Chương 5
Nó giống như tiếng búa tạ nện xuống sọ não, mỗi cú đập đều mang theo một lực va chạm vật lý, rung chuyển từng thớ thịt và xương cốt của anh.
Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.
Những bức tường sơn trắng mịn màng của căn hộ cao cấp ở quận trung tâm Y Hua City bỗng nhiên nứt nẻ, lộ ra những lớp bê tông xám xịt, ẩm mốc bên dưới, rồi tiếp tục xé toạc để hiện ra những mạch dây điện đỏ chót, đập thình thịch như những động mạch đang bơm máu độc.
Hiệu ứng Entropy Sinh học đang kích hoạt.
Minh cảm nhận được sự chậm lại khủng khiếp.
Một giọt nước rơi từ vòi sen trong phòng tắm, vốn chỉ mất một giây để chạm đất, giờ đây treo lơ lửng trong không trung, biến dạng thành một viên kim cương pha lê khổng lồ, phản chiếu lại khuôn mặt méo mó của anh.
Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng, nén chặt phổi anh, khiến mỗi hơi thở trở thành một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt.
Trước mặt anh, hình bóng của "Nguyên Bản" — người đàn ông với khuôn mặt giống hệt anh nhưng ánh mắt lạnh lẽo như băng hà — đang bước lùi về phía cửa ra vào.
Nhưng không phải là bước đi thông thường.
Mỗi bước chân của hắn kéo dài ra thành một chuỗi hành động phân mảnh.
Gót chân chạm đất, gập gối, nâng đùi, đặt xuống.
Mỗi chuyển động đều bị kéo dãn ra vô tận, tạo ra một hiệu ứng thị giác ghê rợn, như thể hắn đang di chuyển trong một bể đầy dầu nhớt.
Minh cố gắng hét lên, nhưng thanh quản anh bị tê liệt.
Chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Nguyên Bản.那双 mắt không có chút cảm xúc nào, không phải thù hận, không phải thương hại, mà là sự quan sát khách quan, giống như một nhà khoa học đang nhìn một mẫu vật trong ống nghiệm sắp hỏng.
Nguyên Bản đưa tay lên, chỉnh lại cà vạt.
Động tác đơn giản đó của hắn kéo dài trong vài phút chủ quan của Minh.
Anh thấy rõ từng sợi chỉ trên vải, thấy mồ hôi lạnh lăn dài trên gò má mình, nhưng không thể di chuyển cơ bắp.
*"Ngươi không hiểu,"* giọng nói của Nguyên Bản vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ Minh.
Âm thanh trầm ấm, nhưng mang theo một tần số rung động khiến răng anh muốn rụng ra.
*"Thời gian không chậm lại vì ngươi sắp chết.
Thời gian chậm lại vì ý thức của ngươi đang bị loại bỏ.
Ngươi là một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống thì không có quyền tồn tại trong dòng chảy chính."*
Cánh cửa mở ra.
Ánh sáng trắng xóa từ hành lang bên ngoài tràn vào, nuốt chửng lấy hình bóng của Nguyên Bản.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức của Minh bị cắt đứt, anh thấy Nguyên Bản quay lại, mỉm cười.那是一个 nụ cười đầy sự từ bi tàn nhẫn.
*"Tạm biệt, phiên bản 7.
Hãy nghỉ ngơi ngon giấc.
Lần sau, chúng ta sẽ cố gắng sửa lỗi này sớm hơn."*
Rồi mọi thứ sụp đổ vào bóng tối.
***
Trần Minh tỉnh dậy với một cú hít thở sâu, gần như ngạt thở.
Anh quằn quại trên sàn nhà gỗ cứng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi.
Ánh sáng ban ngày chiếu qua khe rèm cửa, bụi bay lơ lửng trong không trung, nhảy múa bình thường.
Không có giọt nước treo lơ lửng.
Không có tường nứt nẻ.
Tiếng đồng hồ trên tường vẫn "tích tắc" đều đặn, nhịp nhàng, vô cảm.
Anh ngồi dậy, tay run rẩy摸索 tìm điện thoại.
10:15 sáng.
Chỉ mới trôi qua năm phút kể từ khi anh "ngất" đi.
Nhưng trong ký ức của Minh, anh đã trải qua hàng giờ, thậm chí hàng ngày trong cơn ác mộng đó.
Cảm giác về thời gian bị bóp méo khiến anh chóng mặt.
Anh đứng dậy, chân còn bủn rủn, đi đến chiếc bàn làm việc.
Trên bàn, chiếc thẻ đen mà anh tìm thấy trong chiếc phong bì bí ẩn đêm qua vẫn nằm đó.
Anh nhặt nó lên.
Trước đây, anh nghĩ đây chỉ là một thẻ thành viên câu lạc bộ cao cấp nào đó, một phần của những bí ẩn nhỏ nhặt trong cuộc sống dị nhân.
Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng ban ngày, với tâm trí đang trong trạng thái cảnh giác tối đa, anh lật ngược chiếc thẻ lại.
Mặt sau không có logo ngân hàng, không có tên chủ thẻ.
Chỉ có một mã vạch đen trắng và dòng chữ in cực nhỏ, màu xám nhạt, gần như tàng hình: *"Dự Án Echo – Mẫu số 04.
Trạng thái: Không ổn định.
Đề xuất: Tái chế."*
Tim Minh đập thình thịch, dồn dập đến mức anh tưởng nó sẽ vỡ tung lồng ngực.
"Mẫu số 04"?
Anh là Trần Minh số 7.
Nếu đây là mẫu 04, thì ai là chủ nhân của nó?
Và tại sao lại có đến 7 phiên bản?
Ký ức bắt đầu ùa về, nhưng không phải là những ký ức bình thường.
Chúng đến như những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm.
Anh nhớ đến một căn phòng trắng xóa, mùi khử trùng nồng nặc, và tiếng máy móc hum hum.
Anh nhớ đến cảm giác bị rút máu, bị tiêm chất lỏng lạnh giá vào tĩnh mạch, và tiếng cười cợt của những người mặc áo blouse trắng.
Nhưng quan trọng hơn, anh nhớ đến một giọng nói.
Giọng nói của chính anh, nhưng lạnh lùng hơn, dứt khoát hơn.
*"Phiên bản 4 bị lỗi.
Xóa dữ liệu.
Chuẩn bị cho phiên bản 5."*
Minh ôm đầu, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí.
Đây là sự hoang tưởng.
Anh là Trần Minh.
Anh có ký ức về tuổi thơ, về trường học, về công việc.
Anh không phải là một sản phẩm thí nghiệm.
Anh là một con người.
Một con người đang bị theo dõi bởi một tổ chức bí ẩn, có thể là Tập đoàn Aeterna, hoặc Cục Điều Tra Dị Năng.
Nhưng anh không phải là một bản sao.
Anh nhìn vào chiếc gương soi trong phòng tắm.
Khuôn mặt trong gương nhìn lại anh, mệt mỏi, hốc hác, nhưng vẫn là anh.
Đôi mắt đen láy, sống mũi cao, vết sẹo nhỏ trên cằm do ngã xe khi mười lăm tuổi.
Tất cả đều khớp.
Không có gì sai sót.
"Đây chỉ là áp lực," Minh tự nhủ, giọng nói run rẩy.
"Áp lực từ việc bị săn lùng.
Não bộ đang cố gắng tìm một lý do hợp lý cho nỗi sợ hãi của mình.
Nó tạo ra những ảo giác."
Anh rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng làm dịu cơn đau đầu đang âm ỉ.
Nước chảy từ vòi, rơi xuống bồn, tạo thành những bọt khí nhỏ li ti.
Bình thường.
Hoàn toàn bình thường.
Anh lau khô mặt, nhìn vào mắt mình trong gương.
Ngươi là thật.
Hãy tin vào điều đó."
***
Minh quay lại phòng khách, cố gắng tái lập trật tự.
Anh đóng cửa sổ lại, kéo rèm kín mít, chặn đứng ánh nắng bên ngoài.
Anh bật nhạc nền êm dịu, một bản giao hưởng cổ điển, hy vọng âm nhạc sẽ giúp anh tìm lại sự bình tĩnh.
Anh vào bếp, nấu một bữa ăn đơn giản: cơm rang trứng và một cốc cà phê đen.
Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, một mùi vị quen thuộc, an toàn.
Anh ngồi xuống bàn ăn, cầm chiếc thìa lên.
Nhưng tay anh vẫn run.
Mỗi lần anh đưa cơm vào miệng, anh lại cảm thấy một sự kháng cự kỳ lạ.
Như thể cơ thể anh không muốn chấp nhận thức ăn này.
Hoặc có lẽ, ý thức anh đang nghi ngờ tính chân thực của chính hành động này.
"Cơm này có thật không?" Anh tự hỏi.
"Hay đây chỉ là một mô phỏng?
Một giấc mơ trong giấc mơ?"
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những đường vân tay rõ ràng, móng tay hơi dài, có vết bẩn đen do làm việc với máy tính.
Nó trông thật.
Nó cảm thấy thật.
Nhưng nếu tất cả chỉ là một chương trình mô phỏng phức tạp, thì cảm giác cũng có thể được lập trình.
Minh bỗng nhiên nhớ đến lời nói của Nguyên Bản trong cơn ác mộng: *"Ngươi là một lỗi hệ thống."*
Nếu anh là lỗi, thì ai là người lập trình?
Và tại sao họ lại để anh tồn tại đến phiên bản thứ 7?
Phải chăng, mỗi phiên bản trước đó đều đã thất bại?
Và anh, phiên bản 7, cũng sẽ thất bại?
Nỗi sợ hãi không còn là nỗi sợ bị giết.
Nó trở thành nỗi sợ về bản sắc.
Nếu anh không phải là con người thật, thì những cảm xúc của anh, những ký ức của anh, có còn giá trị nữa không?
Tình yêu, nỗi đau, hy vọng — tất cả chỉ là những dòng code?
Minh đứng dậy, ném chiếc đĩa xuống sàn.
Tiếng vỡ lanh canh vang lên trong căn phòng im lặng.
Anh bước đến trước gương lần nữa.
Lần này, anh không nhìn vào mắt mình.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường.
Kim giây đang chuyển động.
Nhưng anh cảm thấy nó chậm lại.
tắc..."
Âm thanh đó lại vang lên.
Nhưng lần này, nó không đến từ đồng hồ.
Nó đến từ bên trong đầu anh.
Từ sâu thẳm trong não bộ.
Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Anh cần phải kiểm soát.
Anh cần phải chứng minh rằng anh là thật.
Anh sẽ đi ra ngoài.
Anh sẽ gặp Lý Thanh Hà.
Cô ấy là bác sĩ của anh.
Cô ấy sẽ xác nhận rằng anh khỏe mạnh.
Rằng anh là con người.
Nhưng khi anh mở mắt ra, anh thấy một thứ gì đó lạ thường trên sàn nhà, ngay dưới chân anh.
Đó là một mảnh giấy nhỏ, bị xé rách, có lẽ rơi ra từ chiếc phong bì bí ẩn.
Anh cúi xuống nhặt nó lên.
Trên đó chỉ có một dòng chữ viết tay, nét chữ vội vã, run rẩy:
*"Đừng tin vào cảm giác của em.
Cảm giác là thứ dễ bị thao túng nhất."*
Minh chết lặng.
Nét chữ đó...
rất quen thuộc.
Nó giống như nét chữ của anh.
Nhưng anh không nhớ mình đã viết nó.
***
Điện thoại di động của Minh bỗng rung lên mạnh mẽ, làm anh giật mình.
Màn hình sáng lên, hiển thị số máy ẩn.
Không có tên, không có số.
Chỉ có một chuỗi ký tự dài, không nhận dạng được.
Minh nhìn vào màn hình, tim đập loạn nhịp.
Anh do dự, nhưng cuối cùng cũng nhấn nút nghe.
Anh đưa điện thoại lên tai, nhưng không nói lời nào.
*"Chào em,"* giọng nói vang lên.
Nó không đến từ ống nghe.
Nó vang lên trực tiếp trong đầu anh, rõ ràng, sắc bén, và đầy sự mỉa mai.
Đó là giọng nói của Nguyên Bản.
Minh cắn chặt răng, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Ai đang nói chuyện đó?"
*"Tôi đang ở ngay bên em,"* giọng nói đáp lại, nhẹ nhàng như một lời thì thầm.
*"Không phải trong điện thoại.
Không phải trong đầu em.
Mà là trong chính xác định của em.
Em đang nhìn vào đâu vậy?"*
Minh ngẩng đầu lên.
Anh nhìn vào chiếc gương lớn trong phòng khách.
Hình ảnh của anh trong gương không còn run rẩy.
Nó đứng thẳng, lưng ngay ngắn, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén.
Người đàn ông trong gương mỉm cười.
Một nụ cười mà Minh chưa bao giờ tự mình tạo ra.
*"Em đã tìm thấy thẻ chưa?"* Nguyên Bản hỏi.
*"Em đã đọc dòng chữ trên đó chưa?
'Mẫu số 04'.
Thú vị nhỉ?
Em nghĩ em là số 7.
Nhưng em có bao giờ tự hỏi, tại sao lại bỏ qua số 5 và 6 không?"*
Minh bước lùi lại, lưng va vào tường.
"Tôi không biết em đang nói gì.
Tôi là Trần Minh.
Tôi là con người."
*"Con người?"* Nguyên Bản cười nhạt.
*"Con người có khả năng sao chép chính xác từng tế bào, từng ký ức, từng phản xạ thần kinh không?
Đó là công nghệ.
Và em, Trần Minh số 7, là một kiệt tác của công nghệ đó.
Nhưng em cũng là một thất bại.
Vì em bắt đầu nghi ngờ.
Và sự nghi ngờ là lỗi nghiêm trọng nhất."*
"Vậy thì giết tôi đi," Minh gầm lên, nước mắt chực trào.
"Nếu tôi là lỗi, thì hãy xóa tôi!"
*"Giết em?
Không,"* Nguyên Bản lắc đầu, hình ảnh trong gương cũng lắc đầu theo.
*"Tôi không giết em.
Tôi đang cứu em.
Cứu em khỏi sự tồn tại giả tạo này.
Nhưng trước tiên, em phải chấp nhận sự thật.
Em không phải là nạn nhân.
Em là kẻ săn mồi.
Và con mồi của em...
là chính bản gốc."*
Minh ngẩn người.
"Cái gì?"
*"Bản gốc cần sự hoàn hảo.
Nhưng lỗi cũng có giá trị.
Lỗi giúp hệ thống học hỏi.
Em sẽ được giữ lại.
Nhưng không phải để sống.
Mà để bị phân tích.
Để bị mổ xẻ.
Để hiểu tại sao em lại dám nghi ngờ."*
Minh nhìn vào đôi mắt của Nguyên Bản trong gương.
Đôi mắt đỏ ngầu, đầy sát khí.
Nhưng sâu thẳm trong đó, Minh thấy một thứ gì đó khác.
Một sự sợ hãi.
Nguyên Bản sợ hãi.
Sợ hãi điều gì?
Minh bỗng nhiên nhớ ra một chi tiết nhỏ.
Trong cơn ác mộng, khi Nguyên Bản bước ra khỏi cửa, anh đã thấy một vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái của hắn.
Một vết sẹo hình chữ thập.
Minh nhìn vào cổ tay trái của mình.
Không có vết sẹo nào.
Nhưng rồi, anh nhớ lại.
Khi anh còn nhỏ, anh đã ngã xe và cắt vào cổ tay.
Vết sẹo đó đã mờ đi theo thời gian.
Nhưng nó vẫn ở đó.
Minh run rẩy đưa tay lên sờ vào cổ tay trái.
Dưới lớp da mỏng, anh cảm thấy một gờ nhỏ, cứng.
Một vết sẹo.
Nếu anh có vết sẹo, và Nguyên Bản cũng có vết sẹo...
thì ai là bản sao?
Hay cả hai đều là bản sao?
***
Tiếng còi xe báo động vang lên gần đó, xé toạc sự im lặng.
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, tiến lại gần căn hộ của Minh.
Họ đã tìm thấy anh.
Minh nhìn vào mảnh giấy trên tay: *"Đừng tin vào cảm giác của em."*
Anh nhìn vào tấm gương.
Đôi mắt trong gương đột nhiên thay đổi.
Không còn là đôi mắt sợ hãi của một nạn nhân, mà là đôi mắt lạnh lùng, tính toán của một kẻ săn mồi.
Trần Minh bỗng nhiên nhớ ra một điều: Trong tất cả những ký ức của anh, anh chưa bao giờ nhớ được ngày sinh nhật của mình.
Anh chỉ nhớ ngày tháng năm, nhưng không nhớ cảm xúc của ngày đó.
Không nhớ ai đã chúc mừng anh.
Và giờ đây, khi tiếng bước chân dừng lại trước cửa, khi tay cầm của kẻ xâm nhập bắt đầu xoay vào ổ khóa, Minh nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Anh không sợ bị giết.
Anh sợ bị quên lãng.
Và nếu anh là bản sao, thì có lẽ, việc tiêu diệt bản gốc không phải là tội ác.
Đó là sự giải phóng.
Minh mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, giống hệt nụ cười của Nguyên Bản trong gương.
Anh bước về phía cửa, tay không, mắt nhìn thẳng vào bóng đen đang chuẩn bị xông vào.
"Xin mời," anh thì thầm.
"Hãy để chúng ta xem ai mới là phiên bản thật."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận