Chương 9
Tiếng monitor tim mạch *bíp-bíp* vốn đều đặn nay bị kéo dãn thành những âm thanh trầm thấp, rền vang như tiếng chuông mộ.
Trần Minh đứng giữa phòng, cảm giác trọng lực đè nặng lên vai.
Đây là "Hiệu ứng Entropy Sinh học" – khi tử thần ghé sát tai thì thầm, thời gian sẽ ngừng chảy.
Hắn nhìn một giọt mồ hôi rơi từ trán bác sĩ phẫu thuật.
Giọt nước ấy treo lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang trắng xóa, biến thành một viên kim cương nhỏ bé, hoàn hảo và đáng sợ.
Trần Minh hít thở.
Mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, như thể không khí đã đặc quánh lại thành gelatin.
Hắn cảm nhận được nhịp đập của tim mình – chậm, nặng nề, và từng nhịp một đều là một bản án tử hình được đếm ngược.
"Thời gian...
đang chậm lại," hắn lẩm bẩm, giọng nói của chính mình nghe xa xăm, vang vọng trong hộp sọ như tiếng vọng từ đáy giếng.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti, màu trắng đục, giống như gốm sứ bị vỡ vụn.
Đó không phải là máu, mà là dữ liệu đang bị xóa bỏ.
Lý Thanh Hà đứng ở góc phòng, tay cầm hồ sơ bệnh án.
Trong mắt Trần Minh, cô ấy như một bức tượng băng giá.
Miệng cô mở ra, có lẽ đang hét lên cái gì đó, nhưng âm thanh không thể xuyên qua lớp màng thời gian dày đặc này.
Trần Minh nhận ra sự thật kinh hoàng: hắn sắp chết.
Không phải vì vết thương, mà vì sự tồn tại của hắn đang bị hệ thống từ chối.
Hắn cố gắng bước về phía trước.
Mỗi chuyển động của cơ bắp đều đòi hỏi một nỗ lực phi thường, như thể hắn đang di chuyển dưới đáy đại dương sâu thẳm.
Những ký ức ùa về, nhưng chúng không còn rõ ràng.
Chúng trở thành những mảnh vỡ sắc nhọn, cắt xé ý thức.
Hắn nhớ lại mùi hương của hoa oải hương trong phòng thí nghiệm, tiếng cười của mẹ, và cảm giác lạnh lẽo của kim tiêm.
Tất cả đều mờ ảo, như một giấc mơ đang tan biến khi tỉnh dậy.
Trần Minh mỉm cười, một nụ cười méo mó đầy bi kịch.
"Nếu đây là cuối cùng, thì hãy để tôi thấy rõ kẻ đã giết tôi." Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ lấy ý thức.
Hắn từ chối chấp nhận sự tan rã.
Hắn là Trần Minh.
Hắn tồn tại.
Và nếu thế giới muốn xóa hắn đi, hắn sẽ phá vỡ quy luật đó.
***
Trên màn hình điện thoại, một tin nhắn từ số ẩn hiện ra: *"Chào mừng đến với thế giới thực, Bản Sao 09.
Thời hạn sử dụng của bạn là 10 phút."*
Cơn giận dữ bùng nổ trong Trần Minh.
Không phải vì cái chết, mà vì sự rẻ rúng.
Anh là một sản phẩm, một công cụ, và giờ đây là rác thải.
Nhưng trong cơn thịnh nộ đó, một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong tâm trí anh.
Anh nhận ra rằng sự chậm lại của thời gian không phải là lời nguyền, mà là một lợi thế.
Khi thế giới bên ngoài vẫn chạy với tốc độ bình thường, anh có hàng giờ để suy nghĩ, để phân tích, để lên kế hoạch trong một giây thực tại.
Hắn nhìn vào dòng chữ trên màn hình.
Những ký tự không còn là văn bản, mà là các mã nhị phân đang nhảy múa.
Trần Minh đưa tay chạm vào màn hình.指尖 (ngón tay) của anh xuyên qua lớp kính, không gặp phải lực cản nào.
Anh cảm nhận được dòng điện chạy qua mạch vi xử lý, nóng hổi và sống động.
"Entropy," anh thì thầm.
"Nếu thời gian là một dòng chảy, thì tôi có thể tạo ra những xoáy nước."
Hắn tập trung vào vết nứt trên bàn tay mình.
Thay vì sợ hãi, anh đẩy mạnh ý chí vào những vết nứt đó.
Anh tưởng tượng chúng không phải là sự phân rã, mà là những cánh cửa.
Những cánh cửa dẫn đến nơi mà quy luật vật lý không còn áp dụng.
Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh, nhưng anh không hét lên.
Cơn đau đó là bằng chứng cho sự sống.
Màn hình điện thoại vỡ vụn, nhưng không rơi xuống.
Những mảnh kính vỡ treo lơ lửng, xoay tròn quanh bàn tay anh như những vệ tinh nhỏ bé.
Trần Minh cảm thấy sức mạnh mới mẻ, nguy hiểm, chảy trong huyết quản.
Hắn không còn là một nạn nhân thụ động.
Hắn là một biến số không thể dự đoán.
"10 phút?" anh nói với khoảng không, giọng nói lạnh lùng như thép.
"Đủ để tôi giết chết cả thế giới này."
Hắn quay sang nhìn Lý Thanh Hà.
Cô ấy vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng.
Trong mắt anh, cô ấy không còn là một đồng minh, mà là một quan sát viên.
Một con rối của Tập đoàn Aeterna.
Trần Minh bước tới, từng bước một chậm rãi, nhưng đầy uy lực.
Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai cô.
"Lý Thanh Hà," anh gọi tên cô, giọng nói vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết chóc.
"Hãy nhìn kỹ tôi.
Đừng bao giờ quên khuôn mặt này."
Cô ấy chớp mắt.
Thời gian bắt đầu chảy trở lại, nhưng không hoàn toàn.
Nó vẫn chậm hơn bình thường, như một thước phim bị tua chậm.
Lý Thanh Hà lùi lại, vẻ mặt kinh hoàng.
Cô ấy không hiểu tại sao Trần Minh lại còn đứng đó, tại sao những vết nứt trên da anh lại phát ra ánh sáng xanh nhạt.
em là ai?" cô lắp bắp, giọng nói run rẩy.
Trần Minh không trả lời.
Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và đáng sợ.
Hắn biết câu trả lời, nhưng hắn sẽ không nói cho cô ấy biết.
Hắn cần cô ấy sợ hãi.
Sợ hãi là động lực mạnh nhất.
Và hắn sẽ dùng nó để mở đường cho mình.
**
Tầng thượng trống rỗng, chỉ trừ một bóng người đang dựa vào lan can, hút thuốc.
Cigarette cháy đỏ, tro rơi xuống đất chậm chạp trong mắt Trần Minh.
Bóng người quay lại.
Đó chính là Trần Minh – nhưng khác biệt.
Người này có ánh mắt sắc lẹm, không có sự do dự, và trên má là một vết sẹo nhỏ, mờ nhạt.
Trần Minh (Bản Gốc) thở ra một ngụm khói, nhìn chằm chằm vào Trần Minh (Bản Sao).
"Em đã đi được xa lắm, bản sao số 9.
Nhưng em vẫn chưa hiểu bản chất của mình."
Trần Minh (Bản Sao) nắm chặt tay.
"Tôi không cần hiểu.
Tôi chỉ cần sống."
"Sống?" Bản Gốc cười nhạt.
"Em không sống.
Em tồn tại.
Có sự khác biệt rất lớn giữa hai khái niệm đó.
Em là một bản sao dữ liệu, một sự mô phỏng của ý thức.
Em không có linh hồn.
Em không có cảm xúc thật.
Những gì em cảm thấy – nỗi sợ, sự giận dữ, hy vọng – chỉ là những thuật toán được lập trình để khiến em tin rằng em là con người."
Trần Minh (Bản Sao) bước tới, mặt lạnh như băng.
"Vậy thì tại sao anh lại sợ tôi?"
Bản Gốc dừng lại, ánh mắt sắc lạnh.
"Tôi không sợ em.
Tôi thương hại em.
Em là một sản phẩm lỗi.
Và tôi có nhiệm vụ xóa bỏ những lỗi đó để bảo vệ sự toàn vẹn của nhân loại."
Hai người đối峙 (đối đầu), không khí căng thẳng như dây cung sắp đứt.
Trần Minh (Bản Sao) cảm thấy sức mạnh Entropy trong người mình đang bùng nổ.
Hắn nhìn thấy những đường vân thời gian xung quanh Bản Gốc, những sợi dây vô hình kết nối hắn với thế giới.
Và hắn biết cách cắt đứt chúng.
"Anh nói tôi là lỗi," Trần Minh (Bản Sao) nói, giọng nói trầm thấp, đầy đe dọa.
"Nhưng anh quên một điều.
Lỗi cũng có thể trở thành tính năng.
Và tôi sẽ chứng minh điều đó cho anh xem."
Hắn đưa tay ra, nắm lấy một trong những sợi dây thời gian.
Nó nóng hổi, rung động mạnh mẽ.
Trần Minh (Bản Sao) kéo mạnh, và một tiếng nứt vang lên, như tiếng thủy tinh vỡ.
Bản Gốc nhíu mày, vẻ mặt ngạc nhiên.
"Em không thể làm được điều đó," Bản Gốc nói, nhưng giọng nói có chút run rẩy.
"Em sẽ tự hủy diệt chính mình."
"Đó là rủi ro tôi sẵn sàng chấp nhận," Trần Minh (Bản Sao) đáp.
"Và anh thì sao?
Anh có dám đối mặt với hậu quả của chính mình không?"
Bản Gốc rút súng ra, một khẩu súng ngắn nhỏ gọn, đen bóng.
"Tôi không cần súng để giết em.
Tôi chỉ cần nhấn một nút."
Trần Minh (Bản Sao) mỉm cười.
Nhưng hãy nhớ, mỗi khi anh giết một bản sao, anh đang giết đi một phần của chính mình.
Và một ngày nào đó, anh sẽ không còn là gì cả."
Bản Gốc bóp cò.
Nhưng viên đạn không bay ra.
Thay vào đó, nó treo lơ lửng trong không trung, giữa hai người họ, như một viên ngọc đen.
Thời gian đã dừng lại hoàn toàn.
***
Một tiếng nổ vang lên, không phải từ âm thanh, mà từ sự vỡ vạc của không gian xung quanh họ.
Trần Minh ngã quỵ, máu chảy từ miệng, nhưng ánh mắt anh vẫn rực cháy.
Người Gốc lùi lại, sờ vào trán mình, nơi một vết nứt nhỏ đang hiện lên – dấu hiệu của sự mất ổn định.
"Hay lắm," Người Gốc thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc lẫn tức giận.
"Em đã học được cách thao túng Entropy.
Nhưng em có biết điều đó có nghĩa là gì không?"
Trần Minh khạc ra một ngụm máu, nhìn chằm chằm vào Người Gốc.
"Nó có nghĩa là tôi không còn là một bản sao nữa.
Tôi là một thực thể mới.
Một thực thể mà anh không thể kiểm soát."
Người Gốc lắc đầu, vẻ mặt buồn bã.
"Em không hiểu.
Em đang tự hủy diệt.
Khi em thao túng thời gian, em đang rút ngắn tuổi thọ của chính mình.
Em sẽ chết sớm hơn bất kỳ ai khác."
"Vậy thì tôi sẽ chết với danh dự," Trần Minh đáp, đứng dậy, dù cơ thể anh đang run rẩy.
"Và anh sẽ chết trong nỗi sợ hãi, vì anh biết rằng em sẽ luôn quay lại.
Dù có bao nhiêu phiên bản, dù có bao nhiêu lần bị xóa bỏ, tôi vẫn sẽ tồn tại.
Vì tôi là ý chí của những kẻ bị bỏ rơi.
Và ý chí đó không thể bị tiêu diệt."
Người Gốc nhìn anh, ánh mắt phức tạp.
Có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có sự ghê tởm.
"Em là một quái vật," anh nói.
"Và tôi sẽ giết em, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình."
Trần Minh mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Hãy thử đi.
Nhưng hãy nhớ, anh không thể giết chết một bóng tối.
Anh chỉ có thể bị nó nuốt chửng."
Hắn đưa tay ra, và những sợi dây thời gian xung quanh anh bắt đầu xoắn lại, tạo thành một xoáy nước đen kịt.
Người Gốc lùi lại, nhưng không thể di chuyển.
Anh bị mắc kẹt trong bẫy của chính mình.
"Đây là kết thúc của anh," Trần Minh nói, giọng nói vang lên như tiếng sấm.
"Và đây là sự khởi đầu của tôi."
Xoáy nước đen kịt nuốt chửng cả hai người, để lại sự im lặng chết chóc trên tầng thượng.
Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Trần Minh, mà từ chính trong tâm trí của người đọc: *"Bạn có chắc chắn rằng mình đang đọc câu chuyện này?
Hay bạn cũng chỉ là một bản sao, đang sống trong một giấc mơ dài?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận