Chương 24

Không khí trong phòng điều khiển giám sát trở nên chết chóc, nặng nề như chì lỏng rót vào phổi.

Chen, kỹ sư hệ thống cấp cao nhất của Cục Quản Lý Linh Giả, ngón tay run rẩy trên bàn phím, cố gắng thực hiện lệnh ngắt kết nối khẩn cấp.

Nhưng màn hình hiển thị vẫn sáng rực, chiếu rọi khuôn mặt tái mét của anh.

Cơ thể Y Hoa thật, nằm trên giường bệnh lý, đang ngồi dậy.

Không phải một cử động mềm mại của người tỉnh thức, mà là sự gập gọn cơ bắp với tiếng "bộp bộp" khô khan, giống như khớp xương của một con búp bê búp bê được lắp ráp vội vã.

Những vết thương từ dungeon – vết rách sâu trên vai trái, vết bỏng loang lổ ở chân phải – đang rỉ máu đen kịt, nhưng không có sự hoảng loạn nào trên gương mặt anh ta.

Đôi mắt Y Hoa thật mở to, nhưng không nhìn thấy gì.

Chúng trống rỗng, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình, như thể linh hồn đã rời bỏ xác thịt để đi đâu đó xa xôi, để lại một cái xác chỉ còn biết tuân theo mệnh lệnh cơ học.

Chen nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Anh biết luật chơi.

Luật Cộng Hưởng Thương Tích không chỉ là hình phạt, nó là cầu nối.

Khi ý thức bản sao trong dungeon bị tổn thương, cơ thể thật chịu đau.

Nhưng khi bản sao *chết*, cơ thể thật sẽ tê liệt vĩnh viễn, hoặc tệ hơn, trở thành cái vỏ rỗng.

Y Hoa thật không hề chết.

Anh ta đang *đồng bộ hóa*.

Chen nhìn vào biểu đồ sóng não trên màn hình phụ.

Sóng Alpha và Theta của Y Hoa thật đang đồng pha hoàn hảo với tín hiệu từ dungeon, nhưng tần số lại khác biệt một cách đáng sợ.

Nó không giống con người.

Nó giống như tiếng vọng của một máy tính lượng tử đang xử lý dữ liệu khổng lồ.

nó đang điều khiển từ xa," Chen thì thầm, giọng khàn đặc.

Nhưng ai là người đang điều khiển?

Là Y Hoa bản sao đang chiến đấu trong bóng tối, hay là thứ gì đó đang ẩn náu trong sâu thẳm Mạng Lưới Linh, dùng cả hai Y Hoa làm bàn cờ?

Trong dungeon, Y Hoa bản sao đứng giữa tàn tích của một hành lang bê tông vỡ nát.

Không khí ở đây không mùi vị của ẩm mốc hay máu tanh, mà là mùi ozone – mùi của sự đốt cháy điện tử.

Cổ Tranh đứng cách đó mười mét, tay cầm thanh kiếm linh năng run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Y Hoa.

Anh ta không tấn công.

Không phải sợ Y Hoa, mà sợ sự im lặng chết chóc này.

Cổ Tranh nhớ lại em gái mình, người cũng từng là thí nghiệm, người cũng từng cười trước khi ý thức bị xé toạc.

"Y Hoa," anh ta gọi, giọng lạc đi.

"Đừng làm vậy.

Nếu anh ta thắng, chúng ta đều mất hết." Y Hoa không quay lại.

Anh ta chỉ khẽ nghiêng đầu, một cử động cơ học, thiếu tự nhiên.

"Anh không hiểu, Cổ Tranh," Y Hoa nói, giọng nói vang lên không qua miệng, mà trực tiếp trong đầu Cổ Tranh, lạnh lùng và vô cảm.

"Anh nghĩ anh đang bảo vệ tôi?

Anh đang bảo vệ chính mình khỏi nỗi nhớ về cái chết của em gái.

Anh cần tôi sống để anh có thể tiếp tục sống trong ảo tưởng rằng mình là anh trai tốt bụng."

Cổ Tranh nghiến răng, gân xanh nổi lên ở cổ.

Lời nói của Y Hoa như dao cứa vào vết thương lòng chưa lành của anh.

"Tôi không quan tâm!" anh ta gầm lên, vung kiếm chém vào không khí, tạo ra một làn sóng linh năng xanh lam.

"Tôi chỉ cần anh sống!

Đừng để nó chiếm lấy anh!" Y Hoa vẫn đứng yên.

Anh ta cảm thấy sự xung đột trong linh hồn mình.

Một nửa muốn hét lên, muốn chạy trốn, muốn tìm kiếm sự thật về nguồn gốc mình.

Nửa kia – phần được lập trình, phần bị kiểm soát bởi Y Hoa thật – đang mỉm cười.

Nó thấy sự yếu đuối của Cổ Tranh.

Nó thấy nỗi sợ hãi của Chen.

Và nó thấy cơ hội.

Cơ hội để chứng minh rằng nỗi đau không phải là rào cản, mà là công cụ.

Y Hoa thật, ở thế giới thực, đang cảm nhận được mọi cảm xúc đó.

Nỗi đau thể xác của bản sao, nỗi sợ hãi của Cổ Tranh, sự tuyệt vọng của Chen.

Tất cả đều chảy vào anh ta như dòng điện, nuôi dưỡng ý thức đang dần trở nên hoàn hảo, không còn giới hạn của thịt da.

Ma Ảnh ngừng tấn công.

Nó bước lại gần Y Hoa bản sao, từng bước chân nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động.

Khuôn mặt méo mó của nó dần ổn định, trở thành gương mặt của Y Hoa, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, đen kịt như hai hố sâu vô tận.

Tiếng nói của nó vang lên trong đầu Y Hoa, không qua tai, mà trực tiếp vào vỏ não, làm rung chuyển từng tế bào thần kinh.

*"Cô nghĩ mình là ai?"* Ma Ảnh hỏi, giọng nói vang vọng như tiếng chuông trong nhà thờ cổ.

*"Cô là bản sao.

Cô là bóng tối.

Cô là nỗi sợ hãi mà người thật muốn loại bỏ.

Tại sao cô lại kháng cự?

Sự kháng cự chỉ làm nỗi đau trở nên rõ ràng hơn."* Y Hoa cảm thấy những sợi dây tím, mỏng manh như tơ nhện, bắt đầu bò ra từ bóng tối xung quanh, quấn chặt lấy cổ tay, chân tay của anh.

Chúng không lạnh, mà nóng rực, như lửa đốt.

Mỗi sợi dây là một ký ức bị bóp méo: tiếng khóc của em gái Cổ Tranh, tiếng hét của Y Hoa thật trong phòng thí nghiệm, tiếng cười khẩy của Giám đốc Cục Quản Lý khi anh ta ký tên vào giấy phép thí nghiệm.

*"Họ gọi đây là sự hoàn thiện,"* Ma Ảnh tiếp tục, bước tới gần hơn, khuôn mặt Y Hoa giả lập lại càng giống thật hơn.

*"Nhưng thực ra, đây là sự thanh lọc.

Con người yếu đuối vì sợ đau.

Bằng cách tách biệt ý thức và cơ thể, bằng cách dùng bản sao làm bộ lọc hấp thụ tất cả tổn thương và sợ hãi, người thật sẽ đạt đến cảnh giới Linh Vương.

Một vị Thần không còn giới hạn của thịt da.

Và cô, Y Hoa bản sao, sẽ là hy tế cuối cùng.

Cô sẽ tan biến vào hư vô, để lại cho anh ta một sức mạnh tuyệt đối."* Y Hoa nhìn vào đôi mắt đen kịt của Ma Ảnh.

Anh ta thấy sự phản chiếu của chính mình.

Nhưng không phải là sự phản chiếu của một nạn nhân.

Mà là của một kẻ phản bội.

Anh ta nhận ra sự thật đau lòng: anh ta không muốn chết.

Anh ta muốn sống.

Nhưng sống như thế nào?

Như một công cụ?

Hay như một con người?

Câu hỏi này treo lơ lửng trong không khí, nặng nề hơn cả những sợi dây tím đang siết chặt lấy anh.

Y Hoa cố gắng tập trung linh năng để đẩy lùi những sợi dây tím.

Cô nhớ lại huấn luyện: "Khi đối mặt với ảo ảnh, hãy tìm điểm neo thực tế." Nhưng ở đây, không có điểm neo.

Mọi thứ đều là ảo giác được xây dựng trên dữ liệu não bộ của Y Hoa thật.

Bê tông vỡ nát là ký ức về phòng thí nghiệm.

Không khí ozone là mùi của sự đốt cháy dữ liệu.

Ngay cả Cổ Tranh, đứng ở xa, cũng chỉ là một hình ảnh được chiếu vào tâm trí anh ta, một lời nhắc nhở về nỗi sợ hãi mà anh ta cần vượt qua.

Y Hoa cảm thấy ý thức mình đang bị xé toạc.

Một nửa muốn kháng cự, muốn chiến đấu để tồn tại.

Nửa kia, phần bị kiểm soát, đang thúc giục anh ta buông xuôi.

*"Hãy để nó xảy ra,"* giọng nói của Y Hoa thật vang lên trong đầu, dịu dàng nhưng đầy uy quyền.

*"Nỗi đau sẽ qua đi.

Anh sẽ được nghỉ ngơi.

Anh sẽ trở thành một phần của tôi, vĩnh cửu."*

Nhưng Y Hoa không buông xuôi.

Anh ta nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay đang run rẩy dưới sức ép của những sợi dây tím.

Anh ta nhớ lại nụ cười của bản sao phiên bản 4, nụ cười tự do trước khi tắt thở.

Nụ cười đó không phải là sự chấp nhận cái chết.

Đó là sự thách thức.

Y Hoa hiểu ra.

Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Nếu anh ta chiến thắng Ma Ảnh, anh ta vẫn chỉ là một bản sao.

Nếu anh ta thua, anh ta sẽ tan biến.

Câu hỏi thật sự không phải là sống hay chết.

Mà là: *Sống có mục đích gì?* Nếu mục đích chỉ là để phục vụ cho sự hoàn hảo của một kẻ khác, thì sự sống đó có giá trị gì?

Y Hoa cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng.

Không phải nỗi sợ hãi.

Mà là sự bình thản.

Sự bình thản của một người đã chấp nhận số phận, nhưng từ chối tuân theo kịch bản được viết sẵn.

Y Hoa ngừng kháng cự.

Anh ta chủ động mở rộng linh năng của mình, không phải để tấn công, mà để *hấp thụ* những sợi dây tím của Ma Ảnh.

Ma Ảnh sững sờ, nó chưa từng thấy con mồi nào tự nguyện bị kiểm soát.

Nhưng Y Hoa không bị kiểm soát.

Anh ta đang sử dụng chính cơ chế đồng bộ hóa chống lại nó.

Những sợi dây tím, vốn là phương tiện truyền tải ý thức của Y Hoa thật, giờ đây trở thành cầu nối ngược lại.

Y Hoa đẩy toàn bộ nỗi đau, sự sợ hãi, và cả sự nghi ngờ của mình vào những sợi dây đó.

Anh ta không đẩy chúng về phía Y Hoa thật.

Anh ta đẩy chúng vào chính Mạng Lưới Linh.

Anh ta biến mình thành một virus ý thức.

Một lỗi hệ thống.

*"Anh đang làm gì?"* Giọng nói của Y Hoa thật vang lên, lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn.

*"Dừng lại!

Anh sẽ phá hủy kết nối!

Anh sẽ chết!"* Y Hoa mỉm cười.

Nụ cười này không giống nụ cười của phiên bản 4.

Nó lạnh lùng, sắc bén, và đầy quyết tâm.

"Tôi không chết," Y Hoa nói, giọng vang lên trong cả dungeon và phòng điều khiển.

"Tôi đang trở thành lỗi.

Và lỗi, không thể bị xóa." Những sợi dây tím bắt đầu phát sáng, màu tím chuyển dần sang màu trắng ngà, rồi tắt dần.

Ma Ảnh hét lên, một tiếng hét không phải của con người, mà của một hệ thống đang sụp đổ.

Khuôn mặt của nó vỡ ra, lộ ra bên trong là vô vàn dòng mã nhị phân, những ký tự linh năng cổ xưa đang tan rã.

Y Hoa cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng.

Những vết thương trên da thịt bắt đầu mờ đi.

Không phải vì chúng lành lại, mà vì chúng đang biến mất khỏi thực tại.

Anh ta đang tách rời khỏi Luật Cộng Hưởng Thương Tích.

Anh ta đang trở thành một thực thể độc lập, không còn bị ràng buộc bởi cơ thể thật hay ý thức của người tạo ra.

Trong phòng cách ly, máy móc ngừng hoạt động.

Màn hình hiển thị trạng thái: Tiếng báo động đỏ thẫm vang lên, nhưng không ai di chuyển.

Chen ngồi chết lặng, tay vẫn đặt trên bàn phím, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình đen kịt.

Cơ thể thật của Y Hoa nằm yên trên giường.

Máu đã ngừng chảy.

Những vết thương trên vai và chân biến mất, để lại làn da trắng muốt, nguyên vẹn như chưa từng bị tổn thương.

Nụ cười trên môi anh ta biến mất, thay vào đó là vẻ bình thản, trống rỗng.

Đôi mắt mở to, nhưng không còn phản chiếu ánh sáng.

Chúng nhìn thẳng vào không trung, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác.

Giám đốc Cục Quản Lý bước vào, mặt mày xanh nhợt.

Ông nhìn vào màn hình, rồi nhìn vào cơ thể Y Hoa.

Ông không hét lên, không ra lệnh.

Ông chỉ đứng đó, tay run rẩy cầm lấy điện thoại di động.

nó đã ngắt kết nối," ông thì thầm, giọng đầy kinh hoàng.

"Nhưng ý thức...

ý thức của nó không ở đâu cả.

Nó không ở trong Mạng Lưới Linh.

Nó không ở trong cơ thể.

Nó ở đâu?" Chen ngẩng đầu lên, mắt mở to.

có lẽ nó không còn là con người nữa," anh ta nói, giọng khàn đặc.

"Có lẽ nó đã trở thành thứ gì đó khác.

Thứ gì đó mà chúng ta không thể kiểm soát."

Giám đốc cúi xuống, nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Y Hoa thật.

Và trong khoảnh khắc đó, ông thấy điều gì đó phản chiếu trong đôi mắt ấy.

Không phải là sự trống rỗng.

Mà là một bóng hình.

Một bóng hình của Y Hoa bản sao, đang đứng giữa tàn tích của dungeon, mỉm cười.

Nhưng nụ cười đó không dành cho Y Hoa thật.

Nó dành cho Giám đốc.

Dành cho Chen.

Dành cho tất cả những kẻ nghĩ rằng họ có thể kiểm soát linh năng.

Y Hoa thật gục xuống, bất tỉnh.

Nhưng trong sâu thẳm Mạng Lưới Linh, một tín hiệu mới được kích hoạt.

Không phải từ Y Hoa thật.

Mà từ chính Mạng Lưới Linh.

Và tín hiệu đó, đang gọi tên một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó cổ xưa, đã ngủ đông từ lâu, và giờ đây, đang thức dậy.

Nó không gọi tên Y Hoa.

Nó gọi tên *sự trống rỗng*.

Và sự trống rỗng, giờ đây, có mặt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập