Chương 7

Bữa ăn sinh tồn không diễn ra trong sự im lặng, mà trong tiếng rên rỉ của không khí bị xé toạc.

Trần Minh cảm nhận được sự kinh hoàng không phải từ thị giác, mà từ sự rung động của từng tế bào trong cơ thể mình.

Trần Minh Gốc không nói lời nào, đôi mắt trống rỗng, thiếu đi mọi cảm xúc nhân tính, chỉ còn lại sự đói khát nguyên thủy.

Hắn giơ tay, những ngón tay dài và gầy guộc như những chiếc móc câu sắt, xoáy vào không trung.

Không có âm thanh, nhưng Trần Minh nghe thấy tiếng vỡ vụn của thực tại.

Hào quang đen kịt tỏa ra từ cơ thể người đàn ông ướt sũng, không phải là bóng tối thông thường, mà là sự vắng mặt của thời gian.

Mỗi bước chân hắn tiến lại gần, thế giới xung quanh Trần Minh Bản Sao như bị nén chặt lại.

Tiếng đồng hồ treo tường trong căn hộ cũ kỹ ngừng tick, kim giây đóng băng trên số mười hai.

Trần Minh cố gắng hít thở, nhưng không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.

Hắn ta không chạy.

Chạy là thừa thãi khi kẻ thù của bạn đang điều khiển tốc độ của vũ trụ.

Trần Minh lùi lại, gót chân chạm vào tường, lưng tựa vào bề mặt lạnh lẽo, mồ hôi lạnh toát ra khắp người.

Hắn nhìn chằm chằm vào "bản thân" kia, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của con người trong cặp mắt đen láy đó.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ có sự trống rỗng sâu thẳm, một cái hố đen đang nuốt chửng mọi lý trí.

Trần Minh Gốc dừng lại cách đó ba mét.

Hắn mỉm cười, một nụ cười méo mó, như thể khuôn mặt hắn đang bị kéo căng bởi một lực vô hình.

"Anh đói," giọng nói của hắn vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Trần Minh, như tiếng vọng từ đáy giếng.

"Và anh cũng vậy.

Chúng ta cùng một loại đói." Trần Minh cắn chặt răng, vị máu mặn chát lan tỏa trong miệng.

Hắn biết mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Hắn là một bản sao, một lỗi hệ thống, một thực thể bị tạo ra từ tàn dư của cái chết.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi không làm tê liệt hắn.

Nó làm sắc bén giác quan.

Trần Minh nhìn thấy những hạt bụi lơ lửng trong không khí, từng hạt một, rõ ràng như những viên kim cương.

Thời gian đang chậm lại, cực kỳ chậm lại, đối với cả hai.

Đây là quy luật của Hiệu ứng Entropy Sinh học.

Ai gần với cái chết hơn, người đó kiểm soát thời gian.

Và Trần Minh biết, trong khoảnh khắc này, hắn đang đứng trên bờ vực.

Ánh sáng trắng thuần khiết bùng nổ từ lồng ngực Trần Minh, xé toạc màn đêm đen kịt của hào quang Gốc.

Đây không phải là năng lượng dị năng thông thường, mà là "Entropy Đảo Ngược".

Trong khi Gốc dùng thời gian chậm lại để săn mồi, Trần Minh đang cố gắng *tăng tốc* nhịp độ sinh học của chính mình, đẩy cơ thể vào trạng thái quá tải.

Tim hắn đập như một cái búa đập vào đe, mỗi nhịp đập là một cú nổ nhỏ trong lồng ngực.

Máu chảy nhanh hơn, oxy được tiêu thụ với tốc độ điên rồ.

Trần Minh hét lên, một tiếng gầm gừ đầy đau đớn, khi những mạch máu trên trán phồng lên, sắp vỡ tung.

Hắn không muốn chết.

Hắn muốn sống, dù chỉ là một phiên bản giả.

Ánh sáng từ ngực hắn lan tỏa, làm biến dạng không gian xung quanh.

Những hạt bụi trước đây lơ lửng nay bắt đầu chuyển động, xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.

Trần Minh Gốc lùi lại một bước, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự ngạc nhiên.

Hắn giơ tay ra, cố gắng kéo dài thời gian, nhưng ánh sáng của Trần Minh Bản Sao dường như ăn mòn khả năng đó.

"Anh không hiểu," giọng nói của Gốc vang lên,这次 có chút run rẩy.

"Anh đang tự hủy hoại chính mình.

Tốc độ này sẽ đốt cháy não bộ của anh trong vài giây." "Thì sao?" Trần Minh trả lời, giọng khàn đặc, giọng của một kẻ đã chấp nhận cái chết.

"Nếu tôi là tương lai của anh, thì tương lai phải nhanh hơn quá khứ." Hắn lao về phía trước.

Không phải chạy, mà là lao, như một viên đạn được bắn ra từ khẩu súng.

Không gian xung quanh méo mó, ánh sáng trắng và bóng đen va chạm, tạo ra những tia lửa xanh lét.

Trần Minh cảm thấy da thịt mình nóng rực, như thể đang bị nướng sống.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào một điểm duy nhất: tay phải của mình.

Hắn không cần vũ khí.

Hắn cần sự tiếp xúc.

Hắn cần chạm vào "chân thật" để chứng minh sự tồn tại của "giả tạo".

Trần Minh Gốc cố gắng ngăn cản, nhưng tốc độ của Trần Minh Bản Sao quá nhanh, vượt qua mọi dự đoán.

Cú đấm của Trần Minh xuyên qua lớp phòng thủ vô hình của Gốc, đập mạnh vào lồng ngực người đàn ông kia.

Một tiếng vang沉闷, như tiếng trống bị đập vỡ.

Trần Minh Gốc lùi lại, ngã ngồi xuống sàn, ngực lên xuống gấp gáp.

Ánh sáng từ ngực Trần Minh Bản Sao bắt đầu mờ dần, nhưng hắn vẫn đứng vững, tay vẫn giơ cao, run rẩy nhưng kiên định.

Hắn đã thắng, dù chỉ trong một khoảnh khắc.

Và khoảnh khắc đó là tất cả những gì hắn cần.

Khi khói bụi tan dần, Trần Minh cố gắng đứng dậy.

Nhưng thế giới xung quanh bắt đầu méo mó.

Hiệu ứng Entropy vẫn còn đang hoạt động ở mức độ thấp.

Anh nhìn thấy những bóng người mờ ảo xung quanh – những nạn nhân trước đó của chính anh.

Không, không phải nạn nhân của anh.

Là nạn nhân của *hắn*.

Trần Minh Gốc.

Những bóng hình đó không phải là ảo giác.

Chúng là những mảnh ký ức bị xóa bỏ, những phiên bản trước đó của chính anh, những kẻ đã thất bại trong cuộc chiến này.

Trần Minh thấy một bóng hình của mình, đang cầm một con dao, mắt đỏ ngầu, lao vào một người phụ nữ.

Người phụ nữ đó...

Không, không phải mẹ anh.

Là một người phụ nữ khác, có khuôn mặt tương tự, nhưng đôi mắt khác.

Trần Minh lắc đầu, cố gắng xua tan hình ảnh đó.

"Không," anh thì thầm.

"Tôi không làm điều đó.

Tôi là người tốt.

Tôi đang cố gắng sống sót." Nhưng giọng nói trong đầu anh, giọng của Lý Thanh Hà, vang lên lạnh lùng: "Anh không nhớ vì anh không bao giờ trải qua nó.

Đó là ký ức của phiên bản số 3.

Anh là số 7.

Anh được tạo ra từ những gì còn lại của số 6, mà số 6 lại được tạo ra từ số 5..." Trần Minh ôm đầu, đau đớn.

Những ký ức ùa về, không phải của riêng anh, mà của tất cả những bản sao trước đó.

Anh thấy mình giết người, anh thấy mình chạy trốn, anh thấy mình cầu xin sự tha thứ.

Và rồi, anh thấy mình bị xóa.

Bị xóa bởi chính "Trần Minh Gốc".

Trần Minh Gốc đứng dậy, lau đi vệt máu từ khóe miệng.

Hắn nhìn Trần Minh Bản Sao với ánh mắt thương cảm.

"Anh nghĩ anh là nạn nhân?" hắn hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, như thể đang trò chuyện với một đứa trẻ.

"Anh không phải là nạn nhân.

Anh là công cụ.

Và bây giờ, anh đã vỡ." Trần Minh nhìn xuống tay mình.

Bàn tay anh đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự sụp đổ của thực tại.

Anh nhớ lại những đêm mất ngủ, những cơn ác mộng về cái chết.

Anh nghĩ đó là do stress, do áp lực cuộc sống.

Nhưng giờ đây, anh hiểu ra.

Đó là tiếng vọng của những cái chết trước đó.

Anh không phải là Trần Minh.

Anh là một bản sao, một bản sao lỗi, đang cố gắng sống trong một thế giới không dành cho anh.

Và kẻ đang săn lùng anh, không phải là một kẻ thù bên ngoài.

Mà là chính bản chất tồn tại của anh.

Trần Minh đang đưa tay ra, ngón tay anh cách bóng hình người mẹ chỉ còn vài cm.

Không khí xung quanh trở nên lạnh giá, đóng băng.

Anh cảm thấy ý thức mình đang bị kéo xuống sâu thẳm, như thể rơi vào một giếng không đáy.

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh lẽo chạm vào vai anh.

Trần Minh quay lại, tim đập thình lình.

Là Lý Thanh Hà.

Cô ấy đứng đó, mặc bộ đồ trắng tinh tươm, tóc búi cao, khuôn mặt bình thản như thường lệ.

Nhưng trong mắt cô, không có sự quan tâm.

Chỉ có sự quan sát.

"Đừng chạm vào nó," cô nói, giọng đều đều.

"Đó không phải là ký ức của anh.

Đó là dữ liệu." Trần Minh lùi lại, kinh hoàng.

Đây là mẹ tôi!" "Không," Lý Thanh Hà lắc đầu, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi.

"Đó là mô hình hành vi của một người mẹ, được lấy từ cơ sở dữ liệu của Tập đoàn Aeterna.

Chúng ta đã lập trình nó để kích thích phản ứng sinh tồn của anh.

Để xem anh sẽ phản ứng thế nào khi đối mặt với 'tình mẫu'." Trần Minh nhìn chằm chằm vào bóng hình người mẹ.

Bóng hình đó bắt đầu tan rã, biến thành những dòng chữ mã hóa, những con số, những biểu đồ.

Anh thấy những dòng chữ: *SUBJECT 7: EMOTIONAL TRIGGER TEST.

RESULT: INSTABILITY DETECTED.* Trần Minh cảm thấy thế giới quay cuồng.

Tất cả những gì anh tin tưởng, những ký ức về tuổi thơ, về gia đình, về sự mất mát...

tất cả đều là giả.

Là dữ liệu.

Là một trò chơi của những kẻ tạo ra anh.

Anh không phải là con người.

Anh là một thí nghiệm.

Một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.

Lý Thanh Hà bước lại gần, cầm trên tay một chiếc remote nhỏ, giống như trong giấc mơ trước đó.

"Anh đã thức tỉnh," cô nói.

"Và bây giờ, anh sẽ được thu hồi." Trần Minh nhìn xuống tay mình.

Bàn tay anh đang biến thành bụi trắng, tan biến vào không khí.

Anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy...

trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, anh nghe thấy tiếng "tíc tắc" cuối cùng.

Trần Minh nằm trên sàn, nhìn trần nhà vỡ nát.

Trần Minh Gốc đang đứng dậy, vẻ mặt tức giận nhưng cũng đầy kính trọng.

Hắn không tấn công ngay.

Hắn biết rằng việc giết một kẻ vừa "thức tỉnh" trong cơn thịnh nộ là nguy hiểm.

Hắn cần thời gian để chuẩn bị một cái bẫy hoàn hảo.

Trần Minh nhìn lên, đôi mắt trống rỗng, không còn sự sợ hãi, không còn sự tức giận.

Chỉ còn lại sự lạnh lùng.

Hắn hiểu ra mọi thứ.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn cũng không phải là anh hùng.

Hắn là một bản sao, một bản sao lỗi, đang cố gắng tồn tại trong một thế giới không dành cho hắn.

Và kẻ đang săn lùng hắn, không phải là một kẻ thù bên ngoài.

Mà là chính bản chất tồn tại của hắn.

Trần Minh Gốc bước lại gần, đặt tay lên vai anh.

"Hãy nhìn vào gương," hắn nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng.

"Ai mới là người đang chết?" Trần Minh nhìn vào mảnh kính vỡ còn sót lại trên tay.

Trong đó, anh không thấy khuôn mặt mình.

Anh thấy khuôn mặt của Lý Thanh Hà.

Và cô ấy đang nhìn anh, với một nụ cười lạnh lẽo, cầm trên tay một chiếc remote nhỏ.

"Có lẽ," Lý Thanh Hà nói, giọng vang lên từ khắp mọi nơi, "chúng ta nên bắt đầu lại từ đầu.

Lần này, với dữ liệu chính xác hơn." Trần Minh nhìn xuống tay mình.

Bàn tay anh đang biến thành bụi trắng, tan biến vào không khí.

Anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy...

trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, anh nghe thấy tiếng "tíc tắc" cuối cùng.

Và rồi, sự im lặng vĩnh cửu.

Nhưng ngay trước khi ý thức tắt hẳn, một dòng chữ đỏ rực hiện lên trong tâm trí anh, như một thông báo hệ thống cuối cùng: *BACKUP INITIATED.

SUBJECT 8 LOADING...*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập