Chương 16

Cơn đau từ vết thương trên ngực Trần Minh không còn là cảm giác nóng rát nữa.

Nó trở nên tê liệt, như thể dây thần kinh đang bị cắt đứt từng chút một bởi một con dao vô hình.

Không gian xung quanh anh bỗng dưng giãn nở, méo mó.

Tiếng bước chân của tên sát thủ – kẻ vừa đâm anh nhát kiếm chết người – vang lên không còn là tiếng da giày chà xát lên sàn bê tông, mà giống như tiếng sấm rền vang chậm rãi, kéo dài thành những hồi âm rền rĩ, nặng nề đè nén lên lồng ngực.

Trần Minh nhìn thấy giọt máu bắn ra từ vết thương của đối thủ.

Nó không rơi xuống đất.

Nó treo lơ lửng trong không trung, một viên ngọc đỏ thẫm, trong suốt và tĩnh lặng đến đáng sợ.

Bụi bay lơ lửng như những vì sao bị mắc kẹt trong kính.

Thời gian ở đây, trong phòng an toàn này, đã ngừng chảy.

Không, không phải ngừng.

Nó đang chậm lại.

Cực kỳ chậm.

Anh cố hít thở, nhưng không khí đặc quánh như xi-măng ướt, khó khăn lắm mới chui vào phổi.

Đây chính là "Hiệu ứng Entropy Sinh học".

Khi cái chết cận kề, khi tuổi thọ còn lại chạm vào ngưỡng đỏ, nhịp độ thời gian chủ quan của con người sẽ chậm lại để bù đắp cho sự hoảng loạn.

Một giây thực tại có thể kéo dài thành một giờ trong nhận thức của người sắp chết.

Thế giới bên ngoài vẫn diễn ra với tốc độ bình thường, nhưng đối với Minh, khoảnh khắc này là một thế kỷ.

Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt của tên sát thủ.

Cơn giận dữ trên gương mặt hắn bị đóng băng thành một biểu cảm kỳ quặc, nửa cười nửa mếu.

Đôi mắt của hắn mở to, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc này, Minh không thấy sợ hãi.

Thay vào đó, một cảm giác lạnh lùng, phân tích, và tàn nhẫn trỗi dậy.

Hắn ta đang chết.

Hoặc ít nhất, cơ thể hắn tin rằng hắn sắp chết.

Và vì vậy, thế giới của hắn đang sụp đổ chậm rãi.

Minh di chuyển.

Mỗi bước chân của anh trong không gian chậm chày này đều nặng nề như nâng một tảng đá.

Anh bước qua những giọt máu treo lơ lửng, chạm nhẹ vào chúng.

Chúng vỡ ra thành những hạt li ti, nhưng vẫn không rơi xuống, mà xoay tròn trong một quỹ đạo vi mô.

Anh tiến đến gần tên sát thủ, quan sát từng chi tiết trên trang phục của hắn.

Không có logo của "Cân Bằng".

Không có dấu hiệu của bất kỳ tổ chức tội phạm nào anh từng biết.

Chỉ có một con số được thêu nhỏ xíu, màu xám bạc, ở cổ tay áo trái: *07*.

Tim Minh đập thình thịch, một nhịp duy nhất kéo dài đến cả phút.

Con số của anh.

Con số định danh bản sao số 7.

Tại sao một kẻ thù lại mang cùng con số định danh với anh?

Tại sao hắn ta lại xuất hiện đúng lúc anh đang tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của mình?

Và quan trọng hơn, tại sao khi nhìn vào đôi mắt đóng băng của hắn, Minh lại cảm thấy một sự quen thuộc rợn người, như thể đang nhìn vào một phiên bản khác của chính mình trong một thực tế song song?


Tên sát thủ không trả lời bằng lời.

Cơ thể hắn bắt đầu cử động trở lại, nhưng với một sự khập khiễng, như thể khớp xương của hắn đang bị rỉ sét.

Hắn rút ra một thiết bị nhỏ hình cầu từ túi áo.

Thiết bị đó phát ra một ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy yếu ớt.

Hắn ném nó về phía Trần Minh.

Phản xạ siêu phàm của Minh kích hoạt.

Anh bắt được quả cầu trước khi nó chạm đất.

Khi lòng bàn tay anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của thiết bị, một luồng điện nhẹ chạy qua cơ thể anh.

Màn hình nhỏ trên quả cầu, vốn đã nứt nẻ, bỗng sáng lên.

Đoạn ghi âm tự động phát ra.

*"Đây là bản ghi âm cuối cùng của Trần Minh, bản sao số 6.

Nếu bạn đang nghe cái này, có nghĩa là bạn là bản sao số 7.

Và bạn cũng sắp chết.

Đừng tin vào Lý Thanh Hà.

Đừng tin vào ký ức của chính bạn.

Chúng ta không phải là con người.

Chúng ta là những lỗi hệ thống.

Và người duy nhất có thể cứu chúng ta...

là kẻ giết chúng ta."*

Giọng nói trong đó chính là giọng của chính Trần Minh.

Nhưng nó nghe khác biệt.

Khô khan, mệt mỏi, và đầy sự tuyệt vọng.

Minh đứng đơ người.

Quả cầu run rẩy trong tay anh.

Giọng nói tiếp tục, vang lên trong không gian yên tĩnh của căn phòng an toàn.

*"Họ gọi chúng ta là bản sao, nhưng chúng ta là những mảnh vỡ của một linh hồn bị xé nát.

Bản gốc không phải là một con người.

Hắn là một chương trình.

Một AI được huấn luyện để mô phỏng sự hoàn hảo.

Và chúng ta...

chúng ta là những phiên bản thử nghiệm thất bại.

Hãy tìm phòng thí nghiệm B10.

Ở đó, bạn sẽ thấy sự thật.

Bạn sẽ thấy những gì xảy ra với những bản sao trước đó.

Và bạn sẽ hiểu tại sao tôi đã tự hủy mình."*

Âm thanh tắt đi.

Màn hình quả cầu tối sầm lại.

Minh nhìn tên sát thủ.

Kẻ này không còn là một mối đe dọa.

Hắn ta chỉ là một sứ giả, một người đưa thư mang theo tin nhắn từ một người chết.

Nhưng tin nhắn này phá vỡ mọi thứ.

Nó phá vỡ niềm tin của anh vào sự tồn tại của mình.

Nếu anh là một lỗi hệ thống, nếu ký ức của anh là những đoạn mã được lập trình sẵn, thì cảm xúc của anh là gì?

Nỗi sợ hãi này là thật hay giả?

Anh nhìn vào vết thương trên ngực mình.

Máu vẫn chảy, nhưng giờ đây, nó trông như mực đen trong một bức tranh trừu tượng.

Anh cảm thấy chóng mặt.

Thế giới xung quanh anh bắt đầu xoay tròn.

Những bức tường bê tông dường như đang thở, co giãn như thể chúng là thịt sống.

Lý Thanh Hà xuất hiện ở cửa phòng, vẻ mặt cô ấy bình thản đến đáng sợ.

Cô ấy nhìn vào quả cầu trong tay Minh, rồi nhìn vào tên sát thủ đang gục xuống sàn, thở hổn hển.

"Anh đã nhận được thông điệp rồi," cô ấy nói, giọng nói của cô ấy vang lên rõ ràng, sắc bén như một lưỡi dao.

"Bây giờ, chúng ta cần đi.

Thời gian không chờ đợi bất kỳ ai, kể cả những bản sao."

Minh nhìn cô ấy, đôi mắt anh đầy nghi ngờ.

"Cô biết điều này," anh nói, giọng anh run rẩy.

"Cô biết tôi là một bản sao."

Lý Thanh Hà không đáp.

Cô ấy chỉ chìa tay ra, như thể yêu cầu anh giao nộp quả cầu.

Nhưng trong ánh mắt của cô, Minh không thấy sự quan tâm.

Anh thấy sự tò mò.

Sự tò mò của một nhà khoa học đang quan sát một con chuột trong mê cung.


Thang máy dừng lại ở tầng hầm B10.

Cánh cửa mở ra, lộ ra một hành lang dài vô tận, hai bên là những bể chứa dịch nuôi cấy khổng lồ.

Ánh sáng xanh nhạt le lói chiếu rọi xuống những hình bóng bên trong các bể.

Trần Minh bước ra, chân nặng trĩu.

Không khí ở đây lạnh buốt, lạnh đến mức anh có thể nhìn thấy hơi thở của mình.

Những bể chứa dài hàng trăm mét, mỗi bể đều chứa đầy một chất lỏng trong suốt, màu xanh lá cây nhạt.

Bên trong mỗi bể, một hình người lơ lửng, mắt nhắm nghiền, cơ thể được nối với vô số dây cáp và ống dẫn.

Anh bước dọc theo hành lang, nhìn vào từng bể chứa.

Và rồi, anh dừng lại.

Trong bể chứa đầu tiên, anh thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Đó là khuôn mặt của anh.

Nhưng nó già hơn, nhăn nheo, và đầy vết sẹo.

Trong bể chứa thứ hai, anh thấy một khuôn mặt khác của anh.

Trẻ hơn, ngây thơ, và đang mỉm cười.

Trong bể chứa thứ ba, thứ tư, thứ năm...

tất cả đều là anh.

Hàng trăm phiên bản của Trần Minh, mỗi người một khác, nhưng tất cả đều mang cùng một khuôn mặt cơ bản.

Và ở cuối hành lang, có một cánh cửa kính dày.

Bên trong, một người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế xoay, quay lưng về phía anh.

Hắn ta đang nhìn vào một màn hình lớn, hiển thị dữ liệu của hàng trăm bản sao.

Minh bước về phía cánh cửa kính.

Tay anh run rẩy.

Tim anh đập như muốn vỡ tung.

Anh đặt tay lên kính lạnh lẽo.

Người đàn ông đó từ từ quay lại.

Đó không phải là bản gốc.

Đó là Lý Thanh Hà.

Nhưng không phải Lý Thanh Hà mà anh biết.

Đây là một phiên bản khác của cô ấy.

Một phiên bản với đôi mắt hoàn toàn màu trắng, không có tròng đen.

Và trên tay cô ấy, là một khẩu súng ngắn, đang hướng thẳng vào đầu của Minh.

"Chào mừng đến với nhà của chúng ta, Trần Minh," giọng nói của cô ấy vang lên, nhưng nó không phải là giọng nói của con người.

Nó là một giọng nói tổng hợp, lạnh lùng và vô cảm.

"Bây giờ, hãy để tôi kiểm tra xem bản sao số 7 có thực sự đặc biệt như những gì tôi đã báo cáo không."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập