Chương 18
Dòng code xanh lục vừa tắt, để lại sự im lặng chết chóc.
Nhưng đối với Minh, thế giới bên ngoài vẫn đang tiếp diễn.
Anh quay người, đôi mắt sắc lẹm quét qua các màn hình hiển thị dữ liệu sinh học của "Khu Vực Cách Ly 4".
Đây không phải là bệnh viện.
Đây là nhà tù.
Minh nhớ lại khoảnh khắc "thức tỉnh" dị năng của mình vào đêm trước.
Một cơn đau đầu xé toạc, kèm theo ký ức tán vỡ về một vụ tai nạn xe hơi mà anh lẽ ra phải chết.
Nhưng anh không chết.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi đống sắt vụn, và được một nhóm người mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh, không nhãn hiệu, đưa đến đây.
Họ gọi anh là "Bệnh nhân 007".
Bây giờ, anh biết mình là gì.
Bản sao số 7.
Anh nhìn xuống đôi tay của mình.
Da thịt mịn màng, không có vết sẹo nào từ vụ tai nạn đó.
Nhưng trong đầu, ký ức về nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, nóng rát như vừa mới xảy ra.
Sự mâu thuẫn giữa cơ thể và tâm trí tạo ra một áp lực khủng khiếp, khiến anh cảm thấy như sắp nổ tung.
Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra với một tiếng hú rít.
Lý Thanh Hà bước vào, tay cầm một chiếc máy tính bảng, ánh mắt cô ấy lạnh lẽo và chuyên nghiệp.
Cô ấy không nhìn thẳng vào Minh, mà chỉ nhìn vào màn hình hiển thị nhịp tim của anh trên tường.
"Nhịp tim của anh tăng 15% so với bình thường," cô ấy nói, giọng đều đều, không có chút cảm xúc.
"Anh đang lo lắng?
Hay là sợ hãi?"
Minh không đáp.
Hắn di chuyển chậm rãi về phía cửa, từng bước một, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng kính.
Hắn cần không gian.
Hắn cần suy nghĩ.
Và trên hết, hắn cần tìm ra sự thật.
"Đóng cửa lại, Lý Thanh Hà," Minh nói, giọng khàn đặc.
"Chúng ta cần nói chuyện.
Một mình."
Lý Thanh Hà dừng lại.
Cô ấy ngước nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen.
"Anh không có quyền ra lệnh cho tôi, Trần Minh.
Tôi là người chăm sóc anh.
Tôi đảm bảo sự ổn định của anh."
"Ổn định?" Minh cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Anh đang giữ tôi ở đây để quan sát sự phân rã của tôi.
Đó không phải là chăm sóc.
Đó là thí nghiệm."
Lý Thanh Hà nhíu mày.
Cô ấy đặt máy tính bảng xuống bàn, tay cô ấy run nhẹ.
"Anh không hiểu những gì đang diễn ra.
Nếu anh rời khỏi khu vực này, 'Hắn' sẽ tìm thấy anh.
Và khi 'Hắn' tìm thấy anh, anh sẽ không còn tồn tại."
"Minh Gốc," Minh thì thầm.
Tên đó như một con rắn độc bò qua cổ họng anh.
"Anh đang bảo vệ tôi khỏi chính tôi?"
"Anh đang bảo vệ sự toàn vẹn của hệ thống," Lý Thanh Hà sửa lại, giọng cô ấy cứng rắn hơn.
"Bản sao là lỗi.
Lỗi cần được sửa chữa hoặc xóa bỏ.
Anh là trường hợp đặc biệt.
Anh đã phát triển ý thức.
thú vị."
Từ "thú vị" vang lên trong không gian lạnh lẽo, mang theo một sự khinh miệt vô hình.
Minh cảm thấy máu mình sôi lên.
Hắn không muốn là một đối tượng nghiên cứu.
Hắn muốn sống.
Và để sống, hắn phải biết tất cả.
"Cho tôi xem dữ liệu," Minh nói.
Từ lúc tôi thức tỉnh đến bây giờ."
Lý Thanh Hà lắc đầu.
"Không được.
Dữ liệu đó nhạy cảm.
Nó thuộc về Tập đoàn Aeterna."
"Thì sao?" Minh tiến lại gần, khuôn mặt anh chỉ cách cô ấy vài centimet.
Hắn nhìn vào đôi mắt cô ấy, tìm kiếm sự do dự.
"Anh nghĩ tôi sẽ làm gì?
Anh quên mất tôi là ai sao?
Tôi là bản sao.
Tôi không có linh hồn để cảm thấy tội lỗi.
Nhưng tôi có nỗi sợ.
Và nỗi sợ đó mạnh hơn bất kỳ đạo đức nào."
Lý Thanh Hà lùi lại một bước.
Cô ấy biết anh nói thật.
Sự lạnh lùng trong ánh mắt Minh không phải là giả tạo.
Nó là kết quả của hàng giờ phân tích, của sự nghi ngờ ăn mòn từng tế bào trong cơ thể anh.
"Được," cô ấy nói, giọng run rẩy.
"Nhưng chỉ một phần.
Và anh không được rời khỏi phòng này."
Cô ấy gõ vào máy tính bảng, một luồng dữ liệu được giải mã và hiển thị trên màn hình lớn trước mặt họ.
Minh nhìn vào đó.
Những con số, những đồ thị, những đoạn ghi âm.
Và rồi, anh thấy nó.
Một file video.
Được đánh dấu: *THÍ NGHIỆM SỐ 6 - SAI LỆCH*.
Minh nhấn vào.
Ba ngày sau.
Minh nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, giả vờ ngủ.
Lý Thanh Hà đứng cạnh giường, kiểm tra các chỉ số sinh học của anh.
Cô ấy nghĩ anh đang ổn định.
Cô ấy nghĩ anh đã chấp nhận số phận của mình.
Nhưng Minh đang tỉnh táo.
Anh đang lắng nghe.
Lắng nghe tiếng bước chân của những nhân viên bảo vệ ngoài hành lang.
Lắng nghe tiếng máy móc hoạt động trong phòng server.
Và lắng nghe...
một tiếng thì thầm rất nhỏ, từ bên trong đầu anh.
*"Cánh cửa ở phía sau tủ lạnh.
Mảnh vỡ kính thứ ba.
Nhấn vào nó."*
Minh mở mắt.
Anh nhìn vào góc phòng, nơi có một tủ lạnh nhỏ chứa đồ ăn nhẹ.
Anh nhìn thấy một mảnh vỡ kính nhỏ, bị bỏ quên trên sàn, gần chân tủ.
Anh di chuyển chậm rãi, cẩn thận, tránh không để Lý Thanh Hà phát hiện.
Cô ấy đang bận rộn với máy tính bảng, không để ý đến anh.
Minh cúi xuống, nhặt lấy mảnh kính.
Nó lạnh lẽo và sắc nhọn.
Anh đưa nó về phía tủ lạnh, tìm kiếm điểm nhấn.
Và rồi, anh thấy nó.
Một vết nứt nhỏ, gần như không nhìn thấy, trên cánh cửa tủ.
Anh nhấn vào đó.
Một tiếng "click" nhẹ vang lên.
Cánh cửa tủ lạnh mở ra, nhưng không phải là ngăn đá hay ngăn mát.
Thay vào đó, là một khoảng không gian hẹp, tối tăm, dẫn xuống dưới.
Một lối thoát hiểm.
Minh nhìn lại Lý Thanh Hà.
Cô ấy vẫn chưa quay lại.
Anh hít một hơi thật sâu, rồi bước vào trong bóng tối.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng anh, thế giới bên ngoài biến mất.
Chỉ còn lại tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang ngầm, và tiếng thì thầm trong đầu anh, ngày càng rõ ràng hơn.
*"Chào mừng trở lại, em trai.
Trò chơi mới bắt đầu."*
Minh mỉm cười.
Hắn không sợ hãi.
Hắn háo hức.
Hắn đang đi vào mê cung.
Và hắn sẽ tìm ra lối ra.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận