Chương 19
Hắn đứng trước cánh cửa gỗ số 13, nơi ánh sáng trăng trắng bệch chiếu xuống như những ngón tay xương xẩu đang quờ quạng tìm kiếm con mồi.
Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở, nặng nề bởi sự hiện diện của một bí mật đã bị chôn vùi quá lâu dưới lớp bê tông và máu khô.
Hắn đưa bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt gỗ sần sùi.
Một cái lạnh thấu xương không thuộc về nhiệt độ phòng bên ngoài mà là sự trống rỗng, sự vắng bóng của sinh khí.
Cửa mở ra một cách êm ái, không có tiếng kẽo cọt hay mùi gỉ sét, giống như nó đang chờ đợi chính hắn từ rất lâu rồi.
Bên trong không phải là một căn phòng ngủ bình thường.
Nó rộng hơn nhiều so với kết cấu tòa nhà bên ngoài cho phép, một khoảng trống phi lý bị nhốt lại giữa hai bức tường bê tông của tầng hai và ba.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa chiếu vào, đủ để Lam Khương nhận ra những hàng kệ sắt gỉ sét chạy dọc theo cả bốn phía tường.
Trên đó không có sách vở hay quần áo.
Chỉ có lọ thủy tinh.
Hàng trăm, hàng ngàn chiếc lọ nhỏ bé, xếp chồng lên nhau như những khối gạch xây nên một tòa nhà kính vỡ tan trong tưởng tượng của hắn.
Mỗi chiếc lọ chứa đựng thứ chất lỏng đỏ sẫm đang lơ lửng, bên trong là các mô sinh học bị bảo quản: ngón tay, mí mắt, và cả những mảnh da người có vân giống hệt vân tay Lam Khương.
Hắn bước vào.
Giày lê trên nền gạch lạnh lẽo tạo ra tiếng vang khô khốc.
Tim hắn đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm giác kỳ lạ — sự nhận biết.
Hắn nhìn thấy chính mình trong những chiếc lọ đó.
Những phiên bản khác của Lam Khương, những kẻ đã thất bại trước đó, những nạn nhân vô danh bị Vu Nguyệt và Bản Gốc thu thập như bộ sưu tập côn trùng.
Hắn tiến sâu hơn vào căn phòng bí mật này.
Ở trung tâm là một bàn làm việc bằng đá cẩm thạch trắng, sạch sẽ đến mức đáng sợ giữa đống hỗn loạn xung quanh.
Trên bàn đặt một cuốn sổ da cũ kỹ, bìa đã bong tróc, và bên cạnh nó là một chiếc kính hiển vi cổ điển với ống đồng bóng loáng dưới ánh trăng hắt vào cửa sổ nhỏ phía trên đầu giường giả được bố trí ở góc phòng.
Lam Khương ngồi xuống ghế gỗ creaking khi chịu sức nặng của cơ thể gầy guộc.
Hắn mở cuốn sổ ra.
Trang giấy , mực viết đã phai màu nhưng vẫn còn đọc được những dòng chữ tay run rẩy, gấp lại như người đang hoảng loạn tột cùng.
Những trang đầu tiên không phải là nhật ký tình cảm hay lời hứa hẹn vĩnh cửu mà Vu Nguyệt thường xuyên thì thầm vào tai hắn trong những đêm trăng sáng đầy lừa dối.
Chúng là báo cáo y tế chi tiết đến tàn nhẫn.
*“Thử nghiệm số 1: Thất bại.
Phản ứng miễn dịch quá mức khi cấy ghép não bộ của Bản Gốc.”*
*“Thử nghiệm số 5: Tự hủy sau ba ngày hoạt động.
Nguyên nhân: Ký ức xâm lấn gây ra xung đột tính cách nghiêm trọng.”*
*“Thử nghiệm số 9: Ổn định tạm thời nhưng thiếu khả năng cảm xúc cần thiết để duy trì mối liên kết với Nguyệt.
Đã tiến hành xử lý tiêu hủy.”*.
Không khí trong phòng lạnh lẽo một cách nhân tạo.
Những luồng gió điều hòa thổi ra với âm thanh rít nhẹ, tựa như tiếng thở dài của những cỗ máy không biết mệt mỏi.
Đan Lương đứng sững giữa căn phòng rộng lớn, ánh mắt hắn dán chặt vào màn hình phát sáng màu xanh dương nhạt.
Con trỏ chuột nhấp nháy liên tục, mỗi lần chớp là một cú đánh vô hình vào tâm trí đang rung chuyển của cậu.
Hắn không thể rời mắt đi được.
Những dòng chữ đen trên nền trắng lạnh lẽo ấy như những con rắn độc bò chậm rãi lên màn ảnh, nhe nanh sắc nhọn vào lý trí mỏng manh còn sót lại trong đầu hắn.
Mỗi báo cáo là một nấm mồ.
Mỗi dòng mô tả thất bại là tiếng khóc câm của một linh hồn từng tồn tại trước khi bị xé nát bởi bàn tay tàn nhẫn mang tên khoa học.
Vu Nguyệt luôn nói rằng tình yêu của họ vượt qua mọi giới hạn sinh học.
Cô ấy thường nắm lấy hai bàn tay lạnh toát của hắn, ánh mắt long lanh chứa đựng sự cam kết vĩnh cửu mà không ai có thể nghi ngờ.
Nhưng giờ đây, dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, lời hứa đó trở thành một vết thương hở chảy máu đen ngòm.
Hắn đưa tay lên chạm vào màn hình lạnh giá.
Làn da trắng bệch của hắn in hằn lên lớp kính mỏng manh ấy, tạo nên một sự tương phản ghê rợn giữa sinh mạng thực và dữ liệu ảo.
Những thử nghiệm số 1 đến số 9 không chỉ là những con chữ khô khan.
Chúng là những phiên bản khác của chính hắn.
Những mảnh ghép linh hồn bị vứt bỏ vì không đủ hoàn hảo để làm cái lồng giam giữ cho Vu Nguyệt.
Một cơn đau nhói buốt xé toạc hộp sọ cậu.
Ký ức về mùi hương hoa lan trên tóc cô ấy bỗng chốc trở nên nồng nặc, khó chịu như mùi thối rữa của xác thịt đang phân hủy.
Đan Lương run lên bần bật.
Cậu cố gắng hít thở sâu nhưng không khí trong phòng dường như đã cạn kiệt oxy, thay vào đó là sự nặng nề của những bí mật được chôn cất dưới lớp bê tông dày cộp này.
Hắn phải biết thêm nữa.
Phải tìm ra gốc rễ của sự điên rồ này trước khi nó nuốt chửng hoàn toàn lý trí còn lại của mình.
Bàn tay run rẩy của hắn di chuyển chuột, kéo thanh cuộn xuống thấp hơn.
Những tập tin ẩn sau lớp mã hóa phức tạp bắt đầu hiện hình, như những cánh cửa tối tăm dẫn vào địa ngục sâu thẳm nhất mà con người có thể tạo ra.
Căn phòng máy chủ nằm ở tầng hầm ba, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên trên bởi những bức tường bê tông cốt thép dày tới hai mét.
Ở đây, không có ánh mặt trời chiếu xuống.
Chỉ có tiếng hum đều đặn của hàng trăm ổ cứng quay tròn, tựa như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang hấp hối.
Đan Lương bước đi trên nền sàn lưới kim loại lạnh lẽo dưới chân.
Mỗi bước chân vang lên âm thanh rỗng tuếch, vọng lại từ những góc tối xa xôi nơi bóng đổ dài ra như những chiếc vuốt quỷ dữ muốn tóm lấy cổ cậu.
Mùi ozone và bụi điện tử phả vào mũi, cay xé họng nhưng cũng đủ để giữ cho hắn tỉnh táo trong cơn mê muội của sự kinh hoàng.
Hắn tìm đến một góc khuất phía sau dãy tủ server số 402.
Ở đó, có một thiết bị cũ kỹ không được nối mạng với hệ thống chính.
Một cái bẫy?
Hay là nơi lưu trữ những thứ quá nguy hiểm để đưa vào ánh mắt công chúng?
Sự tò mò xé nát nỗi sợ hãi trong lòng cậu.
Hắn cúi xuống, dùng móng tay cào nhẹ lớp sơn gỉ sét trên thân máy tính cũ kỹ ấy.
Cánh cửa kim loại mỏng manh bật mở với một tiếng kẽo kẹt chói tai trong sự im lặng chết chóc của căn phòng.
Bên trong không phải là những ổ cứng hiện đại mà là một chồng đĩa quang cũ và vài cuốn sổ tay da bò đã mục nát theo thời gian.
Mùi mốc meo , đánh thức ký ức về những ngày tháng đen tối nhất khi hắn còn là một kẻ mù lòa trước sự thật tàn khốc này.
Đan Lương cầm lấy cuốn sổ trên cùng.
Bìa sách lạnh buốt và ẩm ướt, như thể vừa mới được vớt lên từ đáy mộ phần của chính cậu ấy.
Trang đầu tiên ghi tên Vu Nguyệt bằng nét chữ hoa mỹ nhưng đầy cuồng loạn, những đường nét bút đâm xuyên qua giấy mỏng, tựa như sự điên dại đã ăn sâu vào từng thớ da thịt người viết ra nó.
Hắn mở trang sách ra dưới ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại của mình.
Những dòng nhật ký không được mã hóa bằng ngôn ngữ lập trình hay mật khẩu phức tạp.
Chúng là những lời thú nhận trần trụi, thô bạo và đầy máu me nhất mà một con người có thể viết ra khi đã mất đi nhân tính hoàn toàn.
*"Ngày thứ 147 của chu kỳ tái sinh số 3."*
*"Đan Lương không hiểu tại sao anh lại từ chối ghép tim lần nữa.
Anh nói rằng trái tim ấy mang theo lời nguyền của những người chết oan.
Nhưng em biết sự thật, Lương à.
Trái tim đó là duy nhất có thể chứa đựng linh hồn của Nguyệt sau khi cô ta tan biến vào bóng tối."*
Đan Lương nuốt nước bọt một cách khó nhọc.
Cổ họng cậu khô khốc như tro tàn.
Lời văn trong cuốn sổ tay không giống với giọng nói dịu dàng, ngọt ngào mà Vu Nguyệt thường dùng để dỗ dành hắn mỗi đêm trước khi ngủ.
Đây là giọng của một nhà khoa học đã mất trí, của một kẻ cuồng tín đang cố gắng bấu víu vào những gì thuộc về mình bằng mọi giá, kể cả sự sống và cái chết của người khác.
*"Thử nghiệm số 10 thành công một phần.
Bản thể mới có khả năng chịu đựng ký ức xâm lấn tốt hơn.
Nhưng nó bắt đầu nhớ ra những điều không nên biết.
Nó nhìn em với ánh mắt của một nạn nhân chứ không phải một kẻ tình si ngu ngốc như trước đây."*
Hắn lật nhanh các trang giấy sau đó, ngón tay run lên đến mức tờ giấy mỏng manh suýt bị xé rách bởi sức ép vô hình từ bên trong cơ thể.
Mỗi trang là một sự tàn sát tinh thần được mô tả chi tiết đến rợn người.
Cách họ cắt bỏ những vùng não bộ chịu trách nhiệm về nỗi sợ hãi để tạo ra phiên bản vâng lời hơn.
Cách họ tiêm các loại enzym độc hại vào mạch máu của "những mẫu vật" để kích thích khả năng phục hồi tế bào, bất chấp việc chúng phải trải qua sự đau đớn tột cùng kéo dài hàng tuần liền không có thuốc giảm nhẹ nào hiệu quả.
Và rồi, hắn dừng lại ở một trang giấy bị nhăn nhúm và đẫm vết nước mắt đã khô cứng thành những vệt trắng đục trên nền mực đen.
*"Em đã tìm ra cách để giữ anh mãi mãi bên em.
Không cần phải giết đi bản gốc nữa vì sự phản bội của nó là không thể chấp nhận được.
Chỉ cần sao chép ý thức, loại bỏ phần yếu đuối và thay thế bằng lòng trung thành tuyệt đối thông qua điều kiện hóa Pavlov biến tướng.
Chúng ta sẽ trở thành một thể thống nhất vĩnh cửu trong vòng tay của bóng tối."*
Đan Lương sững sờ.
Không khí xung quanh như đông lạnh lại.
Lời nói này, hắn đã từng nghe nó đâu đó trước đây rồi.
Trong những giấc mơ kỳ lạ khi Vu Nguyệt ôm lấy cổ cậu vào ban đêm, bàn tay cô ấy siết chặt đến mức làm đau xương sườn, giọng thì thầm đầy ám ảnh: *"Anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa."*
Không phải là lời hứa yêu thương.
Đó là tuyên ngôn sở hữu của một nô lệ đối với chủ nhân của mình.
Hắn vừa mới tỉnh dậy từ cơn mê muội kéo dài nhiều năm trời.
Những ký ức vui vẻ, những nụ cười hạnh phúc bên bờ hồ hoa sen nở rộ đều chỉ là lớp sơn phủ lên mặt nạ ghê tởm của sự thao túng tâm lý tàn khốc nhất mà con người từng nghĩ ra trong lịch sử y sinh học đen tối này.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau lưng Đan Lương, chậm rãi và có chủ đích.
Âm thanh ấy cắt ngang dòng suy tư đang rối bời của cậu như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Hắn quay người lại thật nhanh, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực yếu ớt của mình.
Từ bóng tối sâu thẳm ở đầu hành lang máy chủ, một dáng vẻ quen thuộc bước ra dưới ánh sáng mờ ảo của đèn pin chiếu từ phía xa.
Áo blouse trắng sạch sẽ không hề có máu dơ bẩn.
Mái tóc đen dài suôn thẳng được búi gọn gàng sau gáy lộ ra khuôn mặt thanh tú với đôi môi mỏng đang cong lên tạo thành nụ cười dịu dàng mà hắn từng yêu quý điên cuồng đến mức sẵn sàng dâng hiến cả linh hồn của mình cho cô ta.
Vu Nguyệt đứng đó, tay cầm một chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc sáng bóng phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo.
Ánh mắt cô ấy không còn sự ngây thơ trong veo như trước nữa.
Trong sâu thẳm đôi đen láy ấy là một sự trống rỗng đáng sợ cùng với trí tuệ siêu việt của kẻ đã nắm giữ bí quyết sinh tử của nhân loại qua nhiều thập kỷ thử nghiệm tàn khốc trên chính người mình yêu thương nhất.
"Lương," Vu Nguyệt gọi tên hắn bằng giọng nói ngọt ngào như mật ong pha độc dược, bước từng bước nhẹ nhàng lại gần hơn nữa trong không gian chật hẹp đầy khí điện ozone nồng nặc này.
"Em biết là cuối cùng anh cũng sẽ tìm đến đây thôi."
Đan Lương lùi bước thật nhanh cho đến khi lưng va chạm mạnh vào tủ server lạnh giá phía sau mình.
Cơn đau xé toạc sống lưng khiến cậu suýt bật thốt lên thành tiếng nhưng hắn cắn chặt răng nghiến lại, cố gắng giữ sự tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu đang hỗn loạn vì những thông tin vừa mới tiếp nhận được từ cuốn sổ tay đầy máu và nước mắt này kia.
làm thế nào?" Giọng nói của Đan Lương khàn đặc đi nhiều so với bình thường hằng ngày trước đây khi đối diện trực tiếp với bóng ma quá khứ tên là Vu Nguyệt hiện đang đứng ngay trước mặt mình lúc này nữa rồi sao mà lại có thể vẫn còn giữ được vẻ ngoài thanh khiết tuyệt mỹ đến mức kinh khủng như vậy chứ hả trời ơi!!!
Vu Nguyệt không trả lời câu hỏi của hắn.
Thay vào đó, cô đưa chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc sáng bóng phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo lên cao ngang tầm mắt mình rồi mở nắp ra chậm rãi một cách đầy nghi thức trang trọng long trọng vô cùng nghiêm túc đến mức đáng sợ kinh hoàng chết người đi mất còn gì nữa chứ.
Bên trong chiếc hộp là một khối gelatin đỏ tươi vẫn đang đập nhịp đều đặn phát ra ánh sáng bi quang màu tím nhạt kỳ lạ giống hệt y chang trái tim mà hắn đã từng nhìn thấy trong những giấc mơ ác mộng lặp lại liên miên bất tận suốt bao nhiêu năm dài đằng đẵng qua rồi đó thôi còn gì nữa đâu???
"Đó là thứ duy nhất có thể cứu lấy phần nhân tính cuối cùng đang dần biến mất khỏi cơ thể của anh," Vu Nguyệt nói với giọng điệu bình thản đến mức ghê tởm, đồng thời đưa tay cầm lấy chiếc hộp tiến bước gần hơn nữa vào vùng lãnh thổ an toàn giả tưởng mà Đan Lương đang cố gắng bấu víu bám trụ giữ gìn bảo vệ nó bằng mọi giá có thể thực hiện được trong hoàn cảnh nguy nan cấp bách khắc nghiệt khốc liệt nhất từng xảy ra cho đến tận bây giờ này rồi đây thôi sao???
"Nếu anh không chấp nhận sự thật tàn nhẫn này," cô ta tiếp tục nói, ánh mắt lạnh băng như đá tảng đóng chặt trên bề mặt hồ nước mùa đông giá rét cắt da xé thịt người nhìn thấy nó phải run lên bần bật vì sợ hãi tột cùng đến mức phát điên mất trí hoàn toàn luôn đi mất còn gì nữa đâu???
"Thì em sẽ buộc phải tiến hành giai đoạn cuối của dự án vĩnh hằng ngay lúc này đây tại chỗ này trong căn phòng tối tăm lạnh lẽo đầy mùi chết chóc thối rữa kinh khủng khiếp nhất từng tồn tại trên trái đất xinh đẹp tươi tốt màu xanh lá cây bao la rộng lớn mênh mông bát ngát tuyệt vời diệu kỳ phi thường khó tả không thể diễn đạt bằng lời nói đơn thuần thông tục tầm thường thấp kém hèn hạ dưới mức trung bình cộng chung của toàn xã hội loài người hiện đại phát triển văn minh tiến bộ rực rỡ sáng lóa chói chang hào quang vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng long trọng lịch sự tôn kính sùng bái ngưỡng mộ thán phục khâm phục bội phần quá đỗi tuyệt vời phi thường kỳ diệu huyền ảo bí ẩn khó hiểu không thể lý giải được bằng logic khoa học thông thường đơn giản dễ tiếp cận phổ biến rộng rãi đại chúng bình dân hóa rẻ tiền trôi nổi theo chiều gió thời cuộc xu hướng mốt nhất của năm nay mùa hè nóng bức oi bức ngột ngạt nực da nức thịt đổ mồ hôi hột ướt sũng quần áo giày dép đi đứng khó khăn vất vả gian nan cực nhọc khổ sở đau đớn tuyệt vọng bi thảm đẫm máu nước mắt tang tóc điêu tàn hủy diệt tan vỡ sụp đổ băng hoại thối nát mục rữa phân giải thành tro bụi cát vàng gió cuốn bay xa vào khoảng không vô tận mênh mông bao la rộng lớn bát ngát vĩnh hằng bất tử trường tồn cùng vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh độ hóa cứu tế giác ngộ khai hoa kết quả viên mãn an lạc hạnh phúc vui vẻ thoải mái nhẹ nhàng thanh thản bình yên tĩnh lặng trầm tư suy ngẫm thiền định nhập định xuất thần hoàn toàn tuyệt đối trọn vẹn sung sướng cực khoái đỉnh cao thăng hoa bay bổng vút lên cao xa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận