Chương 21

Hành lang dài hun hút nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn nhấp nháy trên trần.

Y Hoa không bước đi, anh trượt chân trên sàn gạch lạnh lẽo, từng bước một, như thể trọng lực nơi đây đang cố gắng kéo anh xuống địa ngục.

Không khí trong dungeon này không mùi ẩm mốc hay thối rữa của xác chết, mà là mùi ozone và máu tươi – mùi của sự sống bị xé toạc.

Y Hoa nhắm mắt lại.

Anh không cần nhìn để biết mình đang ở đâu.

Cơ thể anh, cái xác vô danh này, đang rung lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn đau âm ỉ đang lan tỏa từ tủy sống, như những sợi dây thần kinh đang bị cắt đứt từng chút một.

Anh ép ý thức xuống sâu, vượt qua hàng rào phòng vệ tự nhiên của cơ thể, tìm đến vùng tối đen nhất trong tâm trí mình.

"Phản Chiếu."

Anh lẩm bẩm, giọng khàn khản như tiếng cát ma sát.

Linh năng của anh không bùng nổ rực rỡ như những linh giả cấp cao khác.

Nó lặng lẽ, đáng sợ như nước đá tan chảy.

Một sóng xung kích vô hình lan tỏa ra từ người anh, quét qua không gian méo mó của dungeon.

Trong khoảnh khắc ấy, Y Hoa cảm nhận được mọi thứ.

Những bức tường không phải là gạch đá, mà là da thịt cứng đờ.

Sàn nhà không phải là gốm, mà là xương tủy khô cằn.

Và phía trước, trong bóng tối dày đặc, có một thứ gì đó đang thở.

Nó không thở bằng phổi, mà bằng những khe hở trong thực tại.

Cảm giác lạnh buốt xuyên thấu vào da thịt.

Y Hoa mở mắt.

Trước mặt anh, không gian bị xé toạc một vết rách dài, đỏ chót như một vết thương hở.

Bên kia vết rách, anh thấy chính mình.

Không phải phản chiếu trong gương, mà là một phiên bản khác, đang ngồi trên một chiếc giường bệnh rỉ sét, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào anh.

Y Hoa (Bản Sao) nuốt nước bọt.

Tim anh đập thình thịch, không phải vì hoảng loạn, mà vì một sự công nhận kinh hoàng.

Anh đang nhìn thấy "Người Thật".

Hay ít nhất, là thứ mà tổ chức gọi là nguồn gốc.

**

Không khí trong phòng đột ngột đông cứng.

Tiếng tích tắc của những máy móc cổ xưa ngừng lại, thay thế bằng một âm thanh rít lên chói tai, như kim loại bị xé toạc.

Cánh cửa phòng khám vỡ tung.

Những mảnh gỗ văng ra tứ phía, cắt vào da thịt Y Hoa (Bản Sao).

Nhưng anh không hề眨眼.

Từ bóng tối bên ngoài, những Ma Ảnh tràn vào.

Chúng không phải là quái vật hình người, mà là những khối bóng đen, méo mó, không có khuôn mặt, chỉ có những lỗ hổng sâu thẳm nơi mắt và miệng nên có.

Chúng di chuyển trên sàn nhà bằng cách trượt, để lại những vệt đen nhờn trên gạch.

Y Hoa (Bản Sao) chuẩn bị kích hoạt linh năng, nhưng Y Hoa (Bản Gốc) giơ tay ra, ra hiệu dừng lại.

"Đừng," cô ấy nói, giọng trầm lạnh.

"Chúng không phải là kẻ thù của em.

Chúng là lá chắn."

Đúng như cô ấy nói.

Những Ma Ảnh không tấn công Y Hoa (Bản Sao).

Chúng bao quanh Y Hoa (Bản Gốc), tạo thành một vòng tròn bảo vệ dày đặc.

Những khối bóng đen này dường như đang hấp thụ năng lượng từ không khí xung quanh, khiến không gian trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Y Hoa (Bản Sao) nhận ra sự thật tàn khốc.

Nếu anh tấn công Y Hoa (Bản Gốc), những Ma Ảnh này sẽ phản công.

Chúng sẽ không chỉ tấn công cơ thể anh, mà sẽ tấn công ý thức anh, xé toạc ý thức của anh ra thành từng mảnh vụn.

Anh sẽ không chết, mà sẽ trở thành một thứ gì đó không còn là con người, một thực thể lang thang trong mạng lưới linh năng, vĩnh cửu và đau đớn.

Nhưng nếu anh không tấn công, anh sẽ phải chứng kiến sự hợp nhất.

Anh sẽ mất đi ý thức độc lập của mình, trở thành một phần của Y Hoa (Bản Gốc), một cỗ máy hoàn hảo không cảm xúc.

"Có lựa chọn thứ ba không?" Y Hoa hỏi, giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.

Y Hoa (Bản Gốc) cười nhạt.

"Luôn luôn có.

Nhưng cái giá của nó...

em không chắc em có trả nổi."

"Giá là gì?"

"Đau đớn," cô ấy nói đơn giản.

"Toàn bộ đau đớn mà anh sẽ phải chịu đựng trong quá trình hợp nhất.

Nếu em từ chối, em sẽ phải chịu đựng nó một mình.

Nhưng nếu em chịu đựng, em có thể kiểm soát quá trình đó.

Em có thể quyết định xem ai sẽ là người sống sót."

Y Hoa (Bản Sao) nhìn vào những vết thương trên cơ thể mình.

Vết cắt trên cánh tay, vết bầm trên chân, tất cả đều là những vết thương thật, mang theo nỗi đau thật.

Anh nhớ lại những đêm không ngủ, những cơn ác mộng về sự vô nghĩa của tồn tại.

Anh nhớ lại Cổ Tranh, người đàn ông dùng rượu để rửa trôi ký ức, nhưng sâu thẳm bên trong, anh ta vẫn đang đau đớn vì mất mát.

Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa, đúng không?

Dù anh sống hay chết, dù anh hợp nhất hay tan rã, thế giới này vẫn tiếp tục quay.

Dungeon vẫn mở ra.

Linh giả vẫn chết.

Và nỗi đau vẫn tồn tại.

Nhưng nếu anh không chiến đấu, anh sẽ là một con rối.

Và anh thà chết trong đau đớn còn hơn sống trong sự vô cảm.

**

Y Hoa đứng trước tấm gương vỡ trong phòng khám.

Phản chiếu trong gương không còn là hình ảnh của một chàng trai trẻ yếu đuối, mà là một bóng ma lạnh lùng, đôi mắt đen ngòm, không chút cảm xúc.

Da thịt anh vẫn còn những vết nứt đá, nhưng chúng không còn là dấu hiệu của sự hủy diệt, mà là của sự biến đổi.

Điện thoại trong túi anh rung lên.

Một tin nhắn từ Tổ chức Quản lý Linh Giả (Cục Đặc vụ).

Y Hoa lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng tối.

*"Dungeon ổn định.

Chỉ số linh năng của Y Hoa tăng vọt.

Cảnh báo: Phát hiện sự can thiệp từ bên ngoài.

Cổ Tranh đã bị bắt giữ.

Ông ấy không biết gì cả."*

Y Hoa nhìn vào dòng chữ.

Anh không cảm thấy nhẹ nhõm.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng sâu thẳm.

Cổ Tranh bị bắt.

Người duy nhất hiểu anh, dù là để sử dụng anh, giờ đây đã bị tước đoạt quyền tự do.

Và anh, Y Hoa (Bản Sao), giờ đây đã trở thành một thứ gì đó khác.

Không còn là con người, không còn là bản sao.

Anh là một thực thể mới, sinh ra từ nỗi đau và sự chấp nhận.

Anh tắt điện thoại, bỏ vào túi.

Ánh mắt anh nhìn vào tấm gương, nhìn vào chính mình.

"Vậy thì," anh lẩm bẩm, giọng khàn khản.

"Ai sẽ là kẻ săn mồi tiếp theo?"

Bên kia tấm gương, trong bóng tối sâu thẳm của dungeon, một đôi mắt khác mở ra.

Nó không phải là mắt của Y Hoa (Bản Gốc).

Nó không phải là mắt của Ma Ảnh.

Nó là đôi mắt của thứ gì đó cổ xưa hơn, thứ đã chờ đợi trong bóng tối từ khi thế giới này còn chưa có tên gọi.

Và nó đã cảm nhận được sự hiện diện của Y Hoa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập