Chương 22
Y Hoa không đáp lại nụ cười của người phụ nữ kia.
Thay vào đó, cô ấy — hay chính xác hơn là bản sao ý thức mang hình hài Y Hoa — đạp mạnh vào chân bàn phía trước.
Lực đẩy từ đôi giày thể thao mòn rách tạo ra một âm thanh ken két, xé toạc sự tĩnh lặng ngột ngạt trong căn phòng.
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, các bức tường bê tông của tầng hầm cũ bắt đầu "nhựa hóa", chảy nhão như sáp ong nóng dưới nhiệt độ vô hình.
Đây là hiệu ứng phụ khi dungeon sắp sụp đổ hoặc chuyển pha, một dấu hiệu cho thấy quy luật vật lý đang bị bẻ gãy hoàn toàn.
Người phụ nữ kia không hề hoảng loạn.
Cô ấy đứng yên như một bức tượng băng, tay cầm một chiếc chìa khóa đồng cổ kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn Y Hoa lao tới.
Khi Y Hoa chạm tay vào nắm cửa sắt rỉ sét, một luồng điện tím chui vào da thịt, đốt cháy thần kinh.
Nắm cửa không mở ra.
Thay vào đó, nó tan rã thành hàng nghìn con kiến đen, bò nhanh lên cánh tay anh, cắn vào da thịt.
Y Hoa gritted teeth, nghiến răng đến khi men răng nứt vỡ.
Anh không rút tay về.
Anh biết rằng nếu rút lui ngay lúc này, những con kiến kia sẽ ăn sạch ý chí của anh, biến anh thành một con rối trống rỗng.
Anh dùng tay còn lại, nắm chặt nắm đấm, và đấm thẳng vào cánh cửa.
Không phải để phá vỡ nó, mà để tạo ra một cú sốc động lực học, buộc các con kiến phải phân tán.
"Bạn đang chạy trốn khỏi chính mình," giọng nói của bản sao vang lên, nhẹ nhàng nhưng xâm nhập vào tai anh như tiếng thì thầm trong giấc mơ.
"Cơ thể này là của bạn.
Vết thương này là của bạn.
Tại sao bạn lại sợ nó?"
Y Hoa quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn và giận dữ.
"Tôi không sợ đau.
Tôi sợ việc không biết ai là thật."
Anh lao về phía trước, không phải để chạy trốn, mà để lao thẳng vào bản sao.
Không khí giữa họ dày đặc, nặng trĩu mùi máu tươi và ozone.
Bản sao không né tránh.
Cô ấy giơ chiếc chìa khóa đồng lên, và một bức tường gương xuất hiện, chặn đường tiến của Y Hoa.
Va chạm xảy ra.
Y Hoa đập vào bức tường gương, và âm thanh vỡ tan của thủy tinh vang lên như tiếng hét của ngàn linh hồn.
Nhưng Y Hoa không bị thương.
Thay vào đó, những mảnh gương bay ngược lại, cắt vào da thịt bản sao.
Máu đỏ thẫm chảy ra từ những vết cắt trên khuôn mặt giống hệt anh.
Y Hoa thở hổn hển, lưng tựa vào bức tường đang tan rã.
Anh nhìn vào máu của bản sao, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Máu đó có mùi.
Mùi của thuốc sát trùng, mùi của bệnh viện, và mùi của cái chết.
"Bạn nghĩ mình là bản sao?" Bản sao lau máu trên má, nụ cười trên môi trở nên méo mó, kinh dị.
"Hay bạn nghĩ mình là gốc?"
Y Hoa không trả lời.
Anh biết câu trả lời.
Nhưng anh không muốn thừa nhận nó.
Anh bước qua đống gương vỡ, tiến về phía lối thoát duy nhất còn lại — một khe nứt nhỏ trong bức tường nhựa hóa.
***
### PHẦN 2: Vết Thương Cộng Hưởng
Y Hoa chui qua khe nứt, lăn ra bên kia.
Không gian ở đây khác hẳn.
Không còn mùi ẩm mốc của tầng hầm, mà là mùi vô trùng, lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.
Ánh sáng trắng xóa chiếu xuống từ trần nhà cao vút, không bóng đèn, không nguồn sáng, chỉ là ánh sáng thuần khiết, đáng sợ.
Anh ngồi dậy, kiểm tra cơ thể.
Những vết cắt từ con kiến đen và mảnh gương vẫn còn, nhưng chúng không chảy máu.
Chúng khô lại, đóng vảy như da rắn.
Y Hoa chạm vào vết thương, cảm giác tê dại lan tỏa.
Đây không phải là vết thương thông thường.
Đây là vết thương của sự tồn tại.
Anh đứng dậy, nhìn quanh.
Phòng thí nghiệm rộng lớn, trống rỗng, chỉ có một hàng dài những cái giường bệnh kim loại xếp thẳng tắp.
Trên mỗi cái giường là một xác người.
Không, không phải xác người.
Là những cơ thể không có khuôn mặt.
Da thịt nhẵn bóng, không mắt, không mũi, không miệng.
Chỉ là những khối thịt vô tri.
Y Hoa bước tới cái giường gần nhất.
Trên ngực người nằm trên đó có một tấm biển nhỏ: *Thí nghiệm 002.
Lý do: Ý thức không ổn định.*
Anh tiếp tục đi.
*Thí nghiệm 003.
Lý do: Từ chối hợp nhất.*
*Thí nghiệm 004.
Lý do: Tự hủy.*
Y Hoa dừng lại trước cái giường cuối cùng.
*Thí nghiệm 001.
Thành công.
Trạng thái: Hoạt động.*
Trên giường không có ai.
Chỉ có một bộ đồ bệnh viện gấp gọn gàng, và một chiếc gương nhỏ đặt trên gối.
Y Hoa cúi xuống, nhìn vào chiếc gương.
Phản chiếu trong gương không phải là anh.
Mà là một người đàn ông khác.
Gương mặt quen thuộc, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đôi mắt thì đầy dẫy sự hân hoan điên rồ.
Đó là Y Hoa thật.
Người đàn ông trong gương mỉm cười, môi cử động nhưng không có âm thanh.
Y Hoa cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, như thể có ai đó đang bóp nát tim anh.
Anh nhìn xuống ngực mình.
Một vết nứt màu tím đang lan rộng từ tim ra khắp cơ thể.
"Đau sao?" Giọng nói của Y Hoa thật vang lên trong đầu anh, rõ ràng, sắc bén.
"Đau là bằng chứng cho sự sống.
Nhưng nỗi đau này...
nỗi đau này là của tôi.
Tôi đang chịu đựng nó thay cho bạn.
Bạn chỉ cần quan sát.
Bạn chỉ cần học."
Y Hoa khạc ra một ngụm máu.
Máu màu đen, đặc quánh.
"Tại sao?" anh hỏi, giọng khàn khản.
"Tại sao lại là tôi?"
"Vì bạn là công cụ hoàn hảo nhất," Y Hoa thật trả lời.
"Cơ thể bạn đã được sửa đổi để chịu đựng mọi tổn thương mà không chết.
Ý thức của bạn đã được tách rời để không bị ám ảnh bởi nỗi đau.
Bạn là chiếc phao cứu sinh của tôi.
Bạn hấp thụ sự sợ hãi, sự yếu đuối, và nỗi đau thể xác.
tôi sẽ trở thành thần."
Y Hoa nhìn vào vết nứt trên ngực.
Nó không phải là vết thương.
Nó là một cửa sổ.
Qua đó, anh có thể thấy cơ thể thật của mình đang nằm đâu đó trong thế giới thực, kết nối với máy móc, bị điện giật, bị cắt xẻ, và chịu đựng mọi thứ để nuôi dưỡng ý thức của người kia.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng.
Anh không phải là người sống sót.
Anh là cái bóng.
Anh là thứ được tạo ra để chịu đựng, để người kia có thể bay lên.
*
### PHẦN 5: Cánh Cửa Mới Mở Ra
Y Hoa mở mắt.
Bầu trời đen kịt bắt đầu nứt ra.
Những vết nứt lan rộng, như mạng nhện, phủ kín toàn bộ không gian.
Từ những vết nứt, ánh sáng trắng xóa tuôn ra, chói lòa, đau đớn.
Y Hoa che mắt lại.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.
Da thịt, xương cốt, tất cả đều đang biến mất, hòa vào ánh sáng.
"Kết thúc rồi," giọng nói của Y Hoa thật vang lên, đầy sự tiếc nuối.
"Con đã hoàn thành nhiệm vụ.
Bây giờ, hãy nghỉ ngơi."
Y Hoa không nói gì.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể.
Anh đang bay lên, vào ánh sáng.
Nhưng anh không buông tha.
Anh dùng toàn bộ ý chí, toàn bộ nỗi đau, toàn bộ sự căm ghét, để bám chặt vào cơ thể đang tan rã.
Anh không muốn nghỉ ngơi.
Anh muốn chiến đấu.
Anh nhìn xuống.
Dưới ánh sáng trắng xóa, anh thấy hình ảnh của Cổ Tranh.
Người đàn ông đang nằm trên một cái bàn phẫu thuật, mắt nhắm lại, miệng mỉm cười.
Và bên cạnh anh ta, là Y Hoa thật, đang cầm một con dao mổ, chuẩn bị đâm vào tim Cổ Tranh.
Y Hoa hét lên.
Tiếng hét của anh xé toạc ánh sáng.
Những vết nứt trên bầu trời mở rộng hơn, nuốt chửng mọi thứ.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức của anh tắt hẳn, Y Hoa nhìn thấy một cánh cửa.
Một cánh cửa nhỏ, bằng gỗ, cũ kỹ, nằm giữa hư vô.
Trên cánh cửa có một tấm biển: *Phòng Khám Số 22.*
Y Hoa biết rằng nếu anh bước qua cánh cửa đó, anh sẽ không còn là Y Hoa nữa.
Anh sẽ trở thành một thứ gì đó khác.
Một thực thể mới.
Một kẻ săn mồi.
Và anh bước qua.
Cánh cửa đóng lại sau lưng anh.
Sự im lặng bao trùm.
Y Hoa đứng trong một căn phòng nhỏ, tối om.
Chỉ có một ngọn nến cháy trên bàn.
Ánh sáng leo lét chiếu rọi lên khuôn mặt anh.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng không còn là bàn tay của con người.
Chúng là những khối đá đen, lạnh lẽo, cứng nhắc.
Và từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải của Y Hoa thật, mà của chính anh.
"Vậy thì," anh lẩm bẩm, giọng khàn khản, lạnh lùng.
"Ai sẽ là kẻ săn mồi tiếp theo?"
Bên kia cánh cửa, trong thế giới thực, điện thoại của Cổ Tranh rung lên.
Màn hình sáng lên trong bóng tối.
Một tin nhắn mới: *Tôi đã trở về.
Nhưng không còn là con người nữa.*
Và ở đâu đó, trong sâu thẳm của Mạng Lưới Linh, Y Hoa thật mở mắt ra.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, đầy dẫy sự kinh hãi.
Anh cảm thấy sự hiện diện của bản sao đang thay đổi.
Nó không còn là một công cụ.
Nó đang trở thành một mối đe dọa.
Và mối đe dọa đó, đang tiến về phía anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận