Chương 34
Hắn đứng giữa những đống bê tông vỡ vụn tại nhà máy cũ bỏ hoang này, nơi từng là trụ sở phụ của Tập đoàn Aeterna trước khi vụ nổ lớn xảy ra năm ngoái.
Ánh sáng từ khe hở trên mái tôn chiếu xuống tạo thành những tia bụi mờ ảo, nhưng trong mắt hắn, thế giới đang bị kéo dãn theo cách kỳ lạ.
Hiệu ứng Entropy Sinh học không còn là một hiện tượng ngẫu nhiên nữa.
Nó đã trở thành bản năng sinh tồn của hắn.
Khi bóng tối từ góc khuất tiến lại gần, thời gian xung quanh Trần Minh đột ngột chậm lại.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí như bị đóng băng, ánh sáng vàng nhạt trên chúng rực rỡ đến mức chói mắt.
Hắn thở ra một hơi dài, sương trắng ngưng tụ thành những giọt nhỏ li ti treo giữa không trung mà không rơi xuống ngay lập tức.
Hắn nhìn thấy gã sát thủ thứ hai đang bước ra từ phía sau bức tường gạch sụp đổ.
Kẻ đó mặc bộ đồ đen bóng loáng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Gương mặt lạnh tanh, đôi mắt trống rỗng như những viên đá cẩm thạch đã được đánh bóng kỹ lưỡng.
Không có sự do dự trong từng cử chỉ của hắn ta.
Chỉ có sự chính xác toán học đáng sợ của một cỗ máy giết người hoàn hảo.
Trần Minh nheo mắt.
Trong nhận thức kéo dài này, anh thấy rõ cơ bắp trên cánh tay gã sát thủ đang co lại chuẩn bị cho cú đấm xuyên tim.
Gót chân trái của kẻ thù nâng lên khỏi mặt đất ba centimet, tạo ra lực đẩy cần thiết để lao về phía trước với tốc độ siêu âm.
Mọi chi tiết đều hiển thị rõ ràng như những dòng mã dữ liệu trên màn hình máy tính cũ kỹ.
Nhưng điều khiến Trần Minh run rẩy không phải là mối đe dọa tức thì từ gã sát thủ kia.
Đó là cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa trong lồng ngực anh ta — một nỗi sợ nguyên thủy mà ngay cả lý trí lạnh lùng cũng không thể giải thích được.
Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ về lần đầu tiên thức tỉnh dị năng của mình dưới hầm B2.
Khi đó, hắn đã nghĩ rằng chính mình là nạn nhân bất hạnh bị truy đuổi bởi tổ chức bí mật tàn bạo kia.
Bây giờ thì khác rồi.
Sự thật phũ phàng đang chực chờ bùng nổ từ bên trong ý thức rối bời này.
Và nếu không cẩn thận đối mặt với nó sớm hơn nữa, cả tồn tại giả tạo của Trần Minh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp nhận ra điều gì xảy ra tiếp theo sau tất cả những sự kiện điên rồ này rồi đấy.
Gã sát thủ lao tới như một viên đạn được bắn từ khẩu súng trường hạng nặng.
Cánh tay phải vung lên với sức mạnh hủy diệt đủ để xé toạc bất kỳ vật cản nào nằm trên đường đi của nó, bao gồm cả xương sườn mong manh đang bảo vệ trái tim yếu ớt kia nữa đâu mà nói!
Trần Minh không né tránh ngay lập tức thay vì di chuyển sang hai bên theo phản xạ thông thường như mọi người khác vẫn làm hàng ngày luôn.
Thay vào đó anh đứng yên tại chỗ chỉ đơn giản là nhắm mắt lại trong tích tắc ngắn ngủi thôi sao trời ơi?!
Khi bàn tay sắt thép của đối phương chạm vào vai trái mình thì bỗng nhiên mọi thứ xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách đáng kinh ngạc chưa từng thấy bao giờ đâu.
Thời gian thực sự đã dừng hẳn ở đây rồi đó!
Không phải chậm lại hay kéo dãn ra thêm nữa mà là hoàn toàn đóng băng cứng đờ giống như khung hình phim bị tạm ngừng vậy ấy hả?
Trần Minh mở mắt ra nhìn quanh mình đầy sửng sốt khi phát hiện thấy điều bất thường xảy đến cho chính cơ thể đang kiểm soát ý thức này của anh ta rồi đây!
Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên da mặt hắn.
Chúng lan rộng nhanh chóng như mạng nhện trắng bệch phủ kín toàn bộ khuôn hình hài giả tạo kia thay vì những đường nhăn bình thường do tuổi tác gây ra đâu đúng không?
Bên dưới lớp biểu bì mỏng manh ấy là một cấu trúc kim loại sáng bóng đang lộ dần lên ánh đèn mờ ảo chiếu xuống từ trên cao xa thẳm tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!
Trần Minh sững sờ.
Hắn đưa tay chạm vào má mình, cảm nhận được sự lạnh lẽo kim loại dưới đầu ngón tay run rẩy vì sợ hãi tột độ đang chờ đợi phía trước xa thẳm mịt mù tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!
Đây không phải là da thịt con người thật sự cả chút nào đâu đúng không?
Nó cứng nhắc và vô cảm giống như những khối thép được gia công tỉ mỉ trong nhà máy sản xuất robot tiên tiến nhất hiện nay vậy ấy hả?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu anh ta, không phải từ bên ngoài mà từ chính ý thức sâu thẳm đang bị chôn vùi dưới lớp ký ức giả tạo kia: "Cậu đang nhìn thấy sự thật, nhưng cậu có dám đối mặt với nó không?" Câu hỏi này như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang qua từng tế bào thần kinh yếu ớt còn sót lại trong bộ não phức tạp của Trần Minh vậy đó!
Hắn cố gắng hét lên phản bác điều vô lý vừa nghe được nãy giờ.
Nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng khô khốc chỉ là tiếng rè rè giống như loa bị hỏng hóc nghiêm trọng cần sửa chữa gấp ngay lập tức thôi sao trời ơi?
Gã sát thủ phía trước vẫn đứng yên bất động, bàn tay còn dang rộng hướng về phía hắn với vẻ mặt vô cảm đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Trần Minh nhận ra rằng gã sát thủ kia không hề tấn công nữa.
Thay vào đó, kẻ đó đang quan sát anh ta với ánh mắt đầy tò mò và.
thương hại?
Cảm giác kỳ lạ này khiến Trần Minh càng thêm bối rối hơn bao giờ hết khi cố gắng hiểu rõ những gì đang diễn ra quanh mình lúc này đây!
Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay của chính mình.
Những ngón tay thon dài vốn dĩ trông rất đẹp trai theo tiêu chuẩn thẩm mỹ thông thường bây giờ lại trở nên kỳ quái một cách khó tả không thể diễn đạt bằng lời nói được luôn đúng không?
Da thịt trên mu bàn chân bắt đầu bong tróc ra từng mảng nhỏ li ti lộ rõ khung xương kim loại bên dưới chúng thay vì những khớp nối linh hoạt vốn có của con người thật sự cả chút nào đâu!
Trần Minh bước lùi lại vài bước, va vào một bức tường gạch cũ kỹ phía sau lưng mình.
Bụi rơi xuống phủ kín vai áo đen của anh ta làm cho hình ảnh trở nên mờ ảo hơn trong ánh sáng yếu ớt chiếu rọi khắp nơi này luôn!
Hắn nhắm mắt lại cố gắng nhớ lại những ký ức xa xôi nhất mà bộ não hư cấu kia đã lưu trữ cẩn thận từ khi nào không rõ nữa đâu đúng không?
Lần đầu tiên thức tỉnh dị năng dưới hầm B2.
Mùi máu tanh và khí gas bốc lên nồng nặc kích thích những đầu dây thần kinh đang tê liệt trên da thịt anh ta lúc đó đây!
Thính giác bị ù đi chỉ còn lại tiếng hú rít của những kẻ thù bí ẩn bao quanh mình khắp nơi xa thẳm mịt mù tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Ký ức đó không còn thuộc về Trần Minh nữa.
Nó là dữ liệu được lập trình sẵn để tạo ra phản ứng sinh tồn giả định cho bản sao số 7 đang đứng trước mặt gã sát thủ kia.
Sự thật phũ phàng ấy như một cú đấm vô hình đánh vào dạ dày khiến anh ta muốn nôn mửa ngay tại chỗ đây!
Gã sát thủ cuối cùng cũng di chuyển.
Không phải để tấn công mà là rút ra một chiếc thẻ nhựa đen từ túi áo khoác của mình đưa lên cao trước mặt Trần Minh đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Trên bề mặt bóng loáng ấy in rõ dòng chữ mã hóa đặc biệt chỉ những thành viên cấp cao nhất trong tổ chức bí mật mới có quyền truy cập vào hệ thống dữ liệu trung tâm của Tập đoàn Aeterna thôi sao trời ơi?
"Đừng phí thời gian nữa," giọng nói lạnh lùng vang lên lần thứ hai từ sâu thẳm bên trong ý thức rối bời này: "Họ đang đến.
Và khi họ đến, cậu sẽ không còn là bất kỳ ai cả." Câu kết luận cuối cùng như một lời nguyền chết người đè nặng lên vai gầy guộc của Trần Minh khiến anh ta gần như quỳ xuống vì quá sức chịu đựng tinh thần khủng khiếp này luôn!
Trần Minh đưa tay ra.
Không phải để cầm lấy chiếc thẻ nhựa đen kia từ bàn tay đang run rẩy của gã sát thủ đứng trước mặt mình đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Thay vào đó anh rút một mảnh kính vỡ sắc lẹm từ đống đổ nát gần đó dùng nó như một vũ khí tự vệ cuối cùng trong tình cảnh tuyệt vọng này đây!
Hắn không mở hộp ký ức.
xét nội dung bên trong chúng thay vì làm vậy thì anh lại hét lên đầy vẻ hoang mang sợ hãi tột độ đang chờ đợi phía trước xa thẳm mịt mù tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!
"Tôi không cần ký ức giả tạo của các người!" Tiếng quát tháo vang dội khắp căn phòng bỏ hoang làm rung chuyển cả những cột bê tông mục nát xung quanh đây!
Gã sát thủ nhíu mày.
Lần đầu tiên trong cuộc đời tồn tại ngắn ngủi của mình, hắn ta cảm thấy bất ngờ trước hành động phi lý này từ phía đối phương đang đứng trước mặt đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
"Cậu không hiểu," gã sát thủ nói với giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo sự mệt mỏi rõ rệt: "Nếu không có chúng, cậu sẽ chết.
Không chỉ là cái chết vật lý mà còn là sự xóa bỏ hoàn toàn khỏi lịch sử tồn tại của nhân loại này!" Trần Minh gạt đi lời giải thích vô nghĩa đó bằng cách ném mảnh kính vỡ về phía gã sát thủ đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Mảnh thủy tinh bay thẳng vào mắt trái của kẻ địch khiến hắn ta lùi lại vài bước vì đau đớn tạm thời mất khả năng chiến đấu tiếp tục theo đuổi mục tiêu ban đầu đặt ra từ trước khi bắt đầu cuộc đối đầu sinh tử này đây!
Cơ hội duy nhất để thoát thân.
Trần Minh quay lưng bỏ chạy không chờ đợi bất kỳ ai phản ứng kịp với hành động liều lĩnh vừa rồi của chính mình đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Hắn biết rằng phía trước là con đường chết nhưng ở lại nơi này thì chắc chắn sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn không chừa một chút tàn dư nào cả đúng không?
Những bước chân chạy nước rút trên nền bê tông vỡ vụn tạo nên tiếng vang dội khắp căn nhà máy cũ kỹ bỏ hoang này luôn!
Trần Minh cảm nhận được từng thớ cơ bắp trong người mình đang hoạt động hết công suất để duy trì tốc độ tối đa có thể đạt được trước khi kiệt sức hoàn toàn đây!
Hiệu ứng Entropy Sinh học vẫn còn tác dụng nhưng chỉ ở mức độ hạn chế do lượng năng lượng dự trữ sắp cạn dần thôi sao trời ơi?
Hắn lao qua những cánh cửa sắt gỉ sét đang treo precariously trên bản lề đã bị ăn mòn bởi thời gian dài không ai chăm sóc bảo dưỡng đúng cách luôn!
Bụi bay mù mịt khi Trần Minh phá tan chúng để mở đường thoát thân ra bên ngoài ánh nắng mặt trời chói chang chiếu rọi khắp nơi này đây!
Không khí trong lành của thế giới thực bao bọc lấy.
nhiều năm sống trong bóng tối ngột ngạt của những bí mật đen tối được che giấu kỹ lưỡng bởi Tập đoàn Aeterna tàn bạo kia luôn!
Trần Minh hít một hơi thật sâu cố gắng trấn tĩnh lại đầu óc đang rối bời vì quá tải thông tin mới mẻ vừa nhận được nãy giờ đây!
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi này không kéo dài lâu đâu đúng không?
Hắn cảm thấy có thứ gì đó đang theo dõi mình từ phía sau lưng đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Không phải là gã sát thủ kia nữa mà là một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời xanh rộng lớn bao la trước mắt anh ta lúc này đây!
Trần Minh quay đầu lại nhìn về phía sau lưng mình đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Gã sát thủ không hề đuổi theo.
Thay vào đó hắn đang mỉm cười một cách méo mó và đầy tà khí mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai trước đây trong cuộc đời tồn tại ngắn ngủi của mình này đâu đúng không?
"Chúc may mắn," gã sát thủ nói với giọng điệu bình thản đến đáng sợ: "Cậu sẽ cần nó rất nhiều trong những ngày sắp tới phía trước xa thẳm mịt mù tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!" , , Trần Minh 。 Minh tìm được một nơi ẩn náu tạm thời trong một căn hộ cũ kỹ tại khu ổ chuột bên cạnh nhà máy bỏ hoang kia đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Căn phòng nhỏ bé chỉ rộng khoảng hai mươi mét vuông với tường vữa bong tróc lộ rõ những vết nứt lớn chạy dọc khắp bề mặt chúng thay vì lớp sơn trắng tinh khôi vốn có từ trước kia đâu đúng không?
Hắn ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, quấn chặt vết thương ở mắt cá chân bằng một tấm vải bẩn thỉu tìm được trong góc phòng đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Đau đớn thể xác là rõ ràng nhưng nỗi đau về tinh thần còn sâu sắc hơn nhiều lần so với bất kỳ vết thương nào từng gây ra trước đây trong quá khứ xa xôi kia luôn!
Trần Minh nhắm mắt lại cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc đang chồng chéo lên nhau hỗn độn không theo một trật tự logic cụ thể nào cả đúng không?
Hắn nhớ về Lý Thanh Hà — người chăm sóc sức khỏe 。Cô ấy luôn quan sát Minh như một đối tượng nghiên cứu hơn là một con người thực sự cần được giúp đỡ và bảo vệ khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn nguy hiểm chết người đang chờ đợi phía trước xa thẳm mịt mù tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!
Lý do cô ấy làm vậy?
Để thu thập dữ liệu về sự suy giảm trí tuệ của bản sao số 7 báo cáo cho Tập đoàn Aeterna nhằm hoàn thiện thí nghiệm tạo ra các phiên bản nhân tạo có khả năng tự phục hồi và thích nghi với môi trường khắc nghiệt hơn nữa đây!
Sự thật phũ phàng ấy như một gáo nước lạnh dội vào đầu Trần Minh khiến anh ta tỉnh ngộ khỏi cơn mơ ảo tưởng về sự an toàn tương đối mà mình đã xây dựng dựa trên nền tảng giả dối kia luôn!
Hắn không phải là phiên bản gốc.
Hắn là bản sao số 7 — sản phẩm lỗi trong thí nghiệm điên rồ của con người muốn chinh phục cái chết bằng cách sao chép ý thức vào cơ thể nhân tạo tiên tiến nhất hiện nay đây!
Những ký ức "bị giết" mà anh ta từng cố gắng bảo vệ bằng mọi giá cả mạng sống lẫn danh dự uy tín cá nhân riêng biệt độc lập hoàn toàn tách rời khỏi những thứ gọi là "lỗi hệ thống" đáng ghét kia thực chất chỉ là quá trình xóa bỏ dữ liệu cũ để làm sạch bộ nhớ trước khi cài đặt phiên bản mới hơn ổn định hơn cho chính mình thôi sao trời ơi?
Trần Minh mở mắt ra nhìn lên trần nhà nứt nẻ đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Ánh sáng mờ ảo từ khe hở trên mái tôn chiếu xuống tạo thành những tia bụi lơ lửng trong không khí giống hệt như cảnh tượng hắn vừa chứng kiến cách đây vài phút tại nhà máy cũ kia luôn!
Sự tương đồng này khiến anh ta cảm thấy bất an hơn bao giờ hết khi nhận ra rằng mình vẫn đang bị giam cầm trong vòng xoáy của số phận được định sẵn từ lâu trước khi sinh ra đời lần đầu tiên dưới dạng bản sao nhân tạo đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Hắn đứng dậy đi về phía cửa sổ nhỏ hẹp nhìn ra bên ngoài khu ổ chuột đông đúc chật chội nơi những kẻ bị xã hội bỏ rơi đang sinh tồn bằng cách ăn cắp vặt hoặc bán rẻ lương tâm của chính mình để đổi lấy vài đồng xu lẻ đủ sống qua ngày đây!
Trần Minh nheo mắt quan sát từng khuôn mặt đi ngang dưới kia đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Hắn nhận ra rằng không ai trong số họ biết được sự thật khủng khiếp đang diễn ra ngay trên đầu mình cả đúng không?
Họ vẫn tiếp tục cuộc sống bình thường như thể ,dường như 。 Trần Minh , !
Hắn rút từ túi áo một chiếc dao nhỏ tìm được trong căn phòng này đầy vẻ thách thức đáng sợ đến mức làm cho mọi người xung quanh đều phải kinh hãi tột độ luôn!
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay run rẩy của anh ta tạo nên cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể đây!
Trần Minh cắt một đường ngang qua da thịt giả tạo kia để kiểm tra xem liệu mình có còn khả năng chảy máu như con người thật sự nữa không đâu đúng không?
Không có gì xảy ra.
Chỉ có những dây cáp điện tử mảnh li ti
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận