Chương 29

Y Hoa mở mắt.

Không phải trong bóng tối vô tận của không gian trung gian, cũng không phải trong phòng thí nghiệm đang sụp đổ.

Anh mở mắt ra trong một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo đến mức từng phân tử không khí dường như đóng băng.

Ánh sáng từ trần nhà phát ra đều đều, không bóng đổ, không nguồn gốc, tạo nên một cảm giác giả tạo đến rợn người.

Anh ngồi dậy, tay run rẩy摸索 (mò mẫm) khắp người.

Cơ thể anh nguyên vẹn.

Không vết sẹo đen nhánh.

Không đường vân nứt vỡ.

Chỉ có một cảm giác trống rỗng sâu thẳm, như thể ai đó đã khoét đi một phần cốt lõi của linh hồn và lấp đầy bằng tro bụi.

Anh đứng dậy, chân chạm sàn nhà lạnh lẽo.

Căn phòng này giống hệt phòng chờ ở tầng B3 của Trụ sở Cục Quản Lý Linh Giả, nhưng lại khác biệt hoàn toàn.

Mọi thứ quá sạch sẽ.

Quá trật tự.

Không có tiếng ồn ào của nhân viên, không có mùi thuốc khử trùng, không có tiếng bước chân gấp gáp.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Y Hoa bước về phía cánh cửa kính trong suốt.

Bên ngoài không phải là hành lang熟悉的 (quen thuộc) của Trụ sở, mà là một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.

Anh đưa tay lên chạm vào kính.

Nhưng khi anh nhìn xuống tay mình, anh thấy một thứ gì đó kỳ lạ.

Dưới da bàn tay phải, những đường mạch máu không còn màu xanh tím, mà là một màu đen tuyền, nhẹ nhàng đập theo nhịp tim.

Nhịp tim của anh chậm lại, mỗi nhịp một lần, nặng nề như tiếng chuông tang.

"Đây là đâu?" Anh tự hỏi, giọng nói vang lên trong không gian kín mít, không có tiếng vang trả lời.

Anh quay lại, nhìn quanh căn phòng.

Ở góc xa, có một chiếc ghế bành da đen và một chiếc bàn nhỏ.

Trên bàn đặt một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đen ngòm.

Y Hoa bước tới, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.

Anh nhớ lại cảnh tượng cuối cùng trước khi ý thức bị kéo đi: Ma Ảnh Thực nói rằng anh là "mồi nhử".

Và bây giờ, anh đang ở đây.

Trong một thế giới giữa chừng, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo giác bị xóa nhòa.

Anh cúi xuống, nhìn vào màn hình điện thoại.

Một dòng chữ hiện lên, không phải bằng ký tự cổ xưa như trước, mà là tiếng Việt chuẩn mực, rõ ràng đến đáng sợ.

*"Hãy tìm hiểu lý do tại sao bạn vẫn còn thở."*

Y Hoa lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch.

Đây không phải là sự cứu rỗi.

Đây là một câu đố.

Một thử thách.

Và anh biết, nếu anh trả lời sai, hoặc không trả lời, cái chết sẽ không đến từ bên ngoài, mà từ chính bên trong cơ thể anh.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Sự lạnh lùng tính toán vốn có trong anh trỗi dậy, đè nén nỗi sợ hãi đang cố gắng leo lên cổ họng.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh là Y Hoa 001.

Bản sao ý thức.

Và bản sao luôn có khả năng thích nghi.


Y Hoa đứng dậy, bước tới bức tường kính.

Anh đặt tay lên đó, tập trung linh năng của mình.

Dù anh đang ở cấp độ Thường Nhân, nhưng ý thức của anh là của một Linh Giả cấp cao.

Anh cảm nhận được sự rung động từ bên kia bức tường.

Không phải là sự trống rỗng, mà là một sự *đầy đặn*.

Một sự hiện diện khổng lồ, đang chờ đợi.

Anh nhận ra rằng căn phòng trắng này không phải là nơi giam giữ.

Nó là một phòng thí nghiệm mới.

Một phòng thí nghiệm cho ý thức.

Anh nhớ lại lời của Ma Ảnh Thực: *"Tôi là hậu quả."* Hậu quả của sự từ chối đau đớn.

Hậu quả của việc con người muốn vượt qua giới hạn của thịt da.

Y Hoa thật đã tạo ra một mạng lưới, kết nối tất cả linh giả thông qua nỗi sợ hãi và nỗi đau bị kìm nén.

Và bây giờ, mạng lưới đó đang thức tỉnh.

Những điểm đỏ trên bản đồ không chỉ là Khe Rách Linh.

Chúng là những linh giả đang bị kiểm soát.

Những người anh em, những đồng đội, những kẻ thù...

tất cả đều đang trở thành một phần của Ma Ảnh Thực.

Y Hoa cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Không phải đau vật lý, mà đau tinh thần.

Anh thấy những hình ảnh chớp qua tâm trí: Cổ Tranh đứng giữa một đám đông linh giả, mắt anh ta trống rỗng, miệng anh ta cười một cách đáng sợ.

Anh thấy những linh giả khác, những người anh từng chiến đấu cùng, đang tự hành hạ chính mình, cố gắng tạo ra những vết thương để "kết nối" với mạng lưới.

Họ tin rằng bằng cách chịu đựng đau đớn, họ sẽ trở nên mạnh mẽ.

Họ tin rằng họ đang tiến hóa.

Nhưng thực ra, họ đang tự hủy diệt.

Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.

Anh không thể để điều đó xảy ra.

Anh phải phá vỡ mạng lưới.

Nhưng làm thế nào?

Anh không có sức mạnh vật lý.

Anh không có linh năng mạnh mẽ.

Anh chỉ có ý thức.

Và ý thức của anh là một bản sao.

Một bản sao không hoàn hảo.

Một bản sao có lỗ hổng.

Anh nhớ lại những vết sẹo đen trên cơ thể mình trong chương trước.

Chúng không phải là vết thương.

Chúng là những cổng kết nối.

Những nơi mà Ma Ảnh Thực xâm nhập vào ý thức của anh.

Và bây giờ, những cổng kết nối đó đang mở ra trong thế giới thực.

Y Hoa nhìn vào đôi tay mình.

Màu đen dưới da đang lan nhanh, bao phủ toàn bộ cánh tay.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.

Anh nhận ra rằng anh không cần phải chiến đấu bằng vũ lực.

Anh cần phải chiến đấu bằng sự thật.

Anh quay lại chiếc điện thoại.

Màn hình vẫn hiển thị bản đồ.

Nhưng giờ đây, những điểm đỏ đang chuyển màu.

Từ đỏ sang đen.

Sự lây lan đang diễn ra nhanh chóng.

Y Hoa đếm số lượng.

Và nó vẫn tiếp tục.

Anh biết rằng nếu anh không hành động, cả thành phố sẽ biến thành một phần của Ma Ảnh Thực.

Và khi đó, không còn ai là Y Hoa.

Không còn ai là Cổ Tranh.

Chỉ còn lại một thực thể duy nhất, một vị thần đau đớn, không biết gì về con người.

Y Hoa đưa tay lên, chạm vào trái tim mình.

Anh cảm thấy nhịp đập chậm chạp, nặng nề.

Nhưng trong mỗi nhịp đập, anh cảm thấy một tia lửa nhỏ.

Một tia lửa của sự phản kháng.

Anh không phải là công cụ.

Anh không phải là mồi nhử.

Anh là Y Hoa.

Và anh sẽ không để cho ai đó định nghĩa sự tồn tại của mình.


Khi bàn chân Y Hoa chạm vào ranh giới của bóng đen, thế giới xung quanh anh bắt đầu biến đổi.

Những tòa nhà cao tầng biến thành những cột trụ bằng xương.

Những con đường nhựa biến thành những dòng sông máu.

Bầu trời xanh ngắt chuyển sang màu đỏ tươi, như thể đang bị đốt cháy.

Y Hoa cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo anh vào trong.

Anh không chống cự.

Anh để cho nó kéo anh đi.

Và rồi, anh thấy nó.

Ở trung tâm của bóng đen, một hình thể khổng lồ đang đứng đó.

Nó không có khuôn mặt.

Nó không có cơ thể.

Nó chỉ là một tập hợp của vô vàn những ý thức nhỏ bé, đang gào thét trong sự đau đớn.

Y Hoa nhận ra những ý thức đó.

Đó là những linh giả.

Đó là những người anh đã từng gặp.

Đó là những người anh đã từng cứu, và những người anh đã từng bỏ rơi.

Và ở giữa chúng, Y Hoa thấy một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt anh.

Nhưng đôi mắt của anh ta trống rỗng, không có cảm xúc.

Đó là Y Hoa thật.

Anh ta đang mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Chào mừng đến nhà," Y Hoa thật nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi.

"Bây giờ, hãy trở thành một phần của chúng ta."

Y Hoa (bản sao) nhìn vào anh ta.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.

Anh biết rằng đây không phải là cuối cùng.

Đây chỉ là bắt đầu.

Và anh sẽ không để cho anh ta thắng.

"Không," Y Hoa nói, giọng nói vang lên trong bóng tối.

"Tôi sẽ không trở thành một phần của anh.

Tôi sẽ trở thành kẻ hủy diệt anh."

Và rồi, anh bước vào bóng đen.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập