Chương 29

Bóng tối trong khu vực ngầm không còn là sự vắng mặt của ánh sáng nữa.

Nó đã trở thành một thực thể vật lý, dày đặc và nặng nề như dầu nhớt bám chặt vào da thịt Trần Minh.

Hắn đứng im giữa hành lang bệnh viện Y Hoa bị bỏ hoang, hít thở sâu để kiểm soát nhịp tim đang đập loạn xạ.

Không phải vì sợ hãi cái chết cận kề.

Mà là vì sự hưng phấn tột độ chạy dọc sống lưng hắn.

Tiếng bước chân kim loại vẫn vang lên đều đặn từ phía cuối hành lang.

Tum.* Mỗi tiếng động như một cú búa gõ vào màng nhĩ, mang theo mùi máu tanh và sắt gỉ quen thuộc của những ký ức bị xóa bỏ mà hắn từng sợ hãi nhất.

Nhưng giờ đây, nỗi sợ đó đã biến thành nhiên liệu.

Trần Minh đưa tay lên chạm nhẹ vào thái dương.

Nơi này là nơi bắt đầu mọi thứ — hoặc ít nhất là nơi kết thúc phiên bản trước của anh ấy.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc tiếng bước chân đó.

Cần phải đối mặt với nó thay vì chạy trốn như con thỏ bị săn đuổi suốt ba ngày qua.

Hắn liếc nhìn chiếc điện thoại nằm trên sàn, màn hình vẫn sáng lờ mờ hiển thị dòng lệnh *PURGE SEQUENCE*.

Tập đoàn Aeterna đang chờ hắn chết ở đây để dọn dẹp hiện trường thí nghiệm thất bại.

Nhưng họ đã tính sai một biến số: Trần Minh không còn tuân thủ theo kịch bản được lập trình sẵn nữa.

Hắn bước đi, từng bước nhẹ nhàng như mèo hoang rình mồi trong đêm tối.

Entropy Sinh học — hiệu ứng làm chậm thời gian khi đối mặt với cái chết — đang hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết xung quanh hắn.

Không khí trở nên đặc quánh, bụi bặm lơ lửng giữa không trung như những vì sao băng ngừng chuyển động.

Trước mắt hắn xuất hiện một bóng đen cao lớn đứng chắn ngang lối đi.

Gã mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ của nhân viên vệ sinh bệnh viện, nhưng dáng vẻ cứng đờ và đôi mắt trống rỗng lộ rõ bản chất dị thường.

Nó không phải là con người nữa.

Đó là một trong những "Lỗi" — các thực thể được tạo ra từ sự kết hợp giữa ý thức bị xóa bỏ và năng lượng Entropy dư thừa.

Gã Lỗi quay đầu lại, cổ họng phát ra âm thanh khàn đặc giống như tiếng ma sát của kim loại trên bê tông ướt.

Nó ngửi thấy mùi khác biệt ở Trần Minh — mùi của một bản sao còn nguyên vẹn ký ức.

Mùi của mục tiêu sống.

Trần Minh không chạy.

Hắn đứng yên, quan sát chuyển động chậm chạp của kẻ thù trong mắt mình nhờ Hiệu ứng Entropy.

Thời gian như bị kéo giãn ra vô cực.

Mỗi cử động nhỏ nhất của gã Lỗi đều có thể được phân tích, dự đoán và tránh né nếu hắn đủ nhanh — hoặc đủ lạnh lùng.

Hắn nhớ lại lời Thanh Hà nói trước khi mất kết nối: *"Anh không phải là nạn nhân, Minh.

Anh là bằng chứng."* Bằng chứng cho điều gì?

Cho tội ác của Tập đoàn Aeterna hay cho sự tồn tại phi lý của chính mình?

Câu hỏi này chưa có câu trả lời, nhưng trận chiến sắp tới sẽ buộc hắn phải đối mặt với thực tế phũ phàng nhất: Hắn không thể tin vào bất kỳ ai trong thế giới này.

Gã Lỗi lao về phía trước, tay cầm một cây dao mổ gỉ sét vung mạnh xuống đầu Trần Minh.

Trong mắt bình thường, cú tấn công đó là một đường thẳng chết người.

Nhưng với thị giác bị biến dạng bởi Entropy của Trần Minh, nó chậm như phim quay chậm.

Hắn nghiêng người sang bên trái, cảm nhận luồng gió từ lưỡi dao lướt qua tai mình, cắt đứt vài sợi tóc bay giữa không trung.

Đây không phải là may mắn.

Đây là sự thích nghi cơ thể đối với nỗi sợ hãi tột độ.

Và hắn quyết định tận dụng nó triệt để nhất có thể.

Hắn cần hiểu rõ quy luật vận hành của những kẻ thù này trước khi chúng tìm ra pháo đài an toàn mà hắn đang xây dựng trong tâm trí mình.

Trần Minh thoát khỏi khu vực ngầm qua một lối đi phụ dẫn vào hệ thống cống rãnh cũ kỹ phía sau bệnh viện Y Hoa.

Mùi hôi thối nồng nặc tấn công mũi hắn ngay lập tức, nhưng đó là mùi của tự do — hoặc ít nhất là sự tạm lánh an toàn so với cái bẫy tử thần vừa rồi.

Hắn cần không gian để suy nghĩ và phân tích những gì mới xảy ra.

Hắn di chuyển đến khu công nghiệp cũ nằm ở rìa thành phố Y Hoa, nơi các ống khói khổng lồ đã bị bỏ hoang từ lâu sau vụ nổ lò phản ứng hạt nhân nhỏ năm 2018.

Đây là địa điểm hẹn của cuộc giao dịch đen tối mà anh đã theo dõi suốt ba ngày qua thông tin rò rỉ từ mạng lưới gián điệp số.

Không khí ở đây nặng mùi kim loại gỉ sét và tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà sụp đổ tạo thành âm thanh u ám như lời than khóc.

Trần Minh leo lên tầng hai của một kho hàng cũ, nơi sàn bê tông nứt nẻ lộ ra các thanh sắt oxy hóa đỏ ngầu dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua mái tôn bị thủng lỗ chỗ.

Từ vị trí này, hắn có tầm nhìn toàn cảnh xuống sân bãi rộng lớn bên dưới — nơi mà gã Sưu Tầm ký ức sẽ xuất hiện trong vòng mười phút nữa theo thỏa thuận ngầm.

Hắn không định mua bán bất kỳ thứ gì.

Hắn đến đây để tìm hiểu về cơ chế hoạt động của những kẻ săn lùng bản sao như hắn.

Thông tin là vũ khí mạnh nhất trong thế giới bị kiểm soát bởi Entropy, và hắn cần biết ai đang điều khiển con rối phía sau màn hình tập đoàn Aeterna kia.

Gã Sưu Tầm không phải là nhân viên thông thường của bệnh viện Y Hoa.

Hắn là một phần tử đen tối chuyên thu thập dữ liệu sinh học từ những dị nhân thất lạc đường hoặc bị loại bỏ khỏi hệ thống thí nghiệm chính thức.

Những người như hắn biết cách khai thác ký ức còn sót lại trong não bộ nạn nhân trước khi họ chết hoàn toàn do suy giảm Entropy.

Trần Minh rút chiếc dao găm nhỏ ra khỏi túi áo khoác, vật duy nhất mà hắn mang theo từ phòng thí nghiệm bị phá hủy.

Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ẩm ướt của hắn nhắc nhở về tính chất tàn khốc của thế giới này: Chỉ có kẻ sống sót mới được viết lịch sử tiếp theo.

Hắn quan sát kỹ môi trường xung quanh, ghi nhớ từng vị trí bóng tối và ánh sáng yếu ớt chiếu từ cửa sổ vỡ bên kia sân bãi.

Đây không chỉ là nơi ẩn nấp tạm thời mà còn trở thành chiến trường tiềm năng nếu kế hoạch của gã Sưu Tầm bị phá sản vì sự hiện diện bất ngờ của một mục tiêu sống đang săn ngược lại nguồn gốc thông tin.

Đột nhiên, bóng dáng đen kịt xuất hiện từ phía góc xa nhất khu công nghiệp, di chuyển chậm rãi nhưng chắc chắn tiến vào trung tâm sân bãi nơi ánh trăng chiếu trực tiếp xuống tạo thành hình tròn sáng rõ giữa nền đất xám xịt đầy rác thải xây dựng bỏ ngỏ.

Gã Sưu Tầm mặc áo choàng dài phủ kín toàn thân trừ khuôn mặt được che bằng lớp vải dày màu đen làm khó nhận diện đặc điểm nhận dạng bên dưới nhưng lại để lộ đôi mắt đỏ rực phát ra ánh sáng lạ thường phản chiếu tia trăng bạc lạnh giá xung quanh khu vực bỏ hoang này.

Trần Minh nín thở, giữ cơ thể hoàn toàn bất động như bức tượng đá giữa đổ nát của nền công nghiệp cũ kỹ sắp sụp đổ bất cứ lúc nào dưới tác động mạnh mẽ của thời gian và sự xuống cấp trầm trọng theo năm tháng qua không được sửa chữa bảo trì đúng cách bởi chủ nhân mới đã bỏ rơi nơi đây từ lâu trước khi chính sách kiểm soát dị năng hiện hành bắt đầu triển khai rộng rãi khắp toàn bộ lãnh thổ thành phố Y Hoa ngày nay.

Trận chiến không diễn ra theo hướng võ thuật thông thường giữa hai đối thủ nam tính quyết đấu sinh tử bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy hay kỹ năng cận chiến điêu luyện được rèn giũa qua hàng nghìn giờ tập luyện khổ hạnh trong những lò đào tạo ngầm bí mật nằm sâu dưới lòng đất thành phố lớn nhất vùng Đông Nam Á hiện nay.

Thay vào đó, nó bắt đầu bằng một cú chạm nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm chết người giữa hai thực thể tồn tại song song trên cùng một chiều không gian thời gian méo mó do Hiệu ứng Entropy gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhận thức giác quan của cả hai bên tham gia đối mặt trực diện với nhau trong khoảnh khắc định mệnh sắp tới đây thôi.

Gã Sưu Tầm bước vào vòng ánh sáng trăng trắng xóa, tay cầm một thiết bị nhỏ hình trụ kim loại phát ra tiếng rung động tần số thấp khiến xương cốt Trần Minh đau nhức dữ dội khó chịu vô cùng khi đứng gần khu vực trung tâm sân bãi rộng lớn vắng lặng chỉ có gió thổi qua những khe hở tường vách đổ nát tạo thành âm thanh rít lên đáng sợ giống như lời than khóc của hàng ngàn linh hồn không siêu thoát đang lang thang tìm kiếm sự giải tỏa cuối cùng trước khi bị xóa sổ hoàn toàn khỏi hệ thống lưu trữ dữ liệu tập trung quản lý thông tin nhân loại dị thường thuộc sở hữu độc quyền tuyệt đối của Tập đoàn Aeterna hùng mạnh nhất khu vực Đông Nam Á hiện nay.

Trần Minh lao xuống từ tầng hai kho hàng cũ, hạ cánh êm ái lên nền bê tông nứt nẻ bên cạnh gã Sưu Tầm đang tập trung cao độ vào việc kích hoạt thiết bị thu thập ký ức trước mặt mình mà không hề hay biết về sự hiện diện của kẻ săn mồi mới vừa xâm nhập lãnh địa nguy hiểm chết người này từ phía sau lưng hắn ta một cách nhanh chóng và âm thầm như bóng tối bao trùm lấy toàn bộ khu vực công nghiệp bỏ hoang rộng lớn nằm ở rìa thành phố Y Hoa nơi những bí mật đen tối nhất thường được che giấu cẩn thận tránh xa ánh mắt tò mò của cộng đồng dân chúng bình thường sống yên ổn trong các quận trung tâm dường như thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông thần thông Không khí trong kho chứa cũ kỹ đó nặng mùi gỉ sét và sự thối rữa của những thứ bị lãng quên.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên mái tôn chiếu xuống, tạo thành những tia bụi mờ ảo lơ lửng giữa không trung.

Đan Lương đứng im như một bức tượng đá lạnh giá, đôi mắt hắn mở to đến mức gần nứt nẻ.

Hắn cảm thấy da gà nổi lên khắp sống lưng.Đó không phải là gió thổi qua.

Đó là sự hiện diện của cái gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn và đáng sợ hơn bất kỳ lời cảnh báo nào mà Hội Đồng từng đưa.

mới nhập hội.

Tiếng bước chân dừng lại ngay sau gáy hắn.

Không phải tiếng giầy đạp xuống nền bê tông nứt nẻ.

Mà là một âm thanh ướt át, giống như thịt sống va vào nhau.

Đan Lương không quay đầu.

Bản năng sinh tồn cổ xưa trong não bộ hét lên rằng việc đó sẽ dẫn đến cái chết tức thì.

Giọng nói trầm thấp, vang vọng từ chính bên trong sọ não của hắn chứ không phải qua tai.

Nó nghe như tiếng cào gạch men, gây khó chịu và khiến răng hắn nghiến ken két.

Hắn cố gắng hít thở sâu để giữ cho tim đập chậm lại, nhưng nhịp tim vẫn đang gõ mạnh vào lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn.

“Ai?” Đan Lương lắp bắp, giọng khàn đặc vì sợ hãi tột độ.

“Tôi là người của Cục Điều Tra Dị Thường Cấp 3.

Tôi có giấy phép truy cập khu vực này.” Một tiếng cười khô khan vang lên, không mang chút cảm xúc con người nào.

“Giấy phép?

Trong thế giới thực sự, giấy tờ chỉ là lá chắn mỏng manh che giấu những tội lỗi vĩ đại nhất mà thôi.” Đan Lương nắm chặt tay lại trong lòng bàn tay ướt sũng mồ hôi.

Hắn biết mình đang đối mặt với một Thực Thể Cấp S hoặc cao hơn.

Những kẻ này không tuân theo luật vật lý thông thường, và chúng thích chơi đùa trước khi hạ thủ con mồi.

Hắn cần thoát ra đây ngay lập tức.

Nhưng chân hắn như bị đóng đinh vào chỗ đứng, bất động hoàn toàn dưới áp lực vô hình đè nặng lên vai.

“Cho tôi xem nó.” Giọng nói ấy yêu cầu, không phải là một câu hỏi.

“Thứ mà bạn vừa chạm vào bên trong xác của gã đó.” Đan Lương nhớ lại cảm giác khi hắn thọc tay vào miệng vết thương trên ngực nạn nhân vài phút trước.

Hắn đã rút ra được một mảnh kim loại nhỏ xíu, phát sáng màu xanh lam nhạt.

Lúc đầu hắn nghĩ đó là chip dữ liệu hoặc thiết bị định vị quân sự thất lạc.

Nhưng giờ đây, dưới ánh mắt vô hình đang soi xét hắn, thứ đồ vật trong tay trở nên nóng rực như than hồng.

“Tôi không biết bạn nói gì cả,” Đan Lương dối trá, cố gắng giữ giọng đều đặn.

“Xác nạn nhân đã lạnh ngắt từ lâu rồi.” “Đừng có đùa với tôi.” Tiếng cào gạch men lại vang lên, gần hơn nữa.

Hắn cảm thấy hơi thở hôi thối của thứ đó phả vào cổ mình.

“Nó đang hát cho bạn nghe đấy.

Bạn không thể giả vờ điếc được đâu.” Mảnh kim loại trong lòng bàn tay Đan Lương bắt đầu rung động mạnh mẽ.

Một dòng dữ liệu kỳ lạ, không phải bằng văn bản hay hình ảnh quen thuộc, mà là cảm xúc thuần túy, tràn vào tâm trí hắn.

Hắn thấy bóng tối cuộn xoáy.

Hắn nghe thấy tiếng khóc của hàng ngàn đứa trẻ bị nuốt chửng bởi sự im lặng vĩnh cửu.

Và ở trung tâm của cơn bão đó, có một ký tự duy nhất được khắc sâu bằng máu: “MÁU”.

Đan Lương nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra xa.

Đây là bẫy.

Toàn bộ khu vực công nghiệp bỏ hoang này đều là một cái bẫy khổng lồ dành cho những dị nhân tò mò như hắn.

Hội Đồng đã biết trước việc hắn đến đây.

Họ gửi hắn vào để kiểm tra phản ứng của hắn đối với thứ này.

“Nó đẹp hơn bạn tưởng,” giọng nói thì thầm bên tai, gần đến mức lông mày Đan Lương có thể cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo phát ra từ nguồn âm thanh đó.

“Nhưng nó chưa hoàn chỉnh.

Nó cần một linh hồn để kích hoạt.” Đan Lương đột ngột quay người lại, tay phải lao về phía sau với tốc độ tối đa của khả năng tăng cường cơ bắp.

Hắn không thấy gì cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi máu tươi nồng nặc.

Cú đấm của hắn xuyên qua hư không, nhưng ở khoảnh khắc cuối cùng, hắn cảm nhận được một sức kháng cự mềm mại, giống như đang đâm vào một khối gelatin lạnh giá.

Thế giới xung quanh đột ngột sụp đổ.

Những bức tường xi măng biến mất.

Trần nhà vỡ tung thành hàng ngàn mảnh kính sắc lẹm bay lơ lửng trong không trung mà không rơi xuống.

Toàn bộ khu vực công nghiệp rộng lớn bị thay thế bằng một căn phòng nhỏ bé, tối đen như mực, chỉ có duy nhất một ngọn nến đang cháy giữa hai người họ.

Đan Lương đứng sững lại.

Hắn vẫn còn ở đó, nhưng bối cảnh đã hoàn toàn khác biệt.

Đây là không gian tâm trí của kẻ kia.

Một mê cung được xây dựng từ nỗi sợ hãi và ký ức bị chôn vùi.

Và trước mặt hắn, ngồi trên một chiếc ghế bành bằng xương người, là một người đàn ông mặc bộ vest cũ kỹ nhưng vẫn giữ vẻ sang trọng cổ điển.

Khuôn mặt anh ta nửa sáng nọ tối, phần ánh sáng chiếu lên đôi mắt đỏ ngầu đầy máu còn phần bóng tối che khuất mũi và miệng đang cười nhếch mép đáng sợ.

“Chào mừng bạn đến với phòng chờ,” người đàn ông nói, giọng điệu lịch sự như một chủ nhà đón khách quý.

“Tôi đã đợi bạn từ rất lâu rồi, Đan Lương.” Hắn nuốt nước bọt khan khốc cổ họng khô cháy.

Hắn không nhớ mình từng gặp ai có thể gọi tên hắn mà biết rõ lai lịch đến vậy.

Không phải là đồng nghiệp tại Cục.

Cũng không phải là những người trong mạng lưới đen dưới lòng đất Y Hoa.

“Ai là bạn?” Đan Lương hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ vững lập trường chiến đấu.

“Và làm sao bạn biết tôi ở đây?” Người đàn ông đứng dậy, bước chậm rãi về phía hắn với từng bước đi uyển chuyển như một con thú săn mồi đang áp sát con mồi kiệt sức.

“Tôi là người đã viết nên những quy tắc mà Hội Đồng cố gắng che đậy bằng luật pháp và sự im lặng.” Anh ta giơ tay lên, chỉ vào trái tim Đan Lương.

“Và tôi biết bạn ở đây vì chính máu của tổ tiên bạn đang gọi tên tôi từ sâu thẳm trong tiềm thức này.” Đan Lương lùi bước về phía sau, gót chân chạm vào tường vô hình.

Hắn cảm thấy một sức ép khủng khiếp đè lên lồng ngực, khiến hắn khó thở.

Mảnh kim loại xanh lam trong tay nóng lên đến mức da thịt bắt đầu phồng rộp và đau đớn tột cùng.

Nó không phải là vật thể lạ xâm nhập.

Nó đang kết nối với DNA của hắn.

“Điều đó vô lý,” Đan Lương nói, mồ hôi đổ xuống trán như suối chảy.

“Tôi sinh ra ở Y Hoa.

Gia đình tôi chỉ là những người bình thường.” “Bình thường?” Người đàn ông cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng tối đen, tạo thành những hồi âm đáng sợ làm rung chuyển cả không gian tâm trí này.

“Bạn thực sự nghĩ rằng Hội Đồng sẽ để một đứa trẻ có tiềm năng phá hủy thế giới được sống yên tĩnh trong nghèo khó và vô tri như vậy sao?” Anh ta bước thêm một bước nữa, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài mét.

Đan Lương có thể thấy rõ những đường vân máu trên mặt anh ta đang chuyển động chậm chạp, giống như dòng sông ngầm dưới bề mặt trái đất.

“Chúng tôi đã giấu bạn để bảo vệ thế giới khỏi chính mình,” người đàn ông nói, giọng điệu đột ngột trở nên trầm buồn và đầy bi thương.

“Nhưng giờ thì quá muộn rồi.” Đan Lương cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Tất cả những gì hắn tin tưởng trong suốt hai mươi năm qua đang bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ một cách tàn nhẫn.

Hắn không phải là dị nhân ngẫu nhiên.

Hắn là sản phẩm của một kế hoạch dài hạn mà Hội Đồng đã âm thầm theo dõi từ khi sinh ra?

Hay đây chỉ là lời nói dối để thao túng hắn vào làm công cụ cho mục đích đen tối nào đó?

“Tôi muốn nghe sự thật,”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập