Chương 36

Y Hoa đứng giữa đống đổ nát của căn phòng trắng, nhưng không còn là trắng nữa.

Màu đỏ của máu, của rỉ sét, của sự thối rữa từ sâu trong xương tủy.

Không khí nặng nề, mùi tanh sắt nồng nặc kích thích khứu giác anh, nhưng điều đáng sợ hơn là sự im lặng.

Không có tiếng bước chân của Cổ Tranh.

Không có tiếng cười nhạo của Y Hoa thật.

Chỉ có tiếng nhịp đập của chính tim anh, chậm rãi, nặng nề, như một con trống đánh báo hiệu cái chết.

Anh cúi xuống, nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác xa lạ đang lan tỏa từ lòng bàn tay.

Khi Cổ Tranh tự sát, luồng ánh sáng trắng xóa từ linh hồn anh ta đã không tiêu diệt Y Hoa, mà nó đã *thấm* vào.

Y Hoa cảm thấy nó như một vết thương mở trên linh hồn, nơi ký ức của người phụ nữ trẻ – người mẹ mà anh tin rằng đã chết – đang chảy ra, trộn lẫn với nỗi đau của 29 bản sao trước đó.

"Đây không phải là kết thúc," Y Hoa thì thầm, giọng anh khàn đặc, khác hẳn với sự lạnh lùng tính toán thường ngày.

Anh bước về phía chiếc gương vỡ.

Những mảnh kính sắc lẹm phản chiếu hình ảnh méo mó của anh.

Trong từng mảnh vỡ, anh không thấy khuôn mặt của mình.

Anh thấy những con mắt.

Hàng trăm đôi mắt, tất cả đều nhìn anh với vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.

Anh phải hiểu.

Nếu Cổ Tranh hy sinh để tạo ra một "lỗ hổng" trong hệ thống, thì đó là cơ hội duy nhất để Y Hoa xâm nhập vào lõi của Y Hoa thật.

Nhưng để làm được điều đó, anh cần hiểu quy luật của nơi này.

Nơi mà thực tại và ảo ảnh giao thoa.

Nơi mà cái chết trong dungeon để lại vết thương thật ngoài đời, nhưng ở đây, cái chết của ý thức lại để lại vết sẹo vĩnh cửu trên tâm trí.

Y Hoa đưa tay chạm vào một mảnh gương lớn.

Ngay khi da thịt tiếp xúc với kính, một cơn đau buốt lạnh xé toạc tâm trí anh.

Anh không thấy hình ảnh, anh nghe thấy *tiếng*.

Tiếng khóc của trẻ con.

Tiếng cười của người lớn.

Và một giọng nói, trầm ấm, đầy quyền năng, vang lên từ khắp mọi hướng:

*"Con đã về nhà chưa, Y Hoa?"*

Y Hoa lùi lại, tim anh đập thình thịch.

Đây không phải là giọng của Y Hoa thật.

Đây là giọng của...

Mạng Lưới Linh.

Hoặc ít nhất, là thứ đang kiểm soát nó.

Anh nhận ra rằng mình đang đứng trên một ranh giới mong manh.

Nếu anh bước sâu hơn vào vùng bóng tối phía sau chiếc gương vỡ, anh có thể tìm ra bí mật về nguồn gốc linh năng, nhưng cũng có thể bị nuốt chửng bởi chính ý thức của mình.

Anh hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh.

Sự sợ hãi là một công cụ, nhưng nó cũng là một kẻ thù.

Y Hoa nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của cơ thể.

Anh cảm thấy những vết thương từ trận chiến trước vẫn còn đau nhói, nhưng giờ đây, chúng không còn là dấu hiệu của sự tổn thương, mà là những cánh cửa.

Mỗi vết thương là một lối vào.

Và anh cần bước qua chúng.


Y Hoa đứng trước cánh cửa.

Đây là lõi của hệ thống.

Nơi Y Hoa thật đang chờ đợi.

Nhưng trước khi bước vào, anh cần chuẩn bị.

Anh biết rằng trận chiến sắp tới không chỉ là về sức mạnh, mà là về ý chí.

Và ý chí của anh đang bị thử thách.

Anh quay lại, nhìn vào bóng lưng của mình.

Trong bóng tối, hình ảnh của Cổ Tranh hiện ra.

Không phải là Cổ Tranh thật, mà là ký ức của anh ta.

Cổ Tranh đang cầm súng, ánh mắt run rẩy, nhưng đầy quyết tâm.

"Tại sao?" Y Hoa hỏi bóng ma của Cổ Tranh.

"Tại sao anh lại hy sinh cho một kẻ mà anh ghét?"

Cổ Tranh không đáp.

Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười buồn bã, đầy sự chấp nhận.

Và rồi, anh biến mất, để lại một vật duy nhất trên tay Y Hoa.

Một chiếc nhẫn bạc, khắc tên của em gái anh ta.

Y Hoa nhìn vào chiếc nhẫn.

Anh hiểu rồi.

Cổ Tranh không hy sinh vì Y Hoa.

Anh ta hy sinh vì sự hận thù.

Anh ta muốn Y Hoa thật chết, và anh ta dùng Y Hoa làm công cụ để thực hiện điều đó.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, Cổ Tranh đã chọn hy sinh bản thân để cứu Y Hoa, không phải vì Y Hoa là một người tốt, mà vì Y Hoa là cơ hội duy nhất để kết thúc mọi thứ.

Y Hoa đeo chiếc nhẫn vào ngón tay.

Nó lạnh giá, nhưng nó mang lại cho anh một cảm giác ấm áp kỳ lạ.

Anh bước qua cánh cửa.

Bên trong, không gian rộng lớn, trắng xóa.

Ở giữa, một chiếc ghế bành bằng xương và ánh sáng.

Y Hoa thật ngồi đó, mặc vest đen, đôi mắt đỏ rực.

Anh ta nhìn Y Hoa với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong mắt anh ta, Y Hoa thấy sự sợ hãi.

Sự sợ hãi của một người đàn ông biết rằng mình sắp mất đi mọi thứ.

"Anh đã đến," Y Hoa thật nói, giọng anh ta vang lên như một hồi chuông.

"Cuối cùng, chúng ta cũng gặp nhau."

"Chúng ta đã gặp nhau rồi," Y Hoa đáp.

"Trong từng vết thương.

Trong từng ký ức.

Và bây giờ, chúng ta sẽ kết thúc nó."

Y Hoa thật cười.

"Anh nghĩ anh có thể thắng tôi?

Anh chỉ là một bản sao.

Một công cụ.

Tôi là chủ nhân của những công cụ này."

"Anh sai," Y Hoa nói.

"Tôi không phải là một công cụ.

Tôi là bằng chứng.

Bằng chứng rằng nỗi đau không thể bị loại bỏ.

Nó chỉ có thể được chấp nhận.

Và khi anh chấp nhận nỗi đau, anh trở nên mạnh mẽ hơn."

Y Hoa thật đứng dậy.

Không gian xung quanh anh ta bắt đầu sụp đổ.

Những khối dữ liệu rơi xuống, biến thành những con quái vật dữ tợn.

Chúng lao về phía Y Hoa, với ý định xé xác anh.

Y Hoa không né.

Anh bước về phía chúng.

Mỗi con quái vật chạm vào anh, anh cảm thấy nỗi đau, nhưng anh không lùi bước.

Anh bước qua chúng, như thể chúng không tồn tại.

Và khi anh đứng trước mặt Y Hoa thật, anh giơ tay lên.

"Kết thúc đi," Y Hoa nói.

Y Hoa thật vung tay, một luồng năng lượng khổng lồ phóng về phía Y Hoa.

Nhưng Y Hoa không chặn nó.

Anh để nó chạm vào mình.

Và khi luồng năng lượng chạm vào anh, nó không làm anh bị thương.

Nó *thức tỉnh* anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập