Chương 3

Cơn đau không đến từ một cú đấm hay một vết cắt.

Nó đến từ bên trong, như thể từng tế bào trong cơ thể Trần Minh đang cố gắng xé toạc nhau ra để tách rời khỏi một thực tại mà chúng không còn thuộc về.

Hắn tỉnh giấc với cảm giác xương cốt như bị nghiền nát, nhưng không phải vì đòn đánh vật lý.

Đó là sự va chạm của hai dòng thời gian, hai tần số tồn tại mâu thuẫn nhau đang cố gắng chiếm hữu cùng một khung xương thịt.

Hắn nằm ngửa trên sàn nhà thuê ẩm mốc, hơi thở gấp gáp, từng nhịp tim đập vào lồng ngực như tiếng trống trận dồn dập.

Mùi mốc meo của tường giấy và mùi kim loại gỉ sét của ống nước cũ hòa quyện, tạo nên một hương vị quen thuộc của sự suy tàn.

Trần Minh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể hắn nặng trĩu, như thể trọng lực trong căn phòng này đã tăng lên gấp ba lần so với bình thường.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Đôi tay run rẩy, da thịt nhợt nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.

Trước mặt anh, chiếc điện thoại cũ nát vẫn sáng lên, màn hình bị vỡ một góc, hiển thị dòng thông báo cuối cùng từ chương trước: *"Hắn sẽ giết chết kẻ đó."* Nhưng khi chạm vào màn hình, ngón tay hắn trượt qua bề mặt kính lạnh lẽo, không kích hoạt được bất kỳ phản hồi nào.

Dòng chữ biến mất, thay vào đó là một màn hình đen ngòm, phản chiếu lại khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của chính hắn.

Trần Minh hít một hơi sâu, cố gắng kiểm soát nhịp thở.

Hắn không hoảng loạn.

Hoảng loạn là đặc quyền của những người có tương lai.

Hắn chỉ còn lại hiện tại, và hiện tại này đầy rẫy những lỗ hổng logic.

Hắn nhớ lại bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay mình trong bóng tối.

Cảm giác đó vẫn còn đọng lại trên da thịt, một vết thương vô hình nhưng đau đớn hơn bất kỳ vết cắt nào.

Hắn đứng dậy, chân tay bủn rủn, và nhìn quanh căn phòng nhỏ bé của mình.

Mọi thứ đều ở đúng vị trí, nhưng có gì đó sai lệch.

Góc độ của chiếc bàn, vị trí của cái ghế, thậm chí là vết nứt trên trần nhà đều có vẻ...

Như thể ai đó vừa dọn dẹp và sắp xếp lại chúng, hoặc tệ hơn, như thể ký ức của hắn về vị trí ban đầu của chúng là một giả tạo.

Hắn đưa tay lên chạm vào trán, cố gắng triệu hồi lại ký ức về đêm qua.

Nhưng ký ức đó mờ nhạt, như một bức tranh bị nước mưa xóa nhòa.

Hắn chỉ nhớ được đôi mắt đỏ rực trong bóng tối.

Đôi mắt của chính hắn.

Một phiên bản khác.

Một phiên bản đã thất bại.

Và giọng nói thì thầm: *"Cô ấy là kẻ săn mồi."*

Trần Minh liếc nhìn về phía góc phòng, nơi Lý Thanh Hà thường ngồi quan sát hắn.

Cô ấy không có ở đó.

Chỉ còn lại một chiếc ghế trống và một ly cà phê đã nguội lạnh, bề mặt tĩnh lặng như một tấm gương nhỏ.

Sự vắng mặt của cô ấy khiến hắn cảm thấy một sự bất an day dứt, nhưng cũng là một cơ hội.

Hắn cần phải ra ngoài.

Hắn cần phải tìm ra sự thật trước khi ký ức của hắn bị xóa sạch hoàn toàn.

Rời khỏi căn phòng với cảm giác bất an day dứt, Trần Minh bước ra đường phố Y Hoa City lúc nửa đêm.

Thành phố im ắng dưới mưa axit nhẹ, những chiếc đèn neon phản chiếu trên vũng nước tạo thành những hình khối méo mó, như những con quái vật đang rình rập từ dưới sâu.

Không khí ẩm ướt, nặng nề, mang theo mùi vị của hóa chất và sự thối rữa.

Hắn đi bộ nhanh, đôi giày cũ của hắn không phát ra tiếng động trên mặt đường nhựa trơn trượt.

Hắn cảm thấy mình như một bóng ma, một thực thể không thuộc về thế giới này.

Trực giác mách bảo anh rằng câu trả lời nằm ở khu vực "Đảo Entropy" – nơi các tòa nhà chọc trời cũ kỹ bị bỏ hoang, nơi thời gian dường như chảy chậm hơn so với phần còn lại của thành phố.

Đó là nơi mà những người sắp chết thường tìm đến, nơi họ có thể trải nghiệm những khoảnh khắc cuối cùng của đời mình trong một thế giới chậm chạp, kéo dài vô tận.

Đối với Trần Minh, đó là nơi duy nhất mà hắn có thể tìm thấy manh mối về "bản gốc" của mình.

Hắn tin rằng, nếu có một phiên bản gốc, thì nó phải để lại dấu vết ở nơi mà thời gian bị méo mó nhất.

Hắn đi qua những con hẻm tối tăm, tránh xa những ánh đèn đường hiếm hoi.

Bóng tối bao quanh hắn, nhưng hắn không sợ.

Hắn đã quen với bóng tối.

Bóng tối là nơi hắn có thể ẩn náu, nơi hắn có thể suy nghĩ mà không bị phân tâm bởi những ánh mắt dòm ngó của thế giới bên ngoài.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo trong đầu: *"Đừng tin vào cô ấy."* Lý Thanh Hà.

Cô ấy luôn quan sát hắn, luôn ghi chép lại mọi hành động của hắn.

Cô ấy không phải là một người chăm sóc.

Cô ấy là một nhà nghiên cứu.

Và hắn là đối tượng nghiên cứu.

Khi đến gần Đảo Entropy, Trần Minh cảm thấy nhịp tim mình chậm lại.

Không phải vì sợ hãi, mà vì hiệu ứng của môi trường xung quanh.

Mưa axit rơi xuống chậm hơn, từng giọt nước treo lơ lửng trong không khí như những viên ngọc pha lê trong suốt.

Tiếng động của thành phố xa xa trở nên trầm đục, như thể đang phát ra từ dưới đáy biển.

Hắn bước vào một tòa nhà bỏ hoang, cánh cửa sắt gỉ sét mở ra một cách dễ dàng, như thể chào đón một vị khách quen thuộc.

Bên trong Tower of Babel, Trần Minh lén lút潜入 vào tầng hầm lưu trữ dữ liệu sinh học.

Không gian tối om, chỉ có ánh sáng xanh lét từ những màn hình máy tính cũ kỹ chiếu rọi lên những chồng đĩa cứng bụi bặm.

Mùi ozone và bụi giấy cũ tràn ngập không khí.

Hắn di chuyển nhẹ nhàng, tránh những cái bẫy vô hình mà hắn tự tưởng tượng ra.

Hắn biết rằng nơi đây là trung tâm dữ liệu của Tập đoàn Aeterna, nơi lưu trữ mọi thông tin về các thí nghiệm của họ.

Và hắn, Trần Minh, chắc chắn có một hồ sơ ở đây.

Hắn tìm thấy một terminal còn hoạt động, bàn phím bám đầy bụi.

Hắn gõ vào mật khẩu mặc định mà hắn đã đoán được từ những manh mối nhỏ nhặt trước đó.

Màn hình sáng lên, hiển thị một giao diện đơn giản, đen trắng.

Hắn tìm kiếm mã số của mình: *Clone-07*.

Kết quả hiện ra ngay lập tức.

Trần Minh đọc từng dòng chữ với nỗi kinh hoàng tột độ.

Mã số: *Clone-07*.

Ngày sản xuất: 3 tháng trước.

Mục đích: *Thay thế và thanh toán nợ nần cho Bản Gốc*.

Ghi chú: *Đối tượng không ổn định.

Có dấu hiệu của ký ức dư thừa từ các bản sao trước đó.

Cần được giám sát chặt chẽ.

Nếu thất bại, tiến hành xóa bỏ và sản xuất bản sao mới.*

Bản gốc của anh, Trần Minh thật, không phải là nạn nhân.

Hắn là chủ nhân.

Hắn là kẻ đứng sau tất cả những cuộc "giết chóc" mà Trần Minh tưởng tượng ra.

Những ký ức về cái chết, về sự truy đuổi, về đôi mắt đỏ rực trong bóng tối...

tất cả đều là những mảnh vỡ của các bản sao trước đó, những bản sao đã bị bản gốc xóa bỏ vì chúng là "lỗi" trong thí nghiệm.

Trần Minh cảm thấy máu trong người mình đông đặc lại.

Hắn không phải là người sống sót.

Hắn là một sản phẩm lỗi, một bản sao tạm thời, đang đếm ngược thời gian trước khi bị thay thế.

Hắn nhìn vào gương mặt phản chiếu trên màn hình.

Đôi mắt hắn bây giờ không còn đỏ ngầu nữa, mà trống rỗng, đầy sự tuyệt vọng.

Hắn đã dành cả cuộc đời ngắn ngủi của mình để tìm kiếm kẻ thù, để xây dựng pháo đài an toàn, để sinh tồn.

Nhưng kẻ thù của hắn chính là chính hắn.

Và sự sinh tồn của hắn là một ảo tưởng.

Đột nhiên, đèn trong phòng nhấp nháy và tắt hẳn.

Chỉ còn lại ánh sáng xanh lét từ màn hình terminal.

Trần Minh quay lại, lưng tựa vào tường lạnh lẽo.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của ai đó.

Không phải bóng tối.

Không phải ký ức.

Mà là một thực thể sống động, đang đứng ngay sau lưng hắn.

Trần Minh bị dẫn đến một căn phòng trắng trợn, không cửa, không sổ.

Ánh sáng trắng rực rỡ chiếu rọi từ mọi hướng, khiến hắn không thể nhìn thấy bóng của chính mình.

Ở giữa phòng là một chiếc ghế bành da màu nâu sẫm và một người đàn ông ngồi đó.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt anh, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đang uống một tách cà phê đen.

Đó là Trần Minh thật.

Trần Minh thật nhìn anh với ánh mắt thương hại, như thể đang nhìn một đứa trẻ vô tội đã làm vỡ một món đồ quý giá.

Hắn đặt tách cà phê xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

"Ngươi nghĩ ngươi là nạn nhân," giọng nói của hắn trầm ấm, đầy vẻ mệt mỏi, nhưng không có chút cảm xúc nào.

"Ngươi nghĩ rằng có một thế lực xấu xa đang săn đuổi ngươi, rằng ký ức của ngươi bị thao túng, rằng cuộc sống của ngươi là một cuộc chạy trốn tuyệt vọng.

Nhưng sự thật thì đơn giản hơn nhiều, và cũng tàn khốc hơn."

Trần Minh không nói gì.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào phiên bản gốc của mình.

Hắn cảm thấy một sự kỳ lạ, như thể đang nhìn vào một bức tranh của chính mình, nhưng bức tranh đó lại có một linh hồn mà hắn không thể chạm tới.

"Ta không giết chết các bản sao trước đó vì thù hận," Trần Minh thật tiếp tục, giọng nói như một lời giải thích cho một đứa trẻ.

"Ta làm điều đó vì lòng thương xót.

Chúng là những bản sao không hoàn hảo, những bản sao mang theo những ký ức hỗn loạn, những cảm xúc sai lệch.

Chúng đau khổ.

Chúng tồn tại trong một trạng thái giữa sống và chết, giữa thật và giả.

Việc tiêu hủy chúng là hành động nhân đạo nhất ta có thể làm.

Giải phóng chúng khỏi sự tồn tại giả tạo."

Trần Minh cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực.

"Vậy thì ta đây là gì?" Hắn gầm lên, giọng nói vỡ vạc.

"Một món đồ dùng?

Một bản sao tạm thời để thay thế ngươi khi ngươi mệt mỏi?"

Trần Minh thật mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Ngươi là bản sao số 7.

Ngươi là bản sao tốt nhất cho đến nay.

Ngươi có khả năng thích nghi cao, khả năng phân tích sắc bén.

Nhưng ngươi vẫn mang theo một lỗi nhỏ: sự đa nghi.

Sự đa nghi đó khiến ngươi không thể chấp nhận sự thật.

Và khi ngươi không thể chấp nhận sự thật, ngươi sẽ trở thành một mối đe dọa.

Không phải cho ta, mà cho chính ngươi."

Trần Minh nắm chặt tay, móng tay cào vào lòng bàn tay.

Hắn cảm thấy đau, nhưng đau đó giúp hắn tỉnh táo.

Hắn không tin vào lời nói của phiên bản gốc.

Hắn không tin vào sự "nhân đạo" đó.

Hắn tin vào bản năng sinh tồn của mình.

Và bản năng đó đang hét lên rằng hắn phải chiến đấu.

Hắn phải sống.

Trận chiến diễn ra trong tích tắc.

Trần Minh lao tới, một con dao găm nhỏ mà hắn giấu trong ống quần được rút ra, ánh kim loại lạnh lẽo lóe lên trong ánh sáng trắng.

Hắn nhắm vào trái tim của Trần Minh thật.

Nhưng Trần Minh thật không né tránh.

Hắn ngồi yên, nhìn chằm chằm vào lưỡi dao, như thể đang chờ đợi một điều gì đó đã được định sẵn.

Lưỡi dao xuyên qua ngực hắn.

Máu chảy ra, nhưng không đỏ, mà màu xanh lá cây – màu của năng lượng Entropy thô, màu của thời gian bị méo mó.

Trần Minh thật cười, máu xanh淌 ra khóe miệng: "Chúc mừng.

Ngươi vừa giết chết bản gốc.

Bây giờ, ngươi là ai?"

Thân thể Trần Minh thật tan rã thành những hạt bụi xanh lá, bay lên trong không khí, hòa tan vào ánh sáng trắng.

Trần Minh đứng đó, tay vẫn cầm con dao, nhìn theo những hạt bụi tan biến.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng trong lòng.

Hắn vừa giết chết kẻ thù của mình, nhưng hắn cũng vừa giết chết nguồn gốc của chính mình.

Bây giờ, hắn là ai?

Một bản sao không có gốc?

Một thực thể không có tương lai?

Và rồi, từ trong đống bụi xanh lá, một giọng nói vang lên, không phải từ Trần Minh thật, mà từ chính tâm trí của Trần Minh.

*"Bây giờ, hãy xem ai sẽ giết chết ai."*

Trần Minh nhìn xuống tay mình.

Những hạt bụi xanh lá bắt đầu bám vào da thịt hắn, thấm vào trong cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy một sự thay đổi đang diễn ra.

Thời gian xung quanh hắn bắt đầu chậm lại.

Mưa axit bên ngoài cửa sổ ngừng rơi, treo lơ lửng trong không khí.

Tiếng động của thành phố biến mất.

Chỉ còn lại tiếng đập của trái tim hắn, chậm rãi, đều đặn, và vô tận.

Hắn không biết liệu mình có còn là Trần Minh hay không.

Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, hắn không còn là con mồi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập