Chương 11

Trần Minh đứng sững giữa căn phòng mổ vô trùng, ánh mắt dán chặt vào chiếc kim tiêm nhỏ xíu đang run rẩy trong lòng bàn tay phải của mình.

Chất lỏng màu tím óng ánh bên trong ống kính — thứ được gọi là "Huyết Thanh Y Hoa" — dường như có một ý thức riêng, nó xoay tròn chậm rãi, tạo thành những xoáy nhỏ đầy mê hoặc và đáng sợ.

Trên đầu kim, vài giọt máu tươi của Người Gốc — hay chính xác hơn là phiên bản gốc của chính hắn — vẫn còn nguyên vẹn, đỏ thẫm và nóng hổi, chưa kịp đông đặc.

Không khí trong phòng dường như đã đặc quánh lại, nặng trĩu như chì.

Hiệu ứng Entropy Sinh học chưa tắt hẳn; nhịp tim của Trần Minh đập chậm rãi, mỗi nhịp như một tiếng chuông đồng hồ vang vọng sâu thẳm trong não bộ, kéo dài khoảnh khắc ra thành những giây phút lê thê.

Hắn cảm nhận được từng phân tử bụi li ti lơ lửng trong không khí, từng sợi tóc rụng từ da đầu của Người Gốc rơi xuống sàn nhà với tốc độ rùa bò.

Thế giới xung quanh hắn đang bị bóp méo, bị giãn nở bởi nỗi sợ chết vừa mới qua, biến giây lát thành một đại dương thời gian tĩnh lặng.

Hắn nhìn xuống cơ thể Người Gốc nằm bất động trên bàn mổ.

Gương mặt ấy giống hệt hắn, nhưng lại khác biệt một cách rùng rợn.

Không có sự lo âu, không có sự đa nghi, chỉ có một vẻ bình thản đến mức lạnh lùng, như thể người đàn ông này đã chấp nhận số phận từ lâu.

Trần Minh (Bản Sao) cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng, nhưng hắn đè nén nó xuống.

Cảm xúc là yếu tố gây nhiễu, là lỗi hệ thống cần được loại bỏ.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi formaldehyde và máu tanh tưởi xộc vào mũi, kích thích khứu giác của hắn trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.

Hắn cúi xuống, ngón tay thon dài và lạnh giá chạm nhẹ vào cổ của Người Gốc.

Da thịt vẫn còn ấm, nhưng mạch đập thì yếu ớt, như một ngọn nến sắp tàn.

"Tại sao?" Trần Minh thì thầm, giọng nói của hắn vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe như tiếng vọng từ một hang động sâu thẳm.

"Tại sao anh lại để tôi lấy nó?" Hắn không biết mình đang hỏi ai, có lẽ là hỏi chính linh hồn của phiên bản kia, hoặc có lẽ là hỏi chính sự tồn tại vô nghĩa của mình.

Đột nhiên, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.

Trần Minh rùng mình, lùi lại một bước.

Hắn nhìn vào vết thương trên cổ tay mình, nơi máu xanh lơ đang nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Máu ấy không chảy như máu người bình thường, nó chảy chậm, nặng nề, như thể nó đang kháng cự lại trọng lực.

Hắn nhớ lại giọng nói trong đầu mình: *"Chào mừng đến với thế giới thực, bản sao số 7."* Số 7.

Con số ấy như một vết nhơ, một dấu ấn của sự sai lầm.

Hắn không phải là con người.

Hắn là một sản phẩm, một bản sao, một lỗi trong thí nghiệm.

Trần Minh nắm chặt tay, chiếc kim tiêm xuyên qua da thịt, gây ra một cơn đau tê tái.

Nhưng hắn không thả ra.

Hắn cần thứ này.

Hắn cần sức mạnh để tồn tại, để tìm ra kẻ đã tạo ra hắn, và để tiêu diệt chúng trước khi chúng tìm thấy hắn.

Hắn nhìn vào mắt Người Gốc, đôi mắt đang dần khép lại.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng ý thức của phiên bản kia, Trần Minh nhìn thấy một tia sáng loé lên trong con ngươi ấy.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự thương cảm.

Một sự thương cảm dành cho kẻ đang cầm kim tiêm, kẻ đang bước vào một con đường không lối thoát.

"Đừng thương hại tôi," Trần Minh nói, giọng nói lạnh lùng như băng giá.

"Tôi sẽ sống.

Và tôi sẽ khiến anh hối hận vì đã tạo ra tôi." Hắn rút kim tiêm ra, máu xanh và máu đỏ hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ, đầy bí ẩn.

Hắn bỏ ống kính vào túi áo vest, cảm giác nặng nề của nó đè lên lồng ngực, như một lời nguyền, như một món nợ máu mà hắn phải trả.


Trần Minh rời khỏi bệnh viện vào lúc nửa đêm.

Thành phố Y Hoa chìm trong giấc ngủ, nhưng ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời vẫn chiếu rọi xuống mặt đường ướt át, tạo nên những vệt phản chiếu màu sắc sặc sỡ, giống như một bức tranh trừu tượng đầy loạn lạc.

Hắn đi bộ chậm rãi, hòa mình vào dòng người thưa thớt, mặc dù hắn biết rằng mình khác biệt.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ hơn, nhạy bén hơn, như thể mọi giác quan của hắn đều được tăng cường.

Nhưng cùng với đó là một cảm giác bất an, như thể hắn đang bước trên một sợi dây thừng mỏng manh, treo lơ lửng giữa vực thẳm.

Hắn cần một nơi để ẩn náu.

Một nơi mà không ai có thể tìm thấy hắn.

Một nơi mà thời gian không thể chạm tới hắn.

Hắn nhớ đến lời nói của Lý Thanh Hà: *"Đừng nghĩ rằng anh có thể sở hữu tất cả mà không phải trả giá."* Hắn biết cô ấy nói đúng.

Hắn đã lấy đi thứ không thuộc về mình.

Hắn đã giết chết phiên bản gốc của mình.

Và giờ, hắn phải đối mặt với hậu quả.

Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất sau những tòa nhà cao tầng.

Mùi ẩm mốc và rác rưởi xông lên, nhưng hắn không hề nhăn mặt.

Hắn quen với mùi này.

Quen với sự bẩn thỉu, sự hỗn loạn, sự tồn tại bên lề xã hội.

Hắn dừng lại trước một căn phòng trọ cũ kỹ, cửa sắt gỉ sét, khóa đã hỏng.

Hắn đẩy cửa vào, bước vào bóng tối.

Bên trong căn phòng là sự lộn xộn tột cùng.

Những chồng sách vở, những chiếc áo khoác, những chai nước suối vứt bừa bãi khắp sàn nhà.

Trần Minh không hề bận tâm.

Hắn tắt đèn, để lại mình trong bóng tối hoàn toàn.

Hắn ngồi xuống sàn nhà, lưng dựa vào tường lạnh lẽo, và lấy chiếc kim tiêm ra.

Hắn nhìn vào ống kính nhỏ bé, ánh sáng mờ ảo từ khe cửa chiếu vào, làm cho chất lỏng màu tím bên trong lung linh huyền ảo.

Hắn nhớ lại ký ức của mình.

Những ký ức về thời thơ ấu, về gia đình, về những ngày tháng bình yên.

Nhưng giờ, những ký ức ấy đều trở nên mờ nhạt, như thể chúng không thuộc về hắn.

Hắn nhớ về phiên bản gốc, về ánh mắt thương cảm của hắn, về lời nói cuối cùng: *"Hãy cẩn thận.

Vì kẻ săn mồi thực sự...

đang ở ngay sau lưng anh."*

Ai là kẻ săn mồi?

Là Tập đoàn Aeterna?

Là Lý Thanh Hà?

Hay là chính bản thân hắn, khi hắn bắt đầu tin vào những ký ức giả tạo?

Trần Minh đưa kim tiêm lên, đưa nó vào tĩnh mạch ở cổ tay.

Hắn không do dự.

Hắn cần biết.

Hắn cần cảm nhận.

Hắn nhấn vào nút tiêm, chất lỏng màu tím chảy vào cơ thể hắn.

Cơn đau bùng nổ.

Nó không phải là một cơn đau vật lý, mà là một cơn đau tinh thần.

Những hình ảnh, những âm thanh, những mùi vị ập vào tâm trí hắn như một cơn lốc xoáy.

Hắn thấy mình đang đứng trong một phòng thí nghiệm trắng tinh, xung quanh là những chiếc bể chứa lớn, bên trong là những cơ thể giống hệt hắn, đang trôi nổi trong chất lỏng màu tím.

Hắn thấy mình đang bị tiêm chích, bị phẫu thuật, bị kiểm tra.

Hắn thấy những khuôn mặt của những bác sĩ, những nhà khoa học, đang nhìn vào hắn với ánh mắt lạnh lùng, tính toán.

Và rồi, hắn thấy mình.

Phiên bản số 1.

Phiên bản số 2.

Phiên bản số 3...

Tất cả đều bị tiêu hủy.

Tất cả đều là thất bại.

Và hắn là phiên bản số 7.

Phiên bản thành công nhất.

Phiên bản duy nhất còn sống sót.

Nhưng tại sao?

Tại sao phiên bản gốc vẫn còn sống?

Tại sao hắn lại bị tạo ra?

Hình ảnh của phiên bản gốc xuất hiện.

Hắn đang đứng trước một màn hình lớn, trên đó hiển thị dữ liệu của tất cả các bản sao.

Phiên bản gốc nhìn vào màn hình, ánh mắt của hắn đầy đau khổ.

"Chúng không phải là con người," phiên bản gốc nói, giọng nói run rẩy.

"Chúng là quái vật.

Chúng không có linh hồn.

Chúng chỉ là sự mô phỏng rỗng tuếch.

Tôi phải tiêu diệt chúng.

Để bảo vệ nhân loại.

Để bảo vệ chính mình."

Trần Minh (Bản Sao) hét lên trong tâm trí mình.

Tôi có linh hồn!

Tôi có ký ức!

Tôi có cảm xúc!

Tôi là con người!"

Nhưng phiên bản gốc không nghe thấy.

Hắn quay đi, rời khỏi phòng thí nghiệm, để lại những bản sao trong sự im lặng chết chóc.

Và rồi, hắn bắt đầu cuộc săn lùng.

Hắn săn lùng từng bản sao một, tiêu diệt chúng trước khi chúng thức tỉnh, trước khi chúng trở thành mối đe dọa cho nhân loại.

Trần Minh (Bản Sao) nhận ra sự thật.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là kẻ săn mồi.

Hắn là kẻ bị săn.

Và phiên bản gốc không phải là kẻ thù.

Hắn là kẻ bảo vệ.

Kẻ bảo vệ sự toàn vẹn của ý thức con người.

Cơn đau dần dần giảm đi.

Trần Minh mở mắt ra.

Hắn đang nằm trên sàn nhà, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Hắn nhìn vào chiếc kim tiêm rỗng tuếch, rơi xuống sàn nhà với một tiếng va chạm nhỏ.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong tâm trí mình.

Những ký ức của hắn, những niềm tin của hắn, tất cả đều sụp đổ.

Hắn không phải là phiên bản gốc.

Hắn là bản sao số 7.

Và phiên bản gốc đang săn lùng hắn.

Trần Minh đứng dậy, chân tay run rẩy.

Hắn nhìn vào gương vỡ trên tường, nhìn vào khuôn mặt của mình.那双 mắt đen láy, sâu thẳm, đầy bí ẩn.

Hắn không còn biết mình là ai.

Hắn không còn biết mình phải làm gì.

Nhưng một điều hắn biết chắc chắn.

Hắn phải sống.

Hắn phải tìm ra cách để tồn tại.

Dù cho hắn là con người, hay là quái vật.

Hắn bước ra khỏi căn phòng trọ, hòa mình vào bóng tối của thành phố Y Hoa.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Trần Minh, mà từ chính trong tâm trí của hắn: *"Chào mừng đến với thế giới thực, bản sao số 7.

Hãy cẩn thận.

Vì kẻ săn mồi thực sự...

đang ở ngay sau lưng anh."*

Trần Minh quay người lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó.

Một ai đó đang quan sát hắn.

Một ai đó đang chờ đợi.

Hắn mỉm cười.

Nụ cười ấy đầy điên rồ, đầy khát khao.

"Hãy đến đây," Trần Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong bóng tối.

"Tôi đã chờ đợi anh từ lâu rồi."

Và rồi, bóng tối nuốt chửng hắn.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một ký ức khác, một ký ức mà hắn đã cố tình chôn vùi, bắt đầu trỗi dậy.

Một ký ức về một đứa trẻ, một đứa trẻ có đôi mắt giống hệt hắn, đang khóc trong một căn phòng tối.

Và một giọng nói, một giọng nói dịu dàng, đang hát cho đứa trẻ ấy nghe.

*"Ngủ đi, con yêu.

Mọi thứ sẽ ổn thôi."*

Trần Minh đóng chặt mắt lại.

Anh không muốn nhớ.

Anh không muốn biết.

Nhưng ký ức ấy cứ thế bám lấy anh, như một vết thương không thể lành.

Và anh biết, cuộc săn đuổi mới chỉ vừa bắt đầu.

Không phải là cuộc săn đuổi của phiên bản gốc.

Mà là cuộc săn đuổi của chính ký ức anh đang cố gắng thoát ra.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập