Chương 1
Hắn mở mắt, nhưng thế giới trước mắt không phải là sự tĩnh lặng của cái chết mà là một bức tranh hỗn loạn đang chậm rãi tan rã.
Mùi khói thuốc lá đã nguội lạnh hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc, tạo nên một hương vị kim loại đắng ngắt bám dính trên đầu lưỡi.
Hắn nằm sấp trên sàn bê tông lạnh lẽo, tay phải vẫn nắm chặt khẩu súng ngắn đã nguội lạnh, trong khi tay trái run rẩy, cố gắng đẩy mạnh cơ thể đứng dậy.
Một cơn đau nhói xuyên sọ, giống như ai đó vừa dùng một chiếc khoan điện thô bạo đục khoét vào thùy trán, cấy ghép những mảnh vỡ ký ức vào não bộ.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng của "Anh Hai" – người thầy dạy nghề, người duy nhất dạy hắn cách sống sót trong thành phố Y Hoa này.
Nhưng ký ức đó không liền mạch.
Nó bị xé toạc, bị chèn ghép bởi những khung hình tĩnh tại: ánh mắt trống rỗng của Anh Hai khi viên đạn xuyên qua ngực, và giọng nói trầm đục, vô cảm vang lên từ phía sau: *"Xóa bỏ phiên bản lỗi."*
Trần Minh liếc nhìn thi thể nằm ngay trước mặt.
Anh Hai đã không còn hơi thở, vết thương trên ngực rộng mở, nhưng máu không chảy ra nữa.
Những giọt máu đỏ thẫm treo lơ lửng trong không khí, như những viên ngọc pha lê nhỏ bé bị đóng băng trong thời gian.
Trần Minh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Hắn luôn tự nhủ mình là một kẻ tính toán, một kẻ sinh tồn lạnh lùng, nhưng lúc này, nỗi sợ hãi原始 bản năng đang leo lên cột sống, khiến da thịt hắn gai người.
Hắn không biết mình đã chết bao nhiêu lần trước khi thức tỉnh ở đây.
Hắn chỉ biết rằng, mỗi lần hắn "chết", thế giới lại chậm lại, và mỗi lần hắn "sống" lại, ký ức lại bị xáo trộn.
Hắn đứng dậy, chân bước đi nặng nề, mỗi bước chân đều vang lên tiếng echo trong không gian tĩnh mịch.
Hắn kiểm tra súng, đạn vẫn còn.
Nhưng điều gì đó không đúng.
Không khí trong kho hàng dày đặc, nặng trĩu, như thể hắn đang di chuyển trong một bể nước khổng lồ.
Trần Minh nhíu mày, đưa tay lên chạm vào thái dương.
Đau đớn vẫn còn đó, nhưng nó đang dần chuyển hóa thành một thứ gì đó khác – một sự nhận thức sắc bén đến rợn người.
Hắn nhìn thấy bụi bay trong không trung, từng hạt bụi nhỏ li ti trôi chậm chạp, ánh sáng từ khe hở trên mái kho hàng chiếu xuống, tạo thành những tia sáng vàng óng, tĩnh tại như những cột trụ vô hình.
"Cái quái gì đang xảy ra?" Trần Minh lẩm bẩm, giọng nói của hắn vang lên chậm rãi, kéo dài ra trong không gian tĩnh lặng.
Hắn không chờ đợi câu trả lời.
Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng, sự tĩnh lặng này là một cái bẫy.
Và kẻ săn mồi đang ở rất gần.
Một bóng người lao vào kho hàng từ cửa chính, tốc độ của hắn ta khiến không khí xung quanh bị xé toạc, tạo ra một luồng gió xoáy.
Kẻ đó mặc bộ đồ bảo hộ màu đen, kín mít, mặt đeo một chiếc mặt nạ không biểu cảm, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc lẹm như dao cạo.
Trần Minh phản xạ tức thì, nâng súng lên và bóp cò.
*Bắn!*
Tiếng súng nổ không vang lên như một tiếng nổ chói tai, mà giống như một tiếng rên rỉ kéo dài, trầm thấp.
Viên đạn lao ra khỏi nòng súng, nhưng thay vì bay thẳng với tốc độ âm thanh, nó dường như bị mắc kẹt trong một gelatin vô hình.
Trần Minh nhìn thấy viên đạn xoay tròn chậm rãi trong không khí, xoay quanh trục của nó, tạo ra một quỹ đạo xoắn ốc kỳ lạ.
Bụi bặm từ vụ nổ bắn ra, nhưng chúng không lan tỏa nhanh chóng mà bay chậm chạp, từng hạt một, như thể thời gian đã bị kéo dãn ra đến mức cực hạn.
Đây là "Hiệu ứng Entropy Sinh học".
Quy luật méo mó chi phối Thành phố Y Hoa.
Khi một cá nhân cảm nhận được cái chết cận kề, hoặc khi tuổi thọ còn lại của họ rơi xuống dưới ngưỡng nguy hiểm, nhịp độ thời gian chủ quan của họ sẽ chậm lại cực độ.
Một giây thực tại có thể kéo dài thành một giờ trong nhận thức của người sắp chết.
Trần Minh luôn nghĩ rằng mình là một thường nhân, một nạn nhân của bạo lực đường phố, nhưng rõ ràng, cơ thể hắn đang phản ứng với một quy luật dị thường.
Hắn đang sống trong khe hở của thời gian.
Kẻ mặc đồ đen tiếp tục tiến tới, nhưng trong mắt Trần Minh, bước chân của hắn ta cũng chậm lại.
Trần Minh có đủ thời gian để quan sát từng chi tiết.
Hắn nhìn thấy mồ hôi trên trán kẻ địch, nhìn thấy sự căng thẳng trong cơ bắp, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng ấy đang khóa chặt vào hắn.
Trần Minh thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và tuyệt vọng.
Hắn biết mình không thể bắn trúng kẻ này trong trạng thái thời gian bị bóp méo này.
Viên đạn sẽ mất hàng giờ đồng hồ để bay đến đích, và trong khi đó, kẻ địch sẽ có đủ thời gian để né tránh hoặc phản công.
Trong khoảnh khắc thời gian gần như đứng yên, Trần Minh quan sát kỹ kẻ địch.
Hắn nhìn thấy trên ngực áo kẻ đó có một huy hiệu nhỏ – hình một bông hoa lan nở rộ, được khắc bằng kim loại bạc, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trên cao.
Trái tim Trần Minh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận ra kinh hoàng.
Chính xác như trong ký ức.
Ký ức mà hắn tin rằng là sự thật duy nhất: kẻ giết anh mình là "Sắt", một kẻ dùng kim loại làm vũ khí, thuộc băng đảng đối đầu.
Nhưng người trước mặt không mang theo vũ khí kim loại nào.
Hắn ta không có dao, không có súng, chỉ có đôi tay trần trụi và bộ đồ bảo hộ kín mít.
Và quan trọng hơn, khuôn mặt sau chiếc mặt nạ...
dù bị che khuất, nhưng dáng vẻ, cách đi đứng, thậm chí là tư thế đứng – tất cả đều quen thuộc đến rợn người.
Nó giống hệt dáng vẻ của chính Trần Minh.
"Không thể nào," Trần Minh thì thầm, giọng nói của hắn vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng.
Ký ức của hắn bắt đầu lay chuyển.
Những mảnh vỡ ký ức về cái chết của Anh Hai bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Hắn nhớ thấy một bóng người bước ra từ bóng tối, không phải là "Sắt", mà là một người đàn ông với gương mặt giống hệt hắn, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và trong tay cầm một thiết bị kỳ lạ phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Kẻ mặc đồ đen – hay đúng hơn, là "Bản Gốc" Trần Minh – dừng lại ngay trước mặt hắn.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài mét, nhưng trong thế giới bị kéo dãn này, nó giống như một đại dương rộng lớn.
"Bản Gốc" không có vẻ thù hận.
Ánh mắt của hắn, xuyên qua lớp mặt nạ vô cảm, lại chứa đựng một sự thương cảm sâu sắc, một nỗi buồn trĩu nặng.
Hắn giơ tay lên, không phải để tấn công, mà như thể đang cố gắng chạm vào Trần Minh, như thể đang cố gắng đánh thức một đứa trẻ đang ngủ trong cơn ác mộng.
*"Ngươi không hiểu,"* giọng nói của "Bản Gốc" vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp trong đầu Trần Minh, như một tiếng vọng từ sâu thẳm tiềm thức.
*"Tôi không giết ngươi.
Tôi đang cố giải cứu ngươi khỏi vòng lặp ký ức này.
Mỗi lần ngươi thức tỉnh, hệ thống Entropy lại tái tạo lại cảnh chết của anh ta để kích hoạt năng lực tiềm ẩn trong gen của ngươi.
Ngươi không phải thường nhân.
Ngươi là một bản sao.
Một lỗi trong thí nghiệm."*
Trần Minh cảm thấy máu trong người mình đông đặc lại.
Những lời nói ấy xé toạc mọi niềm tin mà hắn đã xây dựng.
Hắn là Trần Minh, con trai của một gia đình bình thường, sống sót trong thành phố đầy nguy hiểm.
Hắn không phải là một thí nghiệm.
Hắn không phải là một bản sao.
Nhưng nếu điều đó là thật, thì cái chết của Anh Hai, những ký ức đau thương, và cả cuộc đời sinh tồn khốc liệt của hắn chỉ là một kịch bản được viết sẵn?
"Bản Gốc" bước thêm một bước nữa, gần hơn, gần hơn đến mức Trần Minh có thể nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt ấy.
*"Phiên bản gốc vẫn còn sống.
Tôi đang săn lùng các bản sao để tiêu hủy chúng, vì chúng là những lỗi nguy hiểm, những quái vật không có linh hồn, chỉ là sự mô phỏng rỗng tuếch.
Việc giết chúng là hành động nhân đạo.
Tôi đang cố gắng đưa ngươi trở về với sự thật, để ngươi không phải sống trong ảo tưởng đau khổ này nữa."*
Trần Minh nhìn vào viên đạn vẫn đang xoay tròn trước mặt hắn, rồi nhìn vào "Bản Gốc".
Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, nỗi sợ hãi mà hắn luôn giấu kín dưới lớp vỏ lạnh lùng, bùng lên dữ dội.
Nếu hắn là một bản sao, thì hắn là ai?
Nếu ký ức của hắn là giả, thì cảm xúc của hắn là gì?
Hắn không thể chấp nhận điều đó.
Hắn không thể chấp nhận rằng cuộc đời mình chỉ là một thí nghiệm thất bại.
Trần Minh siết chặt khẩu súng, dù hắn biết nó vô dụng trong khoảnh khắc này.
Hắn nhìn vào "Bản Gốc" với ánh mắt đầy thù hận và tuyệt vọng.
"Nếu tôi là bản sao, thì ai là người đã tạo ra tôi?
Và tại sao tôi lại cảm thấy đau?
Tại sao tôi lại nhớ?"
"Bản Gốc" không trả lời.
Hắn chỉ lắc đầu, một cử chỉ đầy bi thương.
Thời gian bắt đầu chảy nhanh trở lại.
Tiếng súng nổ vang lên chói tai, viên đạn lao thẳng vào ngực "Bản Gốc", nhưng hắn không né tránh.
Hắn để viên đạn xuyên qua cơ thể mình, máu bắn ra, nhưng hắn vẫn đứng đó, nhìn Trần Minh với ánh mắt thương hại.
Trần Minh giành được thiết bị từ tay "Bản Gốc" khi hắn ta ngã xuống.
Đó là một chiếc đồng hồ cổ điển, kim giây chạy ngược lại, phát ra một ánh sáng xanh nhạt.
Hắn không biết cách dùng nó.
Hắn không hiểu ý nghĩa của nó.
Trong cơn hoảng loạn và tuyệt vọng, hắn đập nát chiếc đồng hồ trên sàn bê tông.
Tiếng kính vỡ vang lên, những mảnh vỡ lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.
"Bản Gốc" không phản kháng, chỉ nhìn hắn với ánh mắt thương hại trước khi tắt thở.
*"Ngươi vừa phá hủy cơ hội duy nhất để thoát khỏi vòng lặp.
Bây giờ, Entropy sẽ đồng hóa hoàn toàn.
Ngươi sẽ trở thành một phần của thành phố này.
Một phần của ký ức.
tôi sẽ tiếp tục săn lùng những bản sao khác.
Để bảo vệ nhân loại khỏi chính họ."*
Trần Minh đứng chôn chân giữa đống tàn tích của chiếc đồng hồ và thi thể của "Bản Gốc".
Không khí xung quanh hắn bắt đầu trở lại bình thường, thời gian chảy nhanh, tiếng ồn ào của thành phố Y Hoa từ bên ngoài tràn vào kho hàng.
Nhưng trong đầu hắn, mọi thứ vẫn tĩnh lặng, chết chóc.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, đôi tay run rẩy, đầy máu.
Hắn không biết mình là ai.
Hắn không biết thế giới này là thật hay giả.
Và đáng sợ hơn cả, hắn bắt đầu cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể mình.
Da thịt hắn bắt đầu trở nên trong suốt, như thể hắn đang hòa tan vào không khí, vào ký ức, vào chính cái bóng tối mà hắn vừa mới bước ra.
Hắn nhìn vào một mảnh gương vỡ trên sàn, phản chiếu khuôn mặt của mình.
Nhưng trong gương, đôi mắt của hắn không còn là màu đen nữa.
Chúng đang chuyển sang màu xanh nhạt, giống hệt ánh sáng từ chiếc đồng hồ đã vỡ.
Và từ sâu thẳm trong não bộ, một giọng nói khác, lạnh lùng và vô cảm, vang lên: *"Phiên bản số 8 đang được kích hoạt.
Chu kỳ mới bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận