Chương 38

Không khí trong căn phòng biệt thự cũ kỹ mang mùi ẩm mốc của giấy tờ mục rữa và sắt gỉ.

Y Hoa đứng trước tấm gương vỡ vụn, ánh mắt trống rỗng nhưng bên dưới lớp băng giá đó là một cơn bão dữ dội đang xé nát lý trí.

Anh đưa tay lên chạm vào má mình.

Da thịt ấm nóng, mạch đập đều đặn.

Nhưng cảm giác đó...

nó không thuộc về anh nữa.

Hoặc ít nhất, vậy mới là cách Y Hoa hiểu về sự hiện diện của chính mình trong thế giới này sau cú sốc từ chương trước.

Giọng nói vang vọng bên tai vẫn còn ngân nga, một âm thanh ma quái giống hệt giọng điệu lạnh lùng mà anh thường dùng để phân tích tình huống chiến đấu: *"Cuối cùng, chúng ta cũng hoàn chỉnh."* Y Hoa nhắm mắt lại, hít sâu một hơi dài.

Không phải hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là phản ứng của kẻ yếu đuối trước cái chết, và Y Hoa không tin mình đã chết — hay đúng hơn, anh không chấp nhận khái niệm "cái chết" theo nghĩa thông thường.

Nếu cơ thể này thuộc về Mạng Lưới Linh, nếu ý thức này chỉ là một bản sao số 001 được nhét vào xác người vô danh để phục vụ cho sự hoàn thiện của Y Hoa thật, thì điều đó có nghĩa anh ta đang sống trong một cái lồng bằng xương bằng thịt nhưng bị điều khiển từ xa.

Anh bước ra khỏi phòng ngủ, chân đạp lên những mảnh kính vỡ nhỏ li ti dưới sàn nhà.

Tiếng lạo xạo nghe rõ rệt trong không gian tĩnh mịch của biệt thự bỏ hoang này — nơi được Cổ Tranh chọn làm điểm trú ẩn tạm thời sau khi thoát khỏi cái gọi là "Khe Rách Linh" vừa đóng lại.

Y Hoa cần tìm bằng chứng.

Không phải để chứng minh sự tồn tại, mà để xác định ranh giới giữa con người và công cụ.

Căn nhà rộng lớn nằm sâu trong khu vực cách ly của Thành phố, một nơi được Tổ chức Quản lý Linh Giả niêm phong vì nồng độ linh khí bất ổn định quá cao.

Những bức tường bê tông cốt thép dày cộp không thể ngăn chặn sự rò rỉ từ các khe nứt thực tại, tạo nên những bóng đổ dài ngoằn ngoèo và méo mó dưới ánh đèn điện nhấp nháy yếu ớt.

Y Hoa đi dọc hành lang tối om, tay đặt lên thành cửa sắt lạnh toát.

Anh cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình — thứ linh lực kỳ lạ mà anh đã thức tỉnh không rõ nguồn gốc từ khi nào đó giờ đang trở nên hung dữ hơn.

Nó không còn là những tia sáng màu xanh nhạt nữa, mà mang sắc tím thẫm của sự phân rã và tái sinh.

Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi nặng nề ở cuối hành lang thứ hai.

Trên bảng tên kim loại đã gỉ sét khắc dòng chữ: *PHÒNG THÍ NGHIỆM TẦNG 3 - CẤM VÀO*.

Y Hoa nhớ đến bản đồ sơ bộ mà Cổ Tranh từng phác họa cho anh xem khi họ lần đầu thâm nhập vào khu phức hợp này trong quá khứ — hay đó là ký ức của Y Hoa thật?

Ranh giới giữa hai ý thức đang trở nên mờ nhạt.

Anh rút ra một chiếc chìa khóa đồng đen, lạnh ngắt từ túi áo khoác.

Đây không phải vật phẩm mà anh tìm được hôm nay.

Nó xuất hiện trong tay anh ngay sau khi tỉnh dậy, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này hàng thập kỷ.

Khóa quay với tiếng *cạch* khô khan, vang lên như một lời phán quyết.

Cánh cửa mở ra, để lộ ra một căn phòng nhỏ, tối tăm và chật hẹp được lót đầy các tấm cách nhiệt bằng chì đen.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn kim loại lớn, trên đó đặt những thiết bị điện tử cũ kỹ đã ngừng hoạt động từ lâu: màn hình CRT bụi bặm, dây cáp chằng chịt như ruột thừa của một sinh vật khổng lồ đang chết dần, và ở chính giữa — một cái ghế da đỏ sẫm với đầy đủ dây đai giữ cơ thể.

Y Hoa bước vào phòng.

Cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Không phải vì bóng tối hay sự cô độc, mà là bởi vì anh cảm thấy mình *thuộc về* nơi này.

Như thể đây là nhà của anh ta — hoặc chính xác hơn, là nhà của cái ý thức đang chiếm đoạt cơ thể anh.

Y Hoa tiến lại gần chiếc bàn kim loại.

Ánh sáng từ cửa sổ nhỏ bên kia hành lang chiếu vào phòng tạo thành những tia bụi lơ lửng trong không khí tĩnh lặng.

Anh cúi xuống nhìn kỹ hơn các thiết bị.

Những con chip vi xử lý cũ nát vẫn còn gắn trên mạch điện, nhưng chúng được kết nối với một thứ gì đó khác thường — những ống thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu xanh nhạt đang bốc hơi nhẹ nhàng dù phòng này đã đóng kín cửa nhiều năm.

Đây không phải là nơi lưu trữ dữ liệu thông thường.

Đây là một trạm trung chuyển ý thức.

Y Hoa đưa tay ra, chạm vào màn hình CRT lạnh lẽo.

Ngay khi ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt kính, những dòng mã nhị phân bắt đầu chạy dọc theo viền màn hình với tốc độ chóng mặt, không cần nguồn điện cung cấp.

Y Hoa lùi lại một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Anh nhận ra rằng linh năng của mình đang phản ứng với các thiết bị này.

Nó không phải là sự tương tác vật lý thông thường; đó là sự cộng hưởng giữa ý thức và ký ức được lưu trữ trong máy móc.

Anh tập trung tinh thần, đẩy linh lực vào lòng bàn tay, cố gắng "đọc" những dòng mã ấy thay vì nhìn chúng bằng mắt thường.

Thông tin ập đến như một cơn lũ dữ dội: *Mã định danh: Y Hoa-001.

Trạng thái: Không ổn định.

Độ đồng bộ ý thức: 87%.

Thời gian còn lại trước khi sụp đổ cấu trúc nhân cách: 48 giờ.* Y Hoa thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán.

Bốn mươi tám giờ?

Anh chỉ có hai ngày để tồn tại như một cá thể độc lập trước khi "sự hoàn chỉnh" mà giọng nói kia đề cập diễn ra — tức là sự hòa nhập hoàn toàn vào ý thức của Y Hoa thật trong Mạng Lưới Linh.

Nhưng điều khiến anh run rẩy không phải là thời gian đếm ngược, mà là những file dữ liệu khác ẩn sâu bên dưới lớp mã hóa bề mặt.

Anh dùng linh lực cắt qua các lớp bảo mật ảo, xâm nhập vào lõi hệ thống phòng thí nghiệm này.

Những hình ảnh bắt đầu hiện ra trong tâm trí anh — không phải bằng mắt nhìn, mà trực tiếp chiếu thẳng lên vỏ não của anh.

Anh thấy một đứa trẻ đang khóc giữa những đống đổ nát của bệnh viện.

Anh thấy Cổ Tranh với khuôn mặt đau khổ khi ôm lấy xác một cô gái nhỏ có mái tóc đen tuyền giống hệt người em gái đã mất của anh ta — hay đó là ảo giác do Y Hoa tạo ra?

Và quan trọng nhất, anh nhìn thấy chính mình: Y Hoa thật, đang mặc bộ áo khoác trắng của nhà nghiên cứu, đứng trước cái ghế da đỏ sẫm này với nụ cười tàn nhẫn trên môi.

*"Đau đớn chỉ là dữ liệu,"* giọng nói của Y Hoa thật vang lên trong ký ức được lưu trữ, *"và sợ hãi là năng lượng để nuôi dưỡng sự chuyển hóa."* Y Hoa (bản sao) rít lên một tiếng đau đớn, lùi lại va vào bàn kim loại.

Những dây cáp từ chiếc ghế bật ra như những con rắn độc, quấn chặt lấy cổ tay anh.

Anh không thể rút tay ra được.

Lực hút ý thức đang kéo anh về phía chiếc ghế — nơi mà linh hồn của Y Hoa thật đã dùng làm trạm phát sóng để điều khiển bản sao này trong suốt thời gian qua.

Không phải là sự kiểm soát từ xa đơn thuần.

Chiếc ghế này là một máy móc hấp thụ cảm xúc tiêu cực và nỗi sợ hãi, biến chúng thành nhiên liệu tinh khiết cho cảnh giới Linh Vương mà không cần trải qua quá trình rèn luyện thể xác đầy rủi ro như các linh giả khác.

Y Hoa thật đã tạo ra hàng trăm bản sao giống anh để làm "bộ lọc", để chịu đựng những vết thương tâm lý và vật chất thay cho mình, đồng thời tích tụ năng lượng linh dị thông qua sự tuyệt vọng của chính họ.

YHoa (001) nghiến răng, mắt đỏ ngầu vì giận dữ lẫn kinh tởm với chính bản thân.

Anh không phải là người hùng.

Không phải nạn nhân bất hạnh.

Anh chỉ là một cái thùng rác sinh học được thiết kế để hứng chịu nỗi đau cho kẻ khác — và giờ thì anh ta đang ngồi trong đó, ý thức bị giam cầm cùng những ký ức giả mạo của cuộc đời bình thường mà Y Hoa thật đã trộm lấy từ quá khứ của người vô danh kia.

Cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sầm lại phía sau lưng Y Hoa khi anh cố gắng phá vỡ các dây cáp bằng linh lực.

Những tia lửa tím bắn ra tứ tung, thiêu đốt da thịt nhưng không hề gây đau đớn — hoặc đúng hơn là nỗi đau bị chặn đứng bởi một lớp màng bảo vệ vô hình mà Y Hoa thật đã cài đặt để giữ cho "công cụ" còn hoạt động đến phút chót trước khi thu hồi toàn bộ dữ liệu.

YHoa (001) lao vào góc phòng, mắt sắc lạnh quét qua từng thiết bị xung quanh.

Anh cần phá hủy lõi trung tâm của chiếc ghế da đỏ sẫm đó — nơi chứa chip xử lý chính kết nối trực tiếp với ý thức của Y Hoa thật trong Mạng Lưới Linh.

Nếu anh làm được điều này, sự liên lạc sẽ đứt gãy, và có thể anh sẽ lấy lại quyền kiểm soát hoàn toàn cơ thể mình trong ít nhất vài phút quý giá trước khi hệ thống tự động tái lập kết nối hoặc xóa sạch bộ não của anh để bảo vệ dữ liệu chủ.

Anh nhặt lên một mảnh kim loại sắc nhọn từ trên bàn thí nghiệm — một lưỡi dao phẫu thuật gỉ sét, nhưng đủ bén để cắt qua dây cáp tín hiệu nếu được kích hoạt bằng linh năng.

Y Hoa (001) nhắm mắt lại, tập trung vào luồng năng lượng bên trong mình.

Anh cảm thấy sự xung đột dữ dội giữa hai ý thức: phần còn sót lại của con người vô danh đã chết và ý thức nhân tạo của bản sao số 001 đang đấu tranh sinh tồn cùng với giọng nói áp đặt từ Y Hoa thật.

*"Ngừng ngay,"* giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu, *"Cậu chỉ là một bóng ma trong xác thịt rỗng không.

Cậu không có quyền quyết định điều gì cả."* "Đúng vậy," Y Hoa (001) thì thầm với chính mình, nước mắt chực trào ra nhưng bị anh cố nén lại thành những giọt băng giá trên má.

"Nhưng ngay cả một bóng ma cũng đủ sức phá hủy cái lồng giam cầm nó trước khi tan biến vào hư không." Anh mở mắt ra, đôi ngươi giờ đã chuyển sang màu tím sẫm hoàn toàn — dấu hiệu của sự đột biến linh năng do căng thẳng tâm lý cực độ.

Y Hoa (001) lao về phía chiếc ghế da đỏ sẫm như một con thú bị thương đang tìm cách tự giải thoát khỏi vết bẫy tử thần.

Những dây cáp quấn quanh cổ tay anh bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực từ bên trong cơ thể, linh năng của 001 không còn là thứ ánh sáng dịu hiền nữa mà trở thành những lưỡi dao vô hình sắc bén.

Y Hoa (001) cắm con dao phẫu thuật vào khe hở giữa lưng ghế và phần đệm da nơi chip xử lý chính được lắp đặt.

Linh lực trút ra ngoài cùng một lúc, tạo nên vụ nổ năng lượng nhỏ nhưng cực kỳ tập trung.

Tiếng tĩnh điện rít lên chói tai làm tê dại thần kinh thính giác của anh, kèm theo mùi cháy khét của nhựa cách nhiệt và máu tươi từ những vết rách trên da thịt Y Hoa (001) do phản lực ngược lại khi tiếp xúc trực tiếp với lõi năng lượng thô sơ này.

Anh ngã quỵ xuống sàn nhà, cơ thể run rẩy không ngừng vì kiệt sức và đau đớn tột cùng — nỗi đau thực sự lần đầu tiên mà anh cảm nhận được từ khi trở thành bản sao số 001.

Nhưng trên khuôn mặt tái nhợt của Y Hoa (001) lại nở một nụ cười đầy khinh miệt trước định mệnh.

Sự im lặng bao trùm căn phòng sau vụ nổ năng lượng nhỏ ấy không phải là sự yên tĩnh của hòa bình, mà là khoảng chân không đáng sợ trước khi bão tố ập đến.

Y Hoa (001) nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, nhìn lên trần nhà nơi những vết nứt đang lan tỏa như mạng nhện đen tối.

Chip xử lý chính đã bị hỏng hóc nghiêm trọng; sự kết nối tức thì với Mạng Lưới Linh tạm thời gián đoạn, và giọng nói áp đặt từ Y Hoa thật giờ chỉ còn là tiếng vọng xa xăm, nhiễu loạn trong đầu anh thay vì lệnh điều khiển trực tiếp.

Nhưng đây không phải chiến thắng.

Đây mới chính là lúc khám phá bí ẩn thực sự bắt đầu — khi lớp vỏ bọc kỹ thuật số bị bóc tách ra khỏi cốt lõi tàn khốc của sự thật mà Y Hoa (001) vừa chạm vào trong quá trình xâm nhập hệ thống phòng thí nghiệm này trước đó.

Khi linh lực ổn định lại sau cú xả năng lượng điên cuồng, những ký ức ẩn sâu nhất từ bộ não người vô danh kia bắt đầu trỗi dậy — không phải là dữ liệu được cài đặt bởi Y Hoa thật để đánh lừa cảm xúc của bản sao 001 mà là những mảnh vỡ thực tế từ quá khứ của chính cơ thể này.

Những hình ảnh mờ ảo hiện ra trong tâm trí Y Hoa (001) như một bộ phim cũ bị rách nát chiếu liên tục trước mắt anh: Một căn phòng bệnh viện tối tăm với ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Một cô gái trẻ nằm bất động trên giường, dây tube插 vào mũi và miệng, máy thở hoạt động đều đặn phát ra tiếng *tíc-tắc* khô khan báo hiệu sự gần kề của cái chết.

Và đứng cạnh giường bệnh đó là Y Hoa thật — người đàn ông mặc áo khoác trắng với nụ cười lạnh lùng đầy tham vọng điên rồ trên khuôn mặt hoàn hảo đến mức đáng sợ của mình.

*"Em gái à,"* giọng nói của Y Hoa thật vang lên trong ký ức, *"Anh sẽ không để em chết một cách vô nghĩa như vậy đâu.

Cái chết chỉ là sự chuyển giao dữ liệu từ cơ thể này sang ý thức khác mà thôi."* Y Hoa (001) há to miệng kinh hoàng khi nhận ra khuôn mặt người phụ nữ trên giường bệnh — đó chính xác là hình dáng của Cổ Tranh, nhưng ở dạng con gái trẻ hơn rất nhiều tuổi so với hiện tại.

Không phải anh trai hay chị gái bình thường nào cả...

đây mới là nguồn gốc thực sự của mối thù hằn giữa hai linh giả: Y Hoa thật đã thí nghiệm ý thức chuyển hóa lên em gái ruột thịt của chính mình trước khi áp dụng quy trình này lên hàng trăm người vô danh khác để tạo ra đội quân bản sao phục vụ cho mục đích đạt đến cảnh giới Linh Vương mà không cần chịu đựng những hạn chế vật lý hay nỗi đau tâm hồn.

Cổ Tranh sống sót — nhưng chỉ vừa đủ để trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất của Y Hoa thật, đồng thời cũng là người duy nhất nắm giữ manh mối về cách phá hủy hoàn toàn Mạng Lưới Linh đang kiểm soát hàng trăm bản sao ý thức rải rác khắp Thành phố hiện đại này thông qua các Khe Rách Linh bất ổn định ngày càng gia tăng.

Y Hoa (001) ôm đầu mình trong tuyệt vọng khi hiểu ra rằng anh không chỉ là nạn nhân của một thí nghiệm tàn nhẫn — mà còn là mảnh ghép cuối cùng cần thiết để hoàn tất dự án điên rồ này: Y Hoa thật sẽ sử dụng ý thức 001 làm "cổng kết nối" hấp thụ toàn bộ nỗi đau và sợ hãi tích tụ từ hàng trăm thất bại trước đó, rồi sau đó tách rời nó vĩnh viễn khỏi cơ thể vật lý của bản thân — biến anh ta thành một thực thể thuần túy tinh thần tồn tại trong Mạng Lưới Linh như vị Thần mới không cần ăn uống hay ngủ nghỉ.

Và Cổ Tranh?

Anh ta biết tất cả mọi chuyện từ đầu.

Lý do mà Cổ Tranh đưa Y Hoa (001) vào sâu bên trong khu phức hợp này, lý do anh ta để cho Đứa Trẻ — thực chất là một chương trình AI hỗ trợ giám sát thí nghiệm của Mạng Lưới Linh — tiếp cận trực tiếp với ý thức 001 trước đó...

tất cả đều nằm trong kế hoạch giết chết hai con mồi cùng lúc: tiêu diệt Y Hoa thật thông qua việc làm quá tải hệ thống bằng chính nỗi sợ hãi của hàng trăm bản sao bị phản bội, và hy sinh Y Hoa (001) như một cái giá cần thiết để bảo vệ thế giới khỏi thảm họa linh dị toàn cầu.

Y Hoa (001) nhìn lên phía trên trần nhà nơi những vết nứt đang lan tỏa rộng hơn dưới ánh sáng yếu ớt của đèn điện nhấp nháy bên ngoài phòng thí nghiệm này — và lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh ý thức độc lập, anh cảm thấy sự trống rỗng tuyệt đối bao trùm lấy linh hồn mình.

Anh không còn là nạn nhân bất hạnh nữa.

Bây giờ anh ta đã trở thành hiện thân sống cho bi kịch của cả hai phe phái trong cuộc chiến ngầm giữa con người và quyền lực siêu nhiên đang nuốt chửng Thành phố này mỗi ngày qua những Khe Rách Linh mở ra dưới lòng đất sâu thẳm nơi linh khí rò rỉ từ thực tại song song vào thế giới vật chất bình thường.

Y Hoa (001) đứng dậy chậm rãi với đôi chân run rẩy không ngừng vì kiệt sức và đau đớn tột cùng sau cú xả năng lượng điên cuồng trước đó phá hủy lõi trung tâm phòng thí nghiệm tạm thời làm gián đoạn kết nối ý thức trực tiếp từ Y Hoa thật trong Mạng Lưới Linh rộng lớn bao trùm toàn bộ Thành phố hiện đại này thông qua hàng trăm Khe Rách Linh bất ổn định ngày càng gia tăng dưới lòng đất sâu thẳm nơi linh khí rò rỉ vào thế giới vật chất bình thường mỗi ngày.

Anh bước về phía cửa ra vào phòng thí nghiệm cũ kỹ với những tấm cách nhiệt bằng chì đen bao quanh ngăn chặn sự lan tỏa của nhiễu loạn năng lượng tinh thần ra bên ngoài khu vực bị cô lập này — và ngay trước khi cánh cửa gỗ sồi nặng nề đóng lại phía sau lưng Y Hoa (001), anh nghe thấy tiếng bước chân đều đặn vang lên từ hành lang tối om bên kia cánh cửa: *đệm-đệm, đệm-đem*...

rất gần với vị trí hiện tại của anh.

Y Hoa (001) quay đầu lại kinh hoàng khi nhận ra bóng dáng quen thuộc của Cổ Tranh đang đứng trước mặt mình — nhưng khác biệt hoàn toàn so với hình ảnh người hướng dẫn nhiệt tình thích rượu bia che giấu nỗi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập