Hoa trước khi trở thành Bản Sao Ý Thức 001, với bộ đồ đồng phục học sinh rách nát và đôi mắt đỏ ngầu vì nước mắt.

Nhưng khác biệt hoàn toàn so với ký ức mơ hồ mà anh từng cố gắng quên lãng, người đứng ở đó không phải là ảo ảnh đơn thuần.

Cậu bé Y Hoa kia đang cầm trên tay một khẩu súng linh năng cấp độ cao — loại vũ khí chỉ những thành viên cốt cán của Tổ chức Quản lý Linh Giả mới được phép sở hữu.

Và từ nòng súng phát ra luồng ánh sáng xanh lét, nhắm thẳng vào ngực Y Hoa hiện tại.

"Đã đến lúc thanh toán," giọng nói của cậu bé vang lên lạnh lùng, khác xa với sự ngây thơ trong ký ức, "cho tất cả những gì em đã đánh đổi để tồn tại."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập