Chương 12
Ông lão trước mặt, người mà Trần Minh từng gọi là "Thầy", hiện giờ đang co giật trên sàn nhà, những mạch máu dưới da nổi lên xanh đen, giống như mạng nhện độc đang bò khắp cơ thể gầy guộc của y.
Không khí trong căn phòng kín mít của tầng hầm B3 nồng nặc mùi ozone và sắt rỉ, mùi của máu và điện tử cháy nổ.
Trần Minh đứng đó, tay vẫn nắm chặt con dao găm bằng hợp kim đã gỉ sét, nhưng tâm trí hắn thì đang ở một nơi xa xôi hơn, nơi những mảnh vỡ ký ức đang va đập vào nhau tạo ra âm thanh chói tai.
Hắn nhìn vào đôi mắt của Thầy.那双 mắt không còn là ánh nhìn trìu mến, bao dung của một người cha già dành cho con trai nuôi.那双 mắt ấy giờ đây trống rỗng, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng và một thứ gì đó giống như sự...
thương hại.
Sự thương hại dành cho một món đồ chơi hỏng hóc, một lỗi hệ thống cần được loại bỏ.
Trần Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn muốn nôn mửa dâng lên trong cổ họng.
Tất cả những gì hắn tin tưởng trong ba năm qua — những buổi trị liệu, những lời khuyên về cách né tránh "những kẻ săn mồi", thậm chí cả cảm giác sợ hãi bị bỏ rơi mà hắn luôn mang theo — đều là những kịch bản được viết sẵn.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn là một sản phẩm.
Một bản sao số 7, được tạo ra để kiểm tra độ bền của ý thức khi đối mặt với cái chết.
"Tại sao?" Giọng nói của Trần Minh khàn đặc, vang lên trong sự tĩnh lặng chết chóc của căn phòng.
Hắn không hét lên, không la hét.
Hắn hỏi một cách bình thản, như thể đang hỏi thời tiết ngoài kia.
Sự bình thản đó đáng sợ hơn bất kỳ sự cuồng nộ nào.
Thầy ngừng co giật.
Y từ từ ngẩng đầu lên, nụ cười méo mó hiện ra trên khuôn mặt nhăn nheo.
"Tại sao ư?
Minh à, con thật ngây thơ.
Con nghĩ rằng con tồn tại để được yêu thương?
Con tồn tại để được thử nghiệm.
Và bây giờ, thử nghiệm kết thúc."
Trần Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là tiếng trống chiến tranh.
Hắn nhìn xuống đôi chân mình, nhận ra rằng chúng đang run rẩy không phải do lạnh, mà do adrenaline đang tuôn chảy với tốc độ khủng khiếp.
Hắn nhớ lại những giấc mơ về đứa trẻ khóc trong bóng tối.
Đứa trẻ đó không phải là ký ức của chính hắn.
Đó là dữ liệu thô, là tiếng thét của phiên bản số 1, số 2, số 3...
những người tiền nhiệm đã thất bại và bị xóa sổ.
Và giờ, phiên bản số 7 đã thức tỉnh.
Thầy đứng dậy, chậm rãi.
Những dây thần kinh điện tử nối từ cổ tay y bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lét, rung động như những con rắn đói khát đang chờ đợi mồi.
"Hãy để tôi giải phóng con, Minh.
Sự tồn tại của một bản sao là một sự xúc phạm đối với nhân loại.
Con không có linh hồn.
Con chỉ là một tấm gương phản chiếu rỗng tuếch.
Và tấm gương này...
cần phải bị đập vỡ."
Trần Minh không đáp lại.
Hắn chỉ quan sát.
Hắn quan sát cách những cơ bắp của Thầy co duỗi, quan sát cách ánh sáng từ những dây thần kinh điện tử phản chiếu trên sàn nhà bóng loáng.
Hắn đang thu thập dữ liệu.
Trong đầu hắn, một bản đồ chiến thuật đang được vẽ ra từng chi tiết nhỏ nhất.
Hắn không còn là Trần Minh, cậu sinh viên y khoa nhút nhát nữa.
Hắn là một cỗ máy sinh tồn, và kẻ thù trước mặt chỉ là một biến số cần được loại bỏ.
Trần Minh hét lên, một tiếng gào thét không có âm thanh, chỉ là áp lực nội tại.
Ông lão tiến tới, tay giơ cao, những dây thần kinh điện tử nối từ cổ tay ông ta lao về phía cổ Trần Minh như những con rắn độc.
Chúng di chuyển với tốc độ kinh hoàng, vượt quá khả năng phản xạ của một con người bình thường.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Trần Minh *dừng lại*.
Không phải là sự chậm lại thông thường.
Đó là sự ngưng đọng tuyệt đối.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung đóng băng tại chỗ.
Ánh sáng xanh lét từ những dây thần kinh điện tử bị đóng băng thành những tia laser sắc bén, treo lơ lửng trong không gian.
Trần Minh có thể nhìn thấy từng giọt mồ hôi đang rơi từ trán của Thầy, nhưng chúng không chạm xuống đất.
Chúng treo đó, như những viên ngọc trai trong suốt, phản chiếu khuôn mặt biến dạng vì kinh hoàng của chính người tạo ra chúng.
Đây là Hiệu ứng Entropy Sinh học.
Nhưng nó không hoạt động như cách mà sách vở mô tả.
Nó không phải là thời gian chậm lại khi sắp chết.
Nó là thời gian *ngược dòng* khi ý thức từ chối chấp nhận hiện thực.
Trần Minh nhận ra rằng mình không hề sắp chết.
Hắn đang *sống* hơn bao giờ hết.
Sự sợ hãi, nỗi đau, và sự phản bội đã kích hoạt một cơ chế phòng vệ nguyên thủy trong não bộ của bản sao.
Hắn đang kiểm soát dòng chảy của thời gian chủ quan, biến nó thành một vũ khí.
Hắn bước về phía trước.
Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể hắn đang di chuyển trong nước dày đặc.
Hắn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, nhưng nó không phải là nhịp đập của sự hoảng loạn.
Nó là nhịp đập của một cỗ máy đang tăng tốc.
Hắn nhìn vào những dây thần kinh điện tử đang treo lơ lửng trước mặt mình.
Chúng trông mềm mại, dễ dàng bị bẻ gãy.
Nhưng hắn biết rằng nếu hắn chạm vào chúng, phản ứng dây chuyền sẽ xảy ra.
Năng lượng tích trữ trong những dây thần kinh này đủ để làm nổ tung toàn bộ tầng hầm.
Trần Minh dừng lại ngay trước mặt Thầy.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng sự sợ hãi trong mắt của người đàn ông mà hắn từng gọi là cha.
Sự sợ hãi đó không phải là sợ bị đánh bại.
Đó là sự sợ hãi trước cái không thể hiểu được.
Thầy không thể tin rằng một bản sao, một sản phẩm nhân tạo, lại có khả năng thao túng chính quy luật cơ bản của vũ trụ này.
Trần Minh giơ tay lên.
Hắn không dùng dao.
Hắn dùng tay trần.
Hắn nắm lấy một trong những dây thần kinh điện tử.
Cảm giác lạnh lẽo, tê buốt chạy dọc theo ngón tay hắn, nhưng hắn không buông ra.
Hắn siết chặt.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được dòng chảy dữ liệu chạy qua dây thần kinh.
Đó là ký ức.
Ký ức của Thầy.
Ký ức của chính Trần Minh bản gốc.
Thời gian trở lại.
*Bùm!*
Cú đấm của Trần Minh xuyên qua lớp bảo vệ năng lượng của Thầy.
Dây thần kinh điện tử đứt gãy, bắn ra tia lửa xanh lét.
Thầy ngã quỵ xuống, mặt mày biến dạng vì đau đớn và kinh hoàng.
"Không thể...
Em là bản sao...
Em không thể kích hoạt Entropy..."
Trần Minh đứng dậy, ngực he he thở.
Máu chảy từ khóe miệng hắn, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ, một cảm giác quyền lực mà hắn chưa từng trải nghiệm trước đây.
Hắn nhìn vào Thầy, người đang cố gắng bò lùi lại, những dây thần kinh còn lại trên người y co giật hỗn loạn.
"Entropy không phải là một quy luật," Trần Minh nói, giọng nói lạnh băng.
"Nó là một lựa chọn.
Và tôi đã chọn để sống."
Thầy cười, một nụ cười điên rồ, đầy máu.
"Con không hiểu...
Con nghĩ rằng con đã thắng?
Con chỉ mới mở cánh cửa địa ngục.
Bản Gốc đang nghe thấy con.
Hắn đang đến."
Trần Minh nhíu mày.
Hắn đã biết về sự tồn tại của phiên bản gốc.
Hắn đã tin rằng kẻ đó đang săn lùng hắn để tiêu hủy.
Nhưng lời nói của Thầy gợi lên một ý nghĩ khác, một ý nghĩ mà hắn đã cố tình chôn vùi.
Nếu Thầy là người tạo ra các bản sao, nếu Thầy là người đang kiểm soát thí nghiệm...
thì ai là người đang thực sự kiểm soát Thầy?
Trần Minh lao vào, nhưng không phải để đánh.
Anh lao vào để *chạm* vào trán Thầy.
"Em làm gì thế?" Thầy la lên, hoảng sợ.
Trần Minh không trả lời.
Anh đang tìm kiếm.
Trong cơn lốc ký ức hỗn loạn, anh nhận ra một chi tiết nhỏ nhưng chết người.
Khi Thầy nói "Chúng ta là một", anh đã cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ.
Không phải là sự cộng hưởng giữa hai ý thức khác nhau.
Mà là sự cộng hưởng giữa hai phần của cùng một ý thức.
Trần Minh nhắm mắt lại.
Hắn phóng tâm trí mình vào không gian trắng xóa trong đầu Thầy.
Và ở đó, hắn thấy nó.
Một hình ảnh.
Một căn phòng trắng tinh, sạch sẽ đến mức vô hồn.
Và trong căn phòng đó, một người đàn ông đang ngồi trước một màn hình máy tính.
Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Trần Minh.
Nhưng đôi mắt của người đàn ông đó...
đôi mắt đó không có sự sợ hãi, không có sự bối rối.
Đôi mắt đó lạnh lùng, vô cảm, và đầy quyền lực.
Đó là Trần Minh bản gốc.
Và hắn không đang săn lùng các bản sao để tiêu hủy chúng.
Hắn đang *quản lý* chúng.
Hắn đang sử dụng các bản sao như những con rối, những công cụ để thu thập dữ liệu, để hoàn thiện ý thức của chính mình.
Thầy không phải là kẻ thù.
Thầy chỉ là một nhân viên.
Một người chăm sóc.
Và Trần Minh bản sao số 7 không phải là một lỗi hệ thống.
Hắn là một *bản cập nhật*.
Trần Minh mở mắt ra.
Hắn nhìn vào Thầy với ánh nhìn hoàn toàn mới.
Không còn sự thù hận.
Không còn sự sợ hãi.
Chỉ còn lại sự lạnh lùng tuyệt đối.
Hắn hiểu ra sự thật khủng khiếp.
Hắn không thể giết Thầy để thoát ra.
Vì nếu Thầy chết, hệ thống sẽ chuyển sang chế độ "Bảo vệ Bản Gốc", và anh sẽ bị xóa sổ ngay lập tức.
Anh phải làm gì?
Anh phải giết *bản gốc*?
Nhưng bản gốc đang nằm trong tủ kính, được bảo vệ bởi những lớp firewall sinh học dày đặc.
Và để đến được đó, anh phải đi qua chính cơ thể của mình.
Anh phải phá vỡ hàng rào tâm lý cuối cùng, hàng rào ngăn cách giữa bản sao và bản gốc.
Trần Minh rút con dao găm ra.
Nhưng lần này, hắn không hướng nó về phía Thầy.
Hắn hướng nó về phía cổ tay mình.
Nơi mà những mạch máu xanh đen đang hiện ra, nơi mà dấu hiệu của sự suy giảm trí tuệ đang lan rộng.
Hắn cần phải tự gây thương tích.
Hắn cần phải đẩy cơ thể mình đến giới hạn của cái chết, để kích hoạt Hiệu ứng Entropy ở mức độ cao nhất.
Chỉ có vậy, hắn mới có thể "nhảy" vào mạng lưới thần kinh của Thầy, và từ đó, truy cập vào hệ thống của Bản Gốc.
Thầy nhìn thấy hành động của Trần Minh.
Lần đầu tiên, sự bình tĩnh trên khuôn mặt y sụp đổ hoàn toàn.
Đừng làm vậy!
Con sẽ chết!
Con sẽ biến thành một con quái vật!"
"Quái vật?" Trần Minh mỉm cười.
Nụ cười đó đầy điên rồ, đầy khát khao.
"Có lẽ vậy.
Nhưng ít nhất, tôi sẽ là một con quái vật tự do."
Hắn chém xuống.
Máu bắn ra.
Đau đớn xé toạc cơ thể.
Nhưng trong cơn đau, thời gian lại chậm lại.
Thế giới xung quanh mờ dần.
Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Trần Minh, mà từ chính trong tâm trí của hắn.
Nhưng lần này, giọng nói đó không phải là của một đứa trẻ.
Đó là giọng nói của chính Trần Minh bản gốc.
*"Chào em, bản sao số 7.
Em đã đến được đây.
Bây giờ, hãy cho anh xem...
em có đủ can đảm để thay thế anh hay không."*
Trần Minh mở mắt ra.
Hắn không còn ở trong căn phòng hầm tối nữa.
Hắn đang đứng trước một tấm gương lớn, phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Nhưng trong gương, con người kia không phải là hắn.
Con người kia đang mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu ngạo và tàn nhẫn.
Và con người kia đang nói:
"Trò chơi bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận