Chương 27
Cảm giác tê liệt lan tỏa từ cổ xuống, như những sợi dây thép vô hình siết chặt xung quanh thân thể anh.
Nhưng đáng sợ hơn cả sự tê liệt là ánh mắt đang nhìn anh.
Đó là đôi mắt của Cổ Tranh, nhưng linh hồn bên trong lại hoàn toàn xa lạ.
Nó lạnh lùng, sắc bén, và mang một sự kiêu hãnh đến rợn người mà Y Hoa chưa từng thấy ở người đàn ông thích rượu và hay than vãn kia.
"Cô đang run," giọng nói của Y Hoa thật vang lên, cộng hưởng trong lồng ngực của Cổ Tranh.
"Không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng.
Cơ thể của Cổ Tranh mạnh mẽ hơn cơ thể của cô, bản sao.
Nó đã qua hàng chục lần đột phá, từng nếm mùi tử thần trong các Khe Rách Linh cấp độ A.
Nhưng ý thức của anh ta...
quá yếu ớt.
Nó như một chiếc vỏ sò rỗng, dễ dàng bị tôi chiếm lấy."
Y Hoa cố gắng nháy mắt, nhưng mí mắt anh nặng trĩu.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của Cổ Tranh sâu thẳm trong tâm trí kẻ chiếm hữu.
Đó là một tiếng thì thầm yếu ớt, như tiếng gió lọt qua khe cửa đóng kín.
*Giúp tôi...*
"Đừng phí sức," Y Hoa thật cúi xuống, khuôn mặt Cổ Tranh méo mó thành một nụ cười đầy sát khí.
"Ý thức của Cổ Tranh đang bị tôi nghiền nát từng mảnh.
Cô nghĩ mình có thể làm gì?
Một bản sao cấp Thường Nhân, không có linh năng, không có vũ khí, đang nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo của phòng thí nghiệm ngầm?"
Y Hoa không đáp.
Anh tập trung toàn bộ sự chú ý vào bàn tay phải của mình.
Máu đen đang khô lại trên da, nhưng dưới lớp da thịt ấy, một nhịp đập khác đang vang lên.
Không phải nhịp tim.
Đó là nhịp đập của "Sự Trống Rỗng".
Trong chương trước, Y Hoa đã đẩy nỗi đau và sự nghi ngờ vào xoáy máu đen.
Giờ đây, thứ đó không còn là kẻ thù.
Nó là một thực thể độc lập, một bóng hình nhỏ bé giống hệt Y-HOA-10, đang潜伏 (ẩn nấp) trong tiềm thức anh.
*Hãy để nó vào,* Y Hoa nghĩ.
*Hãy để Sự Trống Rỗng xâm nhập vào mạng lưới thần kinh.*
Anh cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua đầu, như một cây kim lạnh lẽo đâm vào tủy sống.
Y Hoa thật nhíu mày, dường như cũng cảm nhận được sự bất ổn trong hệ thống.
"Cô đang cố gắng liên lạc với Mạng Lưới Linh?
Vô ích thôi.
Tôi đã khóa tất cả các cổng kết nối của cô.
Cô là một tệp dữ liệu bị cô lập."
Nhưng Y Hoa không cần kết nối với Mạng Lưới Linh.
Anh cần kết nối với chính cơ thể mình.
Với những vết thương.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa thì thầm, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng.
"Anh nói rằng dungeon là không gian song song.
Nhưng anh quên một điều.
Nếu vết thương trong dungeon hiện lên ngoài đời, thì ngược lại, vết thương ngoài đời cũng có thể mở ra đường về dungeon."
Y Hoa thật sững sờ.
Đôi mắt của Cổ Tranh mở to.
"Cô định làm gì?"
"Anh đã dùng cơ thể Cổ Tranh để trốn tránh nỗi đau thể xác," Y Hoa nói, một nụ cười mỏng manh hiện trên môi.
"Nhưng anh không biết rằng, nỗi đau chính là chìa khóa.
tôi là kho chứa nỗi đau."
Khi Y Hoa rơi vào không gian trắng xóa, thế giới thực biến mất.
Anh đứng giữa một hành lang vô tận, hai bên là những cánh cửa bằng kính trong suốt.
Mỗi cánh cửa đều có một con số.
001, 002, 003...
Cho đến 099.
Đây là kho lưu trữ ý thức.
Nơi mà Y Hoa thật đã sao chép và lưu trữ hàng trăm phiên bản của chính mình.
Y Hoa bước đến trước cánh cửa số 001.
Trong đó, một người đàn ông đang ngồi thiền, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt bình yên đến đáng sợ.
Đó là Y Hoa thật, phiên bản gốc, trước khi anh ta tách ý thức khỏi thể xác.
"Anh ấy không đau," Y Hoa thì thầm.
"Anh ấy đã loại bỏ nỗi đau.
Nhưng anh ấy cũng loại bỏ cả con người."
Y Hoa nhìn vào cánh cửa số 002.
Trong đó, một người đàn ông đang gào thét, tay ôm lấy đầu, máu chảy từ mắt và tai.
Đó là một bản sao thất bại, ý thức bị sụp đổ vì không thể chịu đựng được nỗi đau của người thật.
Và rồi, Y Hoa nhìn vào cánh cửa cuối cùng, số 100.
Cánh cửa đó tối đen, không có ánh sáng nào lọt ra.
Nhưng anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ từ nó.
*Có thứ gì đó ở bên trong,* Y Hoa nghĩ.
*Thứ gì đó không phải là ý thức của Y Hoa.*
Anh đặt tay lên cánh cửa số 100.
Lạnh đến tê buốt.
"Y Hoa?"
Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau.
Y Hoa quay lại.
Đó là Cổ Tranh.
Không phải Cổ Tranh bị Y Hoa thật chiếm hữu, mà là Cổ Tranh thật.
Anh ta đang đứng ở cuối hành lang, cơ thể run rẩy, mắt đỏ hoe.
Nhưng điều kỳ lạ là anh ta không bị thương.
Anh ta có vẻ...
trong suốt.
"Cổ Tranh?" Y Hoa gọi.
"Ta không phải là Cổ Tranh," giọng nói đó vang lên, nhưng không phải từ miệng anh ta.
Nó vang lên từ khắp nơi trong không gian trắng.
ký ức của anh ta.
Ký ức về nỗi sợ hãi.
Về sự mất mát.
Về em gái của anh ta."
Y Hoa sững sờ.
"Anh nói gì?"
"Y Hoa thật đã không chỉ chiếm lấy cơ thể của Cổ Tranh," giọng nói tiếp tục, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.
"Anh ta đã ăn mòn ý thức của anh ta.
Nhưng nỗi sợ hãi của Cổ Tranh...
nó quá mạnh mẽ.
Nó không thể bị xóa bỏ.
Nó đã trở thành một thực thể độc lập.
Một 'Ma Ảnh Thực'."
Y Hoa nhìn vào Cổ Tranh trong suốt.
"Ma Ảnh Thực?"
"Đúng vậy," giọng nói đáp.
"Khi một linh giả chết trong dungeon, vết thương hiện lên ngoài đời.
Nhưng khi ý thức của một linh giả bị hủy diệt, nỗi sợ hãi và ký ức của họ không biến mất.
Chúng trở thành 'Ma Ảnh'.
Và Ma Ảnh này...
nó đang sống trong cơ thể của Y Hoa thật.
Nó đang chống lại anh ta."
Y Hoa hiểu ra.
Y Hoa thật đang chiến đấu với chính nỗi sợ hãi mà anh ta đã cố gắng loại bỏ.
Và nỗi sợ hãi đó đang ẩn náu trong cơ thể của Cổ Tranh, chờ đợi cơ hội để phản công.
"Vậy anh muốn tôi làm gì?" Y Hoa hỏi.
"Giết anh ta," giọng nói của Cổ Tranh vang lên, lạnh lùng và đầy thù hận.
"Dùng nỗi đau của anh.
Dùng sự trống rỗng.
Hãy phá vỡ sự hoàn hảo giả tạo của anh ta.
Hãy để anh ta cảm thấy nỗi đau mà anh ta đã tước đoạt khỏi nhân loại."
Y Hoa nhìn vào cánh cửa số 100.
Anh cảm thấy sự trống rỗng trong mình đang rung động, đáp lại lời mời gọi của Ma Ảnh Thực.
"Nhưng nếu tôi làm vậy," Y Hoa nói, "tôi cũng sẽ bị hủy diệt.
Tôi là bản sao.
Tôi không có ý chí riêng.
Tôi chỉ là công cụ."
"Cô không phải là công cụ," giọng nói đáp.
"Cô là nỗi đau.
Và nỗi đau...
là thứ duy nhất có thể giết chết sự hoàn hảo."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận