Chương 36
Trần Minh đứng sững giữa dòng người đông đúc, cảm giác ngột ngạt len lỏi vào từng tế bào da thịt của hắn.
Không phải do sự đông đúc hay mùi hương hỗn tạp từ các cửa hàng thời trang xung quanh.
Mà là một sự tĩnh lặng giả tạo đang bao trùm lấy khu vực này.
Những bóng đen xuất hiện không dấu vết.
Chúng mặc những bộ đồ đen nhẵn, che kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo dưới lớp mặt nạ kim loại phản chiếu ánh sáng neon của thành phố.
Họ không nói năng, không hô hào cảnh báo.
Chỉ đơn giản là đứng đó, tạo thành một vòng tròn khép kín quanh Trần Minh và Lý Thanh Hà đang đi bên cạnh hắn.
Trần Minh nheo mắt, giác quan sinh tồn trong cơ thể bản sao số 7 lập tức kích hoạt chế độ phòng thủ tối đa.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi vi mô trong không gian xung quanh.
Không khí dường như đặc lại, giống như nhựa đường nguội dần đang bao vây lấy hắn.
Hiệu ứng Entropy Sinh học – hiện tượng mà hắn đã nghe nhắc đến nhiều lần nhưng chưa từng chứng kiến từ góc nhìn của nạn nhân – chính thức bắt đầu kích hoạt.
Nhịp tim của những kẻ tấn công chậm lại một cách đáng sợ.
Những giọt mồ hôi trên trán họ treo lơ lửng, không rơi xuống đất.
Thời gian xung quanh chúng gần như đứng yên, tạo ra một trường lực áp đảo khiến mọi thứ bên ngoài vòng tròn ấy trở nên mờ ảo và méo mó.
Trần Minh nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tấn công thông thường.
Đây là một thử nghiệm.
Một thí nghiệm kiểm tra khả năng chịu đựng của ý thức dưới tác động của thời gian bị bẻ cong.
Lý Thanh Hà đứng ngay bên cạnh hắn, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh chuyên nghiệp đến đáng sợ.
Cô ấy không hề hoảng loạn trước tình thế nguy hiểm này.
Ngược lại, ánh mắt cô ấy đang quan sát Trần Minh với một sự tập trung kỳ lạ, như thể hắn là một mẫu vật sinh học quý giá vừa được đặt lên bàn mổ.
"Mừng," Lý Thanh Hà nói khẽ, giọng điệu lạnh lùng và không chút cảm xúc.
"Đây chính là khoảnh khắc chúng ta cần."
Trần Minh nghiến răng, cơ bắp trên người căng cứng đến mức đau nhức.
Hắn cố gắng di chuyển chân trái của mình về phía sau, một phản ứng tự nhiên để thoát khỏi thế bị bao vây.
Nhưng bước đi đó tốn sức lực gấp mười lần bình thường.
Mỗi cử động đều giống như đang bơi trong nước đặc quánh lại.
Lực kéo của trường Entropy đang đè nặng lên cơ thể hắn, không cho phép bất kỳ chuyển động nào diễn ra nhanh hơn một giới hạn nhất định.
Hắn nhìn thấy những kẻ mặc đồ đen tiến bước chậm rãi về phía trước.
Chuyển động của họ mượt mà và liên tục trong khi thời gian xung quanh chúng gần như bị đóng băng hoàn toàn.
Trần Minh cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch đáng sợ này.
Hắn đang sống ở một nhịp điệu khác, một nhịp điệu chậm chạp và khổ sở hơn so với những kẻ săn mồi kia.
"Chúng không phải là người thường," Lý Thanh Hà giải thích, giọng nói vang lên trong đầu Trần Minh như thể cô ấy đang đọc từ một bảng báo cáo y tế.
"Họ là các Đặc Vụ Xử Trí của Aeterna.
Những cá nhân đã chấp nhận hy sinh phần lớn khả năng cảm xúc để đổi lấy quyền kiểm soát cục bộ đối với dòng chảy thời gian."
Trần Minh cố gắng hét lên, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt trong cổ họng bởi áp lực không khí dày đặc.
Hắn hiểu ra rằng việc chạy trốn là vô nghĩa khi tốc độ phản ứng của cơ thể hắn đang bị hạn chế nghiêm trọng bởi hiệu ứng Entropy.
Nếu hắn tiếp tục cưỡng ép cơ thể di chuyển quá nhanh dưới trường lực này, các mạch máu trong não sẽ vỡ tung do chênh lệch áp suất thời gian.
Một trong những Đặc Vụ giơ tay lên, lòng bàn tay mở ra hướng về phía Trần Minh.
Một luồng năng lượng màu xanh nhạt bắt đầu tụ tập giữa không trung, tạo thành một hình dạng giống như ngọn giáo năng lượng.
của nó dao động nhẹ, phát ra âm thanh rít sắc làm ê tai.
Đó là vũ khí tiêu chuẩn của họ: Mũi Thâm Entropy – thứ có thể xuyên thủng bất kỳ vật chất nào bằng cách đẩy nhanh quá trình phân hủy nguyên tử tại điểm tiếp xúc trong một phần tỷ giây.
Trần Minh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào bên trong cơ thể mình.
Hắn không còn là phiên bản gốc mạnh mẽ và kiêu ngạo.
Hắn là bản sao số 7, kẻ mang theo những lỗi hệ thống nhưng cũng sở hữu khả năng thích nghi linh hoạt hơn bất kỳ ai khác.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối của Entropy, hắn tìm thấy một điểm tựa duy nhất: sự tức giận.
Không phải sự tức giận hỗn loạn và mù quáng mà thường dẫn đến sai lầm chiến thuật.
Mà là sự tức giận được kiểm soát chặt chẽ, giống như dòng điện chạy trong mạch dây dẫn cách điện hoàn hảo.
Hắn nhớ lại cảm giác bị xóa ký ức mỗi đêm khi ngủ đi.
Những đoạn phim tư liệu về cuộc đời hắn bị cắt xén, những mối quan hệ thân thiết trở nên xa lạ và mờ nhạt chỉ sau một đêm thức dậy.
Hắn ghét sự kiểm soát đó.
Hắn ghét việc mình tồn tại như một công cụ cho mục đích của Tập đoàn Aeterna hơn là một con người độc lập với ý chí riêng biệt.
Năng lượng dị năng bên trong cơ thể bản sao số 7 bắt đầu sôi sục, phản ứng lại với áp lực từ trường Entropy xung quanh.
Thay vì chịu đựng sự đè nén, hắn chủ động hấp thụ nó vào hệ thống tuần hoàn của mình.
Cơ thể Trần Minh phát ra một tiếng rung trầm thấp, khiến những Đặc Vụ phía trước phải dừng chân lại momentarily.
Lớp áo khoác đen của hắn bắt đầu bay phấp phới trong luồng gió vô hình do năng lượng giải phóng tạo thành.
Mắt Trần Minh mở to, đồng tử co thắt lại thành hai đường thẳng sắc bén màu đỏ tươi – dấu hiệu đặc trưng khi dị năng cấp 1 đạt đến ngưỡng kích hoạt tối đa.
"Lý Thanh Hà," Trần Minh nói, giọng điệu lạnh băng và đầy sát khí khác hẳn với sự run rẩy ban đầu của hắn.
"Cô đã bao giờ tự hỏi tại sao bản sao số 7 lại có khả năng chống chịu cao hơn những phiên bản trước đó không?"
Lý Thanh Hà nhíu mày, vẻ mặt bình tĩnh chuyên nghiệp của cô ấy thoáng chút ngạc nhiên hiếm hoi.
Cô ấy lùi bước một centimet nhỏ – khoảng cách cực kỳ nhỏ trong bối cảnh hiện tại nhưng đủ để thể hiện sự bất ngờ.
"Đó là do đột biến gen ngẫu nhiên trong quá trình sao chép bộ nhớ thần kinh," cô ấy đáp lại, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự khách quan lạnh lùng của nhà nghiên cứu.
"Không," Trần Minh cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và nguy hiểm.
"Đó là vì tôi đã học cách ăn cắp thời gian từ chính những kẻ đang cố giết tôi."
Hắn đưa tay phải ra trước mặt, lòng bàn tay hướng lên cao.
Năng lượng Entropy vốn dĩ đang ép buộc cơ thể hắn chậm lại nay bị hút vào trong lòng bàn tay ấy dưới dạng một xoáy năng lượng đen kịt nhỏ bé nhưng cực kỳ đậm đặc.
Trần Minh đã biến trường lực áp đảo thành nguồn nhiên liệu cho chính mình bằng cách sử dụng dị năng "Thức Tỉnh" ở cấp độ sâu hơn mà hắn chưa từng thử nghiệm trước đây.
Những Đặc Vụ phía trước đồng loạt rút vũ khí ra khỏi vỏ, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực diện với kẻ thù đang trở nên nguy hiểm hơn dự tính ban nhiều lần của họ.
Không khí trong quảng trường Y Hoa bắt đầu rung động mạnh mẽ do xung đột giữa hai nguồn năng lượng dị dạng này va chạm vào nhau tạo thành sóng chấn động âm thanh tần số thấp khiến những người dân bình thường gần đó phải che tai đau đớn và quay mặt đi chỗ khác để tránh nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt họ.
Trần Minh phóng lên phía trước với tốc độ ánh sáng trong phạm vi giới hạn của trường Entropy, lợi dụng sự bất ngờ từ đối phương khi chúng không hề nghĩ rằng một bản sao lỗi có thể đảo ngược tác động tiêu cực của chính hiệu ứng sinh học mà chúng sử dụng làm vũ khí tấn công chủ yếu vào cơ thể nạn nhân dễ bị tổn thương đang nằm dưới sự kiểm soát tuyệt đối của Tập đoàn Aeterna từ lâu nay rồi đây!
Cuộc chạm trán kết thúc nhanh chóng nhưng với hậu quả tàn khốc hơn bất kỳ ai có thể dự đoán trước được.
Những Đặc Vụ không hề chết hay bị thương nặng nề như thường thấy trong các trận đấu giữa dị nhân.
Thay vào đó, cơ thể họ bắt đầu tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng li ti lơ lửng trong không khí rồi biến mất hoàn toàn sau vài giây ngắn ngủi trôi qua trên đồng hồ đếm ngược của thời gian thực tại nơi đây!
Chúng không chạy trốn theo nghĩa đen thông thường mà là "giải tán" ý thức và thể xác ra khỏi mặt phẳng hiện tại này để trở về với cơ sở trung tâm của Aeterna nhằm báo cáo tình hình khẩn cấp đang diễn ra nghiêm trọng hơn dự kiến ban đầu rất nhiều lần đối với kế hoạch giám sát bí mật đã được lên kế hoạch chu đáo từ trước đó khá lâu rồi đây!
Trần Minh đứng giữa đám bụi ánh sáng còn sót lại, thở hổn hển vì kiệt sức sau khi sử dụng quá mức năng lượng dị thường của mình để vượt qua rào cản thời gian do đối phương tạo ra xung quanh khu vực chiến đấu vừa mới xảy ra cách đây không lâu ở quảng trường trung tâm thành phố Y Hoa náo nhiệt này!
Lý Thanh Hà bước tới gần hắn, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự quan sát lạnh lùng nhưng có vẻ thêm một chút gì đó phức tạp khó hiểu hơn so với trước kia nhiều lắm.
Cô ấy rút từ túi áo của mình ra một chiếc thẻ nhũ nhỏ nhắn hình chữ nhật màu bạc sáng bóng phản chiếu ánh đèn neon xung quanh khá rõ ràng dưới mắt Trần Minh đang mờ đi dần do thiếu ngủ và kiệt sức sau trận chiến căng thẳng vừa rồi!
"Cô gái trẻ kia để lại địa chỉ bí mật này cho tôi trước khi biến mất vào đám bụi," Lý Thanh Hà nói khẽ, đưa chiếc thẻ ra trước mặt Trần Minh với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy trong những lần gặp gỡ gần đây giữa hai người họ.
"Hắn nói rằng nếu anh muốn biết sự thật về nguồn gốc thực sự của mình và lý do tại sao phiên bản gốc vẫn còn sống thì hãy đến nơi này vào đêm mai."
Trần Minh cầm lấy chiếc thẻ nhũ lạnh lẽo từ tay Lý Thanh Hà, cảm giác kim loại chạm vào da thịt khiến hắn tỉnh táo hơn một chút.
Hắn cúi đầu nhìn xuống dòng chữ khắc laser nhỏ xíu trên bề mặt chiếc thẻ: *Phòng máy chủ cũ - Tầng hầm B3*.
Địa chỉ này nằm ngay dưới lòng đất của chính trụ sở phụ mà Tập đoàn Aeterna từng sử dụng trước khi di dời toàn bộ hoạt động nghiên cứu dị nhân lên tầng cao hơn để tránh sự chú ý từ các cơ quan chức năng địa phương thành phố Y Hoa hiện nay!
Nhưng điều khiến Trần Minh quên cả thở không phải là địa chỉ bí mật kia.
Mà là dòng chữ nhỏ được khắc ngay dưới cùng của chiếc thẻ, viết bằng máu tươi chưa khô hoàn toàn: *Chào mừng trở về nhà, Bản Sao Số 7.*
Từ phía sau, một lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thủng vai Trần Minh, kéo hắn ra khỏi bóng tối.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của người vừa đâm hắn đang mỉm cười tàn nhẫn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận