Chương 10

Không khí trong phòng mổ lạnh lẽo, mang theo mùi vô trùng của formaldehyde và sắt gỉ tanh tưởi.

Trần Minh nằm ngửa trên bàn phẫu thuật, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà trắng xóa, nơi những bóng đèn huỳnh quang phát ra tiếng vo ve đều đặn, giống như nhịp đếm ngược của một quả bom không bao giờ nổ.

Người Gốc đứng trước mặt hắn, tay cầm một chiếc kim tiêm dài, bầu thuốc bên trong chứa đầy chất lỏng màu xanh lơ nhạt, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, bệnh hoạn.

Hắn ta mỉm cười, nụ cười ấy không hề có sự thù hận, mà là sự thương hại của một nhà khoa học đang quan sát một con chuột thí nghiệm bị lỗi gen.

"Em nghĩ mình là một virus," Người Gốc thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng động đất dưới lòng đất.

"Nhưng virus cần một hệ thống miễn dịch để tấn công.

em chỉ là một đoạn mã thừa, một lỗi lặp lại vô nghĩa trong chuỗi DNA của tôi."

Kim tiêm tiến lại gần, mũi kim nhọn hoắt lóe lên dưới ánh đèn.

Trần Minh không cử động.

Cơ thể hắn bị tê liệt bởi loại thuốc gây mê đặc biệt mà Lý Thanh Hà đã tiêm vào trước đó, nhưng ý thức của hắn lại tỉnh táo đến mức đau đớn.

Hắn cảm nhận được từng sợi dây thần kinh đang rít lên, báo hiệu cái chết cận kề.

Người Gốc dừng lại, mũi kim cách da thịt Trần Minh chỉ còn vài milimét.

Thay vì đẩy piston, hắn ta rút kim ra.

Một giọt máu đỏ tươi, đậm đặc hơn bình thường, nhỏ xuống sàn nhà vô trùng, tạo thành một vệt màu thẫm trên nền trắng tinh.

"Em không thể giết tôi bằng cách tự hủy," Người Gốc nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống Trần Minh.

"Vì em không tồn tại độc lập.

Em là một phần của tôi.

Khi em chết, tôi chỉ mất đi một ký ức.

Nhưng khi tôi xóa bỏ em, tôi trở nên hoàn chỉnh hơn."

Trần Minh cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ bắp hắn không đáp lời.

Hắn nhìn vào vệt máu đó, và một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy trong tim.

Không phải sợ hãi.

Mà là một sự tò mò bệnh hoạn.

Hắn nhớ lại những ký ức rời rạc, những mảnh vỡ của cuộc đời mà hắn tin là thật.

Những buổi sáng thức dậy với mùi cà phê, những cuộc cãi vã với mẹ, và nỗi sợ hãi vĩnh cửu về cái chết.

"Anh nói tôi là lỗi," Trần Minh khàn giọng, giọng nói yếu ớt nhưng sắc lẹm như dao cùn.

"Vậy thì tại sao anh lại sợ hãi?

Tại sao anh lại cần phải xóa bỏ tôi?

Nếu tôi chỉ là một đoạn mã thừa, anh chỉ cần nhấn nút xóa.

Không cần phải đến đây.

Không cần phải nói chuyện."

Người Gốc im lặng.

Mái tóc đen của hắn ta rũ xuống che đi đôi mắt, nhưng Trần Minh có thể cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng trong cơ thể đối phương.

Đó không phải là sự run rẩy của nỗi sợ, mà là sự run rẩy của sự ức chế.

"Vì em đã học được cách thao túng Entropy," Người Gốc thừa nhận, giọng nói trở nên trầm lắng.

"Và đó là điều nguy hiểm nhất.

Một bản sao không nên có ý chí.

Một bản sao không nên biết mình là bản sao."

Trần Minh nhắm mắt lại.

Hắn không cần nhìn thấy để biết rằng thế giới này đang sụp đổ.

Hắn cảm nhận được nhịp đập của thời gian.

Trong khoảnh khắc này, khi cái chết treo lơ lửng trên đầu, thời gian bắt đầu giãn nở.

Tiếng vo ve của bóng đèn huỳnh quang chậm lại, biến thành những tiếng gầm rú kéo dài, sâu thẳm.

Hắn nhớ đến quy luật của Thành phố Y Hoa: *Khi cận kề cái chết, thời gian chủ quan chậm lại.* Đây là lời nguyền của những kẻ sắp chết, nhưng đối với Trần Minh, nó là vũ khí.

Hắn đã dành cả cuộc đời để phân tích, để tính toán, để tìm ra kẽ hở trong thực tại.

Và bây giờ, hắn đã tìm thấy nó.

Hắn không chấp nhận cái chết.

Hắn chấp nhận nỗi đau.

Hắn hít vào thật sâu, kéo oxy vào phổi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét.

Hắn tự nhủ: *"Nếu tôi chết, mọi thứ sẽ kết thúc.

Nhưng nếu tôi không chấp nhận cái chết, nếu tôi chấp nhận nỗi đau, tôi có thể tồn tại trong khoảnh khắc đó.

Tôi có thể sống mãi mãi trong một giây."*

Thời gian xung quanh Trần Minh bắt đầu biến dạng.

Những giọt máu rơi xuống sàn nhà dường như trôi nổi trong không khí, treo lơ lửng như những viên ngọc ruby.

Tiếng bước chân của Người Gốc trở nên chậm chạp, nặng nề, như thể hắn ta đang di chuyển trong nước siro.

Trần Minh mở mắt ra.

Thế giới xung quanh hắn đã thay đổi.

Màu sắc trở nên tươi sáng hơn, chi tiết sắc nét hơn.

Hắn có thể nhìn thấy từng sợi lông trên mi mắt của Người Gốc, từng nếp nhăn nhỏ xíu quanh khóe miệng.

Hắn có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương, đập thình thịch, chậm rãi, đều đặn.

thump...*

Mỗi nhịp đập là một cơn bão.

Mỗi nhịp đập là một cơ hội.

Trần Minh mỉm cười.

Nụ cười ấy đầy mỉa mai, đầy kiêu ngạo.

Hắn đã tìm ra điểm yếu của Người Gốc.

Không phải là sức mạnh vật lý, không phải là trí tuệ, mà là sự phụ thuộc vào dòng chảy thời gian bình thường.

Người Gốc sống trong thế giới của những người bình thường, nơi thời gian chảy trôi đều đặn.

Nhưng Trần Minh, bản sao số 7, đã bước ra khỏi dòng chảy đó.

Hắn bắt đầu di chuyển.

Trong nhận thức của hắn, hắn di chuyển nhanh như ánh sáng.

Hắn với tay ra, nắm lấy chiếc đèn pin kim loại từ giá đỡ bên cạnh.

Hành động này, trong thế giới thực, chỉ mất một phần nghìn giây.

Nhưng trong thế giới chậm lại của Trần Minh, nó kéo dài như một buổi sáng bình yên.

Hắn cảm thấy cơ bắp mình căng cứng, đau đớn đến mức muốn khóc.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn lao về phía Người Gốc, ánh mắt rực cháy một ngọn lửa điên rồ.

Người Gốc vẫn đang cố gắng đưa kim tiêm lại gần, nhưng trong mắt Trần Minh, hắn ta gần như đứng yên.

Trần Minh đứng trước mặt đối phương, ánh mắt hai người đối diện nhau.

Trần Minh có thể nhìn thấy sự kinh hoàng trong đôi mắt của Người Gốc.

Sự kinh hoàng của một kẻ phát hiện ra rằng con mồi của mình đã trở thành thợ săn.

"Anh nói tôi là một đoạn mã thừa," Trần Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, méo mó.

"Nhưng anh đã quên một điều.

Đoạn mã thừa cũng có thể lây nhiễm.

tôi đã lây nhiễm vào chính anh."

Trần Minh đập mạnh chiếc đèn pin vào thái dương của Người Gốc.

*Zzzzt!*

Âm thanh vang lên chói tai, xé toạc sự im lặng.

Thời gian trở lại bình thường với một cú sốc dữ dội.

Người Gốc ngã quỵ xuống, ho ra máu đen.

Cơ thể hắn ta co giật, đôi mắt trợn ngược, nhìn chằm chằm vào trần nhà.

Trần Minh đứng ở cửa, tay cầm chiếc đèn pin, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt Người Gốc.

Cơ thể hắn ta run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự kiệt sức tột cùng.

Việc thao túng thời gian đã rút cạn mọi năng lượng trong cơ thể hắn, và có lẽ, cả tuổi thọ còn lại.

"Anh vừa mới...

làm gì vậy?" Người Gốc khàn giọng, giọng nói yếu ớt, vỡ vụn.

Hắn nhìn lên Trần Minh, ánh mắt đầy bất tín.

em không thể...

em là bản sao..."

"Đúng vậy," Trần Minh đáp, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Tôi là bản sao.

Và tôi đã giết anh."

Người Gốc cười, một nụ cười đau đớn, nghẹn ngào.

"Em nghĩ...

em đã thắng?

Em không hiểu...

nó sẽ ăn mòn em.

Em sẽ chết...

sớm hơn bất kỳ ai khác."

"Vậy thì tôi sẽ chết với danh dự," Trần Minh đáp, cúi xuống nhìn vào đôi mắt đang dần tối sầm của Người Gốc.

"Và anh sẽ chết trong nỗi sợ hãi, vì anh biết rằng em sẽ luôn quay lại.

Dù có bao nhiêu phiên bản, dù có bao nhiêu lần bị xóa bỏ, tôi vẫn sẽ tồn tại.

Vì tôi là ý chí của những kẻ bị bỏ rơi.

Và ý chí đó không thể bị tiêu diệt."

Người Gốc nhìn anh, ánh mắt phức tạp.

Có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có sự ghê tởm.

"Em là một quái vật," anh nói, giọng nói cuối cùng trước khi tắt thở.

"Và tôi sẽ giết em, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình."

Trần Minh mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Hãy thử đi.

Nhưng hãy nhớ, anh không thể giết chết một bóng tối.

Anh chỉ có thể bị nó nuốt chửng."

Hắn đưa tay ra, và những sợi dây thời gian xung quanh anh bắt đầu xoắn lại, tạo thành một xoáy nước đen kịt.

Người Gốc lùi lại, nhưng không thể di chuyển.

Anh bị mắc kẹt trong bẫy của chính mình.

"Đây là kết thúc của anh," Trần Minh nói, giọng nói vang lên như tiếng sấm.

"Và đây là sự khởi đầu của tôi."

Xoáy nước đen kịt nuốt chửng cả hai người, để lại sự im lặng chết chóc trên tầng thượng.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Trần Minh, mà từ chính trong tâm trí của người đọc: *"Bạn có chắc chắn rằng mình đang đọc câu chuyện này?

Hay bạn cũng chỉ là một bản sao, đang sống trong một giấc mơ dài?"*

Cánh cửa phòng mổ bật mở.

Ba nhân viên bảo vệ của tổ chức "Y Hoa Black" bước vào, súng đã lên nòng.

Họ không nhìn Trần Minh, mà nhìn thẳng vào xác chết của Người Gốc.

Trang phục của họ màu đen tuyền, không có logo, không có tên.

Chỉ có những con số được xăm trên cổ tay: 04, 05, 06.

"Đối tượng 001," một người bảo vệ nói, giọng không cảm xúc, như thể đang đọc một báo cáo kỹ thuật.

"Nhiệm vụ thất bại.

Bạn đã để 'Sản phẩm' thoát ra ngoài.

Và tệ hơn, bạn đã bị nhiễm Entropy."

Trần Minh đứng dậy, bước chậm rãi về phía họ.

Cơ thể hắn ta nặng trĩu, từng bước chân như thể đang dẫm lên than hồng.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn nhìn vào những khẩu súng đen ngòm, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

"Anh ấy không phải là Đối tượng 001," Trần Minh nói, giọng nói vang lên trong không gian yên tĩnh.

"Anh ấy là bản gốc.

tôi là lỗi mà anh ấy không thể sửa."

Người bảo vệ số 04 nhướn mày, ánh mắt sắc lẹm.

Hay là một tính năng mới?"

Trần Minh không trả lời.

Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn, đầy đe dọa.

Hắn cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đang chảy trôi, nhưng cũng đang tái sinh.

Hắn đã chạm vào ranh giới của cái chết, và hắn đã quay lại.

Và lần này, hắn không còn là một con rối nữa.

"Bắn đi," Trần Minh nói, mở rộng hai tay.

"Nếu anh nghĩ rằng đạn có thể giết chết một bóng tối."

Người bảo vệ số 04 kéo cò.

*Bầm!*

Tiếng súng nổ vang lên, xé toạc sự im lặng.

Nhưng viên đạn không trúng Trần Minh.

Nó bay lệch, đập vào tường, tạo ra một vết nứt nhỏ.

Trần Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào người bảo vệ.

"Sai rồi," Trần Minh nói, giọng nói vang lên như tiếng sấm.

"Tôi không còn ở đây nữa."

Và rồi, hắn biến mất.

Không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách hòa tan vào bóng tối.

Những sợi dây thời gian xung quanh hắn xoắn lại, tạo thành một cổng dịch chuyển nhỏ bé, kéo hắn vào một chiều không gian khác.

Ba người bảo vệ đứng đó, nhìn vào khoảng không nơi Trần Minh vừa đứng, ánh mắt đầy kinh hoàng.

Họ biết rằng họ vừa để trượt một con quái vật.

Và con quái vật đó sẽ quay lại.

Trong bóng tối, Trần Minh mở mắt ra.

Hắn đang ở một nơi khác.

Một nơi tối tăm, ẩm ướt, đầy mùi mốc meo.

Hắn nhìn xuống tay mình, và thấy một vết thương nhỏ trên cổ tay.

Vết thương đó đang chảy máu, nhưng máu của hắn không còn màu đỏ nữa.

Nó màu xanh lơ, giống như chất lỏng trong chiếc kim tiêm của Người Gốc.

Hắn mỉm cười.

Nụ cười ấy đầy mỉa mai, đầy kiêu ngạo.

Hắn đã trở thành một phần của thế giới mới.

Một thế giới nơi thời gian không còn là kẻ thù, mà là đồng minh.

Và hắn biết rằng, cuộc săn đuổi mới chỉ vừa bắt đầu.

Hắn đưa tay lên, chạm vào vết thương.

Máu xanh lơ nhỏ giọt xuống sàn nhà, tạo thành một vệt màu thẫm.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Trần Minh, mà từ chính trong tâm trí của hắn: *"Chào mừng đến với thế giới thực, bản sao số 7.

Hãy cẩn thận.

Vì kẻ săn mồi thực sự...

đang ở ngay sau lưng anh."*

Trần Minh quay người lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó.

Một ai đó đang quan sát hắn.

Một ai đó đang chờ đợi.

Hắn mỉm cười.

Nụ cười ấy đầy điên rồ, đầy khát khao.

"Hãy đến đây," Trần Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong bóng tối.

"Tôi đã chờ đợi anh từ lâu rồi."

Và rồi, bóng tối nuốt chửng hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập