Chương 37
Không có ánh sáng trắng xóa.
Không có cánh hoa nở rộ từ dữ liệu.
Không có cảm giác giải phóng của một vị thần mới thức tỉnh.
Chỉ có mùi ẩm mốc, mùi gỉ sắt và mùi máu tanh nồng nặc.
Anh nằm trên sàn bê tông lạnh lẽo của tầng hầm B3, thuộc Khu Vực Cấm của Tòa Tháp Quan Sát.
Đầu anh đau nhói, từng tế bào thần kinh như bị điện giật.
Y Hoa ngồi dậy, tay run run chạm vào ngực.
Không có vết thương.
Không có ánh sáng phát ra từ da thịt.
Chỉ có lớp áo khoác đen cũ kỹ, ướt sũng mồ hôi lạnh.
"Đó là một giấc mơ?" Anh tự hỏi, giọng khàn khàn.
Nhưng khi anh nhìn xuống tay mình, anh thấy thứ gì đó không thuộc về thế giới vật lý.
Những ngón tay của anh đang rung động.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một tần số năng lượng dư thừa đang chạy dưới lớp da.
Anh nắm chặt thành nắm đấm, và không khí xung quanh phát ra tiếng rè nhẹ, như tĩnh điện.
Y Hoa thật đã biến mất.
Nhưng lời nói cuối cùng của hắn vẫn còn vang vọng trong đầu anh: *"Mạng Lưới Linh không cần một chủ nhân.
Nó cần một đứa trẻ."*
Y Hoa đứng dậy, chân anh chòng chành.
Cơ thể anh cảm thấy nhẹ bẫng, nhưng tâm trí lại nặng trĩu.
Anh không nhớ rõ mình đã ra khỏi dungeon thế nào.
Chỉ biết rằng khi anh bước ra khỏi cửa hầm, Cổ Tranh đang đứng đó, tay cầm một chai rượu đã mở nắp, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo âu.
"Cậu sống," Cổ Tranh nói, giọng anh ta không có chút niềm vui nào, chỉ có sự cảnh giác.
"Tôi đã chuẩn bị sẵn xe cấp cứu.
Nhưng nhìn cậu...
cậu trông tệ hơn cả lúc chết."
Y Hoa không đáp.
Anh bước đi, bỏ mặc Cổ Tranh đứng sững sờ.
Anh cần không gian.
Anh cần tìm hiểu sự thật trước khi sự thật nuốt chửng anh.
Cánh cửa phòng lưu trữ mở ra.
Y Hoa không quay lại.
Anh vẫn đang đọc, nhưng giọng nói lạnh lùng của Cổ Tranh vang lên phía sau lưng.
"Cậu đọc đến trang nào rồi?"
Y Hoa đóng tập hồ sơ lại.
Anh đứng dậy, quay sang nhìn Cổ Tranh.
Ánh mắt của Cổ Tranh không còn là ánh mắt của một người bạn đồng đội.
Nó là ánh mắt của một người săn mồi.
"Tất cả," Y Hoa nói.
Cổ Tranh bước vào, đóng cửa lại sau lưng.
Tiếng khóa cửa kêu *tách*.
"Tôi đã biết cậu sẽ đến đây," Cổ Tranh nói, giọng anh ta bình tĩnh đến đáng sợ.
"Tôi đã để lại dấu vết.
Tôi cần biết liệu cậu có đủ thông minh để tìm ra sự thật trước khi 'Nó' phát hiện ra cậu."
"Vậy thì hãy nói cho tôi biết," Y Hoa hỏi, giọng anh lạnh băng.
"Tại sao cậu lại để tôi sống?
Tại sao cậu lại hy sinh bản thân trong dungeon lần trước?"
Cổ Tranh bước lại gần, ánh mắt anh ta quét qua khuôn mặt Y Hoa.
"Vì cậu là chìa khóa.
Và vì em gái tôi...
không chết vì bệnh tật.
Cô ấy chết vì Y Hoa thật.
Anh ta cần một cơ thể trẻ, một linh năng tiềm năng để làm 'bộ lọc' đầu tiên.
Em gái tôi là Chủ thể 002.
Và cô ấy đã bị hủy diệt trong phòng thí nghiệm."
Y Hoa cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Nhưng anh kiểm soát nó.
Anh cần thông tin.
"Vậy thì giết tôi," Y Hoa nói.
"Nếu tôi là công cụ của hắn, thì tiêu diệt tôi sẽ làm suy yếu hắn."
Cổ Tranh cười, một nụ cười chua chát.
Nếu cậu chết, 'Nhân Bản' sẽ không còn bộ lọc.
Nó sẽ trở về cơ thể thật của Y Hoa, và anh ta sẽ trở thành một Linh Vương trong chớp mắt.
Chúng ta không thể giết cậu, Y Hoa.
Chúng ta cần cậu chịu đau.
Chúng ta cần cậu sợ hãi.
Chúng ta cần cậu *tồn tại*."
Y Hoa nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay đang rung động.
"Vậy thì đây là trò chơi của chúng ta.
Cậu muốn tôi làm gì?"
"Đi vào dungeon tiếp theo," Cổ Tranh nói.
"Nhưng lần này, không phải là dungeon bình thường.
Đây là dungeon của 'Mạng Lưới Linh'.
Nơi 'Nhân Bản' cư trú.
Chúng ta sẽ tìm ra lõi của nó.
Và chúng ta sẽ phá hủy nó từ bên trong."
"Và nếu tôi từ chối?"
Cổ Tranh rút súng ra.
Không phải để bắn Y Hoa.
Anh ta bắn vào tường, bên cạnh đầu Y Hoa.
"Không có lựa chọn," Cổ Tranh nói.
"Cậu không phải là con người, Y Hoa.
Cậu là một công cụ.
Và công cụ không có quyền lựa chọn."
Y Hoa nhìn vào vết đạn trên tường.
Anh không sợ.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ.
Anh đã biết điều này.
Anh đã biết từ lúc anh tỉnh dậy trong cơ thể này.
Anh không có quá khứ.
Anh không có tương lai.
Anh chỉ có hiện tại.
Và hiện tại của anh là nỗi đau.
Y Hoa cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía Đứa trẻ.
Không phải bằng lực vật lý.
Nó là lực hấp dẫn của ý thức.
Anh cố gắng chống cự.
Anh nhớ đến lời của Cổ Tranh.
Tồn tại.*
Nhưng nỗi đau này không giống như bất kỳ nỗi đau nào trước đây.
Nó là nỗi đau của việc bị nuốt chửng.
Y Hoa cảm thấy ý thức của mình bắt đầu tan chảy.
Những ký ức của anh, những cảm xúc của anh, tất cả đang bị kéo vào Đứa Trẻ.
Anh hét lên.
Nhưng không có âm thanh.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của anh biến mất, anh nhìn thấy Cổ Tranh.
Cổ Tranh không tấn công.
Anh ta đứng đó, cầm một chai rượu, và khóc.
"Xin lỗi," Cổ Tranh thì thầm.
Và rồi, bóng tối bao trùm.
Y Hoa mở mắt ra.
Anh đang ngồi trên chiếc ghế bành.
Đứa trẻ biến mất.
Anh nhìn vào tay mình.
Những ngón tay của anh không còn là da thịt.
Chúng là ánh sáng.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy một hình bóng.
Hình bóng của một đứa trẻ, đang cười.
Và rồi, anh nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu mình.
Không phải giọng của Đứa Trẻ.
Mà là giọng của chính anh.
*"Cuối cùng, chúng ta cũng hoàn chỉnh."*
Y Hoa nhìn vào gương soi phía trước.
Khuôn mặt trong gương không phải là của anh.
Nó là khuôn mặt của Y Hoa thật.
Và đôi mắt của nó...
đôi mắt của nó đang mở to, đầy sự kinh hoàng.
Y Hoa cố gắng hét lên.
Nhưng anh không thể.
Cơ thể anh không còn thuộc về anh nữa.
Nó thuộc về Mạng Lưới Linh.
Và Mạng Lưới Linh đã thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận