Chương 13
Những mảnh kính vỡ, vốn đang lao về phía anh với tốc độ âm thanh từ tấm gương nứt nẻ, đột ngột dừng lại lơ lửng trong không khí.
Nhưng chúng không đứng yên.
Chúng *co lại*.
Các cạnh sắc nhọn của thủy tinh uốn cong, biến dạng như những con rắn nhỏ bé đang co mình trước khi tấn công, phản chiếu vô số phiên bản khuôn mặt méo mó của Trần Minh.
Mỗi mảnh kính là một lăng kính của ký ức, và trong từng phản chiếu đó, anh nhìn thấy chính mình đang cười, đang khóc, đang chết đi.
Trần Minh thở hổn hển.
Máu từ vết cắt ở cổ tay vẫn chưa ngừng chảy, nhưng trong nhận thức chậm chạp của anh, những giọt máu đỏ thẫm rơi xuống sàn nhà như những quả cầu thủy tinh nặng trĩu, va chạm với sàn gạch men tạo ra những tiếng *bộp* trầm đục, vang vọng như tiếng trống quân đánh nhịp cho cái chết.
Anh cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang rên rỉ, đang kêu gọi sự giải phóng.
Hiệu ứng Entropy Sinh học đang hoạt động ở mức độ cực đại.
Thời gian không chỉ chậm lại; nó đang bị bẻ gãy, gấp gọn lại thành những lớp chồng lên nhau.
Anh đứng giữa đống đổ nát của căn phòng tắm, nhưng thực tại xung quanh anh đã trở nên lỏng lẻo, như sơn dầu chưa khô.
Anh đưa tay lên, chạm vào một mảnh kính đang lơ lửng trước mũi.
Đầu ngón tay anh xuyên qua bề mặt lạnh lẽo của nó mà không gặp phải bất kỳ lực cản nào.
Mảnh kính rã ra thành bụi trắng xóa, tan biến vào không khí.
Cảm giác đó không phải là chạm vào vật chất, mà là chạm vào ảo giác.
"Đây không phải là thực," anh thì thầm, giọng nói của anh vang lên chậm rãi, kéo dài ra thành những âm thanh trầm lắng, giống như tiếng nói của một người đang nằm dưới đáy biển sâu.
"Nếu đây là thực, thì tôi đã chết từ lâu rồi."
Nhưng nỗi sợ hãi, thứ cảm xúc nguyên thủy nhất, vẫn bám chặt lấy ruột gan anh.
Nó không biến mất cùng với thời gian.
Nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ rằng mọi nỗ lực sinh tồn của anh chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của số phận, càng trở nên rõ rệt hơn trong sự im lặng chết chóc này.
Anh nhìn xuống vết thương trên cổ tay.
Máu đã ngừng chảy trong thế giới bên ngoài, nhưng trong thế giới chậm chạp này, nó vẫn tiếp tục trào ra, vẽ nên những đường cong nghệ thuật trên da thịt.
Anh nhận ra rằng mình không thể kiểm soát cơ thể mình nữa.
Cơ thể này đang phản bội anh, đang từ chối tuân theo các quy luật vật lý thông thường để tồn tại.
Trần Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.
tum...* Mỗi nhịp đập kéo dài như một thế kỷ.
Trong khoảng lặng giữa các nhịp, anh nghe thấy tiếng thì thầm.
Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tủy sống.
"Em đã phá vỡ hàng rào," giọng nói đó vang lên, quen thuộc đến rợn người.
"Bây giờ, hãy nhìn xem em đã trở thành gì." Anh mở mắt ra.
Những mảnh kính vỡ không còn lơ lửng nữa.
Chúng đang quay quanh anh, tạo thành một vòng xoáy trắng xóa, cắt xé không gian xung quanh.
Anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ, như thể linh hồn anh đang bị kéo ra khỏi xác thịt, bị cuốn theo dòng chảy của thời gian méo mó.
***
Tia plasma lao tới.
Trần Minh mở mắt.
Thế giới xung quanh đột ngột chuyển sang màu xám tro.
Không phải do ánh sáng, mà do nhận thức của anh thay đổi.
Anh nhìn thấy Kael, nhưng không phải một người đàn ông.
Anh nhìn thấy *sợi dây*.
Những sợi dây ánh sáng màu xanh lam nhạt, mỏng manh nhưng kiên cường, nối liền từng tế bào, từng khớp nối trên cơ thể gã Săn Đuổi.
Chúng giống như những sợi chỉ may vá một con búp bê rách nát, giữ cho hình hài con người ấy không bị tan rã trong dòng chảy hỗn loạn của entropy.
Trần Minh bước tới.每一步 anh đặt chân xuống, những sợi dây xung quanh anh cũng rung động, phát ra những âm thanh tần số cao, khiến tai anh ù đi.
Anh không cần né tránh tia plasma.
Trong thế giới chậm chạp này, tia lửa năng lượng đó di chuyển chậm như một con kiến bò.
Anh có đủ thời gian để quan sát cấu trúc của nó, để thấy cách các hạt electron va chạm và giải phóng năng lượng.
Nhưng điều khiến anh dừng lại không phải là sức mạnh, mà là sự liên kết.
Anh nhìn thấy những sợi dây tương tự trên cơ thể mình, nhưng chúng không màu xanh lam.
Chúng màu đen, u ám, và đang vỡ vụn từng mảnh.
"Kael," Trần Minh gọi tên gã Săn Đuổi.
Giọng nói của anh vang lên trong đầu Kael, không qua tai, mà trực tiếp vào ý thức.
Gã Săn Đuổi đứng sững người, đôi mắt mở to, đồng tử co lại thành những chấm nhỏ.
Hắn không thể di chuyển.
Cơ thể hắn bị khóa cứng bởi chính sự kinh hoàng, bởi việc ý thức của hắn đang bị xâm nhập bởi một thực thể vượt ra ngoài hiểu biết của nhân loại.
Trần Minh đưa tay ra, chạm nhẹ vào ngực Kael.
Qua lớp áo khoác da, anh cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim gã đàn ông này.
Nhưng bên dưới nhịp đập đó, anh nhìn thấy một thứ khác: một ký ức.
Ký ức của Kael khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy Trần Minh.
Không phải là một con người, mà là một *lỗi*.
Một lỗi trong mã nguồn của thực tại.
Trần Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Ký ức đó không phải của anh, nhưng nó đang bị ép buộc vào tâm trí anh.
Anh thấy mình trong phòng thí nghiệm, nằm trên bàn mổ, những ống nghiệm đầy chất lỏng xanh lá cây được cắm vào tĩnh mạch.
Anh thấy những khuôn mặt đeo mặt nạ phẫu thuật, lạnh lùng, vô cảm.
Và anh thấy *mình* – một phiên bản khác của anh – đang đứng bên cạnh, mỉm cười, ghi chép lại mọi phản ứng của cơ thể anh.
"Đừng," Kael khàn tiếng, cố gắng đẩy tay Trần Minh ra, nhưng sức mạnh của hắn không hề có tác dụng.
"Đừng nhìn vào đó.
Nó sẽ hủy hoại em."
"Ta đã bị hủy hoại từ lâu rồi," Trần Minh đáp lại, giọng lạnh tanh.
Anh rút tay ra, nhưng những sợi dây ánh sáng xung quanh Kael bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Gã Săn Đuổi gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xâm nhập vào ý thức.
Trần Minh nhận ra rằng dị năng của anh không phải là kiểm soát thời gian.
Nó là khả năng *giải mã* thực tại.
Anh có thể nhìn thấy những kết nối vô hình giữa các sự vật, giữa các ký ức, giữa các phiên bản của chính mình.
Và anh thấy rằng tất cả những điều đó đều dẫn về một điểm duy nhất: sự thật mà anh đã tự lừa dối mình suốt nhiều tháng qua.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt đang mờ đi, lộ ra những mạch máu đen kịt bên dưới.
Những mạch máu đó không phải là bệnh lý.
Chúng là những đường dẫn dữ liệu.
Trần Minh không phải là một con người.
Anh là một thiết bị lưu trữ sinh học.
Một bình chứa cho những ký ức bị xóa bỏ.
***
Kael lùi lại, sợ hãi tột độ.
Hắn rút ra một thiết bị liên lạc khẩn cấp từ trong túi áo.
Mục tiêu không phải là dị nhân thông thường.
Mục tiêu là...
là 'Container' (Bình chứa)!" Tiếng nói của hắn run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ sự chuyên nghiệp.
Hắn biết rằng việc gọi tên đúng thứ mà Trần Minh là có thể kích hoạt những cơ chế phòng vệ tự động của Tập đoàn Aeterna, hoặc tệ hơn, đánh thức những ký ức bị phong tỏa trong tâm trí bản sao.
Trần Minh dừng lại.
Từ "Container" kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong não bộ anh.
Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trồi lên, như những bọt khí từ đáy hồ nước đen kịt.
Anh nhìn thấy những căn phòng trắng xóa, những màn hình hiển thị dữ liệu, và những con số đếm ngược.
Anh nhìn thấy Lý Thanh Hà, người phụ nữ mà anh tin là đồng minh, đang đứng trước một tấm kính cách âm, ghi chép lại những biểu cảm trên khuôn mặt anh.
Cô ấy không nhìn anh như một con người.
Cô ấy nhìn anh như một mẫu vật.
"Sao?" Trần Minh hỏi, giọng nói của anh giờ đây không còn vẻ điên rồ, mà là một sự tỉnh táo đáng sợ.
"Ta là bình chứa?
Bình chứa cho điều gì?"
Kael nuốt nước bọt, mồ hôi ướt đẫm trán.
Hắn biết rằng mình đang đối mặt với một thực thể không thể kiểm soát.
"Bình chứa cho những lỗi hệ thống, Trần Minh.
Những phiên bản thất bại.
Những ký ức không mong muốn.
Tập đoàn Aeterna không tạo ra anh để sinh tồn.
Họ tạo ra anh để *xóa bỏ*."
Trần Minh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.
Tất cả những gì anh đã trải qua, những nỗi sợ hãi, những chiến đấu, những nỗ lực để tìm ra kẻ thù...
tất cả chỉ là những kịch bản được lập trình sẵn?
Anh nhìn quanh căn phòng hoang tàn.
Những mảnh kính vỡ, những vệt máu, những vết nứt trên tường...
tất cả đều là những biểu hiện của sự không ổn định trong hệ thống.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là công cụ.
"Vậy thì bản gốc đâu?" Trần Minh hỏi, ánh mắt sắc lẹm như dao.
"Nếu ta là bản sao, là lỗi hệ thống, thì bản gốc đang ở đâu?
Ai đang điều khiển tất cả này?"
Kael cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Minh.
"Bản gốc không ở đâu xa.
Bản gốc là...
là người đang quan sát anh.
Là người đang thu thập dữ liệu từ anh.
Và khi anh hoàn toàn sụp đổ, khi ký ức của anh bị xóa sạch, bản gốc sẽ lấy lại quyền kiểm soát.
Anh không phải là Trần Minh.
Anh chỉ là một bóng ma của Trần Minh."
Trần Minh mỉm cười.
Nụ cười đó không có chút tình cảm nào.
Nó là nụ cười của một cỗ máy nhận ra rằng mình đã bị lập trình sai.
"Vậy thì, hãy để ta xem xem, bóng ma này có thể giết được người chủ của nó hay không."
*00:45:12**.
Anh nhìn ra cửa sổ.
Tòa tháp Y Hoa Tower vươn cao lên bầu trời u ám, như một con quái vật bằng thép và kính đang nhòm ngó vào thành phố.
Ánh đèn từ những căn phòng trên cao nhấp nháy, giống như những con mắt đang quan sát.
Trần Minh cảm thấy một sự kỳ lạ trong lồng ngực.
Không phải sợ hãi.
Không phải giận dữ.
Mà là một sự tò mò.
Một sự tò mò lạnh lùng, vô cảm.
Nếu anh là bản sao số 7, thì bản sao số 1, 2, 3...
họ đã đi đâu?
Và bản gốc, người đang săn lùng anh, liệu có thực sự là một con người?
Hay anh ta cũng chỉ là một bản sao khác, một bản sao đã tin rằng mình là thật?
Trần Minh đưa tay lên, chạm vào vết cắt trên cổ tay.
Máu đã khô lại, để lại một vết sẹo đen kịt.
Vết sẹo đó không đau.
Nó chỉ là một dấu hiệu.
Một dấu hiệu cho thấy anh đã vượt qua ranh giới giữa thực tại và ảo giác.
Và bây giờ, anh không còn quan tâm đến việc mình là ai.
Anh chỉ quan tâm đến việc ai đang điều khiển con rối này.
Anh quay người, bước ra khỏi căn phòng.
Bước chân của anh không tạo ra tiếng động.
Không khí xung quanh anh vẫn đóng băng, những tinh thể băng nhỏ bé bám vào quần áo anh, tạo thành một lớp áo giáp trắng xóa.
Anh không nhìn lại.
Anh không cần phải nhìn lại.
Anh đã biết đường đi.
Y Hoa Tower.
Phòng thí nghiệm Alpha.
Và ở đó, anh sẽ gặp lại chính mình.
Trần Minh bước vào hành lang tối om của tòa nhà cũ.
Những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà.
Anh cảm thấy sự hiện diện của ai đó đang quan sát anh.
Không phải từ phía sau, mà từ khắp nơi.
Từ trong tường, từ trong sàn nhà, từ trong chính máu thịt của anh.
"Em đã đến đây rồi," giọng nói đó vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn, gần gũi hơn.
"Hãy bước vào, em yêu.
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho em một món quà."
Trần Minh dừng lại.
Anh nhìn vào bóng đổ của mình trên sàn nhà.
Bóng đổ đó không giống hình dáng của anh.
Nó có đôi cánh.
Những cánh đen kịt, rộng lớn, đang vỗ nhẹ trong bóng tối.
Anh mỉm cười.
"Món quà đó là gì?" anh hỏi bóng tối.
Và từ sâu trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Tiếng cười của chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận