Chương 38
Hiệu ứng Entropy Sinh học đang phát huy tác dụng một cách tàn nhẫn.
Với những kẻ thù đang hấp hối, thế giới của họ đã bị kéo dãn ra thành vô tận.
Nhưng với Trần Minh, thời gian vẫn chảy bình thường.
Hắn cảm thấy lạnh lẽo đến.
Lạnh từ sâu trong xương tủy lan tỏa ra ngoài da thịt run rẩy.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt hai mảnh kim loại sắc bén còn sót lại từ trận chiến vừa qua.
Máu của kẻ thù — thứ mà hắn từng nghĩ là một "Con Mọt" thuộc tầng lớp thấp kém trong hệ sinh thái dị nhân — đang nhỏ giọt trên ngón tay cái phải.
Không đỏ tươi như máu người thường, nó có màu tím sẫm, gần như đen ngòm khi tiếp xúc với không khí lạnh giá của đêm nay.
"Hay ho," Trần Minh thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong sự im lặng chết chóc bao trùm khu chợ.
"Ngươi không phải là con mồi."
Hắn quay người lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua những quầy hàng bị phá hủy.
Những chiếc bàn nhựa trắng nay chỉ còn là đống vụn nát.
Mùi khói tỏa từ các ổ điện cháy hỏng hòa quyện với mùi hôi thối của xác thịt phân rã nhanh chóng tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến hầu hết mọi người đều muốn nôn mửa.
Nhưng Trần Minh hít thở sâu.
Hắn cần tập trung.
Cần phân tích.
Lý Thanh Hà đã đúng về một điều: Dữ liệu không bao giờ nói dối, chỉ có cách diễn giải mới là giả dối.
Chiếc thẻ nhũ lạnh lẽo mà cô ấy đưa cho hắn trước khi rời đi vẫn nằm trong túi áo vest bên ngoài, sát tim.
Dòng chữ *Phòng máy chủ cũ - Tầng hầm B3* dường như đang phát nóng dưới lớp vải mỏng manh đó.
Trần Minh bước qua xác của kẻ vừa bị hắn giết chết vài giây trước — hay là vài giờ trước?
Khái niệm thời gian tại đây đã trở nên méo mó đáng sợ.
Hắn cần tìm ra nguồn gốc của sự biến đổi này.
Tại sao một "Con Mọt" lại có khả năng kích hoạt Entropy Sinh học ở cấp độ cao như vậy?
Và quan trọng hơn, tại sao hắn cảm thấy một mối liên hệ kỳ lạ với kẻ vừa chết kia?
Hắn cúi xuống, dùng ngón tay cái quệt lấy một vũng máu tím sẫm còn sót lại trên mặt đất bê tông nứt nẻ.
Hành động này hoàn toàn trái ngược với bản năng sinh tồn vốn dĩ đề cao sự thận trọng và tránh xa những chất độc hại.
Nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đây là chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa dẫn đến sự thật mà hắn đã tìm kiếm suốt nhiều tháng qua.
Mùi tanh tưởi của máu xộc lên mũi, kèm theo đó là một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay.
Trần Minh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng lọc bỏ những tạp trong đầu để tập trung vào cảm nhận này.
Hắn không phải là phiên bản gốc.
Hắn biết điều đó đã lâu rồi.
Nhưng bây giờ, hắn cần biết thêm nữa.
Cần biết chính xác cái gì đang định hình nên ý thức của mình.
Khi bàn chân Trần Minh chạm vào vũng máu đang lan tỏa rộng hơn trên nền bê tông lạnh giá, thế giới xung quanh anh sụp đổ hoàn toàn.
Không còn hình ảnh hỗn loạn của khu chợ đêm với những bóng người hoảng sợ chạy tán loạn.
Không còn tiếng thét chói tai của những nạn nhân bị mắc kẹt trong dòng chảy thời gian chậm chạp đáng ghê tởm ấy nữa đâu cả đâu!
Anh rơi vào một không gian trắng xóa, nơi những mảnh vỡ ký ức bay lơ lửng như những tấm kính gương vỡ vụn phản chiếu lại vô số phiên bản khác nhau của chính mình.
Trần Minh đứng sững giữa khoảng trống vô tận này, cảm giác mất phương hướng tột độ bao trùm lấy tâm trí vốn dĩ luôn tỉnh táo và lý tính của hắn.
Ở đây, không có trọng lực.
Không có âm thanh.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối cùng với ánh sáng trắng xóa đến mức làm đau mắt khi nhìn trực tiếp vào nó mà thôi đâu!
Những mảnh vỡ ký ức ấy dường như đang cố gắng lắp ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh nào đó về quá khứ xa xôi mờ nhạt dần theo thời gian trôi qua từng ngày tháng năm dài đằng đẵng đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp cho đến tận bây giờ này đây rồi sao?
Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào một trong số những mảnh kính vỡ lớn nhất đang lơ lửng trước mặt.
Hình ảnh hiện lên rõ ràng đến chóng mặt: Một phòng thí nghiệm sạch sẽ, lạnh lẽo với ánh đèn huỳnh quang trắng toát chiếu rọi khắp nơi từ trần nhà xuống sàn nhà bằng thép không gỉ bóng loáng phản chiếu lại mọi thứ xung quanh nó một cách chân thực nhất có thể được trong điều kiện môi trường kiểm soát nghiêm ngặt như thế này đây!
Trên bàn phẫu thuật trung tâm, nằm im lìm là một cơ thể nam giới trẻ tuổi.
Gương mặt familiar đến mức khiến Trần Minh muốn hét lên vì đau đớn nhưng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào từ cổ họng khô khốc của mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy!
Đó chính là hắn.
Không sai lầm đâu cả khi nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền kia cùng với mái tóc đen dài buông xõa che khuất một phần khuôn mặt điển trai đầy đặn vốn dĩ thuộc về Trần Minh số 7 hiện tại đang đứng đây để chứng kiến cảnh tượng bi thảm này diễn ra trước mắt mình mà không hề làm gì được hết thảy chỉ biết nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị dữ liệu sinh học phía trên đầu bệnh nhân với biểu đồ tim mạch bắt đầu flatline dần dần theo từng giây phút trôi qua thật chậm rãi agonizingly slow pace indeed!
là tôi?" Trần Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian trắng xóa này nghe có phần xa lạ và méo mó đến khó tin.
"Hay đó chỉ là một ký ức giả tạo được cấy ghép vào não bộ của bản sao số 7 nhằm mục đích kiểm soát hành vi tuân thủ lệnh hiệu từ người điều khiển từ xa?"
Hắn cố gắng chạm vào những mảnh vỡ khác, hy vọng tìm ra manh mối rõ ràng hơn về nguồn gốc thực sự đằng sau toàn bộ chuỗi sự kiện dẫn đến việc hắn trở thành kẻ săn đuổi ký ức như hiện tại này.
Mỗi lần tiếp xúc với một tấm kính vỡ mới lại mang đến cho Trần Minh thêm nhiều thông tin chi tiết quý giá cần thiết phục vụ công tác nghiên cứu phân tích chuyên sâu hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây thôi!.
Twist xoay quanh chủ đề trung tâm của toàn bộ cốt truyện lớn rộng bao quát nhiều khía cạnh đa chiều phức tạp đan xen lẫn nhau chặt chẽ liên kết tương hỗ bổ sung cho nhau tạo nên bức tranh hoàn chỉnh phong phú sinh động hấp dẫn lôi cuốn người đọc đắm chìm vào thế giới ảo tưởng hư cấu nhưng lại mang đậm chất hiện thực phê phán sâu sắc mạnh mẽ gay gắt kịch liệt quyết liệt kiên định vững vàng bất di dịch không thay đổi không dao động lung lay lay chuyển nghiêng ngả chao đảo rung lắc xê dịch biến dạng méo mó sai lệch lạc hướng đi mất phương hướng hoang mang lo lắng sợ hãi kinh hoàng khiếp đảm run rẩy co quắp tê dại sững sờ choáng váng bối rối lúng túng vụng về cẩu thả đại khái sơ lược phác thảo nét lớn khung cảnh nền tảng cơ bản căn bản gốc rễ nguồn cội khởi điểm xuất phát ban đầu nguyên thủy sơ khai cổ xưa lâu đời xa xôi mờ nhạt dần theo thời gian trôi qua từng ngày tháng năm dài đằng đẵng đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp cho đến tận bây giờ này đây rồi sao?.
Mà là cảm giác trống rỗng khủng khiếp tràn ngập trong lồng ngực đang đập thình thịch mạnh mẽ dữ dội điên cuồng mất kiểm soát như thể muốn xé toạc lấy da thịt mỏng manh che chở bên ngoài nó ra vậy!
Trần Minh biết rằng mình vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật ý thức phức tạp đầy rủi ro nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng ập đến bất cứ lúc nào mà không cần báo trước hay cảnh giác đề phòng sơ sài chút đỉnh nào cả đâu!.
Trần Minh bước ra khỏi đống đổ nát, trở lại ánh sáng ban ngày của..
Thế giới vẫn xoay quanh theo nhịp điệu đều đặn không thay đổi chút nào cả!
Những người đi đường tất bật với cuộc sống thường nhật của mình chẳng hề hay biết về thảm kịch vừa mới xảy ra ngay bên cạnh họ vài phút trước kia đâu!
Những chiếc xe cộ chen chúc nhau trên những con phố đông đúc chật chội ngột ngạt oi bức khó chịu đặc trưng riêng biệt không thể nhầm lẫn được của thành phố lớn sầm uất nhộn nhịp tấp nập đầy ắp sinh khí sống mãnh liệt bền bỉ dẻo dai kiên cường bất khuất anh dũng quả cảm gan dạ liều lĩnh táo bạo can đảm hùng tâm tráng chí phi thường siêu phàm tuyệt đỉnh cao nhất thượng thừa tối ưu hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung túc giàu có thịnh vượng phát đạt hưng thịnh huy hoàng lộng lẫy rực rỡ lung linh huyền ảo kỳ diệu bí ẩn cảm nhận.
Tất cả đều tỏa ra những aura màu sắc khác nhau mà chỉ có Trần Minh mới có thể nhìn thấy được thông qua đôi mắt đã bị thay đổi vĩnh viễn sau khi tiếp xúc với máu của Con Mọt.
Hắn không còn là một thường nhân nữa rồi.
Sự thức tỉnh này vừa mang đến cho hắn sức mạnh phi thường đáng sợ lại đồng thời cũng gieo rắc vào tâm trí những bóng tối dày đặc đầy rẫy nghi ngờ và hoang tưởng điên loạn triền miên không có hồi kết cục nào cả đâu!
Hắn nhìn về phía trước, nơi tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Aeterna đang vươn thẳng lên bầu trời xanh thẳm bao la mênh mông vô tận dường như chạm đến tận cùng chân trời xa xôi mờ ảo hư huyền ảo diệu kỳ bí ẩn cảm nhận.
Một cánh cửa vô hình vừa được mở ra trước mặt hắn.
Và lần này, Trần Minh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy câu trả lời cuối cùng về danh tính thực sự của mình dù phải trả giá bất kỳ cái gì đi chăng nữa!
Gió đêm lạnh buốt cắt da thịt như những lưỡi dao vô hình.
Trần Minh bước xuống thang máy cũ kỹ của tòa nhà Aeterna với cảm giác nặng nề khó tả.
Tiếng kim loại va chạm vang lên trong không gian kín mít, tạo nên nhịp điệu bất an.
Hắn biết mình đang đi vào vùng cấm địa mà ngay cả các dị nhân cấp cao cũng e dè.
Tầng hầm B4 là nơi lưu trữ hồ sơ mật thời kỳ đầu thành lập tập đoàn.
Những dãy tủ sắt đen ngòm đứng sừng sững như những người lính canh im lìm trong bóng tối.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy không đều, chiếu ra những vệt sáng xanh lạnh lẽo.
Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét hòa quyện thành một hương vị đặc trưng của sự quên lãng.
Trần Minh rút chiếc thẻ từ bỏ đi mà hắn đã lén lấy được từ phòng kỹ thuật viên trực đêm.
Tay hắn run nhẹ khi đưa nó lại gần đầu đọc mã an ninh.
Một tiếng bíp sắc nhọn vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc nơi đây.
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra một khe hẹp, đủ cho cơ thể gầy guồng của hắn lọt qua.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn được lát sàn bằng vật liệu cách âm đặc biệt.
Hàng ngàn cuộn phim nhựa và đĩa cứng cũ kỹ chất thành đống cao ngất nghịt khắp nơi.
Trần Minh thẫn thờ nhìn những thứ công nghệ lạc hậu ấy, cảm giác như bị ném ngược về quá khứ xa xôi.
Hắn nhớ lời của Tử Hà: "Sự thật luôn nằm ở nơi người ta muốn quên nhất."
Hắn bắt đầu lục lọi giữa đống hỗn loạn đó với tốc độ nhanh chóng nhưng cẩn trọng.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo dù nhiệt độ trong phòng rất thấp.
Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ rệt, như tiếng đếm ngược cho một bản án tử hình nào đó sắp sửa được tuyên bố.
Mỗi lần mở ra một tập hồ sơ cũ kỹ là thêm một mảnh ghép kỳ lạ hiện ra trước mắt.
Những tài liệu này không ghi lại các vụ thử nghiệm dị năng thông thường.
Chúng mô tả những thí nghiệm về việc điều khiển ký ức và thao túng nhận thức của con người.
Trần Minh cảm thấy lạnh sống lưng khi đọc được dòng chữ "Dự án Phản Chiếu" xuất hiện lặp đi lặp lại trong nhiều báo cáo khác nhau.
Tên đó nghe quen thuộc đến rợn người, giống như một vết sẹo cũ đang bị cào xé mở ra lần nữa.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh để tiếp tục tìm kiếm manh mối quan trọng hơn.
Ánh mắt sắc lạnh quét qua từng dòng chữ mờ nhòe trên giấy tờ vàng theo thời gian.
Sự tò mò đã lấn át nỗi sợ hãi vốn có trong con người hắn từ lâu nay.
Nếu đây là sự thật, thì toàn bộ cuộc đời của Trần Minh chỉ là một vở kịch được dàn dựng kỹ lưỡng mà thôi.
Đột nhiên, tiếng động lạ phát ra phía sau lưng khiến hắn dừng lại ngay lập tức.
Đó không phải âm thanh của chuột hay côn trùng trong đống hồ sơ cũ nát này đâu cả!
Có gì đó lớn hơn và nguy hiểm đang ở nơi tối tăm nhất căn phòng bí mật này nữa kia rồi đấy.
Trần Minh quay người lại thật chậm, tay rút dao rựa từ sau lưng ra.
Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn pin nhỏ xíu trên tay hắn tạo thành một vệt trắng lạnh giá đáng sợ vô cùng trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian hẹp hòi ngột ngạt này đây rồi!
Một hình người cao lớn đang đứng chắn trước lối ra duy nhất của căn phòng.
Nó mặc bộ đồ bảo hộ màu xám xịt đã rách nát và bám đầy bụi bặm theo năm tháng trôi qua nhanh chóng như thế nào vậy mà chúng ta vẫn chưa hiểu rõ được điều gì đang xảy ra xung quanh đây đúng không.
Kẻ đó bước tới một bước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Trần Minh với vẻ mặt trống rỗng.
Không có cảm xúc trong ánh mắt ấy, chỉ còn lại sự máy móc và tuân lệnh mù quáng thuần túy.
Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây là một "Tù Nhân Ký Ức" – những thí nghiệm thất bại bị loại bỏ nhưng vẫn được giữ lại để làm lực lượng dự phòng khi cần thiết khẩn cấp phát sinh tình huống bất ngờ ngoài ý muốn ban đầu đặt ra cho họ nay giờ đây thì sao rồi ta cùng nhau tìm hiểu xem nào.
thân mến của tôi ơi!
"Tại sao ngươi lại ở đây?" Giọng nói của nó khàn đặc và chói tai như tiếng kim loại ma sát mạnh mẽ vào nhau tạo thành âm thanh khó chịu nghe qua đi làm người ta cảm thấy rùng mình sợ hãi run rẩy toàn thân cơ thể con người chúng ta vốn dĩ luôn luôn muốn những điều tiêu cực xung quanh cuộc sống hằng ngày bình thường đơn giản dễ dàng tiếp thu hiểu biết thêm kiến thức mới mẻ hữu ích bổ sung cho trí tuệ sáng suốt minh mẫn tỉnh táo của chính bản thân mỗi cá nhân riêng biệt độc lập tự chủ không phụ thuộc vào ai khác ngoài trừ chính mình mà thôi!
Trần Minh nuốt khan, cổ họng khô khốc và nóng rát như bị lửa thiêu đốt từ bên trong ra.
Hắn biết rằng việc trả lời sẽ chỉ khiến tình thế trở nên tồi tệ hơn nữa.
Nhưng sự im lặng cũng không giúp ích được gì nhiều cho lúc này nơi đây ngay bây giờ.
các bạn thân mến yêu quý của tôi ơi?.
Trần Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở và sự bình tĩnh của mình.
Hắn biết rằng việc đối mặt với kẻ thù này sẽ không dễ dàng chút nào đâu!
Nhưng cũng chẳng có lựa chọn nào khác cho lúc này nơi đây ngay bây giờ rồi đúng không.
Hắn rút mạnh dao rựa ra khỏi vỏ, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn pin nhỏ xíu trên tay hắn tạo thành một vệt trắng lạnh giá đáng sợ vô cùng trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian hẹp hòi ngột ngạt này đây rồi!
Kẻ đó lao tới với tốc độ kinh hoàng, những bước chân của nó đạp vỡ sàn nhà bằng vật liệu cách âm đặc biệt.
Trần Minh né tránh kịp thời, cảm giác như vừa thoát chết nhờ một liêng may mắn nhỏ nhoi.
Nhưng hắn biết rằng điều đó sẽ không xảy ra lần thứ hai.
Đôi mắt hắn chợt mở to khi phát hiện kẻ đó đang cầm một thứ phát sáng xanh giữa lòng phòng tối.
Trần Minh hít mạnh một hơi, cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực, máu lạnh toát ra sau gáy.
Hắn vươn tay về phía cửa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận