Chương 28

Luồng khí lạnh không chỉ là nhiệt độ.

Nó là mùi của tro tàn, của ozone bị đốt cháy và của một thứ gì đó ngọt ngào, thối rữa—mùi của ký ức đang phân hủy.

Y Hoa không thót người.

Cơ thể anh, dù là bản sao, đã quen với sự xâm nhập.

Những ngón tay của anh bám chặt vào bề mặt kính đen bóng của cánh cửa số 100, móng tay cào xé, tạo ra những tiếng rít chói tai như kim loại bị kéo lê trên bê tông.

Cánh cửa không mở ra theo cách thông thường.

Những mảnh kính vỡ không rơi xuống sàn trắng xóa vô tận mà lơ lửng trong không trung, quay cuồng như những con bọ cánh cứng chết.

Bên trong không phải là một căn phòng, cũng không phải là một dungeon với những quy luật vật lý méo mó.

Đó là một đại dương.

Một đại dương đen kịt, tĩnh lặng đến kinh hoàng, nơi mỗi giọt nước đều chứa đựng một mảnh vỡ ý thức.

Y Hoa cảm thấy trọng lực đảo ngược.

Anh không bước vào, anh bị nuốt chửng.

"Đây là nơi tôi bị vứt bỏ," giọng nói của Ma Ảnh Thực—Cổ Tranh—vang lên từ khắp nơi, không còn nỗi buồn nữa, mà là sự kích thích điên loạn.

"Những mảnh ý thức mà Y Hoa thật cho là 'lỗi hệ thống'.

Những cảm xúc thừa thãi.

Nỗi sợ hãi.

Sự hoài nghi.

sự sống."

Y Hoa chìm sâu hơn.

Áp lực ép vào lồng ngực anh, nhưng anh không cảm thấy đau.

Thay vào đó, anh cảm thấy *nhận thức*.

Mỗi giọt nước đen chạm vào da thịt anh đều truyền lại một đoạn ký ức không thuộc về anh.

Một đứa trẻ khóc vì bị bỏ lại trong bóng tối.

Một người lính nhìn đồng đội tan biến thành bụi tro.

Một bà mẹ cầm chặt bàn tay lạnh ngắt của con mình.

Hàng trăm, hàng ngàn nỗi đau, chồng chất lên nhau, tạo thành một dòng chảy hỗn độn.

Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy ý thức của mình giữa dòng lũ ký ức.

"Tôi không phải là chúng," anh thì thầm, giọng nói của anh bị gió hú cuốn đi.

"Tôi là Y Hoa 001.

Tôi là bản sao hoàn hảo nhất."

"Hoàn hảo?" Tiếng cười cợt vang lên, nhưng không phải từ Cổ Tranh.

Nó đến từ chính đại dương đen.

"Sự hoàn hảo là sự trống rỗng, Y Hoa.

Y Hoa thật muốn trở thành thần, nhưng anh ấy quên rằng thần cũng cần phàm nhân để thờ phụng.

Anh ấy cần nỗi đau để định nghĩa sự vô cảm.

anh là cái cốc chứa đựng tất cả những gì anh ấy không muốn có."

Y Hoa mở mắt.

Trước mặt anh, trong biển đen, một bóng người đang trôi nổi.

Đó không phải là Y Hoa thật, cũng không phải Cổ Tranh.

Đó là một hình thể không rõ ràng, giống như một đám mây khói đen được định hình thành con người, với đôi mắt đỏ rực như than hồng.

Nó nhìn anh, và trong ánh mắt đó, Y Hoa thấy sự tò mò của một đứa trẻ đang xé xác một con bọ.

"Em là ai?" Y Hoa hỏi, mặc dù anh biết câu trả lời sẽ phá vỡ mọi logic anh đã xây dựng.

"Em là thứ còn lại sau khi anh ấy cắt bỏ phần 'con người' của mình," thực thể đó đáp, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng bị đánh mạnh.

"Em là linh vật sinh ra từ sự từ chối của Y Hoa thật.

Em là 'Ma Ảnh Thực' đích thực.

Cổ Tranh chỉ là chiếc loa."


Thế giới thực.

Phòng thí nghiệm ngầm của Cục Quản Lý Linh Giả.

Y Hoa thật, đang mượn cơ thể Cổ Tranh, đột nhiên dừng lại.

Anh đang đứng giữa phòng điều khiển, màn hình hiển thị dữ liệu của Mạng Lưới Linh đang nhấp nháy đỏ chót.

Lỗi hệ thống.

Sự cố nghiêm trọng.

"Không," Y Hoa thật gào lên, giọng nói của anh vỡ vụn.

"Cô không thể!

Cô không có quyền!"

Anh cố gắng ngắt kết nối với Mạng Lưới Linh, nhưng ý thức của anh bị khóa chặt.

Anh cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ từ sâu thẳm trong tâm trí mình.

Đó không phải là sự tấn công của Y Hoa (bản sao).

Đó là sự *hấp thụ*.

Y Hoa thật nhìn xuống đôi tay của mình—đôi tay của Cổ Tranh.

Chúng đang run rẩy.

Và từ dưới da, những đường vân đen bắt đầu hiện lên, giống như những vết nứt trên gốm sứ.

Những vết nứt đó lan nhanh, leo lên cổ, lên mặt.

"Cô đang làm gì?" Y Hoa thật hét lên, mồ hôi lạnh túa ra.

"Cô đang để nó vào trong tôi?"

Từ phía sau, Y Hoa (bản sao) bước ra từ bóng tối.

Cơ thể anh không còn bị tê liệt.

Những vết thương trên người anh đã đóng lại, nhưng để lại những vết sẹo đen nhánh, giống như mạng nhện.

Ánh mắt của anh không còn sự nghi ngờ hay tự hủy diệt.

Nó trống rỗng, sâu thẳm như đại dương đen mà anh vừa khám phá.

"Tôi không làm gì cả," Y Hoa (bản sao) nói, giọng nói của anh vang lên cùng lúc với giọng nói của Ma Ảnh Thực, tạo ra một hiệu ứng âm thanh kép, kinh hoàng.

"Là anh đã mời nó vào.

Khi anh cắt bỏ nỗi sợ hãi, anh đã tạo ra một khoảng trống.

Và khoảng trống luôn muốn được lấp đầy."

Y Hoa thật cố gắng tấn công.

Linh năng của anh bùng nổ, một luồng sóng xung kích màu xanh lam bắn thẳng về phía Y Hoa (bản sao).

Nhưng luồng năng lượng đó không va chạm.

Nó bị *nuốt chửng*.

Những đường vân đen trên cơ thể Y Hoa (bản sao) sáng lên, hút lấy luồng năng lượng xanh lam vào trong.

"Đau không?" Y Hoa (bản sao) hỏi, bước tới gần.

"Đó là cảm giác khi nỗi sợ hãi của anh quay trở lại.

Nó không bị xóa bỏ.

Nó chỉ chờ đợi."

Y Hoa thật quỳ xuống, ôm lấy đầu.

Những đường vân đen trên mặt anh bắt đầu nứt vỡ, và từ những vết nứt đó, một thứ khí đen kịt bắt đầu rỉ ra.

Khí đen đó không phải là linh năng.

Nó là sự tuyệt vọng.

Là nỗi sợ hãi bị kìm nén suốt nhiều năm trời.

em không thể..." Y Hoa thật lắp bắp.

"Em không thể gì?" Giọng nói của Ma Ảnh Thực vang lên từ trong miệng Y Hoa thật, nhưng đôi mắt của anh ta vẫn mở to, đầy kinh hoàng.

"Em không thể giết anh?

Em không thể hủy diệt sự hoàn hảo của anh?

Hay em không thể chấp nhận rằng anh ta...

anh ta là một kẻ hèn nhát?"

Y Hoa thật cố gắng vùng dậy, nhưng cơ thể anh không còn nghe lời.

Những đường vân đen đã bao phủ toàn bộ cơ thể anh, biến anh thành một bức tượng đen tuyền.

Và từ trong bức tượng đó, một hình thể đen kịt, giống hệt thực thể trong đại dương số, bắt đầu bước ra.


Y Hoa (bản sao) không chết.

Anh bị đẩy vào một không gian trung gian, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa.

Anh trôi nổi trong bóng tối, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận.

Anh cảm nhận được sự sợ hãi của Y Hoa thật, đang bị giam cầm trong chính cơ thể mình.

Anh cảm nhận được sự thù hận của Cổ Tranh, đang dần tan biến.

Và anh cảm nhận được sự đói khát vô tận của Ma Ảnh Thực.

Nhưng điều khiến anh kinh hãi nhất là anh nhận ra rằng Ma Ảnh Thực không phải là kẻ giết người.

Nó chỉ là một *linh vật* được sinh ra từ sự từ chối của con người.

Và linh vật này không muốn hủy diệt thế giới.

Nó muốn *hợp nhất* nó.

Y Hoa (bản sao) cố gắng gửi một tín hiệu, một tiếng kêu cứu, nhưng anh không có giọng nói.

Anh chỉ có thể quan sát.

Anh nhìn thấy Y Hoa thật, trong cơ thể Cổ Tranh, đang cố gắng kiểm soát Ma Ảnh Thực.

Nhưng anh ta thất bại.

Những đường vân đen đang bao phủ toàn bộ cơ thể anh ta, và từ trong đó, một giọng nói khác vang lên.

Không phải giọng của Ma Ảnh Thực.

Mà là giọng của *cái chết*.

Và rồi, Y Hoa (bản sao) thấy một hình ảnh hiện lên trong tâm trí anh.

Đó là một bản đồ của thành phố.

Và trên bản đồ đó, hàng trăm, hàng ngàn điểm đỏ đang sáng lên.

Mỗi điểm đỏ đại diện cho một linh giả.

Và tất cả họ đều đang bị kết nối với Ma Ảnh Thực.

Y Hoa thật không chỉ tạo ra một linh vật.

Anh ta đã tạo ra một *mạng lưới*.

Và bây giờ, mạng lưới đó đang thức tỉnh.

Y Hoa (bản sao) nhận ra sự thật cuối cùng.

Anh không phải là người chiến thắng.

Anh cũng không phải là nạn nhân.

Anh là *mồi nhử*.

Và bữa tiệc...

mới chỉ bắt đầu.

Trong bóng tối, Y Hoa (bản sao) nhắm mắt lại.

Và anh nghe thấy một tiếng thì thầm, vang lên từ khắp nơi, từ sâu thẳm trong tâm trí của mọi người trong thành phố.

*"Chúng ta đang tỉnh dậy."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập