Chương 26
Không phải từ một giấc ngủ sâu, mà từ sự trống rỗng tuyệt đối.
Căn phòng trắng xóa đến mức gây đau mắt.
Không cửa sổ, không bóng tối, chỉ có màu trắng của sơn vôi và ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo phát ra từ trần nhà cao ngất.
Trong căn phòng rộng lớn ấy, duy nhất hai vật thể: một chiếc ghế bành da cũ kỹ ở giữa sàn gạch men lạnh giá, và một tấm gương khổng lồ chiếm trọn bức tường phía đối diện.
Minh ngồi dậy trên mặt đất, người run lên bần bật.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác dị thường đang lan tỏa trong từng tế bào cơ thể anh.
Anh nhìn xuống đôi tay của mình.
Chúng ổn định, nhưng da thịt dường như mờ nhạt hơn bình thường, giống như một bức ảnh bị in thiếu mực.
Đó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc.
*Thump-thump.
Thump-thuph.* Tiếng trống giục chậm rãi, nặng nề, vang lên không phải từ lồng ngực anh, mà dường như phát ra từ chính những bức tường vô hình bao quanh căn phòng này.
Minh đứng dậy, chân bước trên sàn gạch lạnh buốt.
Mỗi bước đi đều tạo ra tiếng vọng khô khan, khẳng định sự tồn tại của anh trong không gian tĩnh lặng đến mức điên cuồng này.
Anh tiến về phía tấm gương lớn.
Phản chiếu trong đó là hình ảnh của Trần Minh: mái tóc rối bời, đôi mắt híp lại đầy cảnh giác, và khuôn mặt nhợt nhạt thiếu máu.
Khi Minh nghiêng đầu, phản chiếu trong gương không di chuyển cùng lúc.
Nó trễ nải một phần giây.
Chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ bé ấy cũng đủ khiến dạ dày anh quặn thắt.
Đây không phải là quy luật vật lý bình thường của Thành phố Y Hoa nơi Hiệu ứng Entropy Sinh học làm chậm thời gian khi cận kề cái chết.
Đây là sự cố ý.
Một sự thao túng có chủ đích vào nhận thức về thực tại.
"Căn phòng này," Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và sợ hãi tột độ.
"Nó không giữ tôi lại để giam cầm.
Nó giữ tôi lại để kiểm tra."
Anh đưa tay chạm lên bề mặt gương lạnh giá.
Kính trơn láng phản chiếu ánh mắt sắc lẹm của anh.
Anh cần dữ liệu.
Trong thế giới nơi ký ức có thể bị xóa bỏ và thay thế, chỉ có logic mới là vũ khí sinh tồn duy nhất.
Nếu đây là một phòng thí nghiệm tâm lý, thì người thực hiện đang cố gắng đo lường mức độ ổn định nhận thức của bản sao số 7.
Minh nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.
Anh cần phá vỡ sự tĩnh lặng này bằng cách kiểm soát nội tâm.
Nếu thế giới bên ngoài là ảo ảnh hoặc được lập trình để gây hoang mang, thì ký ức trong đầu anh phải trở thành mỏ neo thực tế duy nhất.
Anh sẽ tìm một điểm bất biến.
Một khoảnh khắc không thể bị bóp méo bởi Entropy hay can thiệp của Tập đoàn Aeterna.
Anh chọn ngày đầu tiên đi học lớp 1.
Đó là khoảng thời gian trước khi dị năng thức tỉnh, trước khi anh biết mình là ai thực sự, và quan trọng nhất, trước khi nỗi sợ bị bỏ rơi trở thành động lực sống còn.
Một ký ức an toàn.
Và đáng tin cậy...
hay ít nhất đó là những gì anh muốn tin.
Minh mở mắt ra, nhưng hình ảnh trong gương vẫn chưa biến đổi.
Thay vào đó, một mùi hương quen thuộc bắt đầu len lỏi vào không gian trắng xóa: mùi phấn bảng bụi bặm và nước hoa chanh của mẹ anh.
Bức tường phía trước tan biến dần.
Sàn gạch lạnh giá chuyển hóa thành sàn gỗ cũ kỹ có màu nâu sẫm.
Mùi thuốc tẩy mạnh mẽ được thay thế bằng mùi sách vở ẩm mốc.
Minh đứng giữa một hành lang trường học tiểu học những năm 2010, nơi ánh sáng vàng ấm áp chiếu qua các ô cửa sổ kính mờ.
Anh mỉm cười nhẹ, cảm giác an toàn briefly bao bọc lấy anh.
Đây là thực tại của anh.
Đây là con người thật của anh.
Minh bước đi trên hành lang gỗ, tiếng bước chân vang lên rõ ràng và tự nhiên hơn so với căn phòng trắng trước đó.
Anh nhớ những cánh cửa đóng sầm ở hai bên, mỗi cánh đều mang tên một lớp học.
Lớp 1A đang mở hé ra, tiếng cười đùa của trẻ con vọng ra từ phía trong, hòa quyện cùng giọng nói trầm ấm của cô giáo giảng bài về bảng cửu chương.
Nhưng rồi, khi anh tiến lại gần hơn để lắng nghe rõ ràng hơn, âm thanh đó bắt đầu méo mó.
Tiếng cười không còn hồn nhiên mà trở nên cao vút, kéo dài ra thành những tiếng rít chói tai giống như kim loại bị cạo vào kính xe.
Giọng cô giáo chậm đi, trầm xuống một cách đáng sợ, biến thành tiếng thì thầm đầy đe dọa: *"Cậu không thuộc về đây.
Cậu là lỗi lầm."*
Minh dừng lại, tay run rẩy nắm chặt lấy vạt áo khoác của mình.
Không gian xung quanh bắt đầu rung lắc nhẹ.
Những bức tường sơn màu kem nhạt chảy xuống như sáp nóng tan ra, lộ ra những mạch điện tử phát sáng màu đỏ dưới lớp sơn giả tạo.
"Không," Minh nghiến răng, cố gắng giữ lý trí không bị cuốn theo dòng cảm xúc sợ hãi đang dâng trào.
"Đây là bẫy nhận thức.
Họ đang inject nỗi sợ vào ký ức của tôi."
Anh quay người lại định chạy trốn khỏi hành lang trường học ảo tưởng này, nhưng khi anh ngoảnh mặt ra phía sau, cảnh tượng khiến máu trong người anh đóng băng.
Hành lang đã biến mất.
Thay vào đó là một căn phòng bệnh viện hiện đại, vô trùng đến mức đáng sợ.
Anh đang nằm trên giường bệnh.
Một bóng đen đứng ở cuối giường.
Đó không phải là một con người bình thường.
Nó có hình dáng của một bác sĩ, mặc áo choàng trắng dài tới mắt cá chân, nhưng khuôn mặt hoàn toàn trơn nhẵn.
Không mũi, không miệng, không mắt.
Chỉ是一片 smooth skin màu xám xịt như sáp nến đã nguội lạnh.
Máy đo nhịp tim bên cạnh giường phát ra tiếng bíp đều đặn: *Bip...
Bip...*
Tần suất chậm đi đáng kể so với nhịp sinh học bình thường của con người.
Mỗi khoảng lặng giữa hai tiếng bíp kéo dài thêm một giây, rồi hai giây, rồi ba giây.
Thời gian trong căn phòng này đang bị kéo giãn bởi sự hiện diện của thực thể không mặt kia.
Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng nề như chì.
Hiệu ứng Entropy Sinh học đang kích hoạt ở cấp độ cực cao.
Sự sợ hãi tột cùng khiến thời gian chủ quan của anh chậm lại, trong khi kẻ trước mặt dường như tồn tại ngoài vòng kiểm soát đó.
Bác sĩ không mặt bước tới.
*Bước.* Sàn nhà phát ra tiếng cọt kẹt khô khốc.
Mỗi bước đi đều làm cho không khí dày đặc hơn, nặng nề hơn.
Minh nhìn thấy từng sợi bụi lơ lửng trong ánh sáng đèn huỳnh quang, chúng di chuyển chậm chạp như những vì sao trôi dạt trong vũ trụ tĩnh lặng.
Khoảng thời gian giữa hai tiếng bíp giờ đây kéo dài đến năm giây.
Tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng nó không còn là nhịp sống nữa mà giống như một cái trống chiến trường báo hiệu sự kết thúc.
Bác sĩ không mặt đưa tay ra—một bàn tay gầy guộc, ngón tay dài ngoằn ngoạc và trắng bệch—toan chạm vào trán Minh.
Minh nhận ra điều kinh khủng: anh không thể cử động.
Không phải do tê liệt vật lý, mà là vì ý chí của anh bị khóa chặt trong vòng xoáy của thời gian chậm chạp này.
Anh có thể nhìn thấy những nếp nhăn trên áo choàng bác sĩ di chuyển cực kỳ chậm khi nó tiến gần hơn.
Anh có thể đếm từng sợi lông mi (nếu như khuôn mặt đó có chúng) đang rung động nhẹ trước luồng khí lạnh tỏa ra từ bàn tay kia.
Và rồi, ngay khi ngón tay của bác sĩ sắp chạm vào da đầu anh, một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm trí Minh.
Không phải âm thanh vật lý, mà là sự đứt gãy của nhận thức.
Căn phòng bệnh viện vỡ vụn thành vô số mảnh kính ảo ảnh.
Minh rơi tự do trong không gian trắng xóa, va đập liên tục vào những bức tường ký ức khác nhau: căn hộ cũ nơi anh sống một mình, nhà tù tạm giam sau khi dị năng lần đầu bộc phát, và cả hiện trường vụ án mạng mà chính anh nghi ngờ là người gây ra nhưng lại hoàn toàn trống rỗng.
Khi cuối cùng Minh cũng bật dậy thở hổn hển trên sàn gạch lạnh của căn phòng trắng ban đầu, anh nhận thấy sự khác biệt đáng sợ nhất chưa từng xảy ra trước đây.
Những cánh cửa trong hành lang ký ức—những lối đi mà anh vừa trải qua—không còn hiển thị những hình ảnh扭曲 hay bị bóp méo nữa.
Thay vào đó, chúng trở nên sắc nét đến mức đau mắt.
Mỗi cánh cửa giờ đây là một khung hình sống động của chính Trần Minh trong những khoảnh khắc khác nhau của cuộc đời.
Nhưng có một sự khác biệt lớn: tất cả các phiên bản "Minh" trong những tấm gương ấy đều đang nhìn thẳng ra ngoài, và tất cả họ đều đang mỉm cười với cùng một biểu cảm lạnh lùng, xa lạ mà anh chưa bao giờ thấy trên gương mặt mình trong suốt 25 năm qua.
Phiên bản Minh ở cửa bên trái—khi anh còn là sinh viên đại học—đang cầm con dao găm đâm vào ngực một người đàn ông không rõ danh tính.
Phiên bản Minh ở cửa giữa—trong bộ đồ bảo hộ lao động—đang đốt cháy một đống tài liệu quan trọng với ánh mắt thỏa mãn.
Và phiên bản Minh ở cuối hành lang, trông giống hệt anh bây giờ nhưng mang vẻ ngoài mệt mỏi và đầy sẹo, đang nâng cao chiếc chìa khóa kim loại mà anh đã tìm thấy trong chương trước, rồi từ从容 cắt cổ chính mình bằng nó.
Minh lùi bước, gót chân chạm vào tấm gương lớn phía sau lưng.
Sự im lặng của căn phòng không còn tĩnh lặng nữa; nó sôi sục bởi sự hiện diện của hàng ngàn phiên bản giả định đang quan sát anh với ánh mắt phán xét.
"Đây là gì?" Minh hỏi bóng tối, giọng nói vỡ vụn vì kinh hoàng.
"Ai đã tạo ra những thứ này?
tôi chưa bao giờ làm những chuyện đó!"
Từ phía sau tấm gương lớn ngay trước mặt anh, một hình ảnh bắt đầu hiện lên chậm rãi.
Nó không phải là phản chiếu của Minh lúc này.
Đó là khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn và vết sẹo, thuộc về người đàn ông mà Minh đã gặp trong khoảnh khắc ngắn ngủi ở cuối chương trước—Trần Minh Gốc.
Người đàn ông già kia xuất hiện rõ ràng hơn qua lớp kính đen bóng tối.
Đôi mắt của hắn sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng một sự thương cảm đáng sợ và một nỗi kinh hãi tột cùng về chính bản thân mình.
Hắn không nói gì bằng môi, nhưng những từ ngữ vang lên trực tiếp trong đầu Minh, lạnh lùng và sắc bén hơn bất kỳ lời đe dọa nào:
*"Cậu chưa bao giờ làm những chuyện đó...
bởi vì cậu là phiên bản thứ bảy.
Và chúng ta đã tiêu hủy sáu cái trước kia để ngăn chặn chính điều này xảy ra."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận