Chương 25

Nỗi đau không biến mất khi Y Hoa mở mắt.

Nó chỉ chuyển trạng thái, từ một cú sốc dữ dội của lưỡi dao trong dungeon thành một nhịp đập âm ỉ, nhói sâu trong tủy sống.

Ánh sáng huỳnh quang trắng xóa chiếu xuống trần nhà bê tông, lạnh lẽo và vô cảm, không có chút hơi ấm nào của mặt trời.

Mùi formalin nồng nặc, pha lẫn với mùi kim loại tanh của máu khô, len lỏi vào mũi anh, kích thích những dây thần kinh vốn đang co rút lại vì sự phản kháng của cơ thể.

Y Hoa cố gắng cử động ngón tay cái.

Cơ bắp kháng cự, cứng đờ như đá, nhưng cuối cùng cũng run rẩy đáp lại lệnh điều khiển.

Anh nhìn xuống.

Đôi tay anh trắng bệch, gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng manh.

Trên mu bàn tay, một vết rạch dài, đỏ chót, đang rỉ máu tươi.

Máu ấy ấm, nặng và thực.

Nó nhỏ xuống tấm ga trải giường trắng tinh, tạo thành những vết loang màu đỏ thẫm, giống như những đóa hoa tử đinh hương tàn lụi.

Ba nhân viên an ninh mặc đồ bảo hộ toàn thân, kính chắn mặt phản chiếu hình ảnh méo mó của anh, đứng yên như những bức tượng sáp.

Họ không chạm vào anh.

Họ chỉ quan sát, những ống nghe trên lưng họ phát ra tiếng tích tắc đều đặn, như thể đang đếm ngược thời gian sống sót của một con thí nghiệm.

Y Hoa cảm thấy một sự trống rỗng trong ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một nhận thức kinh hoàng: anh không nhớ mình đã chết như thế nào trong dungeon.

Anh chỉ nhớ cảm giác của vết thương.

"Cơ thể này...

phản ứng thế nào?" Y Hoa hỏi, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn như giấy khô.

Một trong những nhân viên an ninh gật đầu nhẹ, tay di chuyển trên một bảng điều khiển bên hông.

"Độ ổn định sinh học 84%.

Mức độ đau đớn được ghi nhận ở mức tối đa.

Hệ thống thần kinh trung ương đang cố gắng xử lý tín hiệu xung đột."

Y Hoa nhắm mắt lại.

Sự xung đột.

Đó là từ khóa.

Nếu anh là một bản sao số liệu, một đoạn mã được sao chép từ ý thức của một người đã chết, thì tại sao cơ thể này lại biết đau?

Tại sao máu này lại chảy?

Câu hỏi ấy quay cuồng trong đầu anh, mạnh hơn cả nỗi đau vật lý.

Anh không phải là Y Hoa.

Ít nhất, không hoàn toàn là Y Hoa.

Nhưng anh cũng không phải là một chương trình máy tính.

Anh là một cái gì đó ở giữa, một quái vật lai tạp giữa dữ liệu và thịt da.

**

Y Hoa đứng dậy, bỏ qua sự phản đối của các nhân viên an ninh.

Cơ thể anh run rẩy, nhưng ý chí của anh thì lạnh như băng.

Anh bước đến trước tấm gương lớn phía cuối phòng.

Hình ảnh phản chiếu trong gương không phải là một cô gái 24 tuổi xinh đẹp, mà là một sinh vật kỳ dị, đôi mắt sâu thẳm, trống rỗng, nhưng lại chứa đựng một sự thông minh đáng sợ.

"Cơ thể này là thật," Y Hoa nói, giọng lạnh lẽo hơn.

"Nó được nuôi dưỡng bằng máu người thật.

Nó chảy máu, nó đau, nó chết.

Nếu tôi chỉ là một bản sao số liệu, tại sao những vết thương này lại tồn tại?

Tại sao tôi lại cảm thấy sợ hãi?"

Ông già không đáp.

Ông ta chỉ ngồi đó, nhìn Y Hoa với ánh mắt của một người đang quan sát một con vật trong lồng kính.

Sự im lặng của ông ta là một lời đáp.

Một lời đáp đầy khinh miệt.

Y Hoa nắm chặt đấm.

Nỗi đau trong tay anh dữ dội hơn, nhưng anh không quan tâm.

Anh cần cảm nhận nó.

Anh cần nó để xác nhận sự tồn tại của mình.

Nếu anh không đau, thì anh là gì?

Một con rối?

Một đoạn mã?

Anh không chấp nhận điều đó.

Anh là Y Hoa.

Dù là bản sao, dù là công cụ, anh vẫn là Y Hoa.

Và Y Hoa sẽ không bao giờ để cho người khác định nghĩa mình.

"Anh nghĩ anh đang kiểm soát tôi?" Y Hoa hỏi, quay lại nhìn ông già.

"Anh nghĩ anh có thể điều khiển nỗi đau của tôi?

Anh lầm rồi.

Nỗi đau này...

nó thuộc về tôi.

Và tôi sẽ dùng nó để phá vỡ mọi thứ."

Ông già cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đầy vẻ khinh thường.

"Cô không hiểu gì cả.

Cô chỉ là một phần của hệ thống.

Một bánh răng nhỏ trong cỗ máy vĩ đại.

Cô không thể phá vỡ điều gì cả."

"Thì hãy xem thử," Y Hoa đáp, nụ cười trên môi anh lạnh lùng, đáng sợ.

"Hãy xem thử một bánh răng nhỏ có thể làm sập cả cỗ máy hay không."

**

Y Hoa nhìn hàng dài những "bản thân" khác.

Họ nằm trong những bể chứa thủy tinh, nối với nhau bằng những dây cáp đen kịt.

Mỗi người trong số họ đều có vẻ ngoài giống hệt anh, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, vô hồn.

Họ là những bản sao thất bại.

Những công cụ bị bỏ lại.

Một người trong số họ, Y-HOA-10, bỗng nhiên nháy mắt.

Đôi mắt của anh ta không trống rỗng.

Chúng đầy sự sợ hãi, và một tia hy vọng mong manh.

"Đừng tin anh ta," Y-HOA-10 thì thầm, tiếng nói vang lên trực tiếp trong đầu Y Hoa, xuyên qua hàng rào không gian, xuyên qua những lớp dữ liệu dày đặc.

"Anh ta không phải là quản lý.

Anh ta là một 'Quản Trị Viên' bị lỗi.

Và nếu cô muốn thoát ra...

cô phải giết anh ta trước khi anh ta xóa sạch ý thức của cô."

Y Hoa nhìn về phía ông già.

Người đàn ông ấy đang mỉm cười, nhưng nụ cười đó không còn kiêu hãnh nữa.

Nó méo mó, kỳ dị, như thể khuôn mặt ông ta đang tan chảy.

"Giết anh ta?" Y Hoa hỏi trong đầu.

"Đúng vậy," Y-HOA-10 đáp.

"Và sau đó, cô phải tìm ra cách để tiêu diệt Y Hoa thật.

Vì chỉ khi anh ta chết, cô mới thực sự tự do.

Nhưng cẩn thận.

Nếu cô giết ông ta, hệ thống sẽ sụp đổ.

Và cô sẽ bị mắc kẹt trong Mạng Lưới Linh mãi mãi.

Không có lối ra.

Không có sự sống.

Chỉ có sự trống rỗng vĩnh cửu."

Y Hoa nhìn vào đôi tay đang bị máu đen bao phủ.

Anh nhìn vào gương mặt méo mó của ông già.

Và anh nhìn vào hàng dài những bản sao thất bại.

Anh không biết mình phải làm gì.

Anh chỉ biết một điều: anh không thể để cho mình trở thành một công cụ.

Dù phải trả giá bằng sự tồn tại, bằng sự thật, bằng chính linh hồn của mình.

Y Hoa nâng tay lên.

Máu đen rơi xuống sàn nhà, tạo thành một vũng đen kịt, như một hố sâu không đáy.

Và từ trong hố sâu đó, một bóng hình bắt đầu hiện ra.

Không phải là Y Hoa thật.

Mà là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó cổ xưa, đã ngủ đông từ lâu, và giờ đây, đang thức dậy.

Nó không gọi tên Y Hoa.

Nó gọi tên *sự trống rỗng*.

Và sự trống rỗng, giờ đây, có mặt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập