Chương 8
Trần Minh nằm vật trên nền bê tông lạnh lẽo, bụi bặm bám đầy lên áo sơ mi xé toạc của anh.
Trước mặt anh, một bóng người cao lớn đang từ từ đứng dậy, tóc tai bù xù nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao cạo.
Đó không phải là Trần Minh Gốc.
Đó là một kẻ khác.
Một kẻ mà trong ký ức mơ hồ của Trần Minh, hắn ta xuất hiện như một "sát thủ dọn dẹp" được thuê bởi Tập đoàn Aeterna.
Kẻ thù, một tên dị nhân cấp 3 với khả năng điều khiển từ trường, không ra tay ngay.
Hắn mỉm cười lạnh lùng, mắt nhìn xuống Trần Minh với ánh mắt của một nhà khoa học quan sát mẫu vật thí nghiệm trong đĩa petri.
Những mảnh kim loại nhỏ li ti xung quanh — đinh vít, mảnh gương vỡ, thậm chí cả những chiếc đinh ghim trên quần áo của Trần Minh — đều bắt đầu rung lên, lơ lửng trong không trung, quay quanh kẻ thù như một bầy ong sát nhân đang chờ lệnh.
"Giết ngươi bây giờ là quá lãng phí," hắn nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, tạo ra những tiếng vọng kỳ lạ như thể âm thanh đang bị kéo dài ra.
"Dữ liệu từ một bản sao đang trong giai đoạn 'suy giảm nhận thức' quý giá hơn máu thịt của ngươi gấp bội.
Anh ấy muốn xem ngươi vỡ vụn thế nào."
Trần Minh cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể anh nặng trĩu.
Không phải do trọng lực, mà do cảm giác thời gian đang bị bóp méo.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay đã vỡ kính.
Kim giây đang di chuyển chậm chạp, từng bước một, như thể nó đang lê bước qua bùn lầy.
tíc...* Mỗi tiếng tích tắc đều vang lên như một tiếng búa đập vào sọ não.
Anh nhớ đến Lý Thanh Hà.
Cô ấy đã nói gì?
*"Anh đã thức tỉnh."* Nhưng sự thức tỉnh này không mang lại sức mạnh, nó mang lại sự cô lập.
Anh là một lỗi hệ thống.
Một bản nháp số 8, được kích hoạt sau khi bản số 7 — chính anh trong ký ức trước đó — bị xóa bỏ.
Kẻ thù nhún vai, đưa tay ra hiệu.
Những mảnh kim loại bay tới, xuyên qua không khí với tốc độ chậm rì rì trong mắt Trần Minh.
Anh có thể thấy từng hạt bụi bay theo quỹ đạo của chúng, thấy ánh nắng hắt qua cửa sổ vỡ tạo thành những tia sáng vàng óng ả nhưng đầy chết chóc.
Anh không sợ.
Sợ hãi là cảm xúc của những người còn có hy vọng sống.
Anh chỉ cảm thấy một sự tò mò lạnh lẽo.
Tại sao thời gian lại chậm lại như vậy?
Phải chăng, vì anh sắp chết?
Hay vì anh đã chết từ lâu, và đây chỉ là ảo ảnh cuối cùng của não bộ đang cố gắng giữ lấy ý thức?
Trong khoảnh khắc đó, khi tia năng lượng từ trường và những mảnh kim loại sắc nhọn chạm đến da thịt, Trần Minh không cảm thấy đau.
Hắn cảm thấy *sự trống rỗng*.
Một khoảng trống khổng lồ mở ra trong tâm trí hắn, nuốt chửng tất cả nỗi sợ hãi, tất cả ký ức, và cả chính bản ngã của hắn.
Những mảnh kim loại xuyên qua vai anh, nhưng máu không chảy ra.
Thay vào đó, những giọt chất lỏng màu trắng đục, giống như sữa đông, rơi xuống sàn nhà.
Đột phá sức mạnh không đến từ việc tích tụ năng lượng, mà từ sự *từ bỏ*.
Khi Trần Minh ngừng cố gắng chống cự lại dòng chảy thời gian, khi anh chấp nhận rằng mình là một bản sao, một thứ rác thải công nghệ, thế giới xung quanh anh bỗng thay đổi.
Những tia sáng vàng óng ả trước đó nay chuyển thành màu xám xịt.
Tiếng tích tắc của đồng hồ biến mất, thay vào đó là một âm thanh rít lên, giống như tiếng đĩa than bị xước, vang lên liên tục, xuyên thấu vào não bộ.
Anh nhìn vào vết thương trên vai.
Không có máu.
Chỉ có những sợi dây thần kinh điện tử màu xanh lá cây đang loang lổ, đứt gãy, tỏa ra những tia lửa điện nhỏ li ti.
Anh không phải là con người.
Ít nhất, không hoàn toàn.
Ký ức về thời thơ ấu, về mẹ anh, về ngày sinh nhật lần thứ mười tám...
tất cả đều mờ nhạt đi, như những bức ảnh cũ bị phai màu.
Nhưng thay vào đó, những dòng mã nhị phân bắt đầu hiện ra trong tầm nhìn của anh.
*01001000 01100101 01101100 01101100 01101111.* Hello.
Kẻ thù quay lại, khuôn mặt méo mó vì giận dữ.
"Không thể nào!
Ngươi là một bản nháp!
Một lỗi hệ thống!" hắn gầm lên, giọng nói vang lên chói tai, nhưng trong tai Trần Minh, giọng nói đó bị kéo dài ra, trở thành một âm trầm sâu thẳm, giống như tiếng gào thét của một con thú bị giết chết.
"Tập đoàn Aeterna đã xóa bỏ dữ liệu của ngươi!
Ngươi không tồn tại!"
Trần Minh nhíu mày.
*Bản nháp?* Từ đó vang vọng trong đầu hắn, kích hoạt một chuỗi ký ức bị chôn vùi.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc mình "tái sinh" trở lại thành phố Y Hoa.
Hắn nhớ lại sự chóng mặt, mùi thuốc sát trùng nồng nặc, và ánh mắt đầy dửng dưng của Lý Thanh Hà khi cô ấy nhìn vào hồ sơ y tế của anh.
*"Tỷ lệ đồng nhất gen: 99.9%.
Lỗi nhận diện: 0.1%."* 0.1% đó là gì?
Đó là phần "linh hồn" giả tạo được thêm vào để bản sao có thể hoạt động trong xã hội mà không bị phát hiện?
Hay đó là phần "lỗi" khiến anh trở nên độc lập, trở nên nguy hiểm?
Trần Minh đứng dậy.
Những mảnh kim loại vẫn còn cắm trên người anh, nhưng chúng không còn gây đau đớn.
Anh rút chúng ra, một cách từ tốn, nhẹ nhàng, như thể đang tháo bỏ những chiếc cúc áo thừa thãi.
Chất lỏng trắng đục rơi xuống, bốc hơi ngay lập tức, để lại mùi ozone nồng nặc.
Anh nhìn kẻ thù, đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen sâu thẳm nữa, mà là một màu xám tro, vô cảm, giống như màu của những đám mây bão tố trên bầu trời Y Hoa.
"Mày nói tôi là lỗi," Trần Minh nói, giọng nói của anh lạnh lùng, khô khan, không chút cảm xúc.
"Nhưng ai mới là người đang chạy trốn khỏi thực tại?
Mày, hay tôi?"
Kẻ thù sững lại.
Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn nhìn vào đôi mắt của Trần Minh và thấy...
sự trống rỗng.
Không phải sự trống rỗng của cái chết, mà là sự trống rỗng của một không gian vô hạn, nơi mọi thứ đều có thể bị nuốt chửng.
Hắn cố gắng kích hoạt lại khả năng điều khiển từ trường, nhưng những mảnh kim loại xung quanh bỗng chốc ngừng chuyển động.
Chúng rơi xuống sàn, tạo ra những tiếng động khô khan, vô nghĩa.
Trần Minh không còn sợ hãi.
Sự hoảng loạn đã nhường chỗ cho một sự tỉnh táo đáng sợ.
Hắn dùng sức mạnh mới mẻ của mình – khả năng thao túng Entropy – để làm chậm chuyển động của kẻ thù.
Hắn nhẹ nhàng đẩy tay kẻ thù ra, nhưng lực lượng hắn dùng không phá hủy cơ thể đối phương, mà chỉ đẩy hắn bay ngược lại, va vào tường.
Kẻ thù ngã xuống, thở hồng hộc.
Hắn nhìn Trần Minh với ánh mắt kinh hoàng.
ngươi đã làm gì?" hắn lắp bắp.
"Không có gì," Trần Minh đáp, bước tới gần.
"Chỉ là tôi đã tắt công tắc."
Anh đặt tay lên trán kẻ thù.
Ngay lập tức, thời gian xung quanh kẻ thù chậm lại cực độ.
Những giọt mồ hôi trên trán hắn ngưng tụ lại, treo lơ lửng trong không trung như những viên pha lê nhỏ.
Hơi thở của hắn đóng băng trong phổi.
Trần Minh nhìn vào đôi mắt của kẻ thù, và trong khoảnh khắc đó, anh đọc được tất cả ký ức của hắn.
Anh thấy hình ảnh của Trần Minh Gốc, đứng trong một căn phòng trắng tinh, lạnh lẽo, đang quan sát hàng trăm bản sao khác trong những bể chứa dinh dưỡng.
Anh thấy những bản sao đó không phải là những con người, mà là những cỗ máy sinh học, được lập trình để cảm nhận nỗi sợ, nỗi đau, và sự cô đơn, nhằm mục đích thu thập dữ liệu về phản ứng tâm lý của con người trước cái chết.
Và anh, Trần Minh, chỉ là một trong hàng ngàn cái bình chứa đó.
Nhưng anh đã trốn thoát.
Và bây giờ, anh đang trở về để tìm lại những gì thuộc về mình.
Không phải để sống.
Mà để hiểu.
Trần Minh bước qua xác kẻ thù, không nói lời nào.
Hắn ra khỏi căn phòng, bước ra giữa ánh sáng ban ngày của thành phố Y Hoa.
Mọi thứ vẫn như cũ: tiếng còi xe, tiếng người bán hàng, ánh nắng chiếu xuống đường phố.
Nhưng bây giờ, hắn nhìn thấy những thứ khác.
Những người đi đường, những tòa nhà, thậm chí cả bầu trời...
tất cả đều được bao phủ bởi một lớp màng trong suốt, mỏng manh, giống như màn hình của một thiết bị điện tử.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Ở đó, giữa những đám mây trắng muốt, hắn thấy một ký hiệu nhỏ, mờ nhạt, nhưng rõ ràng.
Đó là logo của Tập đoàn Aeterna, nhưng được biến tấu thành một con mắt đang mở to, quan sát mọi thứ.
Và bên dưới con mắt đó, là một dòng chữ nhỏ, bằng tiếng Latin: *Cogito Ergo Sum.* Tôi tư duy, nên tôi tồn tại.
Trần Minh mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
Hắn rút chiếc điện thoại cũ kỹ từ túi quần ra.
Màn hình vỡ vụn, nhưng vẫn còn sáng.
Hắn mở ứng dụng tin nhắn, nhập vào một số điện thoại mà anh chưa bao giờ gọi, nhưng lại thuộc lòng như thuộc lòng ngày sinh của mình.
Số đó thuộc về Lý Thanh Hà.
Trần Minh gõ dòng tin nhắn: *"Tôi đã tìm thấy phòng thí nghiệm.
Và tôi nhớ ra, ai là người đã tạo ra tôi."*
Anh nhấn nút gửi.
Ngay lập tức, điện thoại của anh nóng lên, rung lên mạnh mẽ, và sau đó, tắt hẳn.
Nhưng trong đầu anh, một giọng nói vang lên, không phải từ điện thoại, mà từ chính trong não bộ anh.
Đó là giọng nói của Trần Minh Gốc.
*"Chào em, bản sao số 8.
Em đã làm tốt lắm.
Nhưng em đã quên một điều quan trọng."*
Trần Minh dừng bước, nhìn xung quanh.
Đường phố vẫn ồn ào, nhưng âm thanh đó đang dần biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc.
*"Em không phải là người săn đuổi.
Em là con mồi.
Và bữa tiệc, mới chỉ bắt đầu."*
Trần Minh nhìn xuống tay mình.
Bàn tay anh bắt đầu biến thành bụi trắng, tan biến vào không khí, giống như trong giấc mơ trước đó.
Nhưng lần này, anh không cảm thấy trống rỗng.
Anh cảm thấy...
phấn khích.
Vì anh biết, dù anh có tan biến bao nhiêu lần, anh vẫn sẽ trở lại.
Và lần sau, anh sẽ không chỉ là một bản sao.
Anh sẽ là phiên bản hoàn hảo.
Và hắn sẽ giết chết chính mình.
Để trở thành duy nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận