Chương 30

Cơn đau xé toạc cơ thể Trần Minh chưa từng có thật sự.

Không phải là nỗi đau thể xác từ vết thương chảy máu, mà là cảm giác bị xé lẻn từng mảnh ký ức ra khỏi đầu.

Anh nằm ngửa trên nền bê tông lạnh lẽo của hầm đỗ xe tầng B2, nơi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt như những con mắt mệt mỏi đang sắp nhắm lại mãi mãi.

Không khí ở đây nặng mùi gỉ sét và ozone – mùi đặc trưng của hệ thống điện cũ kỹ bị quá tải.

Minh cố gắng hít thở sâu nhưng phổi anh chỉ hút vào toàn bụi bặm và sự tuyệt vọng.

Trước mặt hắn, bóng tối dường như đã đông tụ thành một khối rắn chắc.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc ấy, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng – không phải từ bất kỳ người nào đứng đó, mà trực tiếp trong não bộ anh.

Câu hỏi đơn giản nhưng mang sức nặng của cả ngàn tấn bê tông đè nén lên lồng ngực Minh.

Hắn cố quay đầu lại, cổ họng khô khốc như nuốt lửa.

Ánh mắt hắn chạm vào hình ảnh phản chiếu trên một vũng nước đen ngòm dưới sàn nhà.

Nhưng khuôn mặt trong đó không phải là Trần Minh mà anh biết.

– đôi mắt ấy lạnh lùng đến mức vô cảm, thiếu đi sự sợ hãi run rẩy vốn có của con người trước cái chết cận kề.

Hắn nhìn thấy chính mình đứng dậy từ vũng nước kia.

Bản sao thứ tám?

Hay là phiên bản gốc đang quay trở về để thu dọn tàn dư thí nghiệm?

"Đừng mơ," Minh thì thầm, giọng lạc đi vì sợ hãi tột độ.

Hắn nhận ra rằng những ký ức anh trân quý – buổi sáng thức dậy bên cửa sổ phòng trọ, mùi cà phê tanh nồng từ quán hàng xóm, tiếng cười của người mẹ đã khuất – tất cả đều là dữ liệu giả lập.

Chúng được cấy ghép vào não bộ để tạo ra một nhân cách ổn định cho kẻ thí nghiệm này.

Bản thể kia bước tiến thêm nữa, từng bước chân in hằn lên không gian méo mó do Hiệu ứng Entropy Sinh học gây ra.

Minh cảm thấy thời gian xung quanh mình bắt đầu chậm lại theo nhịp đập của trái tim gã sát thủ vô hình đó.

Mỗi giây trôi qua đều dài như một năm địa ngục.

Trần Minh hít thở sâu, mặc dù trong dòng thời gian bị kéo dãn, không khí dường như đã cạn kiệt oxy.

Anh cần một chiến lược.

Không thể chiến đấu trực diện với thứ gì mà anh thậm chí chưa hiểu rõ bản chất của nó là gì.

Thay vì né tránh những cú đấm vô hình đang lao tới từ phía bóng tối, Minh tập trung vào việc quan sát môi trường xung quanh trong trạng thái siêu chậm này.

Hắn nhận ra rằng mỗi khi gã kia di chuyển, không gian xung quanh sẽ xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti giống như kính vỡ.

Những khe hở đó phát ra ánh sáng tím nhạt – dấu hiệu của năng lượng dị nhân cấp độ cao đang bị rò rỉ vào thực tại bình thường.

Nếu đây là cuộc chiến giữa các phiên bản ý thức, thì kẻ thù không chỉ tấn công thể xác mà còn xâm nhập trực tiếp vào cấu trúc nhận thức của Minh.

"Có một lỗi trong hệ thống," Minh tự nhủ với mình, cố gắng giữ lý trí để không bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn của ký ức giả tạo.

Hắn nhớ lại những gì Lý Thanh Hà từng nói trước khi ánh đèn tắt: *"Bạn đang được bảo vệ khỏi chính sự thật về nguồn gốc của bạn."*

Nếu hắn là bản sao số 7, thì ai mới là người kiểm soát công tắc bật/tắt cuộc đời này?

Và tại sao phiên bản "gốc" lại muốn tiêu diệt những lỗi lầm như anh?

Có phải vì họ sợ rằng một ngày nào đó, các bản sao sẽ nhận ra mình cũng có quyền tồn tại độc lập không?

Minh liếc nhìn phía bên trái.

Một chiếc xe hơi cũ kỹ đỗ ở góc khuất đang phát ra tiếng động cơ ọp ẹp dù đã tắt máy từ lâu.

Tiếng động này nghe chệch pha so với nhịp điệu của bóng tối – nó thuộc về thế giới thực, nơi vật lý vẫn còn hoạt động bình thường.

Đó là lối thoát duy nhất hiện tại.

Nhưng để đến được đó, hắn phải vượt qua khoảng cách mười mét đầy rẫy những bẫy vô hình do Hiệu ứng Entropy tạo ra.

Mỗi bước chân sai lầm có thể khiến không gian xung quanh anh sụp đổ thành một hố đen nhỏ bé, nuốt chửng mọi thứ kể cả xương cốt của chính mình.

Trong thế giới của Trần Minh, mọi thứ vẫn diễn ra chậm chạp đến mức đáng sợ.

Anh thấy gã sát thủ – hay đúng hơn là phiên bản ý thức khác của chính hắn – bước tiếp, con dao đã qua khỏi mép áo của anh, lưỡi dao đang cắt qua không khí tạo thành những tia điện xanh lè.

Trần Minh không di chuyển cơ bắp.

Thay vào đó, anh tập trung toàn bộ ý thức vào việc tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc ảo giác này.

Hắn nhận ra rằng bóng tối kia phản chiếu lại chính nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình: sự cô đơn và vô nghĩa của tồn tại giả tạo.

Nếu hắn chạy trốn, hắn thừa nhận kẻ thua cuộc.

Nhưng nếu đối đầu trực diện, anh có thể bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy thời gian bởi sức mạnh áp đảo từ phiên bản "hoàn chỉnh" hơn.

Minh quyết định mạo hiểm.

Hắn nhắm mắt lại và chủ động gọi dậy ký ức đau đớn nhất mà hắn đã cố tình lãng quên – khoảnh khắc nhìn thấy cái chết của người bạn thân duy nhất trong một vụ tai nạn xe hơi do Hội Đồng gây ra để dọn đường cho thí nghiệm mới.

Nỗi đau xé lòng ấy trở thành chất xúc tác giúp anh phá vỡ lớp vỏ bọc bảo vệ của bóng tối.

*Ký ức là vũ khí,* hắn nghĩ khi mở mắt ra lần nữa, ánh sáng trắng xóa từ ký ức đó bắn thẳng vào mặt kẻ thù.

Gã sát thủ bỗng dưng dừng lại, tay cầm dao run rẩy như thể vừa bị trúng một cú đấm vô hình từ bên trong chính linh hồn của nó.

Khoảng cách mười mét giờ đây trở nên dễ tiếp cận hơn nhờ sự hoang mang tạm thời của đối phương.

Minh lao về phía chiếc xe cũ kỹ với tốc độ tối đa mà cơ thể thường nhân yếu ớt này có thể đạt được dưới áp lực tâm lý khủng khiếp như vậy.

Cơn gió lạnh lùa.

kèm theo tiếng gầm gừ giận dữ từ phía sau lưng – âm thanh của sự sụp đổ sắp xảy ra bất cứ lúc nào.

Khi gã sát thủ nằm im bất động dưới sức nặng của Trần Minh, Trần Minh nhìn thấy một thứ gì đó bất ngờ.

Gã sát thủ không còn cố gắng kháng cự.

Thay vào đó, gã ấy đang nhìn Trần Minh với một ánh mắt đầy kinh ngạc.

Không phải kinh sợ trước cái chết, mà là sự đồng cảm sâu sắc – giống như hai người đàn ông vừa phát hiện ra cùng một bí mật ghê rợn đằng sau bức màn dối trá của cuộc đời họ.

Trên ngực áo sơ mi sần sùi của gã sát thủ có in dòng chữ nhỏ màu máu: *"Project Echo - Subject 07 Termination Order."*

Minh chết lặng.

Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên bị đuổi bắt bởi một kẻ thù vô hình nào đó từ tổ chức bí mật xa xôi.

Anh chính là mục tiêu được chỉ định rõ ràng để thanh trừng khỏi mặt đất này vì lý do an ninh toàn cầu.

Sự tồn tại của bản thân anh – với những ký ức giả tạo và cảm xúc thật – đang đe dọa trực tiếp đến sự ổn định của hệ thống kiểm soát dị năng mà Hội Đồng đã xây dựng qua nhiều thập kỷ đằng sau hậu trường lịch sử hiện đại ngày nay!

Gã sát thủ thều tha lời cuối cùng trước khi tan biến vào hư không: "Họ.

sắp tìm thấy nơi ẩn náu thật sự của cậu rồi.

trước khi Entropy nuốt chửng thành phố này."

Khoảnh khắc đó, Minh hiểu ra rằng mình vừa thoát chết nhờ may mắn chứ không phải tài năng chiến đấu hay trí thông minh siêu phàm nào cả.

Nhưng quan trọng hơn là giờ đây hắn biết kẻ thù đang ở đâu – ngay trong lòng chính cấu trúc quyền lực cai trị Thành Phố Y Hoa này mà anh chưa hề ý thức được cho đến tận giây phút sinh tử vừa qua kia thôi!

Trần Minh đứng dậy, run rẩy.

Gã sát thủ vẫn nằm im trên nền đất, nhưng anh không còn thời gian để lo lắng về gã ấy.

Anh cần phải rời đi ngay lập tức.

Người phụ nữ trong bộ đồ trắng – Lý Thanh Hà – vẫn đứng đó ở lối ra hầm đỗ xe, không di chuyển, nhưng ánh mắt của cô lạnh lẽo như băng giá cắt da thịt Minh mỗi khi hắn lướt qua tầm nhìn của mình.

Cô không giúp đỡ anh thoát khỏi cái bẫy vừa rồi.

Cô chỉ quan sát và ghi nhận mọi phản ứng sinh học từ đầu đến cuối cuộc chạm trán chết người này để báo cáo về Tập đoàn Aeterna sau đó thôi!

Sự thật phũ phàng ấy khiến dạ dày Minh co thắt lại thành từng cục nhỏ đau đớn khó tả thay vì cảm giác nhẹ nhõm khi sống sót trở về an toàn bình thường như bao ngày khác trước đây nữa đâu?

Minh bước nhanh ra khỏi hầm đỗ xe B2 với dáng vẻ vội vã nhưng cẩn trọng tối đa.

Hắn biết rằng mình không thể tin tưởng bất kỳ ai xung quanh – kể cả những người mà anh nghĩ là đồng minh trung thành hay kẻ thù rõ ràng trước mắt ngay bây giờ này cũng vậy luôn!

Thế giới của hắn đã trở nên phức tạp hơn nhiều lần so với suy ban đầu khi mới bắt đầu hành trình khám phá nguồn gốc dị năng thức tỉnh bên trong cơ thể con người thường nhân bình thường như chính bản thân Trần Minh kia mà thôi nào.

đọc giả yêu mến tác phẩm này rồi.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Chiếc răng nanh máu tươi thét lên, lao thẳng vào con ngươi hắn.

Trần Minh cố gắng né, nhưng thân xác đã bị phong ấn hoàn toàn.

Vầng sáng đen tối từ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập