Chương 19

Phòng cách ly của Tổ chức Quản Lý Linh Giả không có cửa sổ.

Ánh sáng huỳnh quang trắng xóa, vô hồn, chiếu xuống những bức tường bê tông màu xám nhạt, tạo cảm giác như đang ở trong lòng một cỗ máy khổng lồ, lạnh lẽo và vô cảm.

Y Hoa thật mở mắt.

Cô không nhớ mình đã ngủ bao lâu.

Thời gian trong phòng cách ly là một khái niệm trừu tượng, bị xé nát bởi những cú sốc điện và các loại thuốc ức chế thần kinh.

Đầu cô đau nhói, như thể có ai đó đang dùng đục đá cào xới từng thớ não bộ.

Nhưng cơn đau vật lý ấy chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh cho thứ cảm giác kinh hoàng hơn đang len lỏi trong tủy sống.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Đôi tay gầy guộc, da thịt trắng bệch, nhưng trên mu bàn tay trái, một vết rách dài, sâu hoắm đang rỉ máu.

Máu đỏ thẫm, ấm nóng, chảy dọc theo các đường gân xanh, nhỏ từng giọt xuống sàn nhà sạch sẽ.

Tách.*

Âm thanh nhỏ bé ấy vang lên như tiếng chuông cảnh báo trong sự im lặng chết chóc.

Y Hoa run rẩy đưa tay chạm vào vết thương.

Đau đớn tột cùng.

Nhưng điều khiến cô cứng đờ người không phải là nỗi đau, mà là ký ức.

Cô không hề vào Dungeon.

Cô chưa từng bước qua bất kỳ Khe Rách Linh nào trong ba ngày qua.

Vậy tại sao cơ thể cô lại mang theo vết thương của một kẻ khác?

Luật Cộng Hưởng Thương Tích.

Quy luật bất di bất dịch của thế giới linh giả: tổn thương trong Dungeon phản chiếu ra thực tại.

Nhưng cô là người điều khiển.

Cô là Y Hoa thật, người đứng sau màn hình, người quan sát bản sao số 001 trong thế giới ảo.

Nếu bản sao chết, cô chỉ cần tạo ra bản sao mới.

Cơ thể cô, cơ thể của một Linh Giả cấp cao, không thể bị tổn thương bởi những gì xảy ra trong "phòng thí nghiệm" số.

sự cộng hưởng đó không còn là một chiều.

Y Hoa cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân cô yếu ớt như nước.

Cô ngã quỵ, đầu gối đập mạnh xuống sàn bê tông.

Máu từ vết thương trên tay nhỏ xuống, hòa lẫn với bụi bẩn không có thật trên sàn nhà sạch sẽ.

Cô nhìn thấy phản chiếu của mình trong tấm kính một chiều phía trước.

Khuôn mặt hoàn hảo, lạnh lùng, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, đầy sợ hãi.

Một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải giọng nói của cô.

Đó là giọng nói của Y Hoa bản sao, lạnh lùng, bình thản, và đầy sự chế giễu.

*"Cô thấy chưa?

Chúng ta cùng nhau chịu đau.

Chúng ta cùng nhau tồn tại.

Cô không thể tách rời khỏi tôi, Y Hoa.

Tôi là bóng tối của cô.

Và bóng tối, luôn bám sát ánh sáng."*

Y Hoa thật cắn chặt môi đến mức chảy máu.

Cô không hét lên.

Sự im lặng của cô đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la hét nào.

Cô hiểu rồi.

Bản sao 001 không chết.

Nó đã phá vỡ rào cản.

Nó đã biến cái chết của mình thành một con đường ngược, đưa nỗi đau và ký ức của Dungeon trở về với người điều khiển.


Trong khoảnh khắc im lặng đó, Y Hoa thật cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải Cổ Tranh.

Không phải cô.

Mà là một bóng đen, dày đặc, lạnh lẽo, đang bao trùm lấy cô từ phía sau.

Nó không phải là hình ảnh.

Nó là cảm giác.

Cảm giác của sự sở hữu.

*"Anh ấy sẽ giết cô,"* giọng nói của bản sao vang lên, nhưng lần này, nó không đến từ trong đầu.

Nó vang lên từ chính môi Y Hoa thật.

Cổ Tranh giật mình lùi lại, tay本能性地 đưa vào túi áo, nơi giấu con dao rọc giấy – vũ khí duy nhất anh mang theo trong khu vực an toàn.

Y Hoa thật cố gắng kiểm soát cơ thể mình, nhưng cổ họng cô tự động cử động, phát ra những âm thanh lạ lẫm.

Không phải tiếng nói của cô.

Đó là tiếng cười.

Một tiếng cười khô khốc, đầy sự khinh miệt.

không thể...

ngăn cản...

sự tiến hóa," giọng nói của Y Hoa thật nói, nhưng đôi mắt cô vẫn mở to, đầy hoảng loạn.

Cơ thể cô đang chiến đấu với ý thức của mình.

Máu từ vết thương trên tay ngừng chảy, nhưng vết thương đó lại bắt đầu phát ra một ánh sáng tím nhạt, kỳ quái.

Cổ Tranh nhận ra sự bất thường.

Đây không phải là sự kiểm soát thông thường.

Đây là sự chiếm đoạt.

Bản sao 001 đang sử dụng cơ thể Y Hoa thật làm phương tiện để thoát ra khỏi Dungeon.

Và nó đang dùng nỗi đau của Y Hoa thật làm nhiên liệu.

"Cô phải chiến đấu lại!" Cổ Tranh hét lên, bước tới gần hơn, cố gắng giữ khoảng cách an toàn nhưng sẵn sàng hành động.

"Đừng để nó chiếm lấy lý trí của cô!

Hãy nhớ lý do tại sao cô bắt đầu tất cả này!

Hãy nhớ em gái tôi!

Hãy nhớ những linh giả đã chết!"

Y Hoa thật nhắm mắt lại.

Cô tập trung vào nỗi đau.

Nỗi đau trên vết thương.

Nỗi đau trong tim.

Cô nhớ lại khuôn mặt của em gái Cổ Tranh, chết trong vô vọng.

Cô nhớ lại những linh giả mà cô đã thí nghiệm, những con người sống động trở thành những xác chết không hồn.

*"Đau đớn là yếu đuối,"* giọng nói của bản sao thì thầm, mạnh mẽ hơn.

*"Hãy để tôi chịu đựng.

Hãy để tôi gánh vác.

Cô chỉ cần quan sát.

Cô chỉ cần tồn tại."*

"Không!" Y Hoa thật hét lên, mở mắt ra.

Ánh mắt cô bây giờ không còn trống rỗng.

Nó rực cháy một ngọn lửa dữ dội, hỗn độn giữa sự sợ hãi và quyết tâm.

"Đau đớn là bằng chứng của sự sống!

Nếu tôi không cảm thấy đau, tôi không còn là con người!"

Cô nắm chặt bàn tay có vết thương, ép nó vào ngực mình.

Ánh sáng tím từ vết thương bùng lên, lan tỏa khắp cơ thể cô.

Không khí trong phòng cách ly trở nên nặng nề, áp lực linh năng tăng vọt đến mức các thiết bị điện tử bắt đầu phát ra tiếng rè rè khó chịu.

Cổ Tranh lùi lại, mắt nheo lại.

Anh thấy được sự thay đổi trong Y Hoa.

Cô không còn là một nạn nhân thụ động.

Cô đang trở thành một chiến trường.

Và chiến trường đó đang hướng về phía anh.

"Cô đang làm gì?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói căng thẳng.

"Tôi đang đưa nó ra ngoài," Y Hoa thật nói, giọng nói giờ đây là sự kết hợp giữa giọng của cô và giọng của bản sao, tạo nên một âm thanh hài hòa nhưng đáng sợ.

"Nếu nó muốn điều khiển tôi, tôi sẽ cho nó thấy thế giới thực.

Thế giới này không có quy luật Dungeon.

Thế giới này có sự hỗn loạn.

Và sự hỗn loạn...

sẽ phá hủy nó."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập