Chương 33

Không khí trong hầm đỗ xe tầng B2 không còn mùi xăng dầu hay bụi bê tông nữa.

Thay vào đó, một hương vị kim loại lạnh lẽo, giống như máu đang chảy trên lưỡi dao phẫu thuật, lan tỏa khắp nơi.

Trần Minh đứng giữa đống đổ nát của chiếc xe hơi bị nghiền nát, ngực anh đập mạnh đến mức đau đớn từng cơn.

Máu từ vết thương thủng lồng ngực đã ngừng chảy, nhưng cảm giác tê dại vẫn còn đó, như thể một phần linh hồn vừa bị rút đi cùng với sinh lực.

Hắn ngẩng đầu lên.

Ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy không đều, tạo ra những khoảng tối dài và sâu thẳm.

Trong ánh sáng chập chờn ấy, Trần Minh nhìn thấy chúng — những bóng đen mỏng manh đang treo lơ lửng giữa không trung, không chạm đất nhưng cũng không bay lên trời.

Chúng giống như những dải băng giấy bị xé rách từ thực tại, mỗi mảnh đều phản chiếu lại hình ảnh của chính hắn ở các thời điểm khác nhau trong quá khứ.

Đây là Hiệu ứng Entropy Sinh học.

Khi một kẻ thù đủ mạnh hoặc khi nỗi sợ đạt đến đỉnh điểm, quy luật vật lý xung quanh sẽ méo mó.

Thời gian không còn chảy tuyến tính mà trở thành một mê cung xoáy tròn.

Trần Minh biết điều này từ những giấc mơfragmented của mình — những ký ức đứt gãy mà hắn tin là thật sự thuộc về đời sống bình thường trước khi mọi thứ sụp đổ.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên ngực.

Da thịt ở đó không có máu, chỉ có một màu xám tro chết chóc.

Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn lại rõ rệt hơn bất cứ lúc nào khác.

Nó nhắc nhở hắn rằng cơ thể này là thật.

Ký ức là thật.

Và mối đe dọa đang rình rập cũng là thật.

Trần Minh bước đi chậm rãi giữa những cột bê tông đổ vỡ.

Mỗi bước chân của hắn tạo ra âm thanh vang vọng kỳ lạ, như tiếng đồng hồ đếm ngược bị bóp méo bởi hiệu ứng Doppler.

Hắn cần tìm lối thoát khỏi tầng hầm này trước khi Entropy lan rộng hơn nữa và kéo cả khu vực vào trong một vòng lặp thời gian vĩnh cửu.

Nếu không, hắn sẽ bị mắc kẹt ở khoảnh khắc chết chóc này mãi mãi, sống lại cái giây phút bàn tay băng giá xuyên qua ngực mình mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút.

Nhưng rồi, tiếng bước chân khác vang lên từ phía cuối hành lang tối om.

Không phải là tiếng bước chân của những bóng đen treo lơ lửng kia.

Đó là âm thanh rắn rỏi, có chủ đích và đầy uy quyền của một con người đang đi trên nền bê tông ẩm ướt.

Trần Minh dừng lại.

Lưng hắn dựa vào tường lạnh lẽo, cơ thể căng thẳng như dây cung đã được kéo đến giới hạn đứt gãy.

Hắn không quay đầu ngay lập tức mà chờ đợi trong bóng tối, để thính giác phân tích từng tần số âm thanh phát ra từ phía sau.

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi của ai đó đã sống quá lâu với những bí mật đen tối, vang lên cắt ngang sự im lặng chết chóc.

"Bạn đang chạy trốn khỏi chính mình, Minh à."

Trần Minh quay người lại thật nhanh.

Đứng ở cuối hành lang, dưới ánh đèn vàng vọt yếu ớt, là một bóng người cao lớn mặc bộ vest màu xám tro cũ kỹ.

Người đàn ông đó cầm trên tay một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, kim giây của nó đang xoay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt.

Hắn ta không nhìn Trần Minh mà chỉ cúi đầu ngắm nghía chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay mình như thể đó là vật duy nhất có ý nghĩa trong vũ trụ này.

Trần Minh nhận ra tên gọi được truyền miệng trong những góc khuất của thế giới ngầm.

Một người theo dõi dòng chảy thời gian, kẻ dọn dẹp những sai sót mà Entropy tạo ra.

Sự xuất hiện của hắn ta không phải là ngẫu nhiên.

Trần Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình, như thể trọng lượng của cả ngàn năm lịch sử đang ép xuống hai bả vai mỏng manh kia.

"Cậu đến để sửa lỗi?" Trần Minh hỏi, giọng nói của anh khàn đặc vì mất máu và sự kiệt sức.

"Hay là cậu đến để xóa sổ tôi?"

Đồng Hồ ngẩng đầu lên lần này.

Đôi mắt của hắn không có tròng đen, chỉ toàn màu trắng đục như sữa đông lạnh.

Nhưng sâu thẳm trong đó lại ánh lên một trí tuệ cổ xưa đáng sợ.

Hắn cười nhạt, nụ cười thiếu thiện cảm và đầy trắc ẩn giả tạo.

Không, Minh.

Bạn không phải là lỗi hệ thống.

Bạn là kết quả của sự tham lam."

Trần Minh nhíu mày.

Lời nói này chạm vào điểm nhạy cảm nhất trong tâm trí anh — niềm tin rằng hắn là nạn nhân của một thí nghiệm tàn bạo, người bị tước đoạt quyền được sống bình thường bởi những kẻ không có lương tâm.

Nhưng tại sao Đồng Hồ lại gọi đó là sự tham lam?

Và hơn hết, nếu Trần Minh chỉ là một bản sao lỗi thời, tại sao hắn ta lại dành thời gian để nói chuyện thay vì hạ gục anh ngay lập tức?

Hắn bước tới gần thêm vài bước.

Mỗi bước chân của Đồng hồ khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn nữa.

Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu rung lên, phát ra những nốt nhạc dissonant khó chịu.

Trần Minh cảm thấy tim mình đập chậm lại một cách bất thường, như thể nhịp điệu cơ thể anh đang bị đồng bộ hóa với chiếc đồng hồ bạc trong tay kẻ thù.

"Xem đi," Đồng Hồ nói, giơ chiếc đồng hồ ra trước mặt Trần Minh.

"Hãy nhìn vào thứ mà bạn gọi là ký ức."

Kim giây của chiếc đồng hồ xoay ngược lại mạnh mẽ hơn, tạo ra một tiếng vo ve xuyên tai.

Trần Minh cảm thấy đầu mình quay cuồng.

Những hình ảnh bắt đầu hiện lên trong tâm trí anh — không phải những ký ức bình thường về gia đình hay trường học, mà là những khung cảnh phẫu thuật lạnh lẽo dưới ánh đèn sterile trắng xóa.

Hắn nhìn thấy chính mình nằm trên bàn mổ, mắt nhắm chặt, dây dẫn nối vào não bộ nhấp nháy liên tục.

Và xung quanh hắn là nhiều phiên bản khác của chính anh — hàng chục cái xác không hồn đang được kéo đi như những sản phẩm phế thải trong nhà máy lắp ráp linh kiện điện tử.

Trần Minh lùi lại một bước, tay run rẩy chạm vào thành bê tông phía sau để giữ thăng bằng.

"Đây là gì?

Đây không phải ký ức của tôi!" anh hét lên, cố gắng xua đuổi những hình ảnh kinh hoàng đó khỏi đầu mình.

"Đó chính xác là ký ức của bạn," Đồng Hồ đáp lại với giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Chỉ khác một điều: Bạn đang nhìn nó từ góc độ của người quan sát, chứ không phải người trải nghiệm."

Trần Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Ý tưởng này quá đỗi điên rồ nhưng lại logic đến mức khiến anh muốn nôn mửa ra cả ruột gan.

Nếu những ký ức đau thương về cái chết và sự săn đuổi chỉ là dữ liệu được cấy ghép vào não bộ để kiểm soát hành vi của một bản sao, thì ý chí sinh tồn của hắn dựa trên nền tảng nào?

Hắn đang chiến đấu vì điều gì nếu tất cả chỉ là mã lệnh được lập trình sẵn?

Hắn không thể chấp nhận điều đó.

Trần Minh nghiến răng chặt lại, máu chảy ra từ khóe miệng do lực siết quá mạnh.

Dị năng trong cơ thể anh bắt đầu bùng nổ dữ dội như một phản ứng tự vệ trước sự sụp đổ của nhận thức bản thân.

Năng lượng Entropy xung quanh hắn trở nên hỗn loạn, tạo thành những xoáy gió nhỏ cắt xé không khí.

"Im đi!" Trần Minh gầm lên, lao thẳng vào phía Đồng Hồ với tốc độ nhanh hơn cả ánh mắt thường có thể theo kịp.

Hắn không quan tâm đến hậu quả hay chiến thuật.

Sự tuyệt vọng đang lái cơ thể anh hành động bằng bản năng thuần túy nhất — tiêu diệt nguồn gốc của sự nghi ngờ trước khi nó ăn mòn lý trí hoàn toàn.

Cánh tay Trần Minh vung lên, mang theo lực lượng đủ để phá vỡ một bức tường bê tông dày hai mét.

Nhưng ngay trước khi nắm đấm của hắn chạm vào mặt Đồng Hồ, thời gian dường như đóng băng xung quanh khu vực va chạm.

Những giọt mồ hôi bay ra từ trán anh treo lơ lửng trong không trung, lấp lánh dưới ánh đèn neon chập chờn.

Trần Minh cảm thấy cơ thể mình bị khóa cứng tại chỗ, chỉ có ý thức là vẫn tỉnh táo và đầy hoảng loạn.

Đồng Hồ đứng yên như một pho tượng đá cổ đại.

Hắn thậm chí còn không cần né tránh.

Chiếc đồng hồ bạc trong tay hắn giờ đây phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, chiếu thẳng vào mắt Trần Minh.

Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy thứ gì đó nằm sâu bên trong chiếc đồng hồ — không phải là bộ máy cơ học phức tạp mà là một đoạn băng video nhỏ xíu đang quay vòng lặp vô tận.

Trên màn hình vi mô ấy, một người đàn ông trông giống hệt Trần Minh nhưng với khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt đỏ ngầu vì căm thù, đang cầm súng bắn vào lưng của hàng loạt bản sao khác — những phiên bản yếu đuối hơn, run rẩy hơn của chính anh.

Và rồi, cảnh quay chuyển sang hiện tại: Người đàn ông đó bước ra từ bóng tối, nhìn thẳng vào camera với một nụ cười khinh miệt đầy sự phán xét tàn nhẫn.

"Cậu không thể giết tôi," giọng nói vang lên trong đầu Trần Minh, không phải đến từ Đồng Hồ mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức anh.

"Vì tôi mới là phiên bản gốc."

Trần Minh cố gắng hét lên nhưng cổ họng anh bị nghẹn lại bởi sự kinh hoàng tột độ.

Cơ bắp chân tay tê liệt hoàn toàn khi một luồng năng lượng đen kịt tuôn ra từ chiếc đồng hồ, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể anh như mạng nhện chết chóc.

Hắn không còn là kẻ săn mồi trong mê cung ký ức nữa mà trở thành con vật bị bắt giữ, chờ đợi phán quyết cuối cùng của tạo hóa.

Đồng Hồ bước qua Trần Minh như thể anh chỉ là một vệt bóng mờ vô hình trên tường.

"Tập đoàn Aeterna cần sự ổn định," hắn nói với không khí xung quanh, giọng điệu lạnh băng hơn cả nhiệt độ bên ngoài hầm đỗ xe.

những bản sao bất tuân lệnh này phải được loại bỏ để bảo vệ toàn vẹn ý thức của nhân loại."

Trần Minh quỳ xuống trên nền bê tông ẩm ướt, đầu cúi gằm xuống vì sự đau đớn tinh thần lớn hơn gấp nhiều lần nỗi đau thể xác trước đó.

Những mảnh ghép ký ức bắt đầu vỡ vụn và tái cấu trúc lại thành một bức tranh kinh hoàng mà anh chưa bao giờ dám hình dung: Hắn không phải là nạn nhân vô tội bị truy đuổi bởi kẻ thù bí ẩn.

Hắn chính là lỗi hệ thống cần được dọn dẹp.

Và kẻ đang săn lùng hắn, người gọi mình là phiên bản gốc với vẻ mặt đạo đức giả đầy kiêu hãnh, mới thực sự nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa địa ngục này.

Nhưng chờ đã.

tại sao Đồng Hồ lại để anh sống?

Tại sao những lời nói và hình ảnh kia lại được tiết lộ một cách rõ ràng đến thế thay vì bị xóa sạch ngay lập tức như những dữ liệu hỏng khác?

Trần Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nhận ra sự bất thường trong kịch bản này.

Hắn nhìn thấy phản chiếu của chính mình trên mặt nước mưa đọng lại dưới sàn — đôi môi đang mỉm cười một cách méo mó và đầy tà khí mà anh chưa hề chủ đích tạo ra.

Đôi mắt Trần Minh bỗng nhiên đổi màu thành đen hoàn toàn, nuốt chửng lấy cả tròng trắng vốn có.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn, khinh bỉ gọi đó là 'thân xác đồ chơi'.

Trần Minh hét lên, cố gồng mọi nguyên khí để kiểm soát cơ thể đang chống lại ý chí của chính mình.

Nhưng bàn tay hắn đã.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập