Chương 15

Nước lạnh từ vòi sen chảy xối xả, đập vào da thịt trần trụi của Trần Minh, nhưng cơn đau bỏng rát ở vai trái vẫn không hề thuyên giảm.

Máu đỏ thẫm hòa lẫn với nước, tạo thành những vệt hồng nhạt chảy xuống cống thoát, cuốn theo mùi ozone nồng nặc và mùi sắt gỉ của tử vong.

Minh đứng trước tấm gương nứt vỡ, mắt đăm đăm nhìn vào đôi mắt màu bạc đang dần chuyển sang màu đen thẫm, sâu thẳm như vực thẳm.

Hơi thở của anh nặng nề, mỗi nhịp hít vào đều khiến phổi đau nhói.

Anh không dám nhìn vào vết thương, sợ rằng nếu nhìn thấy nó, mình sẽ sụp đổ.

Thay vào đó, anh nhìn vào ống nghiệm nhỏ bé nằm trên bồn rửa.

Bên trong là một chất lỏng trong suốt, nhưng khi anh nghiêng nhẹ nó, chất lỏng ấy lại di chuyển chậm chạp, như thể đang chống lại trọng lực.

"Mẫu Entropy Nguyên Thủy."

"Entropy không bao giờ tự cân bằng, nó chỉ tích tụ," Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Câu nói đó của kẻ thù vừa ngã gục vẫn vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền rủa.

Anh nhặt lấy ống nghiệm, ngón tay run rẩy chạm vào mặt kính lạnh lẽo.

Đây là thứ mà "Cân Bằng" đã săn đuổi anh suốt ba ngày qua.

Đây là thứ khiến thời gian của anh bị méo mó.

Lý Thanh Hà bước vào phòng tắm, tay cầm một bộ sơ cứu vô trùng.

Cô không nói gì, chỉ đặt bộ dụng cụ lên mép bồn rửa, ánh mắt sắc lẹm quét qua cơ thể Minh.

"Anh đã mất quá nhiều máu," cô nói, giọng điệu bình thản, chuyên nghiệp, như thể đang đọc một báo cáo y tế.

"Nếu anh không xử lý vết thương ngay, tốc độ trao đổi chất của anh sẽ giảm xuống dưới ngưỡng nguy hiểm.

Khi đó, hiệu ứng Entropy sẽ kích hoạt."

Minh quay người, nhìn cô với vẻ nghi kỵ.

"Tại sao cô giúp tôi?"

Lý Thanh Hà dừng tay, ánh mắt cô gặp ánh mắt anh.

Trong khoảnh khắc đó, Minh cảm thấy như thể cô đang nhìn xuyên qua lớp da thịt, nhìn thẳng vào bộ não đang dần suy thoái của anh.

"Vì tôi cần dữ liệu, Minh.

Và anh là đối tượng nghiên cứu quý giá nhất của tôi."

Câu trả lời thẳng thắn ấy làm Minh lạnh sống lưng.

Nhưng anh không thể trách cứ cô.

Trong thế giới này, sự thật luôn được gói ghém trong những lời nói dối.

Anh ngồi xuống ghế, để Lý Thanh Hà băng bó vết thương.

Cảm giác đau đớn khi cồn sát trùng chạm vào vết thương khiến anh nghiến răng, nhưng anh không hét lên.

Anh chịu đựng.

Đó là bản năng sinh tồn.

Khi vết thương được băng kín, Minh đứng dậy, cầm lấy ống nghiệm.

"Chúng ta cần đi," anh nói.

"Kẻ thù của chúng ta không chỉ là 'Cân Bằng'.

Chúng còn có đồng minh bên trong thành phố.

Và nếu tôi đúng, họ đang theo dõi chúng ta từ rất lâu."

Lý Thanh Hà gật đầu, lấy từ túi áo ra chiếc chìa khóa đen mà cô đã trao cho anh trong chương trước.

"Phòng máy chủ trung tâm của Aeterna nằm dưới lòng đất, tầng B5.

Đó là nơi lưu trữ tất cả dữ liệu về dự án Bản Sao.

Nếu anh muốn biết sự thật, chúng ta phải đến đó."

Minh nhìn chiếc chìa khóa, cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ lòng bàn tay.

Anh biết rằng đây là một bước đi nguy hiểm.

Nhưng anh không có lựa chọn khác.

Anh phải tìm ra sự thật.

Dù sự thật đó có hủy diệt anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập