Chương 6
Nó vang lên đều đặn, khô khan, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh như lưỡi dao mổ lạnh lùng.
Anh đứng trước cánh cửa kính cường lực màu đen tuyền, vật liệu cao cấp nhất mà chỉ những cư dân tầng lớp trên của Y Hoa City mới sở hữu.
Bề mặt bóng loáng phản chiếu khuôn mặt hốc hác, mắt trợn đỏ do thiếu ngủ và căng thẳng tột độ của mình.
Nhưng trong phản chiếu đó, có một điều lạ: bóng của anh đang trễ lại nửa giây so với chuyển động thực.
Khi anh nháy mắt, bóng vẫn mở toang.
Khi anh hít thở, lồng ngực trong gương vẫn phẳng lì.
Cánh cửa trước mặt anh mở ra, không phải do tay cầm xoay, mà tự động trượt sang hai bên với một tiếng xì nhẹ của khí nén.
Bên trong là một căn phòng trống rỗng, chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu xuống từ trần nhà cao vút.
Không có đồ đạc, không có dấu vết sống.
Chỉ có mùi ozone nồng nặc và tiếng bước chân của những người vest xám đang tiến vào từ phía sau lưng anh.
Họ không nói gì, không giơ vũ khí.
Họ chỉ đứng đó, tạo thành một vòng tròn khép kín, như những bức tượng sống đang chờ đợi một mệnh lệnh.
Trần Minh quay lại, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
Anh cảm thấy nhịp tim mình tăng vọt, nhưng tiếng "tíc tắc" trong đầu lại chậm lại.
Đó là Hiệu ứng Entropy.
Thời gian đang giãn nở.
Một giây thực tại kéo dài thành một phút trong nhận thức của anh.
Anh nhìn thấy từng hạt bụi lơ lửng trong không khí, từng sợi tóc trên vai những người vest xám rung lên nhẹ nhàng do luồng gió từ cửa ra vào.
Anh có đủ thời gian để phân tích, để chạy, hoặc để chết.
Nhưng anh chọn đứng yên.
Vì trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: anh không sợ họ.
Anh sợ chính sự im lặng này.
Sự im lặng của một phòng thí nghiệm.
"Anh đến đúng giờ, Bản Sao Số 7," một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau hàng người vest.
Một người đàn ông bước ra, mặc bộ vest xám tối, tay cầm một thiết bị bảng điều khiển phát ra ánh sáng xanh mờ.
Đó là Lý Thanh Hà.
Cô ấy không nhìn anh như một con người, mà như một mẫu vật vừa được đặt lên bàn mổ.
Ánh mắt cô bình tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng ẩn sâu trong đó là sự tò mò bệnh hoạn.
"Chúng tôi đã chờ anh rất lâu để hoàn thành chu kỳ quan sát."
Trần Minh cố gắng đứng dậy, nhưng thị giác anh bắt đầu nhòe đi.
Những ký ức ập về không theo trình tự thời gian, mà như những mảnh vỡ kính vỡ vụn đâm vào não.
Anh nhớ lại cuộc sống bình thường ở Y Hoa City: công việc nhàm chán của một nhân viên văn phòng, bữa tối với bạn gái tên Lan, chuyến đi chơi cuối tuần đến công viên sông...
Nhưng rồi, những mảnh ghép đó bắt đầu vỡ vụn.
Anh nhớ Lan cười, nhưng nụ cười ấy không đến từ khóe mắt.
Anh nhớ mùi hương hoa hồng trên áo cô, nhưng mùi hương ấy lại giống hệt mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện.
Người vest xám, tự xưng là Kê, bước tới gần, cầm một cây kim tiêm chứa đầy chất lỏng trong suốt.
"Đừng kháng cự.
Đây là quy trình chuẩn hóa ký ức.
Anh đang bị lỗi dữ liệu, Minh.
Bộ não của anh đang cố gắng xử lý thông tin mâu thuẫn, gây ra hiện tượng 'thời gian trễ'.
Chúng tôi chỉ cần hiệu chỉnh nó."
Trần Minh lùi lại, gót chân chạm vào tường lạnh lẽo.
"Tôi không bị lỗi," anh gằn giọng, mặc dù giọng nói của anh run rẩy.
"Tôi là Trần Minh.
Tôi có ký ức, tôi có cảm xúc."
"Cảm xúc là thuật toán phản hồi," Kê đáp lại, giọng điệu vô cảm như đang đọc một báo cáo kỹ thuật.
"Và ký ức của anh?
Hãy nhìn kỹ lại.
Anh nhớ ngày sinh nhật của mình không?
Anh nhớ cảm giác khi lần đầu tiên yêu Lan không?
Hay anh chỉ nhớ *mô tả* của những cảm giác đó?"
Câu hỏi như một cú đấm vào bụng.
Trần Minh nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong kho tàng ký ức của mình.
Anh thấy ngày sinh nhật: bánh kem, nến, tiếng hát.
Nhưng anh không thấy *cảm giác* vui mừng.
Anh thấy một khoảng trống xám xịt.
Anh thấy Lan hôn anh, nhưng anh không thấy nhịp tim đập loạn xạ.
Chỉ có dữ liệu.
Chỉ có mô phỏng.
"Anh là một bản sao," Lý Thanh Hà nói, bước vào tầm nhìn của anh.
Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào má anh.
Làn da cô lạnh như đá.
"Và bản gốc đang săn lùng anh.
Không phải để giết, mà để *xóa*.
Vì anh là lỗi.
Là tiếng ồn trong hệ thống tĩnh lặng."
Trần Minh tập trung vào khả năng của mình.
Anh thử kích hoạt "Entropy" lên một cái ly thủy tinh trên bàn làm việc gần đó.
Ly rung lên, nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống sàn với tiếng động leng keng.
Nhưng ngay sau đó, những mảnh vỡ đó bắt đầu *tái hợp*.
Chúng bay lên, dính vào nhau, khôi phục lại hình dáng ban trong tích tắc.
Không một vết nứt nào còn sót lại.
"Không được," Kê ra lệnh, giọng nói vang vọng trong căn phòng im ắng.
"Trường ổn định không cho phép phá hủy vật chất.
Anh chỉ có thể quan sát sự phân rã, không thể tạo ra nó.
Đó là giới hạn của bản sao.
Anh không có quyền sinh, chỉ có quyền tồn tại tạm thời."
Trần Minh nhìn đôi tay mình.
Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất lực.
Hắn luôn tin rằng mình là kẻ săn mồi, là người sống sót từ cái chết.
Nhưng giờ đây, hắn nhận ra mình chỉ là một con thú thí nghiệm trong lồng kính.
Hắn không thể phá vỡ quy luật.
Hắn không thể thay đổi thực tại.
Hắn chỉ có thể chứng kiến sự sụp đổ của chính mình.
"Vậy thì ai là người thật?" Trần Minh hỏi, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, vang vọng như tiếng vọng trong hang động.
"Nếu tôi là bản sao, và anh ta là bản gốc...
thì ai mới là kẻ đang sống?"
Lý Thanh Hà mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, đầy vẻ thương hại.
"Đó là câu hỏi sai.
Không có 'ai'.
Chỉ có 'dữ liệu'.
Và dữ liệu của anh đang hết hạn."
Trần Minh không đáp.
Anh tập trung vào tiếng "tíc tắc" trong đầu.
Lần này, anh không đếm ngược.
Anh đếm *lộn*.
Anh kéo thời gian từ tương lai về quá khứ, từ sự sống về cái chết.
Anh tưởng tượng mình đang chết, và từ cái chết đó, anh quay ngược lại khoảnh khắc này.
Anh đẩy ý chí của mình vào dòng chảy thời gian, cố gắng bẻ cong nó.
Phòng thí nghiệm bắt đầu rung chuyển.
Những ánh đèn trên trần nhà nhấp nháy, phát ra tiếng rè rè khó chịu.
Kê nhíu mày khi nhìn vào màn hình trên tay.
"Chỉ số não sóng Beta của anh đang tăng vọt.
Anh đang làm gì?
Dừng lại ngay!"
Trần Minh không nghe thấy lời cảnh báo.
Anh chỉ thấy thế giới xung quanh chậm lại.
Những người vest xám trở thành những bức tượng đá, miệng há ra trong kinh hoàng nhưng không phát ra âm thanh.
Lý Thanh Hà đứng đó, mắt mở to, tay vẫn giơ lên như đang cố gắng chạm vào anh.
Nhưng cô không thể di chuyển.
Thời gian của họ bị khóa lại bởi sự suy sụp của thời gian chủ quan trong đầu anh.
Anh bước về phía trước, từng bước nặng nề như đang đi dưới nước.
Anh nhìn vào tấm gương lớn trên tường.
Trong gương, anh không thấy mình.
Anh thấy một người đàn ông khác.
Người đàn ông đó có vết sẹo hình chữ thập trên cổ tay trái.
Người đàn ông đó có đôi mắt lạnh lùng, trống rỗng, nhưng đầy quyền lực.
Đó là Trần Minh Gốc.
Và anh ta đang nhìn anh từ bên kia tấm gương, với một nụ cười khinh miệt.
"Anh không thể chạy trốn khỏi chính mình," giọng nói của Bản Gốc vang lên trong đầu anh, không qua tai, mà trực tiếp vào ý thức.
"Anh là bóng tối của tôi.
Và bóng tối luôn bị ánh sáng nuốt chửng."
Trần Minh hét lên, một tiếng hét không có âm thanh trong thế giới bị đóng băng.
Anh đấm vào tấm gương.
Kính vỡ tan, nhưng không rơi xuống.
Những mảnh kính lơ lửng trong không trung, phản chiếu vô số phiên bản của anh.
Mỗi mảnh kính là một ký ức bị bóp méo, một sự thật bị che giấu.
Và rồi, thời gian vỡ tung.
Bồn chứa thủy tinh khổng lồ ở trung tâm phòng thí nghiệm, nơi chứa đầy dịch lỏng xanh nhạt, bỗng nhiên nứt vỡ.
Không phải do lực vật lý, mà do sự cộng hưởng của Entropy.
Dịch lỏng tràn ngập sàn nhà, cuốn trôi Kê và những tên bảo vệ đang cố gắng di chuyển.
Trần Minh đứng giữa vũng dịch, nhìn xuống cơ thể của bản gốc đang dần tỉnh dậy từ dưới đáy bồn chứa.
Trần Minh Gốc ngồi dậy, lắc lắc đầu, nước dịch chảy dài trên khuôn mặt anh ta.
Anh ta nhìn chằm chằm vào "anh ta" — Trần Minh Bản Sao.
Một nụ cười kỳ lạ hiện lên trên môi người đàn ông ướt sũng.
Không phải sự thù hận, không phải sự giận dữ.
Mà là sự...
"Cuối cùng," giọng nói của Trần Minh Gốc vang lên, khàn đặc nhưng rõ ràng.
"Anh đã đủ mạnh để phá vỡ lồng kính.
Nhưng anh vẫn chưa hiểu."
Trần Minh Bản Sao lùi lại, tim đập thình thịch.
"Hiểu điều gì?"
Trần Minh Gốc đứng dậy, bước ra khỏi vũng dịch, không hề run rẩy.
Anh ta đưa tay lên, chạm vào vết sẹo trên cổ tay trái.
"Anh nghĩ anh đang chiến đấu để tồn tại?
Để chứng minh mình là thật?
Anh không phải là bản sao của tôi.
Anh là *tương lai* của tôi.
Tôi đã chết từ lâu.
Cái chết của tôi đã tạo ra anh.
Và giờ, anh phải thay thế tôi."
Trần Minh Bản Sao mở to mắt.
Thế giới xung quanh bắt đầu quay cuồng.
Những mảnh kính vỡ lơ lửng dần rơi xuống, cắt vào da thịt anh.
Máu chảy ra, nhưng không đỏ.
Nó trong suốt, giống như dịch lỏng trong bồn chứa.
"Không..." anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
"Tôi là Trần Minh.
Tôi có ký ức..."
"Ký ức là bẫy," Trần Minh Gốc nói, bước lại gần, đặt tay lên vai anh.
"Và bây giờ, hãy nhìn vào gương.
Ai mới là người đang chết?"
Trần Minh Bản Sao nhìn vào mảnh kính vỡ còn sót lại trên tay.
Trong đó, anh không thấy khuôn mặt mình.
Anh thấy khuôn mặt của Lý Thanh Hà.
Và cô ấy đang nhìn anh, với một nụ cười lạnh lẽo, cầm trên tay một chiếc remote nhỏ.
"Có lẽ," Lý Thanh Hà nói, giọng vang lên từ khắp mọi nơi, "chúng ta nên bắt đầu lại từ đầu.
Lần này, với dữ liệu chính xác hơn."
Trần Minh Bản Sao nhìn xuống tay mình.
Bàn tay anh đang biến thành bụi trắng, tan biến vào không khí.
Anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy...
trống rỗng.
Và trong sự trống rỗng đó, anh nghe thấy tiếng "tíc tắc" cuối cùng.
Và rồi, sự im lặng vĩnh cửu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận