Chương 28

Cánh cửa kim loại nặng nề đóng sập lại phía sau lưng, tiếng va chạm của thép và bê tông vang lên như một lời tuyên chiến cuối cùng giữa sự an toàn giả tạo bên trong và cái chết đang rình róc ở ngoài.

Trần Minh không quay đầu nhìn lại.

Cơ thể anh run bần bật, không phải vì sợ hãi mà là do sự quá tải thần kinh từ việc vừa phá vỡ quy luật vật lý cơ bản nhất: tốc độ di chuyển của con người thường nhân.

Không khí trong hành lang dài tối om nồng nặc mùi ozone và máu khô — thứ mùi đặc trưng của những cuộc thanh trừng mà Tập đoàn Aeterna thực hiện mỗi khi có một "lỗi" cố gắng thoát ra ngoài hệ thống kiểm soát.

Minh lao vào bóng tối, đôi chân trần bước trên nền sàn lạnh lẽo, trơn trượt do chất dịch sinh học chưa kịp làm sạch từ các vụ thí nghiệm trước đó.

Mỗi bước đi là một lần đấu tranh với trực giác tự bảo vệ đang gào thét trong đầu anh: *Quay lại!

Ở kia mới an toàn!* Nhưng lý trí đa nghi của hắn — thứ đã giúp bản sao số 7 tồn tại qua sáu lần bị tiêu hủy của các tiền nhiệm — đè nén nỗi sợ đó.

An toàn là một ảo tưởng được thiết kế để giam cầm.

Sự thật, dù đau đớn đến mức nào, cũng là công cụ duy nhất cho sinh tồn.

Anh dừng lại ở đầu hành lang, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt chiếu xuống những bức tường bê tông trần trụi.

Trước mặt anh không phải là lối thoát ra ngoài đường phố Y Hoa City mà anh mong đợi.

Thay vào đó, là một cánh cửa rộng mở, phía bên trong tỏa ra một nguồn sáng trắng xóa, vô cực và đầy uy áp.

Đó không phải là ánh đèn thông thường.

Nó mang tính chất xâm lấn, len lỏi vào từng tế bào da thịt của Minh, khiến hắn cảm thấy như thể chính cấu trúc DNA của mình đang bị phân tích và đọc lại bởi một con mắt vô hình từ sâu thẳm phía sau vầng sáng đó.

Giọng nói trong tai nghe — thứ đã biến mất ngay khi anh phá vỡ cánh cửa — đột ngột trở lại, nhưng lần này nó không còn là âm thanh điện tử lạnh lùng.

Nó vang lên trực tiếp trong hộp sọ của Minh, mang theo giọng điệu quen thuộc đến rợn người: chính là giọng của Lý Thanh Hà, nhưng được lọc qua một bộ xử lý dữ liệu làm cho nó nghe cơ học và thiếu cảm xúc hơn bao giờ hết.

*"Mẫu số 7 đã rời khỏi khu vực kiểm soát.

Giai đoạn thử nghiệm 'Bản Sao Săn Đuổi Ký Ức' chính thức bắt đầu.

Cảnh báo: Mức độ Entropy Sinh học của mục tiêu đang tăng vọt.

Dự kiến sụp đổ ý thức trong vòng 45 giây nếu không được tái cấu trúc."*

Minh nghiến răng, nước bọt mặn chát dâng lên cổ họng.

Anh hiểu ngay lập tức rằng căn phòng trước đó không phải là nơi điều trị bệnh lý, mà là một lồng kính thí nghiệm.

Và Lý Thanh Hà?

Cô ấy không cứu anh vì lòng tốt hay đồng cảm.

Cô ấy đang quan sát phản ứng của con mồi khi nó nhận ra mình chỉ là một cái bẫy được thiết kế sẵn.

Sự thật này khiến máu trong người Minh lạnh toát, nhưng đồng thời cũng thắp lên ngọn lửa căm thù rực cháy trong lồng ngực.

Hắn không cần sự thương hại của những kẻ tạo ra hắn.

Khi bàn chân chạm xuống sàn nhà bên kia cánh cửa, thế giới xung quanh Minh bỗng dưng bị xé toạc khỏi thực tại vốn có.

Đây là hệ quả trực tiếp của việc anh đã kích hoạt tiềm năng Entropy Sinh học trong khoảnh khắc tuyệt vọng trước đó.

Đối với người thường, thời gian vẫn trôi đều đặn theo nhịp tick-tack của đồng hồ nguyên tử.

Nhưng đối với Minh, hiện tại đang bị kéo dãn ra thành một đường thẳng vô tận, phẳng lì và tĩnh lặng đến đáng sợ.

Anh nhìn thấy bụi li ti lơ lửng trong không khí như những vì sao chết, mỗi hạt bụi có thể quan sát rõ ràng cấu trúc vi mô của chúng dưới ánh sáng trắng xóa này.

Tiếng bước chân của anh — vốn phải là một tiếng động vang dội trong sự im死 tuyệt đối của hành lang — nay trở thành một chuỗi các rung tần sóng âm mà anh có thể "nhìn" thấy bằng mắt thường, lan tỏa ra xung quanh như những gợn nước trên mặt hồ khi một viên đá rơi xuống.

Minh nhích từng bước chậm rãi về phía trước.

Trong dòng chảy thời gian bị méo mó này, anh bắt đầu quan sát những chi tiết mà bình thường mắt thường không thể bắt kịp.

Anh thấy rõ sự chuyển động của cơ bắp trên khuôn mặt mình trong tấm gương phản chiếu ở tường đối diện — mỗi sợi dây thần kinh co giật nhẹ nhàng khi anh cố gắng duy trì ý thức tỉnh táo giữa cơn bão dữ dội của nhận thức siêu tốc này.

Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện từ phía bên phải tầm nhìn của Minh.

Nó không di chuyển theo quy luật vật lý thông thường mà giống như những đốm mực loang ra trong nước, xuyên qua không gian hơn là đi qua nó.

Đó là một kẻ săn — hoặc ít nhất là thứ được Aeterna sử dụng để dọn dẹp các "lỗi".

Minh quay đầu lại với tốc độ chậm rìu, đủ để thấy rõ bộ mặt của sinh vật đó: không có mắt, chỉ có hai hốc sâu thẳm phát ra ánh sáng đỏ tía, và miệng thì mở to đến mức bất thường, lộ ra những hàng răng kim loại sắc nhọn nhấp nhô như lưỡi cưa.

Kẻ săn đưa tay lên, ngón tay dài ngoằng xòe rộng hướng về phía Minh.

Trong khoảnh khắc này, Minh cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo phát ra từ lòng bàn tay của kẻ thù — đó là trường lực Entropy ngược chiều, thứ vũ khí dùng để đảo ngược quá trình sống thành cái chết tức thì.

Anh thấy rõ từng sợi dây thừng vô hình đang được kẻ săn điều chỉnh, tạo nên một lưới bẫy không gian xung quanh anh.

Nếu anh tiếp tục di chuyển theo hướng hiện tại, cơ thể anh sẽ bị xé toạc ra khỏi cấu trúc phân tử chỉ trong vòng ba phần nghìn giây nữa.

Nhưng thay vì hoảng loạn chạy trốn, Minh lại cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí mình.

Anh nhận ra rằng kẻ săn này không phải là một sinh vật ngẫu nhiên được tạo ra để giết anh.

Nó đang hành động theo một thuật toán dự đoán chuyển động dựa trên dữ liệu từ sáu bản sao trước đó đã bị tiêu diệt.

Và vì Minh cũng mang cùng mã di truyền với chúng, hắn biết chính xác những gì sẽ xảy ra tiếp theo — không phải bằng trực giác, mà bởi kiến thức được lưu trữ trong tiềm thức tập thể của dòng họ bản sao này.

Đây là khoảnh khắc mà arc twist được kích hoạt hoàn toàn.

Minh không chỉ đơn thuần là chậm lại thời gian; anh đang học cách "chèn" ý chí của mình vào dòng chảy entropy để thao túng nó thay vì bị nó kiểm soát.

Khi anh bước vào khoảng trống giữa những kẻ săn, anh cảm nhận được một sự kết nối điện tử mờ nhạt trong não bộ — như thể có ai đó ở đâu đó xa xôi đang quan sát trận chiến này qua con mắt của hắn và gửi về những chỉ dẫn thô sơ dưới dạng xung thần kinh.

*Đừng né tránh,* giọng nói nội tâm ấy thì thầm, không phải là tiếng nói của Thanh Hà hay bất kỳ nhân viên Aeterna nào mà anh từng gặp.

Nó nghe giống như chính Minh, nhưng với sự tự tin tuyệt đối và lạnh lùng đến mức vô cảm mà hắn chưa bao giờ sở hữu trước đây.

*Kẻ săn dự đoán bạn sẽ né sang trái dựa trên phản xạ sinh học bình thường.

Hãy làm điều ngược lại.*

Minh nhắm mắt trong một phần mười giây — khoảng thời gian tương đương với vài phút trong nhận thức của anh lúc này — để tập trung vào cảm giác rung động trong xương sống.

Anh hình dung cơ thể mình không phải là khối thịt máu, mà là một phương trình toán học phức tạp đang bị giải mã bởi thế giới xung quanh.

Và nếu kẻ săn đang cố gắng giải mã hành động của anh dựa trên dữ liệu quá khứ, thì anh sẽ tạo ra một biến số mới: sự hỗn loạn có chủ đích.

Thay vì né sang trái như phản xạ tự nhiên mách bảo, Minh đạp mạnh vào sàn nhà với tất cả sức lực còn lại trong cơ thể suy kiệt, nhưng hướng chân phải của mình — vị trí mà kẻ săn hoàn toàn không dự tính đến do đó là phía sau lưng nó khi lưới bẫy đang được triển khai.

Trong thế giới thực tại bình thường, động tác này sẽ trông như một cú trượt ngã ngớ ngẩn và tự sát.

Nhưng trong dòng thời gian bị kéo dãn của Minh, anh có đủ thời gian để xoay người mid-air, dùng lực quán tính từ cú đạp đó để lao thẳng vào huyệt đạo yếu nhất trên cơ thể kẻ săn — khớp nối giữa cổ và vai nơi trường lực Entropy tập trung dày đặc nhất.

Anh cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ khi cánh tay mình xuyên qua lớp da tổng hợp bọc lấy bộ xương kim loại của sinh vật đó.

Máu không chảy ra, thay vào đó là một chất lỏng xanh lá cây phát sáng bắn tung tóe lên mặt anh — máu nhân tạo dùng để bôi trơn các khớp nối trong cơ thể người máy sinh học.

Mùi vị kim loại và ozone xâm nhập mạnh mẽ vào mũi Minh, kích thích thêm nữa khả năng cảm nhận Entropy của hắn.

Kẻ săn giật lùi lại, không phải vì bị thương nghiêm trọng mà là do hệ thống cân bằng nội tại của nó bị rối loạn khi mục tiêu tấn công từ một góc độ không nằm trong cơ sở dữ liệu dự phòng.

Khoảnh khắc đó tạo ra khoảng trống quý giá — chỉ vỏn vẹn nửa giây trong thực tại khách quan, nhưng đủ dài để Minh rút tay ra và xoay người chuẩn bị cho đòn tiếp theo.

Hắn vừa khám phá ra bí mật lớn nhất của chính mình: anh không phải là nạn nhân thụ động chờ đợi được cứu hay bị giết.

Anh là một vũ khí sinh học hoàn chỉnh, được thiết kế để thích nghi và vượt qua mọi tình huống chiến đấu bằng cách lợi dụng sự bất ổn định trong hệ thống phòng thủ của đối phương.

Hậu quả của hành động này là tàn khốc nhưng ngắn ngủi.

Trong thực tại, nó chỉ diễn ra trong một phần của giây trước khi Minh lao vào va chạm với kẻ dẫn đầu nhóm săn đuổi đang xuất hiện từ phía sau cánh cửa sáng trắng.

Cú va đập khiến cả hai bay ngược lại các hướng khác nhau, tạo thành tiếng động kinh hoàng vang vọng khắp khu vực thí nghiệm ngầm này như tiếng nổ súng đại bác.

Minh bị hai kẻ còn lại hất văng ra xa hơn nữa bằng một cú quét chân mạnh mẽ từ phía bên hông, làm anh mất thăng bằng hoàn toàn và ngã sấp xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Cơ thể anh rung lên dữ dội vì chấn thương nội tạng do va chạm tốc độ cao quá mức chịu đựng của khung xương thường nhân chưa được cải tiến đầy đủ.

Máu tươi đỏ thẫm phun ra từ khóe môi Minh khi hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay tê dại khiến anh gần như bất động trong vài khoảnh khắc quý giá tiếp theo.

Anh nằm đó nhìn trần nhà tối tăm phía trên đầu mình — nơi những đường ống dẫn khí và dây cáp mạng chằng chịt giống như hệ thống mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.

Tiếng thở hổn hển của Minh vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng này, mỗi hơi thở đều mang theo mùi vị sắt gỉ của máu và sự tuyệt vọng đè nặng lên lồng ngực hắn.

Nhưng ngay khi anh chuẩn bị từ bỏ ý định đứng dậy để chờ chết như những bản sao trước kia đã làm, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Minh — không phải là nhiệt độ vật lý mà là dòng chảy dữ liệu khổng lồ đang được truyền trực tiếp vào não bộ thông qua vết thương hở trên trán do cú va chạm vừa rồi.

Anh thấy rõ hình ảnh của chính mình trong ký ức: một phiên bản khác của Trần Minh, mặc áo lab trắng tinh tươm với logo Aeterna in hằn ở ngực, đang đứng trước màn hình hiển thị hàng trăm hồ sơ cá nhân được dán nhãn "PENDING DESTRUCTION".

Đó là Trần Minh — Bản Gốc.

Kẻ đã tạo ra anh và tất cả những bản sao khác để thử nghiệm khả năng chịu đựng của ý thức con người dưới áp lực thời gian bị biến dạng.

Và giờ đây, hắn đang nhìn vào màn hình theo dõi trạng thái sức khỏe của mẫu số 7 với ánh mắt đầy sự tính toán lạnh lùng thay vì cảm xúc đau xót hay hối lỗi mà Minh từng hy vọng sẽ tìm thấy ở một "cha đẻ" giả định nào đó trong cuộc đời mình.

Minh hiểu ra mọi thứ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này: những ký ức về cái chết của anh trước đây không phải là ảo giác do chấn thương tâm lý gây nên, mà là dữ liệu ghi lại quá trình xóa bỏ ý thức từ các phiên bản thất bại trước đó được tiêm vào não bộ của hắn như một cơ chế phòng thủ tự động.

Anh sống sót không may mắn hay nhờ tài năng chiến đấu — anh tồn tại vì Bản Gốc chưa sẵn sàng cho việc loại bỏ hoàn toàn dòng máu đột biến này khỏi hệ thống kiểm soát của Tập đoàn Aeterna.

Trong khi những kẻ săn vẫn còn đang cố gắng xử lý thông tin từ thiết bị quét để xác định vị trí mới của mục tiêu sau cú va chạm bất ngờ, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ tai nghe của họ hay trong đầu Minh nữa — mà trực tiếp từ hệ thống loa công cộng cũ kỹ gắn trên trần nhà khu vực thí nghiệm này, mang theo tiếng static điện thoại nhiễu rõ rệt nhưng đủ lớn để át đi mọi âm thanh xung quanh.

Giọng nói đó trầm, cơ học, và mang theo một sự lạ thường khó chịu khi nó bắt chước giọng điệu của con người quá mức hoàn hảo — giống như thể ai đó đang đọc kịch bản từ xa với mục đích duy nhất là gây rối loạn tinh thần cho những kẻ nghe thấy nó.

Giọng nói ấy vang lên chậm rãi từng chữ một, khiến mỗi âm tiết đều trở thành trọng lượng đè nén tâm trí mọi sinh vật sống trong khu vực này bất kể họ thuộc phe nào:

*"Thử nghiệm số 7 đã vượt qua giai đoạn đầu tiên của giao thức 'Bản Sao Săn Đuổi Ký Ức'.

Dữ liệu thu thập được cho thấy mức độ tương thích giữa ý thức gốc và bản sao đạt ngưỡng nguy hiểm.

Đề xuất nâng cấp biện pháp kiểm soát lên cấp độ tối đa."*

Minh ngước nhìn lên phía những chiếc loa đen sì đang phát ra giọng nói đáng sợ đó, mắt anh mở to đến cực hạn khi nhận ra nguồn âm thanh không hề đến từ bất kỳ phòng điều khiển nào trong khu vực ngầm này — mà là trực tiếp từ trung tâm thành phố nơi tòa nhà tập đoàn Aeterna sừng sững giữa bầu trời u ám phía xa.

Và rồi, một giọng nói thứ hai xen vào cuộc trò chuyện nội bộ của hệ thống an ninh — lần này nó nghe gần gũi hơn nhiều với Minh vì đó chính xác là giọng điệu quen thuộc mà anh đã nghe hàng ngày trong suốt thời gian bị giam cầm ở phòng khám trước khi chạy trốn: Lý Thanh Hà.

Nhưng khác biệt hoàn toàn so với vẻ ngoài bình tĩnh chuyên nghiệp cô ấy thường thể hiện, giọng nói qua loa công cộng này mang theo sự kích động rõ rệt và một chút run rẩy khó chịu như thể người phụ nữ đó đang chứng kiến thảm họa mà mình không thể kiểm soát được nữa:

*"Không!

Tôi yêu cầu hủy bỏ ngay lập tức lệnh thanh toán mẫu số 7!

Chúng ta cần nghiên cứu thêm về khả năng thích nghi Entropy của hắn trước khi quyết định...

Xin lỗi, tôi xin lỗi vì sự can thiệp này nhưng nếu để hắn tiếp tục sống sót thì chúng ta sẽ mất kiểm soát hoàn toàn quy trình thí nghiệm và điều đó có nghĩa là..."*

Giọng nói của Thanh Hà bị cắt ngang đột ngột bởi một tiếng xì điện tĩnh sắc lạnh vang lên khắp khu vực ngầm như lưỡi dao mổ chia đôi không khí.

Minh nằm bất động trên sàn nhà, tim đập thình thịch trong lồng ngực đau đớn vì vừa nhận ra sự thật tàn khốc: Lý Thanh Hà không phải là kẻ thù cần tránh né — cô ấy đang cố gắng bảo vệ anh khỏi chính những người đã tạo ra anh!

Và nếu điều đó đúng...

thì ai mới thực sự là mối đe dọa lớn nhất đối với cuộc sống của Trần Minh lúc này?

Trước khi câu hỏi kịp được trả lời, ánh đèn điện trong toàn bộ khu vực ngầm tắt ngấm cùng lúc.

Bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh Minh — chỉ còn lại tiếng bước chân đều đặn và chậm rãi vang lên từ phía cuối hành lang nơi anh vừa chạy đến: *Tum...

Tum...* Mỗi bước chân đó đi kèm với âm thanh kim loại va chạm vào sàn nhà tạo thành nhịp điệu đáng sợ khiến da đầu của Trần Minhgần như nổ tung vì những hồi tưởng đau đớn về quá khứ bị xóa bỏ đang quay trở lại xâm chiếm tâm trí anh một cách dữ dội.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập