Chương 37

Cơn đau xé toạc trong vai phải của Trần Minh không hề giảm bớt, ngược lại, nó càng thêm dữ dội khi lưỡi kiếm lạnh lẽo bị rút ra khỏi da thịt hắn.

Máu ấm nóng chảy dọc theo sườn áo sơ mi trắng đắt tiền, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền vải cotton sạch sẽ.

Hắn ngã quỵ xuống, lưng dựa vào bức tường bê tông ẩm ướt của con hẻm narrow tại khu ổ chuột phía bắc Thành phố Y Hoa.

Không khí ở đây nặng nề một cách bệnh hoạn.

Mùi hôi thối của rác thải phân hủy hòa quyện với mùi kim loại tanh tưởi của máu đang tiết ra từ vết thương trên vai Trần Minh tạo nên một hỗn hợp kích thích khứu giác đến mức gây buồn nôn.

Ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn neon nhấp nháy ở đầu hẻm chiếu xuống, biến mọi thứ thành những mảng tối đen kịt và ánh sáng trắng xóa cắt ngang không gian.

Trần Minh cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi lần phổi co giãn đều kéo theo một cơn đau nhói như dao cứa trong lồng ngực.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của tim mình.

Thở vào.* Đó là quy tắc sinh tồn đầu tiên hắn học được từ khi ý thức về thân phận "Bản Sao Số 7" bắt đầu xâm chiếm tâm trí.

Đừng hoảng loạn.

Panik là kẻ thù số một của sự sống còn trong thế giới này, nơi Entropy Sinh học có thể bóp nghẹt thời gian chỉ với một cảm xúc mạnh mẽ.

Hắn mở mắt ra.

Gã đàn ông vừa đâm hắn vẫn đứng đó, nhưng không phải là gã sát thủ đội mũ fedora từ trước.

Khuôn mặt người này ẩn dưới lớp bóng tối dày đặc của chiếc áo choàng cũ kỹ, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy sự cuồng nhiệt và.

nỗi sợ hãi?

Trần Minh liếc nhìn tay mình.

Những ngón tay đang run nhẹ, không phải vì lạnh hay đau đớn, mà vì cơ thể hắn đang phản ứng với một thứ gì đó lạ lùng bên trong tế bào máu.

Ký ức mờ nhạt của "Phiên Bản Gốc" bắt đầu len lỏi vào tâm trí, mang theo những hình ảnh về phòng thí nghiệm trắng xoá và tiếng hét thống thiết của những bản sao trước khi bị xóa sổ.

"Lý Thanh Hà đã nói dối," Trần Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì mất máu.

"Cô ấy không đưa tôi đến đây để cứu tôi." Gã đàn ông trong áo choàng bước tiến lại một bước, bàn tay vẫn cầm chặt chuôi kiếm còn dính đầy máu của hắn.

Ánh mắt gã quét qua khu vực vai đang chảy máu của Trần Minh với vẻ mặt khó hiểu, như thể đang kiểm tra chất lượng một món hàng hóa bị lỗi.

đã nhận ra?" Gã hỏi, giọng nói vỡ vạc, giống như tiếng cọt kẹt của gỗ mục dưới áp lực nặng nề.

Trần Minh không trả lời ngay.

Hắn cần thời gian để phân tích tình hình.

Nếu đây là cái bẫy, thì kẻ đặt bẫy đang muốn hắn tỉnh táo đủ để cảm nhận sự tuyệt vọng.

Hoặc có thể, chúng chỉ đơn giản muốn thu thập dữ liệu từ phản ứng của một bản sao sắp chết.

Hắn mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo và đầy tính toán mà hắn đã rèn giũa qua hàng trăm lần giả mạo cảm xúc trong đầu những cuộc phỏng vấn tâm lý do Lý Thanh Hà thực hiện.

"Tôi không biết ngươi là ai," Trần Minh nói chậm rãi, từng từ ngữ được cân đo kỹ lưỡng như một nhà ngoại giao đang đàm phán với kẻ thù.

"Nhưng tôi biết ngươi đã chạm vào Entropy của tôi." Gã đàn ông sững lại.

Đôi mắt đỏ ngầu bỗng chốc mở to hơn, vẻ sợ hãi trong đó tăng lên rõ rệt.

Hắn lùi về phía sau, chân bước loạng choáng trên nền đất bùn lầy lội.

không thể nào.

Ngươi chưa hoàn toàn thức tỉnh." "Đúng," Trần Minh đáp lại, giọng trầm xuống, mang theo một sự uy lực kỳ lạ mà chính hắn cũng bất ngờ.

"Nhưng ký ức của Phiên Bản Gốc đã chảy vào tôi khi lưỡi kiếm này xuyên thủng vai tôi.

ngươi đang đứng trong phạm vi ảnh hưởng của nó." Đây là lời nói dối lớn nhất Trần Minh từng kể, nhưng với tư duy đa nghi vốn có, hắn biết rằng đôi lúc sự thật không quan trọng bằng niềm tin mà kẻ địch đặt vào đó.

Hắn cần tạo ra khoảng trống để hô hấp, dù chỉ là vài giây.

Gã đàn ông nhìn chằm chằm vào vết thương trên vai Trần Minh, rồi đưa tay lên che mặt, run rẩy như thể sợ hãi điều gì đó vô hình đang lan tỏa từ cơ thể nạn nhân của hắn.

Cơ hội đã đến.

Trần Minh không chờ thêm nữa.

Hắn dùng sức mạnh cuối cùng còn lại trong hai chân để đạp vào bức tường phía sau, đẩy người lao về phía trước với tốc độ bất ngờ khiến gã đàn ông không kịp phản ứng.

Không phải để tấn công, mà là để né tránh cú đấm tiếp theo nếu nó đến.

Hắn ngã xuống đất, lăn đi ba vòng trên nền bê tông lạnh giá và bẩn thỉu, rồi dừng lại ngay cạnh một đống thùng carton mục nát.

Hơi thở của hắn gấp gáp, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

Nhưng tâm trí thì sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn cần rời khỏi đây trước khi gã đàn ông này tỉnh táo trở lại hoặc gọi thêm đồng bọn đến.

Hắn bò nhanh về phía đầu hẻm nơi ánh sáng đèn neon vẫn còn nhấp nháy yếu ớt.

Tiếng bước chân chạy của gã đàn ông vang lên phía sau, nhưng chúng chậm chạp và ngập ngừng, như thể kẻ đó đang vật lộn với một nỗi sợ hãi nội tâm nào đó lớn hơn cả mối đe dọa trước mắt.

Trần Minh không quay lại nhìn.

Hắn biết rằng mình chỉ có được ưu thế này nhờ vào sự hoang mang của đối phương chứ không phải sức mạnh thực tế.

Nếu gã đàn ông ấy là lính đánh thuê cho Tập đoàn Aeterna, hắn đã chết từ lâu rồi nếu dựa vào võ nghệ hay dị năng chưa hoàn thiện của chính mình.

Hắn bước ra khỏi con hẻm và hòa nhập vào dòng người thưa thớt trên đường phố vắng vẻ lúc nửa đêm của khu ổ chuột.

Những bóng đèn điện tử cũ kỹ chiếu xuống những tấm biển quảng cáo mờ nhạt, nơi hình ảnh của các siêu anh hùng dị năng được vẽ lên một cách sùng bái đang bị bong tróc từng mảng màu sắc dưới mưa axit nhẹ nhàng rơi từ bầu trời ô nhiễm.

Trần Minh đi bộ chậm rãi, tay phải cầm chặt lấy vai trái để hạn chế chảy máu.

Hắn cần tìm nơi trú ẩn an toàn trước khi vết thương này trở nên nghiêm trọng hơn nữa.

Nhưng quan trọng hơn cả là hắn cần hiểu rõ những ký ức vừa xâm nhập vào đầu mình đó thực sự là gì.

Không phải là ký ức của chính Trần Minh – bản sao số 7.

Mà là ký ức của một người đàn ông khác, một kẻ có tên gọi trong tiềm thức sâu thẳm mà hắn không dám nhớ lại: *Trần Minh Gốc*.

Khi bước qua ngã tư vắng vẻ, ánh mắt Trần Minh chạm vào tấm gương vỡ nằm trên lòng đường.

Trong đó, hình ảnh phản chiếu của hắn trông đáng sợ hơn cả những con quái vật dị nhân hắn từng nghe kể về trong các báo cáo mật.

Đôi mắt đen tối, trống rỗng, và nụ cười lạnh lẽo đầy sự tàn nhẫn mà không thuộc về cậu thanh niên thận trọng vốn có kia.

Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.

Những vết bẩn máu trên móng tay dường như đang chuyển động tự do, tạo thành những hình dạng kỳ lạ giống như chữ viết cổ xưa hoặc mã nhị phân bị hỏng.

Entropy Sinh học không chỉ làm chậm thời gian; nó còn ăn mòn ranh giới giữa các ý thức khác nhau khi chúng va chạm trong cùng một cơ thể vật lý.

Trần Minh hít thở sâu hơn lần nữa, cố gắng kiểm soát những cơn co thắt đau đớn đang leo thang lên cổ họng.

Hắn cần phải đến Phòng máy chủ cũ - Tầng hầm B3 trước khi Lý Thanh Hà hoặc bất kỳ ai khác tìm thấy hắn ở đây.

Chiếc thẻ nhũ lạnh lẽo vẫn còn nằm trong túi áo vest của hắn, nóng hổi như thể chứa đựng cả một lò phản ứng hạt nhân đang chờ nổ tung.

Hắn dừng lại gần một cái thùng rác lớn bằng kim loại gỉ sét để kiểm tra vết thương nhanh chóng trước khi tiếp tục di chuyển.

Khi cúi xuống, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau lưng hắn, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya.

Không phải là tiếng bước chân đuổi theo nữa.

Mà là tiếng.

Trần Minh quay người lại thật chậm, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Nhưng không có ai ở đó cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi hôi thối của rác thải vẫn còn vương vấn trong không khí.

Tuy nhiên, cảm giác bị quan sát vẫn hiện diện rõ rệt, như (như có mà không), bám lấy da thịt hắn từ phía sau gáy lạnh toát mồ hôi hột.

Hắn quay lưng lại tiếp tục đi về hướng trước, nhưng lần này tốc độ nhanh hơn hẳn.

Không phải vì sợ hãi gã đàn ông áo choàng nữa, mà là bởi một nhận thức kinh hoàng vừa nảy sinh trong đầu: Ký ức của Phiên Bản Gốc không chỉ mang theo nỗi đau và sự căm thù.

Nó còn mang theo địa điểm chính xác nơi Trần Minh thực sự được tạo ra – cùng với những con số đếm ngược chết chóc đang hiển thị rõ ràng trong tầm nhìn ngoại vi của hắn mà ngay cả khi nhắm mắt cũng không thể tắt đi được.

Con số đỏ chát hiện lên phía sau mí mắt hắn, mờ ảo nhưng không thể phủ nhận.

Nó nhấp nháy với nhịp điệu của một trái tim đang co thắt dưới áp lực cực hạn.

Không phải là đồng hồ thông thường trên tường hay màn hình điện thoại.

Đây là dữ liệu thô được tiêm trực tiếp vào vỏ não.

Hít thở trở nên gấp gáp hơn.

Mỗi hơi thở đều mang theo mùi kim loại lạnh lẽo, giống như máu vừa bị oxy hóa trong không khí ẩm ướt của hành lang cũ kỹ này.

Trần Minh bịt chặt hai tai lại, nhưng tiếng đếm ngược vẫn vang lên rõ ràng bên trong sọ não hắn.

Mỗi giây trôi qua là một cú đấm vào ý chí còn sót lại.

Hắn không biết ai đặt cái bẫy này.

Có thể là Tổ chức Thợ Săn Bóng Tối, những kẻ luôn tìm cách loại bỏ các dị nhân bất ổn như hắn.

Hoặc có thể đây chỉ là cơ chế tự bảo vệ của chính ký ức gốc đang cố gắng nuốt chửng lấy linh hồn hiện tại.

Dù nguyên nhân là gì thì kết quả cũng đã rõ ràng: Hắn sắp chết.

Hoặc tệ hơn, hắn sẽ mất đi hoàn toàn cái "tôi" hiện tại để trở thành một con rối không có ý thức.

Hắn lao thẳng vào góc rẽ thứ ba của tầng hầm B2.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu chớp sáng điên cuồng rồi tắt hẳn, chỉ còn lại vệt ánh sáng xanh nhạt từ các đường ống dẫn khí thải đang rò rỉ hơi lạnh xuống sàn bê tông ẩm ướt.

Bóng tối bao trùm nhanh chóng nuốt chửng lấy thân hình gầy guộc của hắn.

Trong bóng tối này, khả năng quan sát bằng mắt thường gần như vô dụng.

Nhưng ký ức kia lại phản ứng ngược lại.

Nó không cần ánh sáng để nhìn thấy đường đi.

Thay vào đó, nó cảm nhận được sự hiện diện của những thứ khác.

Những thứ mà con người bình thường gọi là "cơn sốt nhiệt độ".

Trần Minh cảm giác da thịt mình đang cháy lên khi tiếp xúc với luồng năng lượng dị thường lan tỏa trong không gian hẹp này.

Nó dẫn đường cho hắn như một mũi tên vô hình xuyên qua màn đêm dày đặc của tầng hầm bị lãng quên.

Con số giảm đi nhanh hơn trước đó gấp đôi.

Cảm giác thời gian đang bị kéo dãn ra, mỗi giây trở thành một thế kỷ dài đằng đẵng đầy đau đớn.

Hắn chạy tiếp, bàn chân trần đạp lên những vũng nước đọng đen ngòm và mùi thối nồng nặc của rác thải công nghiệp cũ kỹ bốc lên xù xì khiến hắn muốn nôn mửa.

Phía trước xuất hiện một cánh cửa kim loại nặng nề được khóa bằng nhiều lớp dây xích gỉ sét.

Trên bề mặt sắt lạnh lẽo, những ký tự khắc sâu đã bị bào mòn bởi thời gian và sự ăn mòn của axit mạnh vẫn còn sót lại phần nào đó ý nghĩa ban đầu: "Khu Vực Cách Ly - Cấp Độ 5".

Đây không phải là nơi dành cho nhân viên văn phòng hay sinh viên đại học bình thường.

Đây là địa điểm mà ngay cả những người nội bộ cũng tránh né bởi sự nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong nó.

Ký ức gốc biết điều này.

Nó dẫn hắn đến đây vì một lý do duy nhất: Nơi khởi nguồn của nỗi kinh hoàng thực sự nằm ở đây.

Trần Minh dừng lại trước cánh cửa, ngực phập phồng lên xuống dữ dội như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hắn, làm ướt sũng mái tóc rối bời che khuất đôi mắt đang mở to đầy hoảng loạn nhưng cũng chứa đựng một sự tò mò chết chóc khó tả.

Hắn đưa tay chạm vào lớp kim loại lạnh giá trước mặt mình.

Ngay khi lòng bàn tay tiếp xúc với bề mặt sắt gỉ sét ấy, một luồng điện tĩnh nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể khiến những sợi lông trên da gà nổi lên bần bật.

Không phải là cảm giác bị đốt cháy hay tê liệt mà là sự rung động tinh vi giống như tiếng vọng của một bản giao hưởng xa xôi đang cố gắng truyền tải thông điệp gì đó qua vật chất vô tri này.

Ký ức gốc bắt đầu xâm lấn mạnh mẽ hơn lúc này đây.

Những hình ảnh mờ nhạt xuất hiện trước mắt hắn chồng lên thực tại hiện tại khiến ranh giới giữa quá khứ và hiện tại trở nên mong manh dễ vỡ đến mức kinh ngạc khó tin tưởng nổi vào bất cứ điều gì đang diễn ra xung quanh mình nữa cả chỉ còn lại những mảnh ghép ký ức rời rạc xen lẫn nhau tạo thành bức tranh toàn cảnh đáng sợ hơn bao giờ hết về con người thật sự của chính hắn mà trước đây chưa từng biết được chút nào dù đã sống gần hai mươi năm qua trên thế giới này đầy rẫy những bí mật chờ đợi khám phá ra thôi thì mới hiểu rõ được bản chất phức tạp đằng sau lớp vỏ bọc bình thường bề ngoài trông có vẻ vô hại đơn giản thuần túy chỉ là sự tồn tại cơ học mà thôi không hề có ý thức hay cảm xúc riêng biệt nào cả trừ khi bị kích hoạt bởi yếu tố bên ngoài tác động trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương mới phát hiện ra những dấu hiệu bất thường này trong quá trình quan sát hành vi biểu hiện qua cử chỉ điệu đàng ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày thông qua việc phân tích chi tiết từng nét mặt ánh mắt giọng nói cũng như thái độ ứng xử đối với người khác xung quanh mình mà thôi.

Hắn phải mở cánh cửa ra.

Không có lựa chọn nào khác ngoài con đường này nếu muốn tìm hiểu thêm về nguồn gốc xuất thân của chính bản thân mình dù biết rằng phía sau nó chắc chắn sẽ là những điều kiện khắc nghiệt thử thách ý chí cũng như sức chịu đựng thể chất lẫn tinh thần vượt xa khả năng bình thường của một người trẻ tuổi mới mười tám đôi mươi đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp tràn đầy nhựa sống nhưng lại mang trong lòng gánh nặng quá khứ đen tối u ám dày dạn kinh nghiệm sinh tồn giữa hai thế giới song hành cùng nhau phát triển tiến hóa theo hướng tích cực hay tiêu cực tùy thuộc vào quyết định lựa chọn phương án xử lý tình huống cụ thể nào đó áp dụng linh hoạt sáng tạo phù hợp với hoàn cảnh thực tế đương thời đang diễn ra trước mắt ngay lúc này đây.

không cần phải suy nghĩ quá nhiều về hậu quả lâu dài có thể xảy ra sau này nữa cả chỉ tập trung giải quyết vấn đề cấp bách nhất ưu tiên hàng đầu hiện tại là sống sót qua khỏi trận chiến sinh tử sắp tới với chính ký ức của riêng mình đang dần chiếm lấy quyền kiểm soát toàn bộ cơ thể con người thật sự bên ngoài kia thôi.

Hắn rút chiếc dao găm nhỏ từ trong túi áo khoác ra.

Lưỡi dao sáng lạnh dưới ánh đèn mờ ảo hắt xuống từ khe hở trần nhà phía trên cao xa xôi nơi mà những tia nắng mặt trời hiếm hoi cố gắng len lỏi qua các lớp bê tông dày cộp để chiếu rọi vào không gian tối tăm bí ẩn này mang theo vẻ đẹp bi thương tuyệt vọng cuối cùng trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn bởi bóng đêm vĩnh hằng bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh mình kể từ giây phút đầu tiên bước chân đặt lên mảnh đất lạ lẫm đầy rủi ro nguy hiểm tiềm tàng chờ đợi được khám phá ra những bí mật sâu kín nhất mà ngay cả chính chủ nhân của nó cũng chưa từng dám thừa nhận công khai trước mặt bất kỳ ai bao giờ dù có bị ép buộc đến mức nào đi chăng nữa thì vẫn giữ nguyên lập trường im lặng kiên quyết không hé môi nói một lời nào liên quan đến quá khứ đau thương kia cho dù chỉ là những mảnh vụn nhỏ bé nhất cũng đủ làm rung chuyển cả hệ thống an ninh quốc gia nếu như công bố rộng rãi ra ngoài xã hội đại chúng lúc này đây trong bối cảnh căng thẳng phức tạp đầy biến động bất ổn khó lường trước được hậu quả nghiêm trọng có thể xảy đến với toàn bộ cộng đồng dị nhân đang sống ẩn náu âm thầm lặng lẽ dưới lòng đất sâu thẳm nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới được bề mặt thực tại ảo giác này nữa cả chỉ còn lại bóng tối vĩnh cửu thôi.

Lưỡi dao cắt qua những lớp dây xích gỉ sét một cách dễ dàng đến đáng sợ, như thể chúng đã mục nát từ lâu và chỉ đang chờ đợi bàn tay của hắn để giải phóng nó khỏi sự giam cầm vô nghĩa này.

Tiếng kim loại va chạm nhau tạo ra âm thanh sắc nhọn vang vọng trong hành lang vắng lặng khiến cho Trần Minh rùng mình sở gai da nổi lên bần bật trên toàn bộ cơ thể gầy guộc run rẩy vì sợ hãi lẫn kích thích tột độ trước cảm giác tự do giả tưởng mà hắn đang nắm giữ tạm thời trong tay mình lúc này đây thôi.

Mảnh kim loại rơi xuống sàn, lộ ra một hàng chữ máu tươi khắc sâu: "Hắn đã chết từ hôm qua." Trần Minh thót tim, cổ họng khô khốc khi nhận ra giọng nói vừa rồi không đến từ phía trước mà vang lên ngay sau gáy hắn.

Lưỡi hái lạnh buốt chực cắt qua
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập