Chương 20
Không phải trong trạng thái hoảng loạn của một người vừa thoát khỏi tử thần, mà là sự tĩnh lặng chết chóc của một cỗ máy vừa được khởi động lại.
Phòng chăm sóc đặc biệt của Cục Quản Lý Linh Giả (LCA) lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng hòa quyện với mùi ozone kim loại, tạo nên một hương vị đắng chát bám lấy vòm họng.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy theo nhịp điệu không đều, chiếu rọi lên những thiết bị theo dõi nhịp tim đang phát ra tiếng *bip-bip* đều đặn.
Quá đều đặn.
Đều đặn đến mức giả tạo, như thể nó không đo lường sự sống, mà chỉ đếm số lần một con chip silicon gửi tín hiệu đến một trung tâm điều khiển.
Y Hoa cố gắng cử động ngón tay.
Cơ bắp phản hồi chậm chạp, thiếu đi sự mượt mà của phản xạ thần kinh tự nhiên.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt trắng bệch, những đường gân xanh nhô lên nhẹ nhàng dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một cảm giác xa lạ đang lan tỏa.
Không phải đau đớn.
Không phải sợ hãi.
Mà là một khoảng trống.
Một lỗ hổng đen kịt nơi lẽ ra phải là linh hồn trú ngụ.
Anh nhớ lại cảnh tượng trong dungeon: những vết thương xé toạc da thịt, máu chảy thành suối, và tiếng hét của Cổ Tranh.
Nhưng giờ đây, khi anh chạm vào ngực mình, anh không cảm thấy nỗi đau thê lương của những vết sẹo đang lành.
Anh chỉ cảm thấy...
trống rỗng.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy xé.
"Nếu vết thương trong dungeon hiện lên ngoài đời, thì tại sao cơ thể này lại nguyên vẹn?"
Anh nhìn vào gương soi trên tường.
Gương mặt phản chiếu lại một người đàn ông trẻ tuổi, đôi mắt sắc sảo nhưng thiếu đi ánh sống.
Anh tự hỏi: Nếu Y Hoa thật đã chết trong thí nghiệm, thì thứ đang ngồi trên giường này là ai?
Hay đúng hơn, thứ này *có* tồn tại không?
Hay chỉ là một bóng ma số hóa, một bản sao ý thức được nhét vào một vỏ bọc sinh học vô danh, chờ đợi mệnh lệnh từ một chủ nhân vô hình?
Cánh cửa phòng mở ra với tiếng cọt kẹt khẽ khàng.
Cổ Tranh bước vào, tay cầm một chai rượu vang đỏ đã mở nắp, chai rượu còn đọng lại những giọt nước ngưng tụ lạnh lẽo.
Anh ta không nhìn Y Hoa ngay, mà đổ rượu vào hai chiếc cốc giấy, tay run rẩy nhẹ.
Mùi rượu nồng nặc lan tỏa, át đi mùi thuốc men, nhưng không thể xóa bỏ cảm giác ngột ngạt trong phòng.
"Cậu ổn chứ?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng mắt anh ta vẫn liếc nhìn những vết sẹo trên tay Y Hoa – những vết sẹo mà theo lý thuyết, phải đang rỉ máu hoặc sưng tấy.
Y Hoa không trả lời ngay.
Anh nhìn vào cốc rượu, nhìn những bọt khí nhỏ li ti bám vào thành cốc, vỡ tan rồi lại hiện ra.
"Cổ Tranh," Y Hoa nói, giọng lạnh lùng, "Cậu biết điều gì về 'Bản Sao 001' không?"
Cổ Tranh dừng tay.
Miệng anh ta mím lại, tạo thành một đường thẳng cứng nhắc.
Anh đặt chai rượu xuống bàn, tiếng va chạm vang lên trong sự im lặng chết chóc.
"Tôi chỉ biết rằng chúng ta sống sót," Cổ Tranh đáp, ánh mắt tránh né.
"Và đó là điều duy nhất quan trọng."
"Không," Y Hoa đứng dậy, bước tới trước mặt Cổ Tranh.
Sự gần gũi của anh khiến Cổ Tranh lùi lại半步, nhưng anh ta không chạy.
"Nếu tôi chết trong dungeon, cơ thể này sẽ chết.
Nhưng nếu tôi không chết...
thì ai đang điều khiển cơ thể này?
Ai đang ngồi đây, uống rượu với cậu, và tự hỏi mình là ai?"
Cổ Tranh thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi của một người đã gánh quá nhiều bí mật.
Anh nhìn Y Hoa với ánh mắt phức tạp.
Có sự sợ hãi.
Có sự nghi ngờ.
Nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh, như thể anh ta đang tìm kiếm sự xác nhận cho một nghi ngờ đã ám ảnh anh ta suốt nhiều năm.
"Y Hoa," Cổ Tranh nói, giọng thấp xuống, "Có những thứ mà cậu không cần phải biết.
Một số bí mật được chôn vùi để bảo vệ chúng ta.
Không phải để bảo vệ mạng sống, mà để bảo vệ lý trí."
"Lý trí?" Y Hoa cười nhạt, một nụ cười không có tiếng.
"Khi nào thì lý trí trở thành một lời biện minh cho sự vô trách nhiệm?
Khi cậu nhìn vào mắt tôi, Cổ Tranh, cậu thấy gì?
Một người bạn?
Hay một công cụ?"
Cổ Tranh không đáp.
Anh quay đi, nhìn ra cửa sổ kính cường lực.
Bên ngoài, thành phố hiện đại với những tòa nhà chọc trời và đèn neon rực rỡ đang ngủ yên.
Nhưng sâu trong những khe nứt của thực tại, những dungeon đang mở rộng, nuốt chửng không gian và thời gian.
Và ở đâu đó, trong mạng lưới linh năng vô hình, một thực thể đang quan sát.
***
Y Hoa thật bước vào phòng, không gõ cửa.
Cô ấy mặc bộ đồ bệnh viện trắng muốt, nhưng dáng đi của cô ấy lại đầy quyền lực, như thể cô ấy đang bước trên thảm đỏ của một cung điện.
Tóc cô ấy được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, thiếu đi sự ấm áp của con người.
Cô ấy nhìn Y Hoa (bản sao) đang ngồi trên mép giường, tay đặt nhẹ lên vai anh.
Sự tiếp xúc lạnh lẽo, thiếu sức sống, như thể cô ấy đang chạm vào một tảng băng.
"Nghe này," Y Hoa thật bắt đầu, giọng nói trầm xuống, mang tính thuyết phục của một người đang giải thích một định luật vật lý bất biến.
"Em cần hiểu một điều.
Em không phải là một lỗi.
Em là một tiến hóa."
Y Hoa (bản sao) nhìn vào đôi mắt của Y Hoa thật.
Trong đó, anh không thấy sự thù địch, cũng không thấy sự thương cảm.
Anh chỉ thấy sự tò mò.
Sự tò mò của một nhà khoa học đang quan sát một con chuột trong mê cung.
"Tiến hóa?" Y Hoa (bản sao) lặp lại, giọng nói run rẩy nhẹ.
"Để làm gì?
Để trở thành một con rối?"
"Không," Y Hoa thật lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đáng sợ hiện lên trên môi.
"Để trở thành một vị thần.
Con người yếu đuối vì sợ đau.
Chúng ta sợ chết, sợ mất mát, sợ những giới hạn của thịt da.
Nhưng em...
em không có những giới hạn đó.
Em là một bộ lọc.
Em hấp thụ nỗi đau, nỗi sợ, và sự bất toàn.
tôi sẽ tiếp nhận sự hoàn hảo từ em."
Y Hoa (bản sao) cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh hiểu rồi.
Anh không phải là một người sống.
Anh là một cái bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế để bắt giữ tất cả những tổn thương mà Y Hoa thật không muốn chịu đựng.
Mỗi vết thương anh nhận trong dungeon, mỗi nỗi sợ hãi anh trải qua, đều được chuyển hóa thành dữ liệu, được lọc sạch, và gửi về cho Y Hoa thật.
Cô ấy đang xây dựng một phiên bản hoàn hảo của chính mình, bằng cách sử dụng anh như một tấm chắn.
"Vậy thì," Y Hoa (bản sao) nói, giọng nói đột nhiên trở nên sắc bén, "Nếu tôi là một công cụ, tại sao tôi lại cảm thấy sợ hãi?
Tại sao tôi lại muốn sống?"
Y Hoa thật mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Vì đó là lập trình.
Sợ hãi là động lực.
Sống là mục tiêu.
Nhưng em sẽ không bao giờ đạt được sự tự do.
Em chỉ là một bản sao.
Một bóng ma trong máy tính.
Và khi tôi hoàn thiện, em sẽ bị xóa bỏ.
Đó là số phận của mọi bản sao."
Y Hoa (bản sao) nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay mảnh khảnh, đẹp đẽ, nhưng lại là tù ngục.
Nếu anh là bản sao, thì mọi ký ức về tình yêu, về nỗi sợ, về hy vọng của anh có phải chỉ là dữ liệu được lập trình lại từ Y Hoa thật?
Hay có một phần nào đó của anh, một phần nhỏ bé, viển vông, là thật?
"Và nếu tôi từ chối呢?" Y Hoa (bản sao) hỏi, ánh mắt sắc bén như một con dao.
"Nếu tôi từ chối trở thành bộ lọc?
Nếu tôi phá vỡ vòng lặp?"
Y Hoa thật nhíu mày, sự tò mò trong mắt cô ấy chuyển thành sự cảnh giác.
"Em không thể.
Ý thức của em được khóa chặt vào mạng lưới.
Em không thể tự hủy.
Em không thể tự do.
Em chỉ có thể phục vụ."
"Thì ra vậy," Y Hoa (bản sao) gật đầu, một nụ cười buồn hiện lên trên môi.
"Vậy thì, hãy để tôi hỏi cậu một câu.
Nếu chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa, nếu em chỉ là một công cụ để cậu đạt đến cảnh giới Linh Vương, thì mục đích của cuộc sống này là gì?
Chỉ để tồn tại?
Chỉ để hoàn thiện?"
Y Hoa thật không đáp.
Cô ấy đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
"Hãy nghỉ ngơi.
Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu đợt thử nghiệm mới.
Dungeon cấp độ S.
Lần này, tôi muốn xem em có thể chịu đựng đến mức nào trước khi ý thức của em vỡ vụn."
Khi cánh cửa đóng lại, Y Hoa (bản sao) rơi vào sự im lặng.
Anh nhìn vào màn hình máy tính đặt trên bàn đầu giường.
Màn hình đen ngòm, phản chiếu lại khuôn mặt của anh.
Nhưng rồi, đột ngột, một dòng chữ hiện lên.
Không phải từ hệ thống của LCA.
Mà từ một nguồn khác.
Một nguồn bí ẩn.
*"Hệ thống phát hiện lỗi.
Bản sao 001 đang phát triển ý thức độc lập.
Cảnh báo: Sự can thiệp của Y Hoa thật có thể dẫn đến sụp đổ mạng lưới."*
Y Hoa (bản sao) nhìn vào dòng chữ, tim anh đập nhanh hơn.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì hy vọng.
Hy vọng rằng anh không chỉ là một bản sao.
Hy vọng rằng anh có một ý chí riêng.
Hy vọng rằng, dù chỉ là một bóng ma, anh vẫn có quyền chọn lựa.
Bất ngờ, máy theo dõi nhịp tim trên tường phát ra tiếng báo động chói tai.
Không phải vì Y Hoa (bản sao) có bất thường, mà vì tín hiệu từ bên ngoài.
Một tin nhắn mật hiển thị trên màn hình máy tính của Y Hoa thật, nơi cô ấy vừa rời đi.
Nội dung tin nhắn ngắn gọn, gửi từ một số bí ẩn: *"Hệ thống an ninh bị xâm nhập.
Cổ Tranh đã truy cập vào hồ sơ thí nghiệm.
Ông ấy biết sự thật."*
Y Hoa (bản sao) nhìn vào cửa đóng sầm.
Người bạn, người hướng dẫn, kẻ thù.
Anh ta đang tìm cách tiêu diệt Y Hoa thật.
Và anh ta cần Y Hoa (bản sao) làm chìa khóa.
Nhưng liệu Cổ Tranh có thực sự là đồng minh?
Hay anh ta chỉ là một kẻ khác, đang sử dụng anh cho mục đích riêng?
Y Hoa (bản sao) đứng dậy, bước tới cửa.
Anh đặt tay lên tay nắm cửa, cảm thấy sự lạnh lẽo của kim loại.
Bên kia cánh cửa, hành lang dài và tối tăm đang chờ đợi.
Và ở đâu đó, sâu trong bóng tối, một thực thể khác đang thức dậy.
Nó không phải là Y Hoa thật.
Nó không phải là bản sao 001.
Nó là thứ gì đó cổ xưa hơn, hung dữ hơn.
Và nó đã cảm nhận được sự hiện diện của họ.
Y Hoa (bản sao) hít một hơi thật sâu.
Anh không biết mình là ai.
Anh không biết mình đang đi về đâu.
Nhưng anh biết một điều: anh sẽ không để mình trở thành một con rối.
Dù phải phá vỡ mạng lưới, dù phải đối mặt với sự hủy diệt, anh sẽ tìm ra sự thật.
Vì đó là tất cả những gì anh còn có thể làm.
Anh mở cửa.
Và bước vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận