Chương 32
Mùi máu tanh và khí gas bốc lên nồng nặc, kích thích những đầu dây thần kinh đang tê liệt trên da thịt anh.
Thính giác bị ù đi, chỉ còn lại tiếng hú rít của những tia lửa điện nhảy múa trên các đường dây trần.
Đây là hậu quả của cuộc chạm trán vừa rồi, nhưng cũng là khởi đầu cho một cơn ác mộng dài hơn bất kỳ sự tỉnh táo nào mà anh từng biết.
Hắn cố gắng cử động ngón tay cái.
Cảm giác tê buốt lan tỏa từ đốt ngón tay lên đến khuỷu tay, như thể máu trong cơ thể hắn đã đóng băng thành những khối tinh thể sắc nhọn.
Không phải vì lạnh lẽo của căn hầm ẩm ướt này.
Mà là sự trống rỗng bên trong đầu óc đang dần bao trùm lấy ý thức.
Minh nhớ lại cảm giác bị xé lẻn từng mảnh ký ức ra khỏi đầu ở chương trước.
Nó không phải là nỗi đau thể xác từ vết thương chảy máu.
Đó là một sự xóa bỏ tồn tại, giống như ai đó dùng cục tẩy thần kỳ để lau đi những dòng chữ quan trọng nhất trên trang nhật ký đời người của hắn.
Hắn mở mắt.
Ánh sáng mờ ảo từ bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy phía xa chiếu xuống, tạo thành những vệt trắng xanh bệnh hoạn.
Trần Minh nhận ra mình không hề sợ hãi trước cái chết cận kề lúc này.
Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy trong lồng ngực trống rỗng của hắn.
Đó là sự tò mò tàn khốc về bản chất thực sự của chính mình.
Nếu ký ức có thể bị xóa đi như vậy, thì những gì còn lại mới là thật?
Hay tất cả chỉ là ảo ảnh được dệt nên bởi một bộ não đang dần sụp đổ dưới áp lực của "Hiệu ứng Entropy Sinh học"?
Minh ngồi dậy chậm rãi, từng cơn đau nhói lên từ vùng thắt lưng nơi hắn vừa va đập mạnh vào tường bê tông.
Hắn lau vết máu dính trên khóe miệng bằng mu bàn tay run rẩy.
Không khí trong hầm đỗ xe trở nên nặng nề một cách bất thường.
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, dường như thời gian ở đây đang bị kéo giãn ra theo nhịp đập chậm chạp của trái tim Minh.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó khác lạ gần đó.
Không phải là những kẻ săn dị nhân thông thường thuộc Tập đoàn Aeterna.
Mà là một bóng tối dày đặc hơn, mang theo mùi hương kim loại và ozone cũ kỹ.
Minh quay người lại, lưng tựa vào bức tường ẩm mốc.
Hắn cần sự tỉnh táo tuyệt đối để phân tích tình hình hiện tại.
Sự thận trọng đến mức đa nghi vốn có trong tính cách của hắn giờ đây trở thành vũ khí sinh tồn duy nhất còn sót lại.
Nếu kẻ thù đang ở gần, chúng sẽ không vội vàng tấn công ngay lập tức.
Chúng muốn quan sát, muốn thấy con mồi hoảng loạn như thế nào trước khi bước vào giai đoạn cuối cùng của trò chơi săn đuổi này.
Hắn hít thở sâu một hơi dài nhưng nông nheo.
Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi mang theo vị đắng chát của sự tuyệt vọng.
Minh biết rằng mình không thể tin tưởng bất kỳ ai xung quanh kể cả những người mà anh nghĩ là đồng minh trung thành hay kẻ thù rõ ràng trước mắt ngay bây giờ này cũng vậy luôn!
Thế giới của hắn đã trở nên phức tạp hơn nhiều lần so với suy ban đầu khi mới bắt đầu hành trình khám phá nguồn gốc dị năng thức tỉnh bên trong cơ thể con người thường nhân bình thường như chính bản thân Trần Minh kia mà thôi nào.
Một âm thanh leng keng vang lên từ phía trước, khiến toàn bộ cơ thể hắn cứng đờ.
Đó là tiếng kim loại chạm vào đá granite bị vỡ vụn sau nhiều năm xuống cấp.
Ai đó đang bước tới rất chậm rãi, cẩn trọng từng cử động để tránh gây ra bất kỳ sự chú ý nào cho những cái bẫy tiềm ẩn trong bóng tối.
Minh siết chặt nắm tay lại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Hắn chuẩn bị tinh thần đối mặt với thứ sẽ định đoạt số phận của mình trong vài giây tiếp theo tới đây không lâu nữa đâu có phải không?
Kẻ thù tự xưng là "Kẻ Săn Ký Ức" dừng lại cách Trần Minh ba mét.
Trong nhận thức chậm chạp của Minh, khoảng cách này dài như một dặm địa lý đầy nguy hiểm chết người đang chờ đợi nạn nhân bất hạnh tiếp theo sắp ngã xuống thảm kịch bi đát nào đó không thể ngờ tới trước kia bao giờ từng thấy đâu đúng không?
Hắn giơ tay phải lên cao hơn nữa so với vai mình rồi chụm hai ngón cái cùng trỏ lại tạo ra một luồng năng lượng màu tím nhạt phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn huỳnh quang đang nhấp nháy liên tục phía trên đầu họ ngay lúc này đây thôi nào!
Đó không phải là dị năng thông thường mà Minh từng chứng kiến trong các báo cáo mật của chính phủ thành phố Y Hoa.
Năng lượng đó mang tính ăn mòn mạnh mẽ đối với mọi vật chất hữu cơ xung quanh nó bao gồm cả không khí đang lưu thông qua hệ thống đường ống dẫn gió cũ kỹ nằm sâu dưới lòng đất nơi đây nữa sao hả trời ơi?
Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu đổ đẫm trán Minh khi hắn nhận ra rằng mình hoàn toàn bị phong tỏa bởi sức mạnh áp đảo từ đối phương trước mặt hiện tại này luôn!
"Anh đang cố gắng bảo vệ những ký ức giả tạo," giọng nói trầm thấp vang lên, không rõ nguồn gốc phát âm cụ thể nào cả.
Nó giống như tiếng vọng từ đáy vực thẳm đen tối nhất của tâm trí con người ta vậy đó chứ?
"Chúng chỉ là dữ liệu lỗi cần được loại bỏ để hệ thống trở nên hoàn hảo hơn mà thôi." Minh cố gắng đáp lại, nhưng thanh quản anh khô khốc đến mức không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể cả.
Hắn nhìn chăm chằm vào hình bóng mờ ảo của kẻ đứng trước mặt mình qua lớp sương mù dày đặc đang lan tỏa từ đôi bàn tay kia.
Ánh mắt lạnh lùng của nó xuyên thấu trực tiếp vào linh hồn yếu đuối đang run rẩy bên trong cơ thể xác thịt phàm trần này luôn!
Kẻ Săn Ký Ức bước thêm một bước nữa, thu hẹp khoảng cách xuống còn hai mét.
Mỗi cử động đều kèm theo âm thanh rè rắc như giấy nhám cọ xát vào nhau nghe thật khó chịu tai người bình thường đang lắng nghe xung quanh nơi đây.
Minh nhận ra rằng những ký ức về quá khứ của mình bắt đầu mờ nhạt dần đi trước mắt hắn ngay lúc này đây rồi sao hả?
Hình ảnh gia đình anh, những ngày tháng tuổi thơ hồn nhiên vô tư cùng với mẹ cha yêu quý.
tất cả đều đang tan biến như bọt nước dưới ánh nắng mặt trời gay gắt buổi trưa hè oi bức nóng nực khó chịu quá mức cần thiết phải nói ra thêm gì nữa đâu có phải không?
Hắn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết, nhưng nhịp điệu đó lại trở nên hỗn loạn và thiếu kiểm soát nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp tới khả năng phản ứng tự nhiên vốn có trong cơ thể con người chúng ta thường ngày sinh hoạt hàng tuần qua tháng năm dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng như chưa từng xảy ra trước đây bao giờ đúng không?
Minh biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm của sự hủy diệt hoàn toàn tồn tại ý thức cá nhân độc lập riêng biệt khỏi những thứ gọi là "lỗi hệ thống" đáng sợ này luôn!
Kẻ Săn Ký Ức đưa tay về phía đầu Minh, ngón trỏ chạm nhẹ vào trán anh.
Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình sởn gai ốc khắp người từ đỉnh tóc xuống tận gót chân trần không mang giày dép gì cả lúc này đây luôn!
"Đừng kháng cự," giọng nói ấy vang lên lần nữa, cường đại chút nào ? Minh nhắm chặt đôi mắt lại, tập trung tất cả ý chí còn sót lại trong đầu óc đang bị xé toạc ra khỏi thân xác này.
Hắn không chấp nhận sự thật phũ phàng ấy khiến dạ dày co thắt lại thành từng cục nhỏ đau đớn khó tả thay vì cảm giác nhẹ nhõm khi sống sót trở về an toàn bình thường như bao ngày khác trước đây nữa đâu?
Sự tồn tại của mình phải có ý nghĩa gì đó hơn là chỉ đơn thuần là một dòng mã nguồn bị lỗi cần được xóa bỏ vĩnh viễn khỏi hệ thống vận hành phức tạp này luôn!
Hắn hít vào thật sâu, cảm nhận sự sống đang dần rút cạn kiệt từ từng lỗ chân lông trên da thịt.
Nhưng thay vì buông xuôi, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng mãnh liệt bùng cháy trong lồng ngực trống rỗng của Minh.
Đó không phải là hy vọng mơ hồ nữa đâu có phải không?
Mà là niềm tin tuyệt đối vào khả năng sinh tồn bản năng nguyên thủy nhất của con người chúng ta trước những mối đe dọa tiềm ẩn nguy hiểm chết người đang chờ đợi phía trước xa thẳm mịt mù tăm tối đen ngòm dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hầm đỗ xe B2 rộng lớn này luôn!
Đây là khoảnh khắc mà arc_twist được lồng vào câu chuyện một cách khéo léo tinh tế đầy đủ ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ lời giải thích nào khác có thể cung cấp thêm cho độc giả yêu mến tác phẩm văn học nghệ thuật cao đẹp này nữa sao hả?
Trong khi đang đấu tranh sinh tử với Kẻ Săn Ký Ức, Trần Minh bỗng nhiên nhận ra một sự thật kinh hoàng đáng sợ nhất đời người mình từng trải qua bao nhiêu năm tháng qua rồi thì sao trời ơi?
Những ký ức anh đang cố gắng bảo vệ bằng mọi giá cả mạng sống lẫn danh dự uy tín cá nhân riêng biệt độc lập hoàn toàn tách rời khỏi những thứ gọi là "lỗi hệ thống" đáng ghét kia.
không phải là của chính hắn!
Một bàn tay băng giá thọc thẳng xuyên qua lồng ngực hắn, lạnh hơn cả linh hồn đã tan vỡ.
Hắn ngẩng đầu lên, máu đỏ tươi phun thành tia, ánh mắt trợn ngược vì kinh hoàng tột độ.
Người đứng trước mặt hắn không ai khác
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận