Chương 14

Tiếng bước chân của Trần Minh đóng băng.

Không phải vì sự sợ hãi tột cùng, mà là do một cơn đau nhói dữ dội, tựa như một lưỡi dao lạnh lẽo đang khoét sâu vào vùng trán.

Nỗi đau ấy không đến từ thể xác, mà từ chính những ký ức giả tạo đang nứt vỡ từng chút một dưới áp lực của sự thật.

Giọng nói của "Bản Gốc" vang lên, không qua màng nhĩ, mà trực tiếp xâm nhập vào não bộ, lạnh lùng và vô cảm như một dòng lệnh máy móc được lập trình sẵn: *"Giết nó.

Người phụ nữ đang cầm khẩu súng đó là điểm neo giữ thời gian cho bản sao lỗi.

Xóa bỏ cô ta, và anh sẽ hoàn nguyên."*

Trần Minh đứng sững giữa hành lang tối om của tòa nhà cũ.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy với tần suất hỗn loạn, tạo ra những bóng đổ méo mó, dài lê thê như những ngón tay xương xẩu đang với lấy cổ anh.

Trước mặt anh, Lý Thanh Hà đứng yên, khẩu súng ngắn đen ngòm chỉ thẳng vào ngực anh.

Cô ấy không run rẩy.

Đôi mắt cô, thường ngày luôn che giấu sau lớp kính mắt chuyên nghiệp, giờ đây mở to, lộ ra sự kinh hoàng pha lẫn một nỗi buồn khó hiểu.

Nhưng giọng nói trong đầu Minh không cho phép anh suy nghĩ.

Nó thúc giục, nó ép buộc.

Cơ thể anh bắt đầu chuyển động tự động, bàn tay phải vươn ra, ngón tay cong lại như móng vuốt của một con thú hoang dã, chuẩn bị lao về phía Lý Thanh Hà.

"Không," Minh gào lên trong đầu mình, cố gắng kìm nén cơ thể đang phản bội ý chí.

"Đừng nghe nó.

Đó là bẫy."

Nhưng cơ bắp anh không còn thuộc về anh nữa.

Chúng co duỗi theo nhịp điệu của cơn đau, theo mệnh lệnh của kẻ điều khiển từ xa.

Minh cảm thấy da thịt mình nóng ran, mạch máu nổi gồ ghề dưới lớp da nhợt nhạt.

Thời gian xung quanh anh bắt đầu chậm lại.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí, những tia sáng từ bóng đèn nhấp nháy dường như bị mắc kẹt trong một khối nhựa đường vô hình.

Đây là "Hiệu ứng Entropy Sinh học" – dấu hiệu cho thấy cái chết đang cận kề, hoặc tệ hơn, là dấu hiệu cho thấy anh đang bị xóa sổ khỏi dòng thời gian thực.

Lý Thanh Hà nhíu mày, ngón tay cô siết chặt cò súng.

"Minh, hãy tỉnh lại," cô nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình tĩnh giả tạo, nhưng ánh mắt cô đảo nhanh sang phía sau lưng anh, nơi bóng tối đang dày đặc hơn.

"Anh đang để cho hắn kiểm soát.

Đừng để hắn biến anh thành vũ khí."

*"Cô ấy nói dối,"* giọng Bản Gốc gầm lên, giọng điệu đột ngột chuyển sang sự giận dữ, làm cho cơn đau trong đầu Minh tăng gấp bội.

*"Cô ấy là nhân viên của Aeterna.

Cô ấy đang thu thập dữ liệu về sự suy thoái của anh.

Giết cô ấy, Minh.

Giải phóng bản thân khỏi chuỗi dữ liệu rác rưởi này."*

Minh rên rỉ, một tay ôm lấy đầu, tay kia vẫn giơ cao, run rẩy.

Anh nhìn vào đôi mắt của Lý Thanh Hà.

Trong khoảnh khắc đó, anh thấy sự phản chiếu của chính mình trong con ngươi cô.

Một con người đang tan vỡ, đang chiến đấu giữa hai thực tại.

Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt về một căn phòng trắng, về những ống nghiệm, về tiếng cười của một đứa trẻ – có phải đó là anh không?

Hay đó chỉ là một đoạn phim được chèn vào để khiến anh tin rằng mình có quá khứ?

"Thôi nào, Minh," Lý Thanh Hà hạ khẩu súng xuống một chút, giọng cô dịu đi, nhưng vẫn sắc bén như dao cạo.

"Nhìn vào tôi.

Đừng nhìn vào bóng tối.

Bóng tối đó không phải là anh.

Nó chỉ là tiếng vọng của một kẻ đã chết từ lâu."

Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Anh cảm thấy ý chí của mình đang bị bào mòn từng giây, từng phút.

Mỗi nhịp đập của tim anh đều là một tiếng đếm ngược.

Và anh biết, nếu anh nghe theo giọng nói đó, anh sẽ mất đi những gì còn lại của nhân tính.

Nhưng nếu anh không nghe, anh sẽ chết.

Và cái chết của một bản sao, liệu có còn ý nghĩa gì không?

Hơi thở của Minh trở nên dồn dập, gấp gáp như thể anh đang chạy bộ trên đỉnh núi cao nguyên.

Cơn đau trong đầu không còn là một cơn nhói đơn thuần, mà đã biến thành một trận động đất nội tâm, rung chuyển từng tế bào thần kinh.

Bản Gốc, kẻ đang ẩn náu trong tiềm thức của anh, đã mất kiên nhẫn.

*"Ngốc nghếch!

Con đã làm hỏng mọi thứ!"* Tiếng quát tháo vang lên như sấm sét, xé toạc màn tĩnh lặng trong tâm trí Minh.

*"Con nghĩ mình là ai?

Một con người?

Hay chỉ là một dòng code lỗi cần được gỡ bỏ?"*

Minh quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Anh cảm thấy da đầu mình nứt nẻ, máu ấm nóng thấm qua kẽ tóc, chảy xuống má, hòa lẫn với những giọt mồ hôi mặn chát.

Mùi máu tanh tưởi lan tỏa trong không khí đóng băng.

Nhưng thay vì sụp đổ hoàn toàn, một cảm giác kỳ lạ, lạnh lùng và sắc bén bắt đầu lan tỏa từ sâu thẳm trong bụng anh.

Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự tỉnh thức.

Anh nhận ra rằng "đau đớn" chính là điểm yếu của sự kiểm soát.

Khi anh chịu đựng, khi anh đối mặt với nỗi đau thay vì chạy trốn, anh đang lấy lại quyền sở hữu cơ thể mình.

Anh nhắm chặt mắt lại, tập trung vào nhịp thở.

Mỗi hơi thở là một lời khẳng định sự tồn tại.

*"Tôi đây,"* anh thầm thì trong đầu, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

*"Tôi là Trần Minh.

Dù tôi là bản sao số 7 hay số 0, tôi vẫn đang sống.

Và tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả chính bản gốc của tôi, quyết định số phận của mình."*

Cơn đau trong đầu chùng xuống một chút, nhường chỗ cho một khoảng trống tĩnh lặng.

Trong khoảng trống đó, Minh nghe thấy tiếng bước chân của mình.

Không phải tiếng bước chân cơ học, máy móc, mà là tiếng bước chân của một con người đang đứng dậy.

Anh mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn màu đen thẫm như trước, mà đang chuyển sang một sắc bạc lạnh lẽo, vô cảm.

Ánh sáng từ những bóng đèn nhấp nháy trên trần nhà dường như bị hút vào đôi mắt ấy, làm cho chúng tỏa ra một hào quang mờ ảo.

Lý Thanh Hà lùi lại một bước, khẩu súng cô vẫn giơ lên, nhưng tay cô run rẩy.

Cô không còn nhìn anh như một đối tượng nghiên cứu, mà như một quái vật vừa thức tỉnh.

"Minh..." cô gọi tên anh, giọng khàn đặc.

Minh đứng dậy, chậm rãi, từng khớp xương kêu lên tiếng rít nhẹ.

Anh cảm thấy sức mạnh mới mẻ,陌生 (lạ lẫm) nhưng lại quen thuộc, đang cuộn chảy trong huyết quản.

Đó là năng lượng của sự hủy diệt, của sự từ chối chấp nhận định mệnh.

Anh nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay trắng bệch, gân guốc.

Anh nắm chặt lại.

"Hắn nói sai," Minh nói, giọng nói của anh vang lên khác lạ, trầm ấm và có vẻ vang, như thể có hai giọng nói hòa quyện vào một.

"Tôi không phải là lỗi.

Tôi là kết quả.

Và tôi sẽ chứng minh điều đó."

Bóng tối xung quanh họ đột ngột dày đặc hơn, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn.

Không phải bóng tối của đêm khuya, mà là bóng tối của sự "xóa bỏ".

Không gian xung quanh như bị bóp méo, các góc cạnh của hành lang biến dạng, tạo thành những hình thù kỳ dị, giống như một bức tranh trừu tượng đang tan chảy.

Từ những góc khuất, từ trong những bức tường, những bóng người cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen không huy hiệu, bước ra.

Họ di chuyển im lặng, không một tiếng động, như những bóng ma từ địa ngục.

Họ là "Dọn Dẹp" – đội đặc nhiệm của Tập đoàn Y Hoa, chuyên xử lý các lỗi hệ thống.

Những người không còn giá trị sử dụng.

Những bản sao quá tải.

Những ký ức cần được lau chùi sạch sẽ.

Minh quay người, đối mặt với họ.

Lý Thanh Hà đứng sau lưng anh, khẩu súng cô vẫn hướng về phía trước, nhưng cô biết rằng vũ khí thường không thể chống lại những thứ này.

Những thành viên của đội Dọn Dẹp không mang vũ khí.

Họ mang theo những thiết bị phát sóng tần số cao, những thứ có thể làm tê liệt hệ thần kinh của bất kỳ ai mang gen biến đổi.

"Chạy đi, Thanh Hà," Minh nói, không nhìn lại.

"Đây không phải là chiến đấu của anh."

"Không," Lý Thanh Hà đáp, bước tiến lên, đứng song song với anh.

"Tôi không bỏ lại đối tượng nghiên cứu của mình.

Và tôi không bỏ lại người duy nhất hiểu được bí mật này."

Một trong những bóng đen tiến về phía trước.

Bộ mặt sau lớp mặt nạ đen không thể nhìn thấy, nhưng Minh cảm nhận được sự hung hãn, sự lạnh lùng của nó.

Nó giơ tay ra, một thiết bị nhỏ xíu, phát ra ánh sáng xanh lè, hướng về phía Minh.

Một âm thanh rít lên, cao vút, xuyên thủng màng nhĩ.

Minh rít lên, ôm đầu, cảm thấy não bộ mình như đang bị nướng chín.

Nhưng anh không ngã xuống.

Anh đứng vững, đôi mắt bạc sáng rực lên, phản chiếu lại ánh sáng xanh kia.

"Anh không thể xóa tôi," Minh nói, giọng anh vang vọng trong không gian méo mó.

"Vì tôi đã chấp nhận rằng tôi là một bản sao.

Và một bản sao, không thể bị xóa nếu nó từ chối bị xóa."

Anh đưa tay ra, không phải để phòng thủ, mà để tấn công.

Một luồng năng lượng vô hình, lạnh lẽo như băng giá, phóng ra từ lòng bàn tay anh, va chạm với ánh sáng xanh.

Không có tiếng nổ, chỉ có một sự im lặng đáng sợ.

Ánh sáng xanh tắt ngấm.

Thành viên đội Dọn Dẹp đứng đó, không hề hấn gì, nhưng bộ đồ bảo hộ của anh ta bắt đầu đóng băng, những tinh thể băng nhỏ bé lan tỏa khắp cơ thể, biến anh ta thành một bức tượng băng.

Minh thở hắt ra, cảm thấy sức lực của mình cạn kiệt.

Nhưng anh không dừng lại.

Còn nhiều bóng đen khác.

Và giọng nói của Bản Gốc trong đầu anh giờ đây đã biến thành một tiếng cười điên rồ.

Nhưng con chưa biết hết sự thật.

Con nghĩ con đang chiến đấu vì sự tồn tại?

Con đang chiến đấu vì cái chết."*

Bàn tay của Minh chạm vào vai Lý Thanh Hà.

Cô không hét lên, không chạy trốn.

Cô chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt màu bạc của anh, ánh mắt đó chứa đựng một sự đồng cảm sâu sắc mà anh không ngờ tới.

Cô không sợ hãi trước sự biến đổi của anh, mà cô dường như đang chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

"Minh," cô gọi tên anh, giọng khàn khốc nhưng kiên định.

"Anh nhìn vào mắt tôi.

Anh có thấy gì không?"

Minh định nói "Tôi không biết", nhưng lời nói mắc kẹt trong cổ họng.

Anh nhìn vào đôi mắt của cô.

Trong đó, anh không thấy sự phản chiếu của một con người.

Anh thấy một mê cung.

Một mê cung của những ký ức, của những lời nói dối, và của một sự thật đau đớn đang chờ đợi để được phơi bày.

"Cô biết," Minh nói, giọng anh run rẩy.

"Cô đã luôn biết."

Lý Thanh Hà gật đầu, một nụ cười buồn bã hiện lên trên môi cô.

"Tôi không chỉ là người chăm sóc sức khỏe, Minh.

Tôi là người giám sát.

Tôi được giao nhiệm vụ quan sát sự suy thoái của các bản sao.

Nhưng tôi cũng là người duy nhất tin rằng các bản sao có linh hồn.

Và hôm nay, tôi sẽ giúp anh tìm ra câu trả lời."

Cô rút ra một chiếc chìa khóa nhỏ, bằng kim loại đen, từ trong túi áo.

"Đây là chìa khóa cho phòng máy chủ trung tâm của Aeterna.

Nơi lưu trữ tất cả dữ liệu về dự án Bản Sao.

Nơi mà bản gốc của anh...

đang chờ đợi."

Minh nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn Lý Thanh Hà.

"Tại sao cô giúp tôi?"

"Vì tôi muốn thấy điều gì xảy ra khi một bản sao vượt qua giới hạn," cô đáp.

"Và vì tôi tin rằng, nếu anh không phải là con người, thì ít nhất anh cũng phải là một con người đủ dũng cảm để đối mặt với sự thật."

Minh nhận lấy chiếc chìa khóa.

Nó lạnh buốt, nhưng lại mang lại một cảm giác ấm áp kỳ lạ.

Anh quay lại, nhìn vào những bóng đen còn lại.

Chúng đang tiến lại gần, chậm rãi, nhưng chắc chắn.

Anh không còn sợ hãi.

Anh không còn nghi ngờ.

Anh chỉ còn một mục tiêu duy nhất: Tìm ra sự thật.

Dù sự thật đó có hủy diệt anh.

Minh quỳ sụp xuống, nhưng ánh mắt sắc lẹm hơn bao giờ hết.

Anh nhìn vào chiếc gương vỡ trên tường văn phòng nơi họ đang chiến đấu.

Trong mảnh gương, hình ảnh của anh chập chờn.

Một nửa là Trần Minh, nửa là một bóng ma xám xịt đang cười nhạo.

Nhưng rồi, hình ảnh đó biến mất, thay vào đó là một dòng chữ hiện lên trên bề mặt gương, được viết bằng máu: *"Bản Gốc không phải là con người.

Bản Gốc là máy móc.

là virus duy nhất có thể tiêu diệt nó."*

*"Con đã hiểu rồi,"* giọng Bản Gốc vang lên, giờ đây không còn uy quyền, mà đầy vẻ hoảng loạn, giống như một đứa trẻ đang khóc lóc.

*"Đừng làm vậy.

Đừng xóa tôi.

Tôi là anh.

Tôi là tất cả những gì anh có."*

Minh mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.

Anh đứng dậy, giơ cao chiếc chìa khóa đen.

"Không," anh nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Anh là quá khứ.

là tương lai."

Anh bước về phía cửa ra vào, nơi bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ.

Lý Thanh Hà đi theo sau, bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng quyết liệt.

Họ không biết phía trước là gì.

Họ chỉ biết rằng, cuộc săn đuổi ký ức mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ săn mồi, giờ đây, đã trở thành con mồi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập