Chương 2

Trần Minh mở mắt.

Không phải từ giấc ngủ sâu thẳm, mà từ một cú ngã vật lý đau đớn, dữ dội như thể hắn vừa bị ném từ trên tầng năm xuống.

Gáy anh va mạnh vào vỉa hè bê tông lạnh lẽo, cứng ngắc của ngã tư Y Hoa.

Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với mùi ozone cháy xát, kim loại và bụi đường xông thẳng vào khứu giác, gây nên phản ứng nôn mửa tức thì.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể như bị khóa chặt bởi vô hình khối bê tông.

*Hiệu ứng Entropy* đang kích hoạt.

Quanh anh, thế giới biến dạng.

Những chiếc xe hơi đang lao vun vút bỗng dưng đóng băng trong không trung, bánh xe quay chậm chạp, từng hạt bụi bay lơ lửng như những vì sao nhỏ bé.

Tiếng còi xe, tiếng la hét của đám đông xung quanh bị kéo dài ra, biến thành những âm thanh trầm thấp, rên rỉ như tiếng thét của quỷ dữ bị bóp nghẹt.

Trần Minh nhìn thấy một giọt mưa đang rơi từ trên cao, nó di chuyển chậm đến mức anh có thể đếm được từng vòng xoáy nhỏ trên bề mặt nước.

Hắn cố hít thở, nhưng không khí dường như đặc quánh lại, nặng trĩu như chì.

Tim đập thình thịch, mỗi nhịp đập vang lên như tiếng trống chiến tranh trong tai, làm rung chuyển cả hộp sọ.

Anh nhìn xuống tay mình, những ngón tay run rẩy, da thịt đang dần trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu xanh nhạt bên dưới.

Cảm giác này quen thuộc đến rợn người.

Hắn đã trải qua nó trước đó, trong ký ức mờ nhạt về cái chết của "Bản Gốc".

Nhưng lần này, nó mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn.

Trần Minh cố gắng di chuyển, từng bước một, như thể đang bơi trong hồ nước đặc quánh.

Anh nhìn xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu của sự sống, của con người.

Nhưng mọi thứ đều tĩnh lặng, chết chóc.

Chỉ có ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng dài, méo mó trên mặt đường ướt sũng.

Hắn cảm thấy một sự cô đơn tột độ, như thể mình là kẻ duy nhất còn lại trong vũ trụ này.

Thời gian bắt đầu chảy ngược trở lại, nhưng vẫn ở tốc độ chậm hơn bình thường gấp mười lần.

Trần Minh sụp xuống quỳ, tay ôm lấy ngực nơi vết thương ảo vẫn còn nóng hổi, nhói đau như bị dao cứa.

Lý Thanh Hà bước đến, giày cao gót của cô dẫm lên những giọt mưa đóng băng, tạo ra những vết nứt nhỏ, tinh tế trên mặt đường.

Cô ấy mặc một bộ vest đen gọn gàng, tóc búi cao, khuôn mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Hãy ngồi xuống và nghe kỹ," Lý Thanh Hà nói, giọng nói của cô vang lên rõ ràng, sắc lạnh, xuyên qua màn tĩnh lặng đáng sợ.

"Anh đang trải qua giai đoạn chuyển đổi.

Não bộ của anh đang cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ từ lần tái sinh trước.

Nếu anh không kiểm soát được nó, anh sẽ mất trí."

Trần Minh nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và tuyệt vọng.

"Lý Thanh Hà?

Sao cô ở đây?

tôi vừa giết hắn.

Tôi vừa giết phiên bản gốc."

Lý Thanh Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút thiện cảm.

Không, anh chỉ phá hủy một công cụ.

Và bây giờ, anh đang trở thành công cụ mới.

Hãy nhìn vào tay anh, Trần Minh.

Da thịt anh đang hòa tan.

Ký ức của anh đang bị xóa bỏ.

Anh không thể tin vào những gì anh thấy."

Hắn nhìn xuống tay mình, những ngón tay đang trở nên mờ nhạt, như thể đang tan chảy vào không khí.

"Tôi không tin.

Tôi là Trần Minh.

Tôi có ký ức, có cuộc sống, có..."

"Ký ức nào?" Lý Thanh Hà ngắt lời, giọng nói sắc bén như dao.

"Ký ức về mẹ?

Về trường học?

Về ngày hôm qua?

Tất cả đều là dữ liệu được cấy ghép.

Anh là bản sao số 7.

Và bây giờ, anh đang trở thành bản sao số 8.

Quy trình này không thể đảo ngược."

Trần Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Những ký ức thân thuộc nhất của anh, mùi hương hoa nhài của mẹ, tiếng cười của bạn bè, cảm giác ấm áp của nắng sớm...

tất cả bỗng dưng trở nên xa lạ, hời hợt.

Chúng như những bức tranh sơn dầu bị nhòe đi bởi nước mưa, mất đi màu sắc và chi tiết.

"Lý Thanh Hà, tôi là ai?" Hắn hỏi, giọng nói run rẩy, vỡ vạc.

"Cô ấy không trả lời.

Cô ấy chỉ nhìn anh với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một đối tượng thí nghiệm thất bại.

"Hãy tập trung, Trần Minh.

Nếu anh muốn sống, hãy học cách kiểm soát Entropy.

Nếu không, anh sẽ trở thành một phần của thành phố này.

Một phần của ký ức."

Lý Thanh Hà quay người, bước đi chậm rãi, hòa vào dòng người di chuyển chậm chạp như những con cá bơi trong bể kính khổng lồ.

Trần Minh vẫn quỳ đó, tim đập loạn xạ, não bộ như bị bóp nghẹt bởi những câu nói của cô.

Reincarnation?* Những từ ngữ như dao găm vào tâm trí anh, xé toạc những lớp vỏ bọc an toàn mà anh đã xây dựng suốt nhiều năm qua.

Nhưng tại sao anh lại có cảm giác đau đớn chân thực?

Tại sao anh lại nhớ mùi hương hoa nhài của mẹ, nhớ cảm giác ấm áp của cái ôm?

Nếu tất cả chỉ là dữ liệu, thì cảm xúc này là gì?

Là lỗi hệ thống?

Hay là một phần nào đó của con người thật vẫn còn sót lại trong khối dữ liệu giả tạo này?

Trần Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Anh nhớ lại lời của "Bản Gốc" trước khi chết: *"Ngươi vừa phá hủy cơ hội duy nhất để thoát khỏi vòng lặp."* Cơ hội nào?

Chiếc đồng hồ vỡ?

Hay chính sự thật rằng anh không phải là con người?

Hắn mở mắt ra, nhìn Lý Thanh Hà đang khuất dần trong đám đông.

Cô ấy không quay lại.

Cô ấy chỉ để mặc anh ở lại trong sự hỗn loạn của chính tâm trí mình.

Trần Minh đứng dậy, chân bước chập chững, như thể đang đi trên mây.

Anh cần phải chạy.

Chạy khỏi nơi này, chạy khỏi những ký ức giả tạo, chạy khỏi sự thật khủng khiếp mà Lý Thanh Hà vừa hé lộ.

Trần Minh chạy trốn.

Anh vượt qua ngã tư, bước vào một con hẻm nhỏ tối tăm, ẩm ướt.

Những bóng đen "Người Dọn Dẹp" bắt đầu xuất hiện, đuổi theo hắn.

Họ mặc những bộ đồ bảo hộ màu đen, mặt nạ che kín khuôn mặt, bước chân không tạo ra tiếng động, như thể họ trượt trên không khí.

Họ không chạy, không la hét, chỉ đơn thuần là di chuyển, với một sự kiên nhẫn đáng sợ, như những chiếc bóng không bao giờ mệt mỏi.

Trần Minh lao vào một cửa hàng tiện lợi đóng cửa.

Anh phá vỡ cửa kính bằng một viên gạch nhặt được trên đường, tiếng vang lên như tiếng sét trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Những mảnh kính vỡ bay tứ tung, lấp lánh dưới ánh đèn neon bên trong.

Anh lao vào bên trong, đóng sập cửa lại, khóa chặt.

Bên trong cửa hàng, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu xuống những kệ hàng đầy ắp thức ăn, đồ uống.

Trần Minh dựa lưng vào tường, thở hổn hển.

Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Hắn nhìn ra ngoài qua khe cửa kính, những bóng đen "Người Dọn Dẹp" đang đứng im lìm trước cửa, không di chuyển, không tấn công.

Họ chỉ chờ đợi.

Chờ đợi anh kiệt sức, chờ đợi anh mở cửa.

Hắn nhìn vào một chiếc gương lớn bên cạnh, phản chiếu hình ảnh của mình.

Đôi mắt xanh nhạt, da thịt trong suốt, khuôn mặt hốc hác, đầy sợ hãi.

Đó có phải là anh không?

Hay đó chỉ là một con rối, một bản sao lỗi, đang cố gắng giả vờ là con người?

Điện thoại trong túi quần rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Trần Minh.

Hắn rút nó ra, tay run rẩy.

Màn hình hiển thị một số lạ, không có tên, không có địa danh.

Chỉ có một chuỗi số dài, vô nghĩa.

Trần Minh bấm nghe, đưa điện thoại lên tai.

Giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên, vang vọng như thể đang ở ngay bên tai, lạnh lùng và vô cảm.

"Xin chào, Trần Minh," giọng nói đó nói.

"Chúc mừng anh đã hoàn thành bài kiểm tra đầu tiên.

Bây giờ, hãy chọn.

Tiếp tục chạy trốn trong ảo tưởng, hay đối mặt với sự thật rằng anh không bao giờ tồn tại?"

Trần Minh mở miệng, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

Hắn nhìn vào chiếc gương, nhìn vào đôi mắt xanh nhạt của chính mình, và lần đầu tiên, hắn cảm thấy một sự trống rỗng tuyệt đối trong tâm trí.

Không phải sợ hãi, không phải đau đớn, mà là sự trống rỗng.

Sự trống rỗng của một con rối không có dây điều khiển.

Và từ sâu thẳm trong não bộ, một giọng nói khác, lạnh lùng và vô cảm, vang lên, trùng khớp với giọng nói từ điện thoại: *"Phiên bản số 8 đang được kích hoạt.

Chu kỳ mới bắt đầu."*

Trần Minh đứng sững sờ trước tấm gương.

Phản ứng đầu tiên của cơ thể không phải là hét lên hay chạy trốn, mà là một cơn co giật nhẹ ở ngón tay cái.

Hắn nhìn bàn tay mình run rẩy, những đường gân nổi lên xanh thẫm dưới lớp da nhợt nhạt, như những con rắn nhỏ đang tìm đường thoát ra khỏi vỏ bọc.

Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường bỗng trở nên khổng lồ, mỗi nhịp đập vang lên như tiếng búa tạ nện xuống sọ não, chậm rãi, nặng nề, và đầy ác ý.

Hắn thử nhai lấy nhai lại câu nói đó trong đầu.

*Phiên bản số 8.*

Con số tám.

Tại sao lại là tám?

Hắn cố gắng nhớ lại những ký ức trước đó, nhưng mọi thứ chỉ là những mảng màu xám mờ ảo, giống như một bức tranh bị tẩy trắng bởi axit.

Không có mùi hương, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Trần Minh đưa tay lên chạm vào má mình, cảm giác lạnh lẽo của da thịt truyền vào đầu ngón tay.

Hắn đang tồn tại.

Nhưng sự tồn tại đó dường như không thuộc về hắn nữa.

Cánh cửa phòng tắm mở ra.

Tiếng bản lề kêu rít lên, kéo dài ra thành một âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang gào thét bị nén chặt trong cổ họng.

Trần Minh quay đầu lại, chậm chạp, từng khớp xương kêu lên bục bục.

Ánh sáng từ hành lang tràn vào, cắt ngang bóng tối trong phòng, tạo thành những tia sáng chói lòa làm mắt hắn cay xè.

Một bóng người đứng ở cửa.

Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, đeo khẩu trang y tế và kính bảo hộ.

Khuôn mặt cô ấy bị che khuất hoàn toàn, chỉ để lộ đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Trần Minh.

Trong tay cô ấy cầm một chiếc máy tính bảng, màn hình phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, chiếu rọi lên khuôn mặt trắng bệch của Trần Minh.

"Chào buổi sáng, đối tượng 874," giọng nói của người phụ nữ vang lên, không có chút cảm xúc, như thể cô ấy đang đọc một bản báo cáo thời tiết.

"Mức độ bất ổn tâm lý hiện tại là 92%.

Vượt quá ngưỡng an toàn cho phép."

Trần Minh mở miệng, cố gắng hỏi: "Cô là ai?

Tôi là ai?"

Người phụ nữ không đáp.

Cô ấy bước vào phòng, những bước chân của cô ấy không phát ra tiếng động, như thể cô ấy đang trượt trên không khí.

Cô ấy tiến lại gần, đưa chiếc máy tính bảng ra trước mặt Trần Minh.

Trên màn hình là một chuỗi dữ liệu đang chạy liên tục, những con số và ký tự lạ lùng nhảy múa như những con sâu trong một chiếc hộp kín.

"Nhìn vào đây," cô ấy ra lệnh, giọng điệu lạnh băng.

Trần Minh nhìn vào màn hình.

Những dòng chữ chạy nhanh đến mức mắt hắn không kịp theo dõi.

Nhưng giữa dòng chảy hỗn loạn đó, hắn nhận ra một thứ quen thuộc.

Đó là tên của chính hắn.

Nhưng nó được lặp đi lặp lại hàng ngàn lần, mỗi lần lại có một con số khác đi kèm.

874-01, 874-02, 874-03...

cho đến 874-07.

Và ngay bên cạnh con số 874-08, dòng chữ "ĐANG HOẠT ĐỘNG" nhấp nháy đỏ rực.

"Họ đã giết chết tôi bảy lần," Trần Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.

"Họ không giết chết anh," người phụ nữ sửa lại, vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm.

"Họ chỉ tắt nguồn.

Để khởi động lại một phiên bản tốt hơn.

Anh là phiên bản tốt nhất cho đến nay.

Nhưng anh vẫn còn thiếu sót."

"Thiếu sót gì?" Trần Minh hỏi, cảm giác trống rỗng trong đầu bắt đầu chuyển hóa thành một cơn đau nhói, như có kim châm vào từng tế bào thần kinh.

"Anh vẫn tin rằng mình có lựa chọn," người phụ nữ nói, ánh mắt cô ấy xuyên thấu qua kính bảo hộ, đâm thẳng vào tâm trí Trần Minh.

"Đó là lỗi lớn nhất của phiên bản 8.

Và đó cũng là lý do tại sao chu kỳ này sẽ ngắn hơn những chu kỳ trước."

Trần Minh lùi lại, lưng va phải bồn rửa mặt.

Gạch men lạnh buốt truyền vào cột sống, nhưng hắn không cảm thấy gì.

Hắn chỉ cảm thấy sự hoang mang tột độ.

Nếu tất cả chỉ là một thí nghiệm, nếu cuộc sống của hắn chỉ là một chuỗi các vòng lặp được lập trình sẵn, thì ý nghĩa của những cảm xúc mà hắn đang trải qua là gì?

Nỗi sợ hãi, sự đau đớn, niềm hy vọng...

tất cả chỉ là những biến số trong một phương trình toán học khô khan?

"Cô muốn gì từ tôi?" Trần Minh hỏi, giọng run rẩy.

"Chúng tôi muốn anh tìm ra nó," người phụ nữ nói, chỉ vào chiếc gương.

"Thứ khiến thời gian chậm lại.

Thứ khiến anh nhìn thấy sự thật.

Anh đã thấy nó rồi, phải không?

Trong khoảnh khắc trước khi ý thức của anh bị ngắt kết nối."

Trần Minh nhìn vào gương.

Đôi mắt xanh nhạt của hắn trong gương dường như đang nhìn chằm chằm vào một điểm xa xôi, một nơi mà hắn không thể với tới.

Hắn nhớ lại cảm giác đó.

Cảm giác như thể thế giới xung quanh đang tan rã, mọi thứ trở nên chậm chạp, nặng nề, và rõ ràng đến đau đớn.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí, ánh sáng cong cong như những sợi chỉ thủy tinh, và tiếng vọng của chính hắn vang lên từ khắp mọi nơi.

"Thời gian..." Trần Minh lẩm bẩm.

"Nó không phải là ảo giác."

"Không," người phụ nữ đồng ý.

"Đó là hiện thực.

Nhưng hiện thực đó chỉ dành cho những người sắp chết.

Hoặc những người đã chết, nhưng chưa chấp nhận điều đó."

Trần Minh cảm thấy một cơn sóng buồn nôn ập đến.

Hắn đưa tay che miệng, cố gắng ngăn chặn phản ứng của cơ thể.

Nhưng rồi hắn nhận ra, mình không hề buồn nôn.

Hắn chỉ đang khóc.

Những giọt nước mắt rơi xuống, lăn dài trên má, nhưng chúng không mặn.

Chúng lạnh, và trong, như những giọt thủy ngân.

"Tôi đã chết bao nhiêu lần?" hắn hỏi, giọng nói nhỏ dần, như thể hắn đang dần chìm vào giấc ngủ.

"Bảy," người phụ nữ đáp.

"Và bây giờ, anh đang ở lần thứ tám.

Hãy cố gắng sống sót lâu hơn lần trước, đối tượng 874.

Chúng tôi đang rất mong đợi kết quả từ phiên bản này."

Nói xong, cô ấy quay người và bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng động vang lên như một tiếng sét, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Trần Minh đứng một mình trong phòng tắm, ánh sáng từ đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ méo mó trên tường.

Hắn nhìn xuống sàn nhà.

Những giọt nước mắt của hắn đã khô, để lại những vệt trắng mờ trên gạch men.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ kính từ góc phòng.

Cạnh sắc của mảnh kính cắt vào lòng bàn tay, máu đỏ tươi trào ra, nhỏ xuống sàn nhà.

Nhưng máu của hắn không đỏ.

Nó trong, như nước, và không có mùi.

Trần Minh nhìn vào giọt máu trong suốt đó, và lần đầu tiên, hắn hiểu ra sự thật khủng khiếp.

Hắn không phải là con người.

Hắn chưa bao giờ là con người.

Hắn chỉ là một bản sao, một bóng ma bị mắc kẹt trong vòng lặp vô tận, bị buộc phải sống lại những ký ức đau thương mà hắn không hề sở hữu.

Và giờ đây, phiên bản thứ tám đã bắt đầu.

Hắn vứt mảnh kính xuống, bước ra khỏi phòng tắm.

Hành lang dài vô tận, những căn phòng giống hệt nhau xếp chồng lên nhau, như những chiếc hộp Matryoshka vô tận.

Trần Minh đi bộ, bước chân của hắn không phát ra tiếng động, giống như người phụ nữ bảo hộ.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể hắn đang trôi nổi trong không gian.

Hắn đi qua những cánh cửa đóng kín, từng cánh cửa đại diện cho một phiên bản trước đó.

874-01, 874-02...

Mỗi cánh cửa đều có một biển tên, và trên mỗi biển tên đều có một con dấu đỏ: *THẤT BẠI*.

Trần Minh dừng lại trước cánh cửa cuối cùng, cánh cửa mang ký hiệu 874-08.

Biển tên trống rỗng, chờ đợi một kết luận.

Hắn đưa tay lên, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn nghe thấy một giọng nói, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong chính tâm trí mình.

*"Đừng tin vào cô ấy,"* giọng nói ấy thì thầm, đầy vẻ đe dọa.

*"Cô ấy không phải là người giám sát.

Cô ấy là kẻ săn mồi.

anh là con mồi."*

Trần Minh rùng mình.

Hắn quay lại, nhìn xuống hành lang.

Bóng tối đang bao trùm lấy những căn phòng xa xa, như những miệng hố đen đang nuốt chửng ánh sáng.

Và từ sâu thẳm trong bóng tối đó, hắn thấy một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Đôi mắt đỏ rực, đầy sát khí, và quen thuộc đến rợn người.

Đó là đôi mắt của chính hắn.

Nhưng từ một phiên bản khác.

Một phiên bản đã thất bại.

Một phiên bản đã trở thành kẻ thù.

Trần Minh hít một hơi thật sâu, không khí trong phổi lạnh buốt.

Hắn biết rằng, từ giây phút này trở đi, cuộc sống của hắn không còn là một cuộc sống.

Nó là một cuộc chạy trốn.

Và kẻ đang săn đuổi hắn, chính là chính hắn.

Hắn quay lại, đẩy mạnh cánh cửa 874-08.

Cánh cửa mở ra, lộ ra một căn phòng tối om.

Trần Minh bước vào, và cánh cửa đóng sầm lại sau lưng hắn.

Trong bóng tối, hắn cảm thấy sự hiện diện của thứ gì đó đang rình rập.

Một thứ gì đó cổ xưa, hung dữ, và đầy thù hận.

Và rồi, từ bóng tối, một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay của hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập