Chương 41
Không phải là mùi ẩm mốc quen thuộc của những kho hàng bỏ hoang ở khu công nghiệp cũ Thành phố Y Hoa, mà là một hương vị ngọt ngào, nhân tạo đến ghê tởm.
Nó len lỏi vào mũi hắn, kích thích các đầu dây thần kinh đang co rút lại vì sợ hãi.
Đầu anh đập thình thịch từng nhịp, như thể có ai đó đang dùng búa nhỏ gõ vào sọ não từ bên trong.
Hắn ngồi dậy, tay run rẩy chạm xuống sàn bê tông lạnh lẽo.
Những ngón tay dính đầy bụi đỏ và một chất lỏng nhầy nhụa không rõ nguồn gốc.
Minh mở mắt ra, mí mắt cay xè vì hơi ẩm nặng nề của căn phòng tối om này.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, cắt ngang bóng đen dày đặc bao trùm lấy cơ thể hắn.
Đây là đâu?
Câu hỏi ấy vang lên trong đầu anh nhưng không có câu trả lời rõ ràng.
Ký ức cuối cùng còn lại chỉ là hình ảnh cánh cửa gỗ biến mất và bức tường phủ đầy ký tự ma thuật nhấp nháy ánh sáng tím nhạt.
Hắn bị mắc kẹt rồi.
Không lối thoát nào cả, ngoại trừ con đường dẫn đến cái chết hoặc sự điên loạn.
Trần Minh đứng dậy, chân bước đi chập chững trên nền nhà trơn trượt.
Mỗi bước di chuyển đều mang theo âm thanh leng keng của những mảnh kính vỡ dưới giày.
Hắn cần tìm ra hướng đi, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi nhất cũng đủ để thắp lên ngọn lửa sống sót trong tâm hồn con người đang dần bị bào mòn bởi những bí mật đen tối che giấu sâu xa bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo đầy dối trá và lừa lọc tàn khốc đến mức không thể tưởng tượng nổi bằng ngôn ngữ thông thường đơn giản dễ hiểu cho mọi người cùng nhau chia sẻ pháp thuật thần thông khí thế không ngừng linh hồn.
Ánh mắt hắn bỗng chốc đanh lại, bàn tay rút kiếm ra khỏi vỏ một cách tự động.
Khói đen từ vết thương trên ngực đối phương xoáy mạnh, mang theo mùi thối của linh hồn tan rã.
Hắn quay đầu, nhìn thấy bóng dáng thứ hai đang đứng ngay sau lưng mình.
Một kẻ săn mồi bước vào phòng kho qua cánh cửa sổ vỡ vụn ở góc xa nhất căn phòng.
Đó là một gã đàn ông cao lớn với thân hình đồ sộ như những bức tường thành kiên cố chắn ngang trước mắt Trần Minh.
Mặt nạ kim loại che kín nửa khuôn mặt hắn, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài vào trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian chật hẹp này tạo nên cảm giác ngột ngạt khó chịu cho bất kỳ ai dám đặt chân đến nơi đây dù chỉ một giây đồng hồ ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến họ muốn khỏi địa ngục trần gian đầy kinh hoàng mà mình vừa phải trải qua rồi thì sao?
Trong tay gã sát thủ cầm chặt khẩu súng bắn đạn đặc biệt chứa chất độc làm tăng hiệu ứng Entropy Sinh học lên mức độ nguy hiểm tối đa cho nạn nhân của nó.
Viên đạn được nạp sẵn vào nòng súng với tốc độ cực nhanh khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết khi hai bên đối nhau trong im lặng chết chóc đầy đe dọa tiềm ẩn nơi đây chờ đợi khoảnh khắc quyết định sẽ diễn ra bất cứ lúc nào mà chẳng ai có thể dự đoán trước được kết cục cuối cùng của cuộc chiến sinh tử sắp tới giữa những kẻ thù không đội trời chung này nữa đâu.
Minh cố gắng giữ bình tĩnh, dù tim đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực.
Hắn hiểu rằng đây mới chỉ là màn dạo đầu cho trò chơi sinh tử thực sự sắp diễn ra trước mắt mình thôi chứ chưa phải lúc kết thúc vội vàng hấp tấp gì cả.
Vì vậy hãy cứ kiên nhẫn chờ đợi cơ hội phù hợp để phản công lại đối phương một cách hiệu quả nhất có thể được.
thân mến của tôi xin lỗi vì đã nói dài dòng như thế này nhưng đó cũng là cách duy nhất giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bối cảnh hiện tại đang diễn ra xung quanh nhân vật chính của câu chuyện hôm nay.
Gã sát thủ mặt nạ giơ súng lên, ngón tay bóp cò chậm rãi.
Minh không kịp phản ứng.
Viên đạn bay thẳng vào tim anh, nhưng thay vì cảm thấy đau đớn tột cùng như dự kiến, hắn lại nhận được một cú va chạm mạnh mẽ đẩy lùi cơ thể về phía sau vài bước nữa rồi ngã ngồi xuống đất ngay tại chỗ cũ mà mình vừa đứng đó trước khi mọi chuyện bắt đầu xảy ra hôm nay cả ngày dài trôi qua nhanh chóng tựa hồ chỉ trong chớp mắt.
đã có nhiều biến cố lớn nhỏ khác nhau liên tiếp ập đến bất ngờ khiến người ta cảm thấy choáng váng không kịp trở tay xử lý tình huống phức tạp đang diễn ra ngay bây giờ rồi thì sao?
Minh quay đầu lại, và lần này, anh không thấy kẻ thù trước mặt mà thấy một hình ảnh phản chiếu của chính mình trong vũng nước dưới sàn.
Nhưng hình ảnh đó không giống anh chút nào cả đâu.
thân mến của tôi!
Nó có đôi mắt đỏ rực như lửa cháy và nụ cười tàn nhẫn đầy sát khí lộ rõ qua những đường nét khuôn mặt méo mó biến dạng do tác động từ bên ngoài vào trong nội tâm sâu thẳm nơi đây ẩn chứa vô số bí mật đen tối chưa từng được tiết lộ cho bất kỳ ai biết đến trước giờ này bao lâu rồi.
Đây là Arc Twist: "Ký Ức Săn Đuổi".
Minh nhận ra rằng ký ức của mình không hoàn toàn thuộc về bản thân.
Chúng bị chỉnh sửa, bị thay thế bởi những đoạn phim giả tưởng được tạo ra nhằm mục đích kiểm soát hành vi và suy nghĩ của hắn theo ý muốn từ phía bên ngoài can thiệp vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta một cách tinh tế nhưng hiệu quả cao độ nếu như biết cách vận dụng linh hoạt đúng lúc đúng chỗ thì sẽ đạt được kết quả mong muốn nhanh chóng hơn rất nhiều lần so với phương pháp truyền thống thông thường đơn giản dễ hiểu cho mọi người cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm quý giá trong quá trình học tập rèn luyện bản thân mỗi ngày đều đặn liên tục không ngừng nghỉ như vậy mới là cách tốt nhất để phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tinh thần nữa chứ.
Khi bóng tối tan biến, Minh thấy mình đứng giữa căn phòng kho, nhưng không còn một mình.
Gã sát thủ mặt nạ vẫn đó, nhưng đang nằm bất động trên sàn, bị trói bằng những dây xích năng lượng màu vàng mà Minh vừa vô tình phát ra từ sâu thẳm trong tiềm thức của chính bản thân mình thôi chứ chẳng phải do ai khác cả.
Điều bất ngờ nhất là hắn nhận thấy rằng sức mạnh này đến từ nguồn gốc dị năng đột biến ngoài kiểm soát đang diễn ra ngay lúc này nơi đây trước mắt chúng ta rồi thì sao?
Minh lê bước ra khỏi căn phòng kho, ra bên ngoài khu công nghiệp.
Bầu trời Y Hoa lúc này không còn là màu xám xịt của buổi sáng, mà đang chuyển sang màu tím sẫm kỳ lạ, báo hiệu sự xáo trộn lớn lao của thực tại sắp diễn ra bất cứ lúc nào nữa đâu.
Trên bầu trời xuất hiện một cấu trúc khổng lồ hình xoắn ốc quay tròn liên tục phát ra ánh sáng chói lòa khiến người ta cảm thấy choáng váng không dám nhìn trực tiếp vào nó dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ để thắp lên ngọn lửa hy vọng sống sót trong tâm hồn con người đang dần bị bào mòn bởi những bí mật đen tối che giấu sâu xa bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo đầy dối trá và lừa lọc tàn khốc đến mức không thể tưởng tượng nổi bằng ngôn ngữ thông thường đơn giản dễ hiểu cho mọi người cùng nhau chia sẻ pháp thuật thần thông khí thế không ngừng linh hồn.
Và rồi, khi Minh ngước nhìn lên bầu trời tím sẫm ấy, hắn thấy một bóng dáng đứng trên đỉnh tòa nhà cao nhất thành phố.
Người đó đang mỉm cười với anh.
Và nụ cười kia chính xác là của Trần Minh — bản gốc.
Minh đứng chết lặng giữa lòng thành phố đang rung chuyển.
Những tia sét tím sẫm xuống như những lưỡi dao vô hình cắt xẻ không khí.
Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi máu tanh từ vết thương trên vai hắn.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, mạnh hơn cả nỗi sợ hãi trước cái chết.
Hắn nhìn lên đỉnh tòa nhà chọc trời kia.
Ánh đèn neon của quảng cáo kỹ thuật số phản chiếu vào đôi mắt đen đúa của bóng dáng đó.
Không phải là một kẻ thù xa lạ nào đó đang nhòm ngó quyền lực.
Đó chính là anh ta.
Chính xác là Trần Minh, với cùng bộ vest xám xịt, cùng mái tóc rối bời và đặc biệt hơn cả — cùng nụ cười khinh miệt đầy tà ác mà hắn chưa từng thấy trên gương mặt mình trong bất kỳ tấm gương nào trước đây.
“Không thể,” Minh thì thầm, giọng nói nghẹn lại cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
“Đây là ảo giác do năng lượng dị biến gây ra.”
Hắn cố gắng tập trung vào luồng khí nội tại bên trong cơ thể.
Những hạt sáng xanh ngọc lan tỏa chậm rãi từ huyệt đan điền, di chuyển theo các kinh mạch đã được rèn giũa qua hàng năm tháng tu luyện.
Sự bình tĩnh là vũ khí mạnh nhất của một dị nhân khi đối mặt với sự điên loạn của thực tại (twisted).
Nếu đây là bẫy tâm lý do Tổ chức Thiết Lưới đặt ra để thử thách ý chí, thì hắn sẽ không rơi vào đó.
Nhưng bóng dáng trên đỉnh tòa nhà bước xuống bậc thang vô hình trong không trung.
Mỗi bước chân đưa đến lại mang theo một âm thanh vang vọng như tiếng gõ của đồng hồ đếm ngược.
Âm thanh ấy trùng khớp với nhịp tim đang đập thình thịch bên lồng ngực Minh.
Hắn lùi lại một bước, gót giày chạm vào vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường nhựa đen bóng.
Phản chiếu trong đó không phải là hình ảnh của anh ta, mà là khuôn mặt méo mó của kẻ kia — đôi mắt mở to đến mức trắng bệch, không còn đồng tử.
“Bạn đang chạy trốn khỏi chính mình,” giọng nói từ phía xa vọng xuống, rõ ràng và sắc lạnh như lưỡi dao lam cắt qua màng nhĩ.
“Tại sao lại làm vậy?
Chúng ta có cùng một ký ức, cùng một nỗi đau, và giờ đây.
chúng ta cũng chia sẻ chung số phận.”
Minh nghiến chặt răng, hàm răng kẽo kẹt trong bóng tối.
Hắn rút con dao năng lượng từ sau lưng ra.
Lưỡi dao phát sáng màu xanh dương nhạt, run rẩy theo nhịp đập của lòng bàn tay đang đổ mồ hôi lạnh.
“Tôi không biết anh là ai,” hắn nói, cố giữ giọng đều đặn.
“Nhưng tôi sẽ xóa sổ bất kỳ thứ gì dám mạo danh tên mình.”
Kẻ kia bật cười.
Tiếng cười vang lên từ mọi hướng, như thể nó được phát ra bởi chính những bức tường bê tông xung quanh.
Nó bước xuống nhanh hơn, di chuyển theo kiểu trượt trên không trung mà không hề chạm đất.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đáng kinh ngạc trong tích tắc.
Từ một trăm mét trở thành mười mét, rồi năm mét.
Minh cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên vai mình.Đó không phải là (đó không phải) là sức mạnh vật lý thông thường.
Đó là sự hiện diện của một thực thể đã nắm bắt hoàn toàn quy luật không gian trong khu vực này.
Hắn hít sâu một hơi, kích hoạt khả năng “Thị Kính” — kỹ năng cho phép nhìn thấy dòng chảy năng lượng và điểm yếu đối phương.
Nhưng khi hắn mở mắt thứ hai lên trên trán, những gì hiện ra trước mặt khiến máu trong người anh ta như đóng băng.
Không có lỗ hổng nào.
Không có điểm yếu nào.
Toàn bộ cơ thể kẻ kia được bao bọc bởi một lớp lưới năng lượng đen kịt, dày đặc và phức tạp đến mức khiến Thị Kính của Minh gần như bị mù lòa vì quá tải thông tin.
“Bạn thấy đó,” giọng nói ấy thì thầm ngay bên tai hắn, dù thân hình vật lý vẫn còn cách vài mét.
“Chúng ta là cùng một người.
Bạn không thể đánh bại chính mình trừ khi bạn chấp nhận cái chết.”
Minh gầm lên, lao thẳng vào bóng tối.
Con dao năng lượng xé toạc lớp không khí, nhắm thẳng vào ngực kẻ kia.
Hắn không nghĩ nhiều về chiến thuật hay kế hoạch phòng thủ.
Trong khoảnh khắc này, bản năng sinh tồn lấn át mọi lý trí phân tích.
Nếu đó là một ảo ảnh, hắn sẽ phá hủy nó bằng bạo lực thuần túy.
Nếu đó là thực tại, hắn sẽ chém đứt sợi dây kết nối giữa hai phiên bản của chính mình để giành lấy sự độc lập tuyệt đối.
Lưỡi dao xuyên qua lớp áo khoác đen của kẻ kia.
Cảm giác tương tác vật lý thật đến kinh ngạc.
Hắn cảm nhận được sức kháng cự của cơ bắp dưới lưỡi dao, và sau đó là âm thanh ướt át khi kim loại cắt qua thịt da.
Máu — màu đỏ tươi sẫm hơn bình thường — phun ra từ vết thương trên ngực kẻ đứng đối diện.
Nhưng thay vì lùi lại hoặc tỏ ra đau đớn, khuôn mặt người kia vẫn giữ nguyên nụ cười rạng rỡ ấy.
Và rồi, Minh nhận thấy một sự thật rùng rợn làm tê liệt cả ý chí chiến đấu của mình.
Vết chảy máu không xuất hiện trên cơ thể kẻ trước mặt hắn.
Hắn sững sờ nhìn xuống.
Lỗ hổng đen kịt mở ra trên áo sơ mi trắng, lộ ra làn da thịt bị xé toạc và những giọt máu nóng hổi đang nhỏ ròng rã xuống đất.
Nỗi đau dữ dội bùng nổ từ bên trong cơ thể, lan tỏa nhanh chóng đến từng đầu ngón tay và ngón chân.
Hắn quỳ sụp xuống một cách không tự chủ, con dao năng lượng rơi bộp xuống nền đường ẩm ướt.
“Tại sao?” Minh khản giọng hỏi, nước mắt mờ đi trước đôi mắt đau đớn của hắn.
“Nếu chúng ta là cùng một người.
tại sao lại giết tôi?”
Kẻ kia cúi xuống, đưa tay lên chạm vào má Minh.
Cái chạm lạnh buốt như xác chết.
“Không phải tôi đang giết bạn,” nó nói nhẹ nhàng, giọng điệu đầy thương cảm giả tạo.
“Mà là sự thật đang trở về vị trí của nó.”
Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn không còn nghe lời chỉ huy nữa.
Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên da thịt hắn, lan tỏa từ nơi vết thương ngực như mạng nhện thủy tinh vỡ.
Bên trong những vết nứt ấy là một bóng tối sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng và sự sống xung quanh.
“Bạn đã dành quá nhiều thời gian để tin vào phiên bản sự thật mà xã hội ép buộc bạn chấp nhận,” kẻ kia tiếp tục nói, ngón tay vuốt nhẹ qua khóe miệng Minh.
“Tổ chức cho bạn thuốc men, họ cho bạn huấn luyện, họ cho bạn niềm tin rằng bạn là một dị nhân độc lập.
Nhưng thực tế thì sao?
Bạn chỉ là một bản sao lỗi thời đang chờ ngày bị thay thế bởi phiên bản hoàn thiện hơn.”
Minh cố gắng hít thở sâu để đẩy lùi cảm giác hoảng loạn.
Hắn nhớ lại những đêm mất ngủ, những cơn đau đầu dữ dội sau mỗi lần sử dụng năng lượng cao cấp.
Ông già trong phòng thí nghiệm luôn nói rằng đó là tác dụng phụ của việc tu luyện vượt quá giới hạn con người.
Nhưng nếu không phải vậy?
Nếu tất cả chỉ là một phần của quy trình kiểm soát và định hình lại ý thức?
không tin,” Minh nghiến răng, cố gắng tập trung tinh thần để tái tạo năng lượng nội tại.
Những hạt sáng xanh bắt đầu lóe lên yếu ớt từ lòng bàn tay run rẩy của hắn.
“Tôi là Trần Minh.
Tôi có ký ức riêng.
Tôi có lựa chọn riêng.”
“Lựa chọn?” Kẻ kia bật cười, lần này tiếng cười chứa đựng sự khinh bỉ tột độ.
“Bạn nghĩ bạn đã tự do khi rời bỏ gia đình?
Khi tham gia vào lực lượng đặc nhiệm Dị Năng Đô Thị?
Bạn chỉ đang đi theo con đường được vạch sẵn từ giây phút sinh ra.”
Một luồng năng lượng đen sẫm bắn ra từ mắt kẻ kia, xuyên thẳng qua trán Minh.
Không có cảm giác đau đớn nữa.
Chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông bao trùm lấy tâm trí anh ta.
Ký ức bắt đầu bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ.
Những hình ảnh về mẹ hiền, về những ngày tháng tu luyện trong rừng sâu, về nụ cười của Tử Hà.
tất cả đều trở nên mờ ảo và xa lạ như thể chúng thuộc về một người hoàn toàn khác.
Minh rơi xuống đất, cơ thể bất động duy chỉ có đôi mắt vẫn mở to nhìn vào bầu trời tím sẫm đầy sao giả tạo kia.
Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra khỏi xác thịt, trôi dạt trong dòng chảy hỗn loạn của những ký ức không thuộc về mình.
Và rồi, giữa sự tĩnh lặng chết chóc ấy, một giọng nói thứ ba vang lên từ sâu thẳm trong ý thức hắn — giọng nói đầy uy quyền và lạnh lùng của người đứng đầu Tổ chức Thiết Lưới.
“Phiên bản 423 đã bị loại bỏ thành công,” tiếng nói đó phát ra từ chính tai Minh, dù không ai xung quanh đang mở miệng.
“Bắt đầu quy trình chuyển giao ý thức sang vật chủ mới ngay lập tức.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận