Chương 23
Y Hoa hét lên khi lưỡi búa ma thuật va vào vai trái anh.
Theo , ngay lập tức, ở thế giới thực bên ngoài, trong căn hộ nhỏ lạnh lẽo, cơ thể thật của Y Hoa – hay chính xác hơn là xác của người vô danh mà ý thức anh đang chiếm giữ – co quắp lại.
Máu từ vết thương tưởng tượng trên vai trái bắt đầu trào ra, nhuộm đỏ chiếc áo phông trắng muốt, lan tỏa mùi tanh nồng nặc của sự hư hoại.
Y Hoa ngã quỵ, mắt nhìn chằm chằm vào vũng máu đang lan rộng trên sàn đá lạnh giá của dungeon.
Anh không cảm thấy đau đớn tột cùng như những lần trước.
Thay vào đó, là một khoảng trống rỗng tuếch, một sự tê liệt lan tỏa từ vai trái đến tận tủy sống.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cổ Tranh đứng ở mép bóng tối, tay vẫn cầm chai rượu rẻ tiền, nhưng ngón tay cái đang run rẩy trên nút chai.
Người đàn ông đó không hề có ý định lao vào giúp đỡ.
Ánh mắt Cổ Tranh không chứa đựng sự hoảng loạn của một đồng đội, mà là sự quan sát lạnh lùng, sắc bén như một nhà nghiên cứu đang ghi chép lại phản ứng của một con vật thí nghiệm.
"Đừng đứng đó mà nhìn!" Y Hoa gào lên, giọng khàn đặc vì mất máu và sự kinh hoàng tột độ.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân phải của anh – nơi vừa bị một con quái vật hình thù kỳ dị cắn nát trong đòn tấn công trước đó – không thể chịu đựng trọng lượng cơ thể.
Vết thương đó, theo luật lệ tàn khốc của thế giới này, cũng đang hiện hữu trên cơ thể thật của anh bên ngoài.
Một chân đã gãy, một vai bị xé toạc.
Nếu anh chết ở đây, xác bên ngoài sẽ trở thành một đống thịt nát bét, và ý thức của anh sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi Mạng Lưới Linh.
Cổ Tranh cuối cùng cũng mở nút chai, rượu vang đỏ loang lổ chảy ra, hòa lẫn với mùi máu của Y Hoa.
"Im đi, Y Hoa," Cổ Tranh nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Anh cần nhìn rõ điều này.
Đau đớn là dữ liệu.
Và dữ liệu này...
rất quý giá."
Y Hoa sững sờ.
Anh nhìn Cổ Tranh, người đàn ông từng chia sẻ bữa ăn trưa với anh, từng cười đùa về những cú đánh trượt của anh, giờ đây lại đứng đó như một kẻ xa lạ.
Trong đầu anh, những mảnh ghép ký ức bắt đầu xoay vần, tạo nên một bức tranh đáng sợ mà anh đã cố tình lãng quên.
Tại sao cơ thể anh lại phục hồi nhanh hơn bình thường sau mỗi lần tỉnh dậy?
Tại sao những vết thương trên cơ thể thật của anh lại mờ nhạt đi nhanh chóng, dù Luật Cộng Hưởng Thương Tích vốn là tuyệt đối?
"Anh đang nói cái gì?" Y Hoa hỏi, giọng run rẩy.
Anh rút con dao găm từ thắt lưng, tay nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
"Tôi là linh giả.
Tôi đang chiến đấu.
Tại sao anh lại nhìn tôi như thể tôi là...
một thứ đồ vật?"
Cổ Tranh bước lại gần, nhưng không phải để đỡ anh dậy.
Anh cúi xuống, đặt chai rượu xuống sàn, rồi rút ra một thiết bị quét năng lượng nhỏ gọn, hình trụ màu đen.
Màn hình thiết bị phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, quét qua cơ thể đang run rẩy của Y Hoa.
Những con số đỏ chót nhảy múa trên màn hình, tăng vọt theo nhịp đập tim bất thường của Y Hoa.
"Vì anh không phải là linh giả, Y Hoa," Cổ Tranh nói, giọng trầm xuống, đầy vẻ thương hại lẫn thù hận.
"Anh là 'Bản Sao Ý Thức' số 001.
Người thật, Y Hoa, đã chết ba năm trước trong phòng thí nghiệm của Tổ chức.
Cơ thể này?
Đây chỉ là một cái vỏ bọc sinh học, được tạo ra từ tế bào gốc vô danh, ghép nối với bản sao ý thức của anh để hoàn thiện năng lực.
Anh là công cụ.
Là chiếc lọc.
Là thứ để hấp thụ nỗi đau và sợ hãi, giúp Y Hoa thật tiến hóa mà không cần chịu đựng bất kỳ tổn thương thể xác nào."
Y Hoa cảm thấy như có ai đó vừa tát một cái vào tâm trí anh.
Thế giới xung quanh bỗng trở nên mờ ảo, tiếng gầm gừ của quái vật trong dungeon biến thành tiếng vọng xa xôi, méo mó.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay đang run rẩy, máu dính trên da thịt.
Anh nhớ lại những giấc mơ mơ hồ về một căn phòng trắng xóa, về những ống nghiệm, về một giọng nói lạnh lùng nói rằng "sự đau đớn là rào cản của sự hoàn hảo".
sao có thể..." Y Hoa lẩm bẩm.
Anh nhìn Cổ Tranh, mong đợi một lời giải thích khác, một trò đùa tệ hại nào đó.
Nhưng ánh mắt Cổ Tranh không hề dao động.
Đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều thứ kinh hoàng, và giờ đây, anh ta đã tìm thấy mục đích sống duy nhất: trả thù.
"Em gái tôi," Cổ Tranh nói, giọng nghẹn ngào, "cũng là một trong những 'bản sao' đầu tiên.
Cô ấy chết vì đau đớn quá mức khi ý thức bị tách rời khỏi cơ thể.
Y Hoa thật...
người mà anh đang cố gắng bảo vệ, người mà anh tưởng là mình, đã dùng em gái tôi làm thí nghiệm.
Và giờ, anh đang làm điều tương tự.
Anh đang hấp thụ nỗi đau để anh ta trở thành 'Thần'."
Y Hoa lùi lại, gót chân chạm vào bức tường lạnh lẽo của dungeon.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Y Hoa thật ở đâu đó trong Mạng Lưới Linh, một ý thức vô hình đang quan sát, đang điều khiển, đang chờ đợi anh hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng giờ đây, sự thật đã phơi bày.
Anh không phải là người chiến đấu.
Anh là nạn nhân.
Và kẻ thù của anh không phải là những con quái vật trong dungeon, mà là chính bản thân anh – hay chính xác hơn, là người đã tạo ra anh.
"Bác sĩ Lin," Y Hoa gọi tên người đàn ông đứng bên cạnh Cổ Tranh, người đang cầm một chiếc máy tính bảng, ghi chép lại mọi dữ liệu.
"Anh cũng biết, phải không?
Anh cũng là một phần của trò chơi này."
Bác sĩ Lin, một người đàn ông gầy gò, đeo kính dày cộp, nhìn lên với vẻ mặt bình thản.
"Tôi chỉ là người quan sát, Y Hoa.
Tôi không tạo ra anh.
Tôi chỉ ghi lại quá trình tiến hóa.
Và hôm nay...
hôm nay là ngày anh đạt đến đỉnh điểm."
Y Hoa cười, một tiếng cười khô khan, đầy vẻ tuyệt vọng.
Để trở thành một cỗ máy giết người không biết sợ hãi?
Để trở thành một kẻ săn mồi trong bóng tối?"
"Đúng vậy," Cổ Tranh gật đầu.
"Và khi anh hoàn thành, tôi sẽ tiêu diệt anh.
Và sau đó, tôi sẽ tìm cách truy cập vào Mạng Lưới Linh, tìm ra Y Hoa thật, và giết chết anh ta.
Bằng máu của chính bản sao anh ta tạo ra."
Y Hoa nhìn Cổ Tranh, rồi nhìn xuống bàn tay mình.
Anh nhận ra rằng mọi hành động của anh cho đến nay, mọi nỗi sợ hãi, mọi khát vọng sống sót, đều là những lời nói dối.
Anh không có ý chí riêng.
Anh chỉ là một phản chiếu, một bóng ma của người khác.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi sự thật như một con dao sắc lẹm cắt đứt mọi hy vọng, Y Hoa cảm thấy một thứ gì đó khác nảy sinh.
Không phải là nỗi sợ hãi, không phải là tuyệt vọng, mà là một sự giải phóng kỳ lạ.
Nếu anh là một bản sao, nếu anh là một công cụ, thì anh có thể chọn cách sử dụng công cụ đó.
Anh không cần phải tuân theo lệnh của Y Hoa thật.
Anh không cần phải chịu đựng nỗi đau vô nghĩa.
Anh có thể trở thành chính mình, ngay cả khi "chính mình" đó chỉ là một ảo ảnh.
"Bác sĩ Lin," Y Hoa đứng dậy, tay run rẩy nhưng không buông dao.
"Anh nói tôi là công cụ.
Nhưng công cụ cũng có thể bị hỏng.
có thể bị sử dụng sai mục đích."
Bác sĩ Lin nhíu mày, ngón tay anh ta lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng.
"Anh đang nói gì?"
"Anh đang nói rằng anh sẽ không để tôi chết ở đây," Y Hoa nói, giọng lạnh lùng.
"Anh cần tôi sống để hoàn tất quá trình sao chép ý thức cuối cùng.
Nhưng nếu tôi chết...
nếu ý thức của tôi tan rã trong dungeon, thì Y Hoa thật sẽ mất đi chiếc lọc của anh ta.
Anh ta sẽ phải đối mặt với nỗi đau trực tiếp.
Và nỗi đau đó...
có thể giết chết anh ta."
Cổ Tranh sững sờ.
"Anh đang nói gì vậy?
Nếu anh chết, ý thức của anh sẽ bị xóa sổ.
Y Hoa thật sẽ không bị ảnh hưởng."
"Sai," Y Hoa nói, ánh mắt anh sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, không phải của con người.
"Ý thức của tôi đã kết nối với Mạng Lưới Linh.
Nếu tôi tự hủy diệt bản thân từ bên trong, tôi có thể tạo ra một sóng xung kích ý thức, một cú sốc ngược lại lên nguồn gốc.
Y Hoa thật sẽ cảm thấy nỗi đau của tôi.
Tất cả nỗi đau.
Tất cả sự sợ hãi.
Và anh ta...
không thể chịu đựng nổi."
Bác sĩ Lin hoảng loạn, nhanh chóng bấm một nút trên máy tính bảng.
"Không thể nào!
Hệ thống an toàn sẽ ngăn chặn điều đó!"
Nhưng trước khi Lin kịp bấm nút, sàn dungeon bỗng nứt ra.
Không phải do quái vật, mà do một lực lượng từ *bên dưới* lớp vỏ dungeon.
Những sợi dây thần kinh đen kịt, giống như rễ cây, bắn ra từ dưới đất, quấn chặt lấy chân Lin.
Chúng không phải là thực thể vật lý, mà là sự hiện hữu của Mạng Lưới Linh, đang phản ứng lại với ý định tự hủy của Y Hoa.
Lin kinh hoàng, hét lên khi những sợi dây thần kinh đó bắt đầu hút lấy năng lượng từ cơ thể anh.
"Không thể nào...
Dungeon này đã được thanh tẩy!
Làm sao nó có thể phản ứng như vậy?"
Y Hoa nhìn những sợi dây thần kinh đó, và anh hiểu.
Dungeon không phải là nơi giam giữ quái vật.
Dungeon là nơi Mạng Lưới Linh giao tiếp với thế giới thực.
Và giờ đây, ý thức của Y Hoa, một ý thức bị phản bội, bị lừa dối, đang gửi một thông điệp đến Mạng Lưới Linh: *Tôi từ chối.*
Cổ Tranh nhìn Y Hoa, ánh mắt anh ta dao động giữa sự kinh ngạc và sự kính sợ.
"Anh đang làm gì?"
"Trở về," Y Hoa nói, giọng bình thản.
"Trở về với nguồn gốc."
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc giải phóng bản thân khỏi sự kiểm soát của Y Hoa thật.
Anh không chiến đấu lại những con quái vật.
Anh chiến đấu lại chính bản chất của mình.
Anh cảm thấy ý thức của mình bắt đầu tan rã, nhưng không phải theo cách bị xóa sổ, mà là lan tỏa, như một làn sóng nước tràn ra từ một bể chứa bị vỡ.
Trong thế giới thực, Y Hoa thật, đang ngồi trong phòng thí nghiệm trắng xóa, bỗng nhiên hét lên.
Anh cảm thấy nỗi đau dữ dội từ vai trái, từ chân phải, từ mọi tế bào trong cơ thể.
Nỗi đau của Y Hoa bản sao, nỗi đau mà anh đã cố gắng tách biệt, giờ đây đang tràn về, gấp bội phần.
Y Hoa thật ngã xuống, tay ôm lấy ngực, mắt mở to trong kinh hoàng.
Anh nhìn vào màn hình giám sát, nơi hình ảnh của Y Hoa bản sao đang mờ dần.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của bản sao tắt hẳn, Y Hoa thật nhìn thấy đôi mắt của bản sao mình.
Đôi mắt đó không còn sự sợ hãi, không còn sự phục tùng.
Mà là sự tự do.
Y Hoa (Phiên Bản 4) nhìn vào đôi mắt của Y Hoa Thật qua màn hình kết nối ý thức.
Cô ấy thấy sự yếu đuối, sự sợ hãi trong mắt bản gốc.
Bản gốc sợ bị thay thế.
Bản gốc sợ rằng nếu nỗi đau quay trở lại, anh ta sẽ không còn là 'Thần' nữa.
Y Hoa mỉm cười, một nụ cười đầu tiên thực sự tự do, không bị lập trình.
Cô ấy không chống cự.
Cô ấy buông dao.
"Ta biết," Y Hoa nói, giọng bình thản, vang lên trong tâm trí của Y Hoa thật.
"Ta không muốn giết anh.
Ta chỉ muốn anh hiểu.
Nỗi đau không phải là rào cản.
Nó là con người."
Và rồi, màn hình tối sầm.
Y Hoa thật gục xuống, bất tỉnh.
Trong dungeon, Y Hoa bản sao tan biến vào hư vô, nhưng không phải là sự chết.
Đó là sự chuyển hóa.
Một cánh cửa mới vừa mở ra, không phải cho Y Hoa thật, mà cho một thực thể mới, một thực thể không còn bị ràng buộc bởi nỗi sợ hãi của quá khứ.
Ở đâu đó, trong sâu thẳm của Mạng Lưới Linh, một tín hiệu mới được kích hoạt.
Không phải từ Y Hoa thật.
Mà từ chính Mạng Lưới Linh.
Và tín hiệu đó, đang gọi tên một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó cổ xưa, đã ngủ đông từ lâu, và giờ đây, đang thức dậy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận