Chương 27

Cơn sốc không đến từ tiếng hét hay hình ảnh máu me, mà là sự tĩnh lặng chết chóc sau khi câu nói kết thúc.

Trần Minh đứng sững người, đôi chân như bị đóng chặt vào nền bê tông lạnh lẽo của tầng hầm bệnh viện Y Hoa.

Trước mặt anh, tấm gương đen bóng đã tan biến, để lại một khoảng không gian trống rỗng nhưng nặng nề đến nghẹt thở.

Không có người đàn ông già nua nào ở đó nữa.

Chỉ còn lại mùi hương hăng hắc của ozone và nỗi sợ hãi nguyên thủy đang len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể anh.

Những từ ngữ ấy không phải là lời đe dọa, mà là một phán quyết cuối cùng.

Minh cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.

Những ngón tay thon dài, móng tay cắt ngắn gọn gàng — chúng trông bình thường đến mức kỳ lạ so với những ký ức hỗn loạn vừa diễn ra trong tâm trí anh.

Anh nhớ cảm giác lạnh buốt khi lưỡi dao bén lướt qua cổ họng phiên bản trước đó.

Nhưng nếu đó là một ảo ảnh, tại sao mùi máu vẫn còn bám trên quần áo anh?

Tại sao vết thương hằn sâu dưới da cánh tay trái lại đau nhói lên mỗi lần nhịp tim đập mạnh hơn?

Anh bước chậm rãi về phía trung tâm căn phòng bí mật mà Lý Thanh Hà đã dẫn anh đến.

Đây không phải là một hành lang bệnh viện thông thường.

Những bức tường được lát bằng kim loại tối màu, hấp thụ ánh sáng và âm thanh, tạo cảm giác như đang đứng bên trong ruột của một con thú khổng lồ đã chết từ lâu.

Không khí ở đây dày đặc hơn, mang theo mùi vị của đồng tiền cũ và sắt gỉ — mùi của những thí nghiệm bị thất bại mà xã hội bên ngoài không bao giờ được biết đến.

Minh đưa tay chạm vào bức tường lạnh giá.指尖 (ngón tay) anh run lên khi tiếp xúc với bề mặt kim loại.

Một luồng điện yếu ớt, gần như vô hình, chạy dọc theo lòng bàn tay, kích thích những dây thần kinh đã bị tổn thương từ trước.

Anh không rút tay lại ngay lập tức mà giữ nguyên tư thế, cố gắng phân tích cảm giác đó.

Nó giống như một phản hồi sinh học.

Như thể căn phòng này đang "đọc" anh.

"Cô biết điều gì đang xảy ra với tôi?" Minh hỏi, giọng nói của anh khô khốc, thiếu đi sự rung động thường thấy khi một con người đối mặt với khủng hoảng bản thân.

Sự đa nghi vốn có trong tính cách của hắn đã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác.

Hắn không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy qua tấm gương, nhưng cũng không hoàn toàn bác bỏ nó.

Trong thế giới này, nơi Hiệu ứng Entropy Sinh học làm méo mó thực tại, niềm tin là thứ xa xỉ nhất mà một người sống sót có thể sở hữu.

Lý Thanh Hà xuất hiện từ phía sau cánh cửa kín mít vừa đóng sập lại với tiếng động trầm thấp.

Cô ấy mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm tất, không một nếp nhăn, trái ngược hoàn toàn với sự bừa bộn trong tâm trí của Minh.

Ánh mắt cô lạnh lẽo và sắc bén như dao mổ, quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt anh để thu thập dữ liệu.

"Cậu đang trải qua hiện tượng 'Sụp đổ Nhận thức'," Thanh Hà trả lời, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

Cô bước tới, cầm theo một máy tính bảng mỏng nhẹ, màn hình phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên những đường nét nghiêm nghị trên khuôn mặt cô.

"Não bộ của bản sao không được thiết kế để xử lý ký ức của phiên bản gốc cùng lúc.

Nó giống như việc cố gắng chạy hai hệ điều hành xung đột trên một phần cứng cũ kỹ.

Cậu thấy những thứ đó vì não cậu đang cố gắng lấp đầy khoảng trống thông tin bằng các giả thuyết."

"Giả thuyết?" Minh lặp lại từ ấy, cười nhạt.

"Hay là ký ức thực sự?

Tôi cảm nhận được nỗi đau khi cổ họng bị cắt đứt, Thanh Hà.

Không có ảo giác nào đủ chân thực để mô phỏng mức độ kinh hoàng đó."

Thanh Hà không đáp ngay.

Cô di chuyển ngón tay trên màn hình máy tính bảng, những dòng số liệu và đồ thị sinh học hiện lên nhanh chóng.

"Đau đớn là một tín hiệu điện hóa, Minh.

Và chúng ta đã lập trình hệ thống phản hồi xúc giác của cậu để cực kỳ nhạy cảm với các kích thích nguy hiểm.

Đó là cơ chế phòng vệ, không phải bằng chứng cho sự tồn tại độc lập."

Minh nheo mắt nhìn cô.

Sự bình tĩnh quá mức của Thanh Hà khiến anh càng thêm nghi ngờ.

Nếu anh chỉ là một công cụ thí nghiệm, thì tại sao lại cần thiết phải có những phản ứng cảm xúc phức tạp như vậy?

Tại sao lại cần một 'cơ chế phòng vệ' tinh vi đến thế cho một thực thể tạm thời?

"Cho tôi xem," Minh yêu cầu, bước tới gần cô hơn.

"Dữ liệu về Dự án Echo.

Nếu tôi là lỗi trong hệ thống, hãy cho tôi thấy mã nguồn của nó."

Thanh Hà hơi khựng lại.

Đây không phải là phản ứng mà anh mong đợi từ một người giám sát thí nghiệm hoàn toàn kiểm soát tình hình.

Sự do dự đó nhỏ bé đến mức khó nhận ra, nhưng với đôi mắt đã được rèn giũa qua hàng ngàn giờ quan sát và phân tích mối đe dọa, nó giống như một vết nứt lớn trên bức tường thành phòng thủ của cô.

"Cậu không đủ cấp độ truy cập," Thanh Hà nói, giọng vẫn giữ sự lạnh lùng nhưng có chút căng thẳng ở cuối câu.

"Và ngay cả khi cậu xem được, não bộ hiện tại của cậu cũng sẽ bị quá tải trước khi hiểu nổi một phần trăm nội dung."

"Chính xác là cái gì khiến tôi khác biệt?" Minh không lùi bước.

Hắn tiến sát hơn nữa, xâm phạm vào vùng lãnh thổ cá nhân của cô.

Mùi hương hoa hồng tổng hợp trên người Thanh Hà đột ngột trở nên khó chịu, gợi nhớ đến những phòng giải phẫu nơi mọi thứ đều được khử trùng và vô hồn.

"Phiên bản gốc đã giết sáu cái trước đó.

Nếu chúng ta là giống hệt nhau về mặt di truyền và ký ức cơ bản, thì sự khác biệt duy nhất phải nằm ở chỗ này."

Anh chỉ vào thái dương của mình.

Thanh Hà lùi lại một bước nhỏ, đủ để tránh khỏi tầm với của anh nhưng cũng đủ để thể hiện sự cảnh giác.

Hành động đó xác nhận điều Minh nghi ngờ: Cô ấy sợ hãi những gì đang xảy ra bên trong đầu anh hơn là chính bản thân anh.

"Các phiên bản trước không ổn định về mặt tâm lý," Thanh Hà thừa nhận, giọng nói thấp đi một octave.

"Họ bắt đầu phát triển ý thức tự chủ ngoài dự kiến của Entropy Field.

Họ nhớ lại những thứ chưa từng xảy ra với họ — tương lai, hoặc quá khứ của người khác.

Phiên bản gốc tin rằng đó là sự ô nhiễm của linh hồn con người vào cấu trúc nhân tạo.

Và anh ấy đã quyết định dọn dẹp."

Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào nhịp đập trong đầu mình.

Nhịp tim đang tăng tốc, nhưng không phải vì sợ hãi hay giận dữ.

Đó là một cảm giác kỳ lạ, như thể cơ thể anh đang cộng hưởng với tần số nào đó mà anh chưa từng nghe thấy trước đây.

Anh mở mắt ra, ánh sáng từ màn hình máy tính bảng của Thanh Hà phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của anh.

Thanh Hà nhìn chằm chằm vào anh, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười mỏng manh, đầy sự mỉa mai và thương hại pha trộn lẫn nhau.

"Cậu là bản sao thứ bảy, Minh.

Chúng ta đã điều chỉnh thuật toán học tập để loại bỏ các biến số cảm xúc gây mất ổn định.

Cậu không bị ảnh hưởng bởi ký ức của họ vì cậu không 'cảm' như những người bình thường làm vậy.

Cậu phân tích chúng."

"Làm thế nào để cô biết chắc chắn?" Minh hỏi, giọng nói trở nên sắc bén hơn.

"Hay là đó chỉ là giả thuyết thứ hai mà cô đang thử nghiệm trên tôi?"

Thanh Hà im lặng trong vài giây dài đằng đng.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Minh nhận ra rằng sự thật không nằm ở những gì Thanh Hà nói, mà ở cách cô tránh né ánh mắt của anh khi nhắc đến từ "thử nghiệm".

Cô đưa máy tính bảng lên cao hơn một chút, che đi biểu cảm trên khuôn mặt mình bằng màn hình phát sáng.

"Chúng ta cần di chuyển," Thanh Hà tuyên bố, giọng điệu trở lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng ban đầu.

"Cảm giác Entropy của cậu đang tăng đột biến.

Nếu không được ổn định hóa trong vòng mười phút nữa, bộ não của cậu sẽ tự hủy để bảo vệ cơ thể khỏi sự xung đột nhận thức."

Minh nhìn về phía cửa ra vào mà họ vừa đi qua.

Nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài.

Tiếng động nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên khi các thanh chặn kim loại trượt vào vị trí.

Họ không còn là người bệnh và bác sĩ nữa.

Bây giờ, họ đang ở trong một chiếc hộp kín, nơi Minh là đối tượng nghiên cứu chính và Thanh Hà là nhà quan sát duy nhất — hoặc ít nhất đó là những gì cô muốn anh tin.

Nhưng Minh đã học được bài học từ phiên bản thứ sáu: Đừng bao giờ tin vào người nắm giữ chìa khóa của căn phòng giam cầm bạn.

Anh quay lưng lại với Thanh Hà, bước chậm rãi về phía góc tối nhất của căn phòng.

Ở đó, một thiết bị hình trụ bằng kim loại đang phát ra âm thanh huýt sào yếu ớt — nguồn gốc của mùi ozone và sự méo mó thời gian mà anh cảm nhận được khi vừa đến nơi.

Đây là trung tâm của bí ẩn này.

Nếu Thanh Hà nói rằng não bộ anh đang quá tải, thì chắc chắn phải có thứ gì đó ở đây kích hoạt nó.

"Cậu đang làm gì?" Giọng hỏi của Thanh Hà vang lên sắc lạnh hơn, thiếu đi sự bình tĩnh giả tạo trước đó.

"Rời khỏi khu vực an toàn là vi phạm giao thức!"

"Tôi cần xem xét dữ liệu thô," Minh trả lời, không quay đầu lại.

Bàn tay anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh giá của thiết bị hình trụ.

Lần này, cảm giác điện giật mạnh hơn nhiều, như thể nó đang cố gắng xâm nhập trực tiếp vào hệ thần kinh của anh.

"Nếu tôi là một bản sao được lập trình để ổn định, tại sao tôi vẫn có khả năng nghi ngờ cô?"

Thanh Hà không đáp.

Chỉ có tiếng bước chân gấp gáp khi cô tiến lại gần, nhưng Minh đã dự đoán trước hành động đó.

Anh không cần nhìn thấy cô để biết vị trí của cô trong căn phòng.

Cảm giác Entropy xung quanh anh đang trở nên rõ ràng hơn — nó giống như một lớp màng mỏng bao phủ lên thực tại, và mỗi bước đi của Thanh Hà đều tạo ra những gợn sóng nhỏ trên mặt nước tĩnh lặng đó.

Minh đặt cả hai tay lên thiết bị.

Anh nhắm mắt lại, không phải để trốn tránh sự thật, mà để tập trung hoàn toàn vào nội tâm mình.

Trong bóng tối sau mí mắt, anh thấy những mảnh vỡ ký ức đang quay cuồng — hình ảnh của một người đàn ông già nua với đôi mắt chứa đựng nỗi kinh hoàng tột cùng.

Người đó đã nói rằng họ đã tiêu hủy sáu cái trước kia.

Nhưng tại sao?

Và nếu phiên bản gốc vẫn còn sống...

thì ai mới là kẻ săn mồi thực sự trong câu chuyện này?

Khi Minh mở mắt ra, ánh sáng từ thiết bị hình trụ bắt đầu nhấp nháy dữ dội.

Thanh Hà hét lên một mệnh lệnh gì đó, nhưng giọng nói của cô nghe xa xôi và méo mó, như thể đang phát ra từ dưới đáy giếng sâu thẳm.

Thời gian xung quanh anh chậm lại.

Những hạt bụi lơ lửng trong không khí dường như ngừng chuyển động.

Minh nhìn thấy thanh kim loại mà Thanh Hà rút ra từ thắt lưng — một khẩu súng lục nhỏ gọn, đen bóng, được thiết kế đặc biệt cho việc xử lý các đối tượng dị nhân.

Nhưng viên đạn chưa kịp rời khỏi nòng súng thì đã bị mắc kẹt trong không gian méo mó do Entropy tạo ra.

Minh bước sang bên trái, tránh né cú bắn với một sự dễ dàng đáng ngạc nhiên.

Không phải vì anh nhanh hơn, mà bởi vì anh đã 'thấy' quỹ đạo của nó trước khi Thanh Hà kịp bóp cò — hoặc ít nhất là cảm giác như vậy đang xẩy ra trong đầu anh.

Anh quay sang nhìn Thanh Hà.

Khuôn mặt cô đầy sự kinh hãi và bối rối, không phải vì thất bại trong việc bắn trúng mục tiêu, mà bởi một thứ gì đó khác trên màn hình máy tính bảng của cô vừa hiện lên.

Minh nghiêng đầu, cố gắng đọc những dòng chữ chạy nhanh qua ánh mắt mờ mịt do căng thẳng.

*DANGER LEVEL: CRITICAL.*
*ENTITY 7 AWAKENING PROTOCOL INITIATED.*
*ORIGIN LOCATION DETECTED.*

Minh nuốt khó khăn.

Origin Location?

Địa điểm nguồn gốc?

Nếu anh là bản sao thứ bảy, được tạo ra trong phòng thí nghiệm này, thì 'nguồn gốc' ở đây ám chỉ điều gì?

Và tại sao hệ thống lại cảnh báo nguy hiểm khi chính anh mới vừa thức tỉnh khả năng của mình?

Thanh Hà cố gắng rút thêm một thiết bị khác từ túi áo, nhưng Minh đã di chuyển tới trước cô.

Anh không tấn công.

Thay vào đó, anh đưa tay ra và chạm nhẹ vào vai cô.

Một luồng xung điện mạnh mẽ phóng ra từ lòng bàn tay anh, đánh bật Thanh Hà lùi lại vài bước.

Cô ngã xuống sàn nhà, máy tính bảng rơi xa phía sau lưng, màn hình vẫn sáng lên với dòng chữ đỏ chót nhấp nháy: *RUN.*

Minh nhìn xuống đôi tay của mình.

Những đường vân da đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống hệt màu sắc của Hiệu ứng Entropy xung quanh thành phố Y Hoa vào những đêm trăng tối.

Anh không hiểu điều gì đang xảy ra, nhưng anh biết một chắc chắn: Sự thật mà Thanh Hà cố gắng che giấu không nằm ở quá khứ của anh.

Nó nằm ở tương lai — và nó đang đến gần hơn mỗi giây trôi qua.

Anh cúi xuống nhặt chiếc máy tính bảng lên trước khi Thanh Hà kịp với lấy nó.

Màn hình khóa yêu cầu mã PIN, nhưng Minh đã nhìn thấy mật khẩu được in mờ trên mép dưới thiết bị từ khoảnh khắc cô rút súng ra: *AETerna_07*.

Anh nhập vào nhanh chóng.

Hồ sơ của anh hiện ra.

Nhưng không phải là hồ sơ y tế thông thường.

Đó là một bản đồ thành phố Y Hoa, với bảy điểm sáng nhấp nháy ở các vị trí khác nhau.

Sáu trong số đó đã chuyển sang màu xám và được ghi nhãn *DESTROYED*.

Điểm thứ bảy — đại diện cho chính anh lúc này — đang phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, di chuyển chậm rãi về phía trung tâm thành phố, nơi một tòa nhà cao tầng mang tên Tập đoàn Aeterna sừng sững giữa bầu trời u ám.

Và ngay bên dưới bản đồ đó là một dòng lệnh tự động đã được kích hoạt:
*TARGET ACQUIRED.

PURGE SEQUENCE INITIATED IN 60 SECONDS.*

Minh nhìn lên, ánh mắt gặp phải cặp mắt đầy sự tuyệt vọng của Thanh Hà đang cố gắng đứng dậy.

Cô không còn là nhà quan sát nữa.

Bây giờ, cô chỉ là một phần trong cỗ máy săn lùng mà anh vừa vô tình kích hoạt.

Và đồng hồ đếm ngược trên màn hình bắt đầu giảm: 59...

Minh bỏ lại chiếc điện thoại xuống và chạy về phía cửa ra vào đang bị khóa chặt.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở trung tâm thành phố, nhưng một điều chắc chắn là anh không thể chết trong căn phòng này mà chưa hiểu rõ bản chất của sự tồn tại giả tạo này.

Tiếng động dữ dội vang lên khi anh dùng sức mạnh Entropy mới thức tỉnh phá vỡ thanh chặn kim loại, mở ra lối thoát sinh tử trước cánh cửa đang đóng sập lại phía sau lưng hắn cùng với tiếng hét thất vọng của Lý Thanh Hà.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập