Chương 4

Tiếng *tick* từ bên trong lồng ngực vang lên như một cái búa tạ đánh vào màng nhĩ, khiến thị lực của Trần Minh văng mạng.

Hắn đang nằm sấp trên sàn nhà bê tông lạnh lẽo của căn hộ cũ kỹ, nhưng cảm giác về trọng lực lại hoàn toàn sai lệch.

Chân tay hắn tê liệt, không phải do mệt mỏi, mà do cơ thể này đang từ chối tuân thủ các định luật vật lý thông thường.

Những hạt bụi xanh lá cây từ xác của "Trần Minh thật" không tan biến hoàn toàn như hắn đã nghĩ.

Chúng thấm sâu vào da thịt, len lỏi qua các lỗ chân lông, xâm nhập vào từng tế bào như một loại ký sinh trùng vô hình.

Thế giới xung quanh hắn bắt đầu méo mó.

Tiếng mưa axit rơi xuống cửa kính, vốn dĩ ồn ào và liên hồi, bỗng nhiên bị kéo dài ra thành những âm thanh trầm thấp, u uất, giống như tiếng thở dài của một người sắp chết.

Một giọt nước mưa treo lơ lửng trước kính, trong suốt và tĩnh lặng, phản chiếu khuôn mặt biến dạng của hắn.

Hắn cố gắng cử động ngón tay cái, nhưng phản hồi từ não bộ bị trễ.

Phải mất đến ba giây, ngón tay mới nhích lên một milimét.

Thời gian không còn là dòng chảy liên tục nữa, nó trở thành những khối đá nặng nề, đè ép lên ý thức của hắn.

Hắn hít thở một cách khó nhọc.

Mỗi nhịp thở đều cảm thấy như đang kéo lê một chiếc phao nặng trĩu trong bùn lầy.

Sự hoảng loạn dâng lên, nhưng nó không biểu hiện bằng tiếng hét hay sự giãy giụa.

Nó hiện lên dưới dạng sự phân tích lạnh lùng đến rợn người.

*Cơ thể đang bị nhiễm Entropy.

Tỷ lệ trao đổi chất giảm xuống còn 10%.

Nếu tốc độ này tiếp tục, tim mạch sẽ ngừng đập trong vòng hai giờ thực tại, nhưng trong nhận thức của tôi, đó sẽ là hai năm.* Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tách biệt ý thức khỏi sự tê liệt của cơ thể.

Hắn nhớ lại những gì "Trần Minh thật" đã nói trước khi tan rã: *"Ngươi là ai?"* Câu hỏi đó không phải là một lời nguyền rủa, mà là một chẩn đoán.

Hắn không còn là một con người bình thường.

Hắn là một lỗi hệ thống đang cố gắng tự sửa chữa bằng cách ăn thịt chính nguồn gốc của mình.

Không gian xung quanh căn phòng bắt đầu vỡ vụn.

Những bức tường bê tông xám xịt xuất hiện những vết nứt phát sáng màu xanh lam, giống như mạch điện bị chập cháy.

Ánh sáng từ những vết nứt đó không chiếu sáng, mà lại làm cho bóng tối trở nên đậm đặc hơn.

Trần Minh cảm thấy một sự hiện diện khác đang nhìn vào hắn.

Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong chính tâm trí hắn.

Một giọng nói thầm thì, quen thuộc đến đáng sợ, vang lên trong đầu: *"Chào mừng trở lại, Bản sao số 7.

Ngươi đã nghĩ rằng ngươi đã thoát ư?"*

Hắn mở mắt ra, đôi mắt giờ đây không còn màu đen thông thường, mà là một màu xanh lá cây mờ nhạt, giống như màu của năng lượng Entropy.

Hắn nhìn thấy những dòng chảy thời gian như những sợi chỉ sáng loáng, nối liền mọi vật thể trong phòng.

Sợi chỉ đó đang bị rối tung, bị thắt nút lại bởi sự xung đột giữa hai ý thức trong cùng một cơ thể.

Hắn nhận ra rằng, cái chết của "Trần Minh thật" không phải là sự kết thúc, mà là sự hợp nhất.

Và sự hợp nhất này đang giết chết hắn từng chút một.

***

Khi cơn co giật dữ dội qua đi, Trần Minh bị ném mạnh vào góc phòng.

Cơ thể anh nằm yên, nhưng ý thức vẫn bị mắc kẹt trong mê cung của những ký ức chồng chéo.

Anh dùng hết sức lực còn lại để tập trung vào giác quan thứ sáu – khả năng cảm nhận dòng chảy Entropy.

Trong thế giới bị méo mó này, anh có thể "nhìn" thấy những vết nứt của thực tại.

Chúng không chỉ tồn tại trong không gian, mà còn trong chính ký ức của anh.

Anh phát hiện ra một điều kinh hoàng.

Những ký ức về tuổi thơ, về mẹ, về những ngày tháng bình yên ở thành phố Y Hoa, tất cả đều có những khoảng trống.

Những khoảng trống đó không phải là sự lãng quên, mà là sự xóa bỏ chủ động.

Anh nhìn vào bức ảnh gia đình đặt trên bàn đầu giường.

Trong ảnh, khuôn mặt của người mẹ anh đang bị mờ đi, như thể ai đó đã dùng khăn ướt lau đi mực in.

Nhưng khi anh nhìn kỹ hơn, dưới lớp mực bị xóa, anh thấy một ký tự nhỏ xíu, khắc sâu vào nền ảnh: *Aeterna*.

Trần Minh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Cơ thể anh đang cố gắng đứng dậy, nhưng ý chí của anh thì muốn nằm xuống.

Cuộc chiến giữa cơ thể và tâm trí đang diễn ra khốc liệt.

Anh nhận ra rằng, "Trần Minh thật" không chỉ là một kẻ thù bên ngoài.

Hắn là một phần của hệ thống điều khiển, một chương trình tự vệ được lập trình sẵn trong gen của mỗi bản sao.

Và giờ đây, khi bản gốc đã chết, chương trình đó đang tìm cách chiếm quyền điều khiển hoàn toàn.

Anh bò về phía bàn làm việc, tay run rẩy mở ngăn kéo.

Bên trong không có vũ khí, mà chỉ có một cuốn sổ tay da đen cũ kỹ.

Anh mở nó ra, những trang giấy trắng trơn, không có dòng chữ nào.

Nhưng khi anh chạm vào trang giấy, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, như thể chúng đang được viết bởi một cây bút vô hình.

*"Dữ liệu thu thập: Bản sao số 7.

Mức độ ổn định: 12%.

Dấu hiệu suy giảm nhận thức: Nghiêm trọng.

Dự kiến thời gian tồn tại: 48 giờ."*

Trần Minh đóng cuốn sổ lại, tim đập thình thịch.

Đây không phải là nhật ký của anh.

Đây là báo cáo y tế.

Báo cáo của chính anh.

Ai đó đang quan sát anh, ghi chép lại từng sự suy giảm của anh, như thể anh là một con chuột trong phòng thí nghiệm.

Và người đó không phải là "Trần Minh thật".

Người đó ở đâu đó, ở phía bên kia của bức tường thực tại, đang mỉm cười nhìn anh tự hủy diệt.

Anh nhìn lại vào gương soi trên tường.

Khuôn mặt trong gương không phản ánh chính xác cử động của anh.

Nó chậm hơn, trễ hơn một vài giây.

Đôi mắt xanh lá trong gương nhìn anh với vẻ tò mò, không phải của một con người, mà của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật lạ.

Anh nhận ra rằng, sự chậm lại của thời gian không chỉ là hiệu ứng phụ của cái chết cận kề.

Nó là một cơ chế phòng vệ.

Cơ thể anh đang cố gắng kéo dài thời gian ra để tìm kiếm giải pháp, nhưng giải pháp đó lại dẫn anh vào một cái bẫy khác.

***

Trần Minh cố gắng đứng dậy, chân tay run rẩy.

Anh biết mình không thể chiến đấu lại kẻ kiểm soát cơ thể ngay bây giờ.

Nhưng anh có một lợi thế: kẻ kia đang tự tin thái quá.

"Trần Minh thật" nghĩ rằng anh hoàn toàn bị kiểm soát.

Anh cần một cuộc bluff – một cú bluff chết người.

Anh nhớ lại quy luật của Hiệu ứng Entropy Sinh học.

Khi một người cảm thấy mình sắp chết, thời gian chậm lại.

Nhưng nếu người đó chấp nhận cái chết, thời gian sẽ恢复正常.

Đó là nghịch lý của sự sinh tồn.

Càng sợ chết, càng sống chậm.

Càng chấp nhận chết, càng sống nhanh.

"Trần Minh thật" đang cố gắng giữ anh sống, giữ anh trong trạng thái tê liệt để thu thập dữ liệu.

Vậy nên, anh phải làm ngược lại.

Anh phải giả vờ như mình đã chấp nhận thất bại.

Hắn thả lỏng cơ thể, để cho sự tê liệt lan tỏa toàn thân.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, và trong đầu, hắn bắt đầu hát một bài hát ru cũ kỹ mà mẹ hắn thường hát.

Bài hát đó không có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng nó là một ký ức gốc, một ký ức chưa bị "Aeterna" can thiệp.

Hắn tập trung vào cảm giác bình yên, vào sự buông bỏ.

Hắn tưởng tượng mình đang chìm xuống đáy biển, nơi áp lực nước đè nén mọi thứ, nơi thời gian không còn ý nghĩa.

Trong thế giới bên trong, giọng nói của "Trần Minh thật" trở nên bối rối.

*"Ngươi đang làm gì?

Ngươi đang tự hủy hoại hệ thống thần kinh!"*

*"Tôi đang nghỉ ngơi,"* Trần Minh trả lời trong tâm trí, giọng nói lạnh lẽo và vô cảm.

*"Nếu ngươi muốn dữ liệu, thì hãy lấy nó từ một xác chết.

Tôi mệt rồi."*

Hắn cảm thấy luồng điện kiểm soát trong cơ thể mình yếu đi.

"Trần Minh thật" không ngờ rằng một bản sao lại có khả năng tự nguyện từ bỏ quyền kiểm soát.

Sự bất tuân này tạo ra một khoảng trống trong hệ thống, một lỗ hổng nhỏ bé nhưng đủ để Trần Minh chui vào.

Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự tuyệt vọng giả tạo.

Hắn biến mình thành một xác sống, một thực thể không còn giá trị nghiên cứu.

Trong khi đó, bên ngoài thế giới thực tại, thời gian bắt đầu chạy nhanh hơn.

Tiếng mưa rơi trở lại bình thường.

Ánh sáng trong phòng trở nên rõ ràng hơn.

Trần Minh mở mắt ra, đôi mắt giờ đây đã trở lại màu đen, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn còn lóe lên ánh xanh lá mờ nhạt.

Hắn đã đánh lừa được hệ thống, nhưng hắn biết rằng, đây chỉ là tạm thời.

"Trần Minh thật" sẽ sớm nhận ra sự lừa dối này.

Và khi đó, hắn sẽ phải đối mặt với một cơn thịnh nộ dữ dội hơn bất cứ thứ gì trước đây.

***

Trần Minh mở cửa, bước ra hành lang tối om.

Tiếng bước chân của anh vang lên đều đặn, nhưng trong đầu, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra.

"Trần Minh thật" cảm nhận được sự bất tuân.

Một luồng điện đau đớn chạy dọc sống lưng anh, cố gắng giật lấy quyền kiểm soát.

*"Nghe đây, bản sao,"* giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu, sắc lạnh như dao cạo.

*"Ngươi không thể trốn chạy khỏi số phận của mình.

Ngươi là một lỗi.

Lỗi thì phải được xóa bỏ.

Hãy để tôi kiểm soát, và chúng ta sẽ cùng tồn tại.

Hoặc là ngươi tự hủy diệt bản thân, và tôi sẽ ra khỏi cơ thể này để tìm một vật chủ khác."*

Trần Minh không đáp lại.

Hắn tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều như thể đang dẫm trên đầu dây thừng.

Hành lang căn hộ cũ kỹ dài vô tận, những căn phòng hai bên đóng kín, cửa sổ tối om.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của "Trần Minh thật" như một con rắn độc cuộn quanh cổ họng hắn, siết chặt dần.

Hắn biết rằng, nếu hắn tiếp tục chiến đấu bằng ý chí, hắn sẽ thua.

Hắn cần một thứ gì đó mạnh hơn ý chí.

Hắn cần một ký ức thật sự.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên hắn thức dậy trong căn phòng này.

Không có ký ức về quá khứ, chỉ có một cảm giác trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, có một chi tiết nhỏ mà hắn đã bỏ qua.

Một mùi hương.

Mùi hương của hoa nhài, mùi hương mà mẹ hắn thường dùng.

Mùi hương đó không thuộc về "Aeterna", không thuộc về thí nghiệm.

Nó thuộc về con người thật của anh.

Trần Minh dừng lại trước một cánh cửa.

Cánh cửa đó không có số phòng.

Trên đó chỉ có một ký hiệu hình tròn, với ba đường cong xoắn ốc bên trong – biểu tượng của Tập đoàn Aeterna.

Hắn biết rằng, phía sau cánh cửa đó là nơi lưu trữ dữ liệu gốc của anh.

Là nơi chứa đựng sự thật về việc anh là ai.

Và cũng là nơi "Trần Minh thật" muốn ngăn anh tiếp cận nhất.

Hắn đặt tay lên tay nắm cửa.

"Trần Minh thật" hét lên trong đầu, một cơn đau dữ dội xé toạc não bộ anh.

*"Đừng mở nó!

Ngươi không thể chịu đựng được sự thật!"*

Trần Minh mỉm cười, một nụ cười đau đớn và điên rồ.

*"Sự thật không giết chết con người.

Nó chỉ giết chết ảo tưởng.

Và tôi đã sống đủ lâu trong ảo tưởng."*

Hắn xoay tay nắm cửa.

Cánh cửa mở ra, không có tiếng khóa, không có báo động.

Bên trong là một căn phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế bành da đỏ đặt ở giữa, và một chiếc gương lớn treo trên tường đối diện.

Không có máy tính, không có dữ liệu.

Chỉ có một chiếc gương.

***

Cơ thể Trần Minh dừng lại trước gương.

Sự kiểm soát từ "Trần Minh thật" tạm thời bị cắt đứt.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài một giây.

Từ phía cuối hành lang, ba bóng đen xuất hiện.

Họ mặc đồng phục đen của Cục Điều Tra Dị Năng, mặt đeo mặt nạ khí, tay cầm những cây gậy phát ra tia sáng xanh.

Họ không chạy, không hô hào.

Họ bước đi chậm rãi, đều đặn, như thể họ biết trước rằng con mồi của họ không thể chạy trốn.

Trần Minh nhìn vào gương.

Hình ảnh của anh trong gương không còn là anh nữa.

Đó là một người đàn ông khác, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ ngầu, miệng mỉm cười một cách tàn nhẫn.

Người đàn ông trong gương giơ tay lên, chỉ về phía ba bóng đen ở cuối hành lang.

*"Họ không phải là cảnh sát,"* giọng nói của người đàn ông trong gương vang lên, trùng khớp với giọng nói của "Trần Minh thật".

*"Họ là những người dọn dẹp.

Và ngươi, Trần Minh số 7, là rác rưởi cần được thu gom."*

Trần Minh quay người lại, nhìn ba bóng đen đang tiến gần hơn.

Tia sáng xanh từ cây gậy của họ bắt đầu hội tụ, nhắm vào tim anh.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.

Anh cuối cùng cũng hiểu ra.

Cuộc chơi không phải là sinh tồn.

Cuộc chơi là ai sẽ là người kể chuyện cuối cùng.

Anh mỉm cười, và trong khoảnh khắc đó, thời gian xung quanh anh dừng lại hoàn toàn.

Ba bóng đen đóng băng trong không trung.

Tia sáng xanh treo lơ lửng trước ngực anh.

Trần Minh bước tới trước gương, chạm tay vào mặt kính lạnh lẽo.

*"Nếu tôi là bản sao,"* anh thì thầm, *"thì ai mới là bản gốc?"*

Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói thứ ba, xa lạ và cổ xưa, vang lên: *"Cả hai đều là bản sao.

là nhà thiết kế."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập