Chương 26
Nó là sự im lặng.
Một khoảng trống hình người, nơi ánh sáng và âm thanh bị hút vào, biến mất vĩnh viễn.
Y Hoa đứng yên, tim đập thình thịch trong lồng ngực như một con chim hoảng loạn cố gắng đập vỡ lồng sắt.
Anh cảm thấy lạnh.
Không phải cái lạnh của nhiệt độ, mà là cái lạnh của sự tồn tại bị phủ nhận.
Y-HOA-10 vẫn đứng đó, đôi mắt đầy sợ hãi nhưng kiên định.
"Đừng nhìn vào nó," giọng nói trong đầu anh ta vang lên, run rẩy nhưng rõ ràng.
"Nếu cô nhìn, nó sẽ điền vào sự trống rỗng của cô.
Và khi đó, cô sẽ trở thành một phần của nó.
Một công cụ hoàn hảo.
Không có ý chí.
Không có nỗi đau."
Y Hoa nhắm mắt lại.
Anh hít thở sâu, cố gắng tập trung vào mùi máu tanh và mùi ozone cháy khét từ các thiết bị điện tử xung quanh.
Đó là mùi của thực tại.
Mùi của thế giới bên ngoài, nơi Cổ Tranh đang chờ đợi, nơi những vết thương trong dungeon sẽ hiện lên trên da thịt anh.
Nếu anh chết ở đây, cơ thể thật của anh sẽ nằm bất động trong phòng thí nghiệm của Cục Quản Lý Linh Giả, máu chảy ra từ những vết rách không có nguyên nhân.
"Sự trống rỗng không phải là kẻ thù," Y Hoa thì thầm, mở mắt ra.
Ánh mắt anh không nhìn vào bóng hình đen kịt, mà nhìn xuyên qua nó, hướng về phía ông già đang mỉm cười méo mó.
"Nó là hệ quả.
Là cái giá phải trả cho việc tách rời ý thức khỏi thể xác."
Ông già ngừng cười.
Nụ cười tan chảy trên khuôn mặt ông ta như sáp nến dưới ngọn lửa, để lộ ra một cấu trúc dữ liệu phức tạp, những dòng mã nhị phân chạy dọc theo xương sọ.
"Cô hiểu nhanh hơn những bản sao trước," giọng ông ta giờ đây không còn là tiếng người, mà là sự cộng hưởng của hàng ngàn giọng nói chồng lên nhau.
"Đó là lý do tại sao cô là 001.
Nhưng hiểu biết không mang lại tự do.
Nó chỉ mang lại nỗi đau rõ ràng hơn."
Y Hoa bước tiến.
Mỗi bước chân đặt xuống sàn nhà kim loại lạnh lẽo đều tạo ra tiếng vang khô khan.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất dần hiệu lực.
Máu đen trên tay anh bắt đầu sôi sục, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự phản kháng của chính linh hồn anh đối với quy luật nơi đây.
"Anh nói tôi là công cụ," Y Hoa nói, giọng đều đều, không rung động.
"Nhưng công cụ không thể nghi ngờ.
Công cụ không thể sợ hãi.
Và công cụ...
không thể cảm thấy đau khi nhớ về những người đã chết."
Ông già rít lên.
Một âm thanh chói tai, như kim loại cọ xát vào kính.
"Đau đớn là lỗi của thiết kế.
Là yếu điểm của con người.
Y Hoa thật đã loại bỏ nó.
Và cô, bản sao của anh ta, cũng sẽ làm vậy.
Hãy để sự trống rỗng nuốt chửng cô.
Cô sẽ không còn phải chịu đựng ký ức về cái chết của họ nữa."
Y Hoa mỉm cười.
Một nụ cười mỏng manh, đầy mỉa mai.
"Có lẽ vậy.
Nhưng nếu tôi không còn là tôi, thì ai sẽ nhớ họ?
Ai sẽ trừng phạt kẻ đã giết họ?"
**
Ông già, hay chính là thực thể lỗi của Mạng Lưới Linh, bỗng nhiên bùng nổ.
Những dòng mã nhị phân bao quanh ông ta lao về phía Y Hoa và Cổ Tranh như những con rắn lửa.
"Cô không hiểu!" giọng nói của ông ta gầm lên, vang vọng khắp căn phòng.
"Y Hoa thật đang đến!
Anh ta sẽ xóa sạch tất cả!
Nếu cô không hợp nhất với sự trống rỗng, cô sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn!
Không còn ký ức, không còn linh hồn, không còn tồn tại!"
Cổ Tranh hét lên, vung tay ra, một luồng năng lượng linh lực xanh lá bắn ra, chặn đứng những con rắn mã hóa.
"Y Hoa, chạy đi!
Tôi sẽ giữ chân thứ này lại!"
Y Hoa không chạy.
Anh đứng nguyên tại chỗ.
Anh nhìn vào Cổ Tranh, nhìn vào sự hy sinh giả tạo của anh ta.
Cổ Tranh muốn Y Hoa sống để sau đó dùng anh ta.
Nhưng nếu Y Hoa chết, Cổ Tranh sẽ không có chìa khóa.
Vậy nên, sự hy sinh này có thật hay chỉ là một phần trong kế hoạch?
"Không," Y Hoa nói.
"Tôi sẽ không chạy.
Và tôi sẽ không hợp nhất."
Anh giơ tay lên.
Máu đen trên tay anh bắt đầu xoay tròn, tạo thành một xoáy nhỏ.
Nhưng lần này, anh không để nó hút lấy mình.
Anh đẩy nó ra.
Anh đẩy nỗi đau, sự sợ hãi, và cả sự nghi ngờ của mình vào xoáy đó.
"Cổ Tranh," Y Hoa nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
"Anh nói anh muốn trả thù.
Nhưng nếu Y Hoa thật chết, thì em gái anh cũng sẽ không bao giờ được giải thoát.
Anh ta sẽ biến thành một thực thể khác, một thứ gì đó khủng khiếp hơn.
Anh không thể giết một ý thức đã tách rời khỏi thể xác bằng súng đạn."
Cổ Tranh dừng lại.
Luồng năng lượng của anh ta yếu đi.
"Vậy thì cô muốn làm gì?"
"Tôi muốn gặp anh ta," Y Hoa nói.
"Y Hoa thật.
Tôi muốn hỏi anh ta tại sao lại chọn tôi.
Tại sao lại chọn nỗi đau."
Ông già gào thét.
Nếu cô làm vậy, hệ thống sẽ sụp đổ!
Cả thành phố sẽ bị kéo vào dungeon!"
"Thì để nó sụp đổ," Y Hoa đáp.
"Nếu thế giới này dựa trên sự bóc lột nỗi đau của người khác, thì nó đáng bị phá hủy."
Y Hoa bước về phía bóng hình đen kịt.
Không phải để hợp nhất, mà để xuyên qua nó.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, từng tế bào, từng ký ức.
Nhưng anh không sợ.
Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.
Như thể anh đang cởi bỏ một lớp áo nặng nề đã mặc suốt đời.
Cổ Tranh nhìn Y Hoa với ánh mắt phức tạp.
Sợ hãi, thán phục, và một chút ghen tị.
cô đang tự sát."
"Không," Y Hoa mỉm cười.
"Tôi đang thức tỉnh."
**
Thế giới trắng tinh sụp đổ.
Y Hoa tỉnh lại trên sàn nhà lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.
Cổ Tranh đang quỳ bên cạnh anh, tay cầm chai rượu, mắt đỏ hoe.
"Y Hoa?" Cổ Tranh gọi, giọng run rẩy.
"Y Hoa, cô ổn chứ?"
Y Hoa nhìn lên.
Anh thấy cơ thể mình.
Những vết thương vẫn còn đó.
Máu vẫn chảy.
Nhưng anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Anh nhìn vào đôi mắt của Cổ Tranh.
Và anh thấy một thứ gì đó khác.
Trong đôi mắt của Cổ Tranh, anh thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Nhưng không phải là Y Hoa.
Mà là Y Hoa thật.
Y Hoa thật đang nhìn ra từ đôi mắt của Cổ Tranh.
"Cô đã làm tốt lắm, bản sao," giọng nói của Y Hoa thật vang lên từ miệng Cổ Tranh, lạnh lùng và kiêu hãnh.
"Nhưng cô quên một điều.
Mạng Lưới Linh không chỉ kết nối ý thức.
Nó kết nối cả cơ thể.
Và giờ đây, tôi đã có một cơ thể mới.
Một cơ thể mạnh mẽ hơn.
Một cơ thể của một linh giả cấp cao."
Cổ Tranh đứng dậy, nhưng dáng đi của anh ta đã thay đổi.
Nó uyển chuyển, kiêu ngạo, không còn là dáng đi của một người đàn ông thích rượu và sợ hãi.
Y Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh không đáp ứng.
Anh bị tê liệt.
Anh nhìn Cổ Tranh, hay đúng hơn là Y Hoa thật đang mượn cơ thể Cổ Tranh, với một sự kinh hoàng tột cùng.
anh đã làm gì với Cổ Tranh?" Y Hoa hỏi, giọng khàn đặc.
Y Hoa thật mỉm cười, nụ cười của một kẻ chiến thắng.
"Tôi đã thay thế anh ta.
Ý thức của Cổ Tranh quá yếu đuối.
Nó không thể chứa đựng sức mạnh của tôi.
Nhưng cơ thể của anh ta thì hoàn hảo.
Và giờ đây, tôi sẽ dùng cơ thể này để hoàn thành công trình của mình.
Còn cô..."
Anh ta cúi xuống,贴近 mặt Y Hoa.
"Cô sẽ trở thành bản sao số 002.
Và lần này, tôi sẽ không cho cô cơ hội để nghi ngờ.
Tôi sẽ xóa sạch ký ức của cô.
Và tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu."
Y Hoa nhìn vào đôi mắt của Y Hoa thật.
Và anh thấy một thứ gì đó khác.
Một tia sợ hãi.
Không phải sợ hãi của Y Hoa thật.
Mà là sợ hãi của Cổ Tranh, đang bị giam cầm sâu thẳm trong ý thức của anh ta.
Cổ Tranh đang cố gắng giao tiếp với anh ta.
Qua ánh mắt.
Qua một cử động nhỏ của mí mắt.
*Giúp tôi,* ánh mắt ấy nói.
*Trước khi anh ta xóa sạch tôi.*
Y Hoa nhìn vào tay mình.
Máu đen đang khô lại.
Và từ trong vũng máu đó, một bóng hình nhỏ bé, giống hệt Y-HOA-10, đang nháy mắt.
Sự trống rỗng không phải là kẻ thù.
Nó là đồng minh.
Và nó đang chờ đợi lệnh của anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận