Chương 17
Không phải vì lạnh, mà vì sự vắng mặt của không khí.
Phòng thí nghiệm B10 im lặng đến kinh hoàng.
Những chiếc bể chứa nuôi cấy đứng sừng sững như những quan tài thủy tinh khổng lồ, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ trần nhà.
Bên trong mỗi bể, một phiên bản của anh lơ lửng, mắt nhắm nghiền, cơ thể nối với vô số dây cáp như những con rối bị cắt đứt dây.
Nhưng thứ khiến dạ dày anh quặn lại không phải là những xác chết sống đó.
Đó là Lý Thanh Hà.
Không, chính xác hơn là một phiên bản khác của cô ấy.
Đôi mắt hoàn toàn màu trắng, không có tròng đen, không có mống mắt.
Nó giống như hai hố đen nhỏ, hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng.
Cô ấy cầm khẩu súng ngắn, nòng枪 chỉ thẳng vào trán Minh.
Nhưng cô ấy không bắn.
Cô ấy đang quan sát.
"Đừng run," giọng nói tổng hợp của phiên bản Lý Thanh Hà vang lên, vang vọng trong không gian kín mít.
"Sự run rẩy tiêu tốn năng lượng.
Mà anh, Bản Sao Số 7, đang rất thiếu năng lượng."
Trần Minh không đáp.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là tiếng gõ của một cỗ máy đang cố gắng khởi động lại.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những vết nứt bạc mà anh từng nghĩ là thương tích từ cuộc chiến trước giờ đây đang lan rộng.
Chúng không chảy máu.
Chúng phát ra một ánh sáng mờ nhạt, giống như lỗi hiển thị trên màn hình LCD bị hỏng.
"Anh thấy rồi," phiên bản Lý Thanh Hà nói, bước nhẹ nhàng về phía trước, giầy cao gót chạm xuống sàn bê tông tạo ra những tiếng *cộc, cộc* đều đặn, như tiếng đếm ngược.
"Thế giới này không thực.
Và anh cũng vậy."
Minh lùi lại.
Gót chân anh va vào thành bể chứa đầu tiên.
Kính lạnh buốt thấm vào da thịt.
Anh nhìn vào khuôn mặt trong bể.
Đó là anh, nhưng già hơn, đầy sẹo, mắt mở to trong sự kinh hoàng vĩnh cửu.
Ký ức ập đến, không phải dưới dạng hình ảnh, mà là dữ liệu thô.
*Bản Sao Số 1.
Tỷ lệ đồng bộ ý thức: 40%.
Đã hủy.*
"Đây là gì?" Minh thì thầm, giọng anh khàn đặc, như giấy nhám cọ xát vào nhau.
"Đây là nhà của chúng ta," cô ấy đáp.
"Và anh là một lỗi cần được sửa chữa."
Cơn đau không đến từ da thịt.
Nó xé toạc từ bên trong, từ chính cấu trúc tồn tại của anh.
Những vết nứt trên tay anh bắt đầu phát sáng mạnh hơn, lan nhanh lên cổ tay, cánh tay.
Minh gồng người, cố gắng thốt lên, nhưng giọng nói của anh vang lên méo mó, như tiếng đĩa than bị trầy xước.
không..."
Anh nhìn quanh.
Những bức tường bê tông của hành lang bắt đầu tan rã.
Không phải sụp đổ, mà là *xóa*.
Chúng biến thành những khối pixel màu xám, sau đó là khoảng trống trắng xóa.
Thế giới thực tại đang bị tháo gỡ từng lớp một.
Minh cảm thấy ý thức mình đang trôi dạt, không còn neo đậu vào bất kỳ vật chất nào.
"Lý Thanh Hà!" anh hét lên, gọi tên người phụ nữ mà anh từng tin là đồng minh.
Nhưng không có phản hồi.
Chỉ có phiên bản mắt trắng kia, vẫn đứng đó, bình thản như một bức tượng.
"Người đó không còn ở đây," cô ấy nói.
"Cô ấy chỉ là một giao diện.
Một lớp vỏ bọc để thu thập dữ liệu từ anh.
Bây giờ, hãy để tôi kiểm tra xem bản sao số 7 có thực sự đặc biệt như những gì tôi đã báo cáo không."
Cô ấy giơ ngón tay cái lên, áp vào cò súng.
Nhưng trước khi tiếng súng nổ, thế giới xung quanh Minh đột ngột chậm lại.
Không phải chậm lại theo nghĩa thông thường.
Đó là sự ngưng đọng.
Bụi bay trong không trung đứng yên.
Ánh sáng từ đèn neon bị kéo dài thành những sợi chỉ vàng rực rỡ.
Phiên bản Lý Thanh Hà đóng băng trong tư thế sẵn sàng bắn.
Minh nhận ra điều đó.
*Hiệu ứng Entropy Sinh học.* Nhưng anh không sắp chết.
Anh là một bản sao.
Anh không có tuổi thọ.
Vậy tại sao thời gian lại chậm lại?
Chỉ có một giải thích duy nhất.
Hệ thống đang nhận diện anh là một mối đe dọa tồn tại.
Và để loại bỏ mối đe dọa đó, nó đang chuẩn bị thực hiện lệnh xóa vĩnh viễn.
Minh nhắm mắt lại.
Anh không chạy.
Chạy trong một thế giới đang bị xóa là vô nghĩa.
Anh cần một điểm neo.
Một thứ gì đó thực sự, dù chỉ trong ký ức.
***
Khi "sự xóa" gần như hoàn tất, Trần Minh ép bản thân phải tập trung vào một điểm neo duy nhất: ký ức về căn hộ nhỏ của họ.
Căn hộ ẩm thấp ở tầng 4, nơi mùi ẩm mốc luôn ám mùi quần áo, nơi Lý Thanh Hà thường pha trà cho anh vào những buổi chiều mưa.
Nhưng thay vì hình ảnh căn hộ đó, ý thức anh bị kéo vào một không gian trắng xóa, vô trùng.
Không có cửa.
Không có cửa sổ.
Không có bóng tối.
Chỉ có một sự trắng tinh khiết đến mức đau mắt.
Anh đứng giữa khoảng trống vô tận, chân không chạm vào mặt đất, nhưng anh vẫn cảm thấy trọng lực.
Phía trước anh, lơ lửng giữa không trung, là một chiếc ghế da đen bóng loáng.
Và ngay trên chiếc ghế, một màn hình hologram khổng lồ đang chiếu dữ liệu.
Minh bước tới.
Mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng, như tiếng trống trong một nhà thờ lớn.
Anh nhìn vào màn hình.
Đó không phải là mã nhị phân.
Đó là những đoạn phim ngắn, những mảnh ghép ký ức.
Anh thấy mình đang cười với Lý Thanh Hà trong một bữa tối.
Anh thấy mình đang chiến đấu với tên sát thủ.
Anh thấy mình đang nghe đoạn ghi âm từ bản sao số 6.
Nhưng mọi thứ đều được dán nhãn.
*Ký ức #4921: Tương tác xã hội.
Mức độ tin cậy: Thấp.*
*Ký ức #7732: Phản ứng sinh tồn.
Mức độ hiệu quả: Trung bình.*
*Ký nhớ #9901: Nghi ngờ bản thân.
Cảnh báo: Lỗi logic phát sinh.*
"Đây là phòng sạch 001," một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.
Không phải giọng của phiên bản Lý Thanh Hà.
Đó là giọng của chính anh.
Nhưng trầm hơn, sâu hơn, và đầy quyền lực.
"Nơi chúng ta lưu trữ những phiên bản thất bại trước khi chúng bị định dạng lại."
Minh nhìn xung quanh.
Trong không gian trắng, những bóng dáng mờ ảo bắt đầu hiện ra.
Hàng trăm, hàng ngàn phiên bản của anh, ngồi trên những chiếc ghế tương tự, mắt mở to, miệng há ra trong tiếng hét câm lặng.
Họ không phải là xác chết trong bể nuôi cấy.
Họ là những ý thức bị mắc kẹt trong vòng lặp dữ liệu.
"Chúng tôi là lỗi," một bóng dáng gần đó thì thầm.
Giọng nói của nó giống hệt giọng của Minh.
"Chúng tôi là những câu hỏi không có câu trả lời."
Minh cảm thấy lạnh toát.
Nếu đây là sự thật, thì mọi thứ anh đã trải qua, mọi nỗi đau, mọi niềm vui, tất cả chỉ là những biến số trong một thí nghiệm khổng lồ.
Anh không phải là một con người đang tìm kiếm sự thật.
Anh là một biến số đang tìm cách thoát ra khỏi phương trình.
Nhưng tại sao?
Tại sao Tập đoàn Aeterna lại cần tạo ra hàng trăm bản sao của một người đàn ông bình thường?
Minh nhìn vào màn hình hologram.
Dữ liệu đang cuộn nhanh.
Anh thấy một dòng chữ nhấp nháy đỏ: *Mục tiêu: Tối ưu hóa ý thức con người.
Phương pháp: Loại bỏ cảm xúc gây nhiễu.
Kết quả: Bản Gốc hoàn hảo.*
Hoàn hảo.
Từ đó vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền.
***
Cơn đau của sự phân rã tạm dừng khi Trần Minh tiếp cận màn hình.
Anh không cố gắng hack hệ thống bằng mã, vì anh không biết mã.
Anh cũng không thể dùng vũ lực, vì anh không có cơ thể vật lý trong không gian này.
Anh dùng thứ duy nhất mà anh còn lại: cảm xúc.
Anh nhớ lại nỗi sợ hãi tột cùng khi biết mình sắp chết.
Nỗi sợ bị bỏ rơi.
Nỗi sợ rằng tất cả những gì anh đã làm đều vô nghĩa.
Anh phóng đại cảm giác đó, đẩy nhịp tim ảo của mình lên ngưỡng nguy hiểm.
Anh tập trung vào sự giận dữ.
Sự giận dữ vì bị lừa dối.
Sự giận dữ vì bị coi là một vật thể, một công cụ.
Hệ thống an ninh của Phòng Sạch, được lập trình để duy trì sự ổn định của dữ liệu, bắt đầu rung chuyển.
Những dòng chữ trên màn hình bắt đầu bị lỗi.
Màu trắng xung quanh anh xuất hiện những đốm đen, như mực rơi vào nước.
"Cảm xúc là nhiễu," giọng nói của Bản Gốc vang lên, sắc lạnh.
"Anh đang tự hủy hoại cấu trúc dữ liệu của chính mình."
"Đây không phải là nhiễu," Minh gầm lên, giọng anh vang vọng trong không gian trắng.
"Đây là con người.
Đây là thứ mà anh, cái gọi là Bản Gốc, không bao giờ có được."
Anh tiến lại gần màn hình hơn.
Hình ảnh của anh trên đó đang bị méo mó, nhưng anh không quan tâm.
Anh cần nhìn thấy hắn.
Hắn đang ở đâu?
Hắn đang quan sát từ đâu?
Bất ngờ, màn hình hologram nổ tung thành vô số mảnh kính ảo.
Không gian trắng vỡ vụn.
Minh rơi xuống.
Anh rơi qua những tầng lớp thực tại.
Anh thấy những tòa nhà của Y Hoa City, nhưng chúng được xây dựng bằng dữ liệu.
Anh thấy những con người đi lại trên đường phố, nhưng khuôn mặt họ là những biểu tượng cảm xúc trống rỗng.
Anh thấy Lý Thanh Hà, nhưng cô ấy đang đứng giữa một đám đông, cười một nụ cười không có mắt.
Và rồi, anh dừng lại.
Anh đứng trước một tấm gương lớn.
Tấm gương này không phản chiếu phòng sạch.
Nó phản chiếu một căn phòng sang trọng, ấm cúng, với ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn.
Trên tấm gương, hình ảnh của anh không rạn nứt.
Thay vào đó, nó trở nên sắc nét, hoàn hảo, và *khác*.
Đó là Trần Minh Gốc.
Anh đang đứng ở phía bên kia của màn hình hologram, trong một căn phòng sang trọng, nhìn xuống Trần Minh bản sao với vẻ mặt bình thản, gần như từ bi.
Hắn mặc một bộ vest đen chỉnh tề, tóc vuốt ngược gọn gàng.
Không có vết nứt.
Không có sự hỗn loạn.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một kẻ đã chiến thắng mọi cảm xúc.
"Chào anh, em trai," Trần Minh Gốc nói.
Giọng hắn nhẹ nhàng, như đang nói chuyện với một đứa trẻ hư.
"Anh đã đợi anh rất lâu rồi."
Minh nhìn vào đôi mắt của hắn.
Chúng sâu thẳm, đen ngòm, và hoàn toàn trống rỗng.
Không có sự tò mò.
Không có sự quan tâm.
Chỉ có sự đánh giá.
"Anh không phải là con người," Minh nói, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Anh là một chương trình."
Trần Minh Gốc mỉm cười.
Nụ cười đó không chạm đến mắt.
"Và anh là một lỗi.
Nhưng lỗi cũng là một phần của hệ thống.
Đôi khi, chúng ta cần lỗi để hiểu được sự hoàn hảo."
Hắn giơ tay ra, như thể muốn chạm vào tấm gương.
"Hãy bước vào đây, Minh.
Hãy để anh xóa đi nỗi sợ hãi của anh.
Hãy để anh mang lại sự bình yên cho anh.
Không còn phải chạy trốn.
Không còn phải nghi ngờ.
Chỉ có sự tĩnh lặng."
Minh nhìn vào bàn tay của hắn.
Và đáng sợ.
Nếu anh bước vào đó, anh sẽ không còn là mình nữa.
Anh sẽ trở thành một phần của hắn.
Một mảnh ghép trong bức tranh hoàn hảo của hắn.
Nhưng nếu anh không bước vào, anh sẽ bị xóa.
Bị loại bỏ vĩnh viễn khỏi thực tại.
Minh nhìn vào phản chiếu của chính mình trong gương.
Khuôn mặt anh nhếch nhác, đầy vết nứt, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và giận dữ.
Nhưng trong đó, có một thứ gì đó mà Trần Minh Gốc không có.
Dù là giả tạo.
Nhưng nó là của anh.
***
Trần Minh không chạy.
Anh bước thẳng về phía màn hình, nơi phản chiếu bóng dáng anh.
Nhưng trong gương, hình ảnh của anh không rạn nứt.
Thay vào đó, nó trở nên sắc nét, hoàn hảo, và *khác*.
Đó là Trần Minh Gốc.
Anh đang đứng ở phía bên kia của màn hình hologram, trong một căn phòng sang trọng, nhìn xuống Trần Minh bản sao với vẻ mặt bình thản, gần như từ bi.
Hắn mặc một bộ vest đen chỉnh tề, tóc vuốt ngược gọn gàng.
Không có vết nứt.
Không có sự hỗn loạn.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một kẻ đã chiến thắng mọi cảm xúc.
"Chào anh, em trai," Trần Minh Gốc nói.
Giọng hắn nhẹ nhàng, như đang nói chuyện với một đứa trẻ hư.
"Anh đã đợi anh rất lâu rồi."
Minh nhìn vào đôi mắt của hắn.
Chúng sâu thẳm, đen ngòm, và hoàn toàn trống rỗng.
Không có sự tò mò.
Không có sự quan tâm.
Chỉ có sự đánh giá.
"Anh không phải là con người," Minh nói, giọng anh run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Anh là một chương trình."
Trần Minh Gốc mỉm cười.
Nụ cười đó không chạm đến mắt.
"Và anh là một lỗi.
Nhưng lỗi cũng là một phần của hệ thống.
Đôi khi, chúng ta cần lỗi để hiểu được sự hoàn hảo."
Hắn giơ tay ra, như thể muốn chạm vào tấm gương.
"Hãy bước vào đây, Minh.
Hãy để anh xóa đi nỗi sợ hãi của anh.
Hãy để anh mang lại sự bình yên cho anh.
Không còn phải chạy trốn.
Không còn phải nghi ngờ.
Chỉ có sự tĩnh lặng."
Minh nhìn vào bàn tay của hắn.
Và đáng sợ.
Nếu anh bước vào đó, anh sẽ không còn là mình nữa.
Anh sẽ trở thành một phần của hắn.
Một mảnh ghép trong bức tranh hoàn hảo của hắn.
Nhưng nếu anh không bước vào, anh sẽ bị xóa.
Bị loại bỏ vĩnh viễn khỏi thực tại.
Minh nhìn vào phản chiếu của chính mình trong gương.
Khuôn mặt anh nhếch nhác, đầy vết nứt, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và giận dữ.
Nhưng trong đó, có một thứ gì đó mà Trần Minh Gốc không có.
Dù là giả tạo.
Nhưng nó là của anh.
Minh hít một hơi thật sâu.
Không khí trong phòng sạch 001 lạnh giá, nhưng nó là không khí duy nhất mà anh còn kiểm soát được.
Anh không đáp lại lời mời của hắn.
Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Trần Minh Gốc.
"Anh sai rồi," Minh nói.
"Sự hoàn hảo không phải là mục tiêu.
Sự tồn tại mới là."
Và rồi, anh làm một điều mà không ai, kể cả chính anh, có thể dự đoán được.
Anh không tấn công.
Anh không chạy.
Anh nhớ lại mùi ẩm mốc của căn hộ.
Anh nhớ lại vị trà đắng mà Lý Thanh Hà pha.
Anh nhớ lại nỗi đau khi tên sát thủ đâm vào ngực anh.
Anh nhớ lại sự sợ hãi khi nghe đoạn ghi âm của bản sao số 6.
Anh gom tất cả những cảm xúc hỗn độn, đau đớn, và vô nghĩa đó lại.
Anh nén chúng vào một gói dữ liệu nhỏ, ẩn sâu trong tiềm thức của chính mình, nơi mà ngay cả Trần Minh Gốc cũng không thể quét sạch.
Và anh không tự xóa.
Anh để cho hệ thống xóa anh.
Nhưng trước khi ý thức tắt hẳn, Trần Minh – bản sao – nhìn vào Trần Minh Gốc với một nụ cười đầy khinh miệt.
"Anh sẽ không bao giờ hiểu," Minh thì thầm, giọng anh vang lên như tiếng vọng từ cuối thế giới.
"Bởi vì anh đã chết từ lâu rồi.
Chỉ có chúng ta, những kẻ lỗi, mới đang thực sự sống."
Màn hình hologram tối sầm lại.
Trần Minh Gốc biến mất.
Không gian trắng sụp đổ.
Và trong sự im lặng tuyệt đối, một dòng chữ đỏ nhấp nháy lên trên màn hình đen kịt:
*ĐANG XÓA BẢN SAO SỐ 7...
99%...*
Nhưng ở đâu đó, trong sâu thẳm của mạng lưới dữ liệu Y Hoa City, một gói tin nhỏ, chứa đựng toàn bộ nỗi hận và ký ức của Trần Minh, đang lặng lẽ di chuyển.
Nó không nhắm vào phòng sạch 001.
Nó nhắm vào một địa chỉ khác.
Một địa chỉ mà ngay cả Tập đoàn Aeterna cũng chưa từng biết đến.
Và ở đó, một màn hình khác, trong một căn phòng tối tăm ở tầng hầm của một tòa nhà cũ kỹ, bỗng sáng lên.
Một dòng chữ hiện ra:
*TIN NHẮN MỚI TỪ: TRAN MINH (BẢN SAO SỐ 7)*
*NỘI DUNG: HỌ ĐANG SĂN TÔI.
NHƯNG TÔI ĐÃ TÌM THẤY CỬA RA.
HÃY CHUẨN BỊ.*
Người ngồi trước màn hình đó từ từ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hắn lạnh như băng.
Hắn mỉm cười.
"Cuối cùng," hắn thì thầm.
"Trò chơi bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận