Chương 25
Ngay giây trước, anh còn đang lao về phía trước để tóm cổ gã sát thủ mang mật hiệu "Đấu Sĩ Entropy", nhưng giờ đây, thế giới xung quanh đã đóng băng trong một khung hình tĩnh lặng đáng sợ.
Những giọt mưa rơi từ mái tôn rỉ sét treo lơ lửng trong không khí như những viên kim cương pha lê, phản chiếu ánh đèn neon xanh lét từ biển hiệu quán bar bên kia đường.
Tiếng động cơ xe máy xa xa bị kéo dài thành một âm thanh rè rĩ, trầm thấp, giống như tiếng thì thầm của một sinh vật cổ đại đang thức giấc.
Hơi thở của Minh ngưng đọng lại.
Anh cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, chậm chạp và nặng nề như tiếng trống trận trong một đền thờ bị lãng quên.
Đây là Hiệu ứng Entropy Sinh học đang phát huy tác dụng.
Khi một người cận kề cái chết, hoặc khi ý chí sinh tồn của họ xung đột dữ dội với thực tại, thời gian chủ quan sẽ giãn nở.
Đối với những người bình thường, đây là cơn ác mộng của sự cô lập vĩnh viễn.
Nhưng với Trần Minh – bản sao số 7 – đây là chiến trường duy nhất mà anh có thể kiểm soát.
Anh nháy mắt, cố gắng xua tan đi cảm giác choáng váng.
Trước mặt anh, gã sát thủ đang giữ một tư thế tấn công, lưỡi dao găm lấp lánh dưới ánh đèn đường.
Nhưng con dao đó dường như đang treo giữa không trung, không tiến cũng không lùi.
Gã sát thủ, một tên dị nhân thuộc tầng lớp "Chiến Binh Tốc Độ", vốn dĩ có khả năng di chuyển nhanh hơn mắt thường, giờ đây lại trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết trong không gian bị bẻ cong này.
Minh biết rằng nếu anh di chuyển nhanh hơn nữa trong thế giới "chậm" này, khi thời gian trở lại bình thường, anh sẽ xuất hiện ở vị trí mới trong một phần giây, gây ra hiệu ứng nổ năng lượng khủng khiếp.
Tuy nhiên, điều khiến Minh cảm thấy ớn lạnh không phải là kỹ năng chiến đấu, mà là sự hiện diện của những ký ức không thuộc về anh.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, những mảnh vỡ ký ức từ các phiên bản trước đó bắt đầu xâm nhập.
Anh thấy mình đang nằm trên bàn mổ.
Anh thấy Lý Thanh Hà đứng bên cạnh, khuôn mặt lạnh băng, ghi chép lại những chỉ số suy giảm thần kinh.
Anh thấy chính mình – phiên bản số 6 – bị xóa bỏ dữ liệu.
Và sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói vang lên, không phải của anh, mà của "Trần Minh Gốc": *"Họ là lỗi.
Hãy sửa chữa chúng."*
Minh nghiến răng.
Nỗi đau đầu xé toạc não bộ.
Anh không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Nếu anh là bản sao, thì ký ức nào là thật?
Sự thật nào là giả?
Và quan trọng hơn, tại sao gã sát thủ này lại có mùi hương của phòng thí nghiệm Aeterna?
Đây là lúc twist của chương được kích hoạt.
Trần Minh không cố gắng chạy trốn hay tấn công bằng sức mạnh cơ bắp.
Thay vào đó, anh sử dụng chính sự chậm lại của thời gian để tạo ra một ảo giác.
Trong nhận thức của gã sát thủ, Trần Minh vẫn đứng bất động, nhưng trong thế giới "slow motion" của anh, anh đã di chuyển từng bước một cách cực kỳ chậm rãi, gần như là trôi nổi trong không khí.
Anh lấy chiếc kẹp tóc ra.
Kim loại lạnh giá tiếp xúc với lòng bàn tay ẩm ướt.
Minh tập trung toàn bộ ý chí vào đầu kẹp.
Anh tưởng tượng ra những đường sức điện từ xung quanh nó.
Anh không có dị năng tấn công, nhưng anh có khả năng cảm nhận và thao túng các lực vi mô thông qua Hiệu ứng Entropy.
Khi thời gian chậm lại, các phân tử chuyển động chậm lại, và khoảng cách giữa chúng trở nên rõ ràng hơn.
Anh đưa chiếc kẹp tóc vào khe hở nhỏ nhất của chiếc vòng tay.
Chỉ một milimet.
Trong thế giới bình thường, việc này là bất khả thi.
Nhưng ở đây, Minh có thời gian để điều chỉnh góc độ, lực tác động, và thậm chí là độ rung của kim loại.
Anh nhẹ nhàng bẻ cong chiếc kẹp, tạo ra một điểm yếu cấu trúc.
Anh không phá vỡ nó ngay lập tức.
Anh chờ đợi gã sát thủ cố gắng di chuyển.
Trong không gian tĩnh lặng, Minh có thể thấy những sợi dây thần kinh trên da đầu gã sát thủ đang co giật.
Gã đang cố gắng phá vỡ Hiệu ứng Entropy bằng ý chí.
Những tia sáng xanh lóe lên quanh cơ thể gã, như thể muốn xé toạc không gian xung quanh.
Minh cảm thấy áp lực lên lồng ngực.
Không khí trở nên đặc quánh như xi măng.
Nếu gã sát thủ phá vỡ được lớp vỏ entropy, Minh sẽ bị nghiền nát.
Anh cần hành động nhanh hơn.
Minh đưa tay phải ra, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp chặt vào một sợi dây thần kinh lộ ra ngoài da đầu gã sát thủ – một chi tiết chỉ có thể nhìn thấy trong trạng thái chậm như thế này.
Anh không rút tay ra.
Anh giữ nó lại, tạo ra một điểm neo.
Khi gã sát thủ cố gắng di chuyển, lực quán tính sẽ kéo sợi dây thần kinh đó, gây ra một cơn co thắt thần kinh dữ dội.
Minh lùi lại, giữ nguyên tư thế.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.
Đập.* Mỗi nhịp đập là một lần anh đẩy mạnh hơn vào sợi dây thần kinh.
Anh cảm thấy sự kháng cự của cơ thể gã sát thủ.
Nó giống như đang cố gắng đẩy một bức tường bê tông.
Nhưng Minh không bỏ cuộc.
Anh là bản sao số 7.
Anh được tạo ra để tồn tại.
Để chiến đấu.
Để tìm ra sự thật.
Và rồi, anh cảm thấy một sự vỡ vạc nhỏ.
Không phải là âm thanh, mà là một cảm giác rung động lan tỏa qua lòng bàn tay.
Chiếc vòng tay đã bị bẻ cong đủ để tạo ra một mạch hở.
Năng lượng bên trong bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
Trần Minh bước đi trong hẻm tối, để lại xác gã sát thủ và đống tàn tro của thiết bị Entropy.
Cảm giác trống rỗng trong đầu ngày càng lớn, như một lỗ hổng đen đang nuốt chửng tâm trí anh.
Anh dừng lại trước một tấm gương vỡ trong nhà vệ sinh công cộng, nhìn thấy phản chiếu của mình – một người đàn ông mệt mỏi, mắt trũng sâu, như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử kéo dài hàng thập kỷ.
Nhưng điều khiến anh dừng lại không phải là vẻ ngoài già nua của mình, mà là thứ nằm trong tay.
Chiếc chìa khóa kim loại.
Nó không chỉ là một vật thể.
Nó là một mảnh ghép.
Một mảnh ghép của câu đố mà anh đã tìm kiếm từ khi thức tỉnh.
Minh đưa chiếc chìa khóa lên gần mắt.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa chiếu vào, làm lộ ra những đường rãnh nhỏ li ti trên bề mặt kim loại.
Đó không phải là hoa văn trang trí.
Đó là mã nhị phân.
Anh đọc chúng bằng trực giác, bằng sự nhạy bén của một bản sao được lập trình để phân tích dữ liệu.
*01001000 01000101 01001108 01001108 01000001 01001108 01010000 01010000 01000101 01010000.*
HEHEHE.
Một tiếng cười khô khốc, đầy sự điên loạn.
Không phải là một thông điệp đe dọa.
Không phải là một lời cảnh báo.
Đó là tiếng cười.
Tiếng cười của kẻ đã biết trước tất cả.
Tiếng cười của người đang quan sát từ phía bên kia màn hình.
Và rồi, từ trong bóng tối phía sau anh, một giọng nói vang lên.
Giọng nói đó giống hệt giọng nói của anh.
Nhưng nó không đến từ một người đứng sau lưng.
Nó đến từ chính bên trong đầu anh.
*"Cậu đã tìm ra rồi, đúng không?
Cậu đã tìm ra cánh cửa."*
Minh quay người lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Nhưng trong bóng tối đó, một cánh cửa đỏ sẫm đang hiện ra.
Một cánh cửa mà anh chưa từng thấy trước đây.
Một cánh cửa dẫn đến nơi mà "Trần Minh Gốc" đang chờ đợi.
Và lần này, anh không chạy trốn.
Anh bước vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận