Chương 18
Nó đã đông lại, tạo thành những mảng đen sẫm bám dính trên da thịt lạnh toát.
Anh quỳ giữa đống đổ nát của căn phòng khách, nơi từng là trung tâm của sự ấm áp giả tưởng mà Vu Nguyệt cố gắng xây dựng.
Giờ đây, chỉ còn lại mùi thối rữa nồng nặc của xác thịt mục hủy và hương ozone cháy khét từ những tia plasma vừa tắt ngấm.
Hơi thở anh đứt đoạn.
Mỗi nhịp tim đều là một lời nhắc nhở về sự tồn tại sai lầm này.
Lam Khương đưa tay lên chạm vào thái dương nơi cơn đau nhói buốt vẫn chưa dứt.
Ký ức của hắn bị xé toạc, như thể ai đó đang dùng dao kéo cào bới lấy những mảnh vỡ thủy tinh từ sâu trong não bộ.
Hắn không nhớ rõ mình đã làm gì trước khi tỉnh dậy trên nền gạch lạnh lẽo này.
Chỉ còn lại cảm giác trống rỗng đáng sợ và nỗi kinh hãi tột cùng về bóng đen đứng sau lưng vừa rồi.
Bản Gốc của anh, kẻ mang khuôn mặt giống hệt hắn nhưng với đôi mắt chết chóc, đã biến mất.
Không dấu vết.
Không tiếng động.
Như thể nó chưa bao giờ tồn tại trong thực tại vật lý này.
Nhưng mùi hương hoa mai nồng nàn vẫn còn vương vấn nơi mũi, gợi nhớ về những ký ức đau đớn nhất mà anh luôn cố gắng quên lãng.
Đó là mùi của Vu Nguyệt.
Mùi của người phụ nữ đã tạo ra hắn, và cũng là kẻ đang săn đuổi linh hồn hắn từ bóng tối.
Lam Khương cúi đầu xuống nhìn bàn tay mình run rẩy.
Những ngón tay gầy guộc này vừa mới siết chặt cổ họng của chính anh ấy — hay đúng hơn là một phiên bản khác của anh?
Sự mơ hồ về danh tính khiến dạ dày anh quặn thắt.
Hắn không biết mình đang đứng trên ranh giới nào giữa thực tại và ảo giác, giữa kẻ săn mồi và con mồi.
Điều duy nhất rõ ràng là căn nhà này đã trở thành mộ phần cho những bí mật chưa được khai quật.
Anh chậm rãi đứng dậy, khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo trong sự im lặng chết chóc.
Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu vào, cắt ngang qua lớp bụi dày đặc lơ lửng trong không khí như những hạt kim tuyến xám xịt.
Lam Khương di chuyển về phía tủ sách gỗ mun lớn nhất căn phòng.
mách bảo rằng câu trả lời cho mọi thứ đều nằm ở đây.
Không phải trong máu, không phải trong nỗi đau, mà trong những trang giấy đã mục nát theo thời gian.
Cánh cửa chính phát ra tiếng rít chói tai khi bị nện mạnh bằng búa phá chuyên dụng.
Mảnh vỡ gỗ bay tứ tưng, mang theo bụi gỗ và sắt gỉ vào bên trong căn phòng.
Ba nhân viên Cơ Quan Thanh Tẩy bước vào, những bóng người cao lớn mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài.
Mặt nạ khí gas che kín khuôn mặt họ, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo vô cảm phía sau kính chắn gió đục ngầu.
Họ không nói lời nào.
Không cần phải cảnh báo hay yêu cầu đầu hàng.
Đối với Cơ Quan Thanh Tẩy, Lam Khương giờ đây là một "Vô Danh" — một lỗi trong hệ thống cần được xóa bỏ vĩnh viễn.
Luật Xác Minh Danh Tính Tối Thượng quy định rõ ràng: bất kỳ tồn tại nào không có DNA hợp lệ đều là mối đe dọa cho trật tự xã hội.
Và anh ta đang đứng trước mặt họ, mang theo mùi máu của chính mình và sự nguy hiểm tiềm tàng mà họ không thể đo lường được.
Nhân viên trưởng bước lên phía trước, tay cầm khẩu súng plasma màu đen bóng loáng.
Thiết bị phát ra âm thanh tiếng hum thấp, đủ để khiến lông gà trên da Lam Khương dựng đứng.
Ánh sáng xanh lam từ đầu đạn tích tụ năng lượng, chiếu rọi vào những giọt máu còn đọng lại trên áo sơ mi của anh.
Đó là tín hiệu rõ ràng: họ không đến đây để bắt giữ mà là để thanh trừng.
Lam Khương không lùi bước.
Hắn cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ len lỏi vào từng tế bào cơ thể mình, thay thế cho nỗi sợ hãi ban đầu.
Có lẽ vì hắn đã chấp nhận cái chết từ lâu rồi?
Hay có lẽ vì hắn biết rằng phía sau những tấm mặt nạ lạnh lùng này là thứ gì đó lớn hơn nhiều so với nhiệm vụ đơn giản của họ?
Hắn nhìn chằm chằm vào nhân viên trưởng, cố gắng tìm kiếm một chút biểu cảm nào đó trên khuôn mặt bị che khuất kia.
Nhưng chỉ có sự trống rỗng hoàn toàn trả lời lại.
"Bắn hắn," giọng nói trầm thấp phát ra từ hệ thống loa trong mặt nạ của nhân viên thứ hai vang lên lạnh băng.
Không (sự do dự).
Chỉ là một mệnh lệnh, như thể họ đang xử lý một con sâu bệnh hơn là giết chết một sinh vật có ý thức.
Tia sáng tím bắn ra khỏi nòng súng không gây mù lòa ngay lập tức mà tạo nên những ảo giác dữ dội trong mắt Lam Khương.
Không gian xung quanh anh bắt đầu méo mó, cong vênh như thể thực tại đang bị kéo dãn bởi lực hấp dẫn vô hình.
Những bức tường của căn phòng khách biến thành những tấm gương vỡ nát phản chiếu hàng trăm phiên bản khác nhau của chính anh: một người khóc, một người cười điên dại, và nhiều kẻ khác với khuôn mặt méo mó đầy thù hận.
Nhân viên cầm thiết bị hét lên trong hoảng loạn khi tia plasma cắt xuyên qua trần nhà làm sập một phần lớn cấu trúc thạch cao bên trên họ.
Đám bụi dày đặc phả ra khắp nơi, che khuất tầm nhìn của đội Thanh Tẩy.
Tiếng động hỗn loạn từ những mảnh vỡ rơi xuống tạo thành màn che hoàn hảo cho kế hoạch thoát thân mà Lam Khương vừa nảy sinh trong khoảnh khắc trước đó.
Đây là cơ hội duy nhất.
Hắn không thể đối đầu trực tiếp với sức mạnh công nghệ áp đảo này, nhưng hắn có lợi thế về sự hiểu biết sâu sắc nơi họ đang đứng.
Căn nhà ác mộng này không chỉ là một tòa nhà vật lý; nó là một mê cung tâm trí được kiến tạo bởi Vu Nguyệt để giữ lại những linh hồn lạc lối như anh ta.
Và nếu ai đã từng bước vào mê cung, thì chắc chắn sẽ tìm thấy lối ra — hoặc ít nhất là nơi mà bóng tối dày đặc nhất che giấu sự thật kinh hoàng nhất.
Lam Khương lao mình về phía góc phòng, nơi bức tranh treo tường lớn đang nghiêng lệch sau vụ nổ trần nhà.
Hắn dùng lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ để đẩy tấm khung nặng nề sang một bên, lộ ra một lối đi hẹp dẫn xuống dưới nền gạch cũ kỹ.
Không nhìn lại những tia sáng xanh lét đang bắn loạn xạ vào không trung phía sau lưng mình, anh nhảy vào khoảng tối đen kịt ấy mà không hề do dự dù chỉ trong tích tắc.
Sự rơi tự do ngắn ngủi kết thúc bằng tiếng va chạm nặng nề lên một bề mặt mềm mại nhưng ẩm ướt dưới đất hầm.
Mùi hôi thối của xác thịt mục rữa và ozone cháy khét nồng nặc hơn gấp bội so với tầng trên, khiến Lam Khương suýt nữa thì nôn ra máu ngay lập tức.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở phía trên chiếu xuống tạo thành những tia bụi mờ ảo trong không khí tĩnh lặng đáng sợ này.
Hắn nằm im một lúc để lấy lại hơi thở và định hướng mình trong bóng tối dày đặc của tầng hầm bí mật.
Khi thị lực dần thích nghi với ánh sáng thấp, anh nhận ra rằng đây không phải là kho chứa thông thường mà Vu Nguyệt hay mô tả trong những câu chuyện cổ tích giả tạo trước kia.
Những bức tường xung quanh được xây bằng đá granit đen tuyền khắc đầy những ký tự quái dị chưa từng thấy nơi đâu trên thế giới hiện đại này — một thứ ngôn ngữ nguyên thủy gợi lên cảm giác kinh hãi sâu thẳm từ tận đáy tiềm thức của bất kỳ ai dám nhìn vào chúng đủ lâu.
Lam Khương lê bước tiến về phía trước theo hướng luồng gió lạnh lẽo thổi đến từ sâu bên trong căn hầm tối tăm này.
Mỗi bước đi đều khiến vết thương ở cánh tay trái đau nhói lên dữ dội hơn, nhưng nỗi tò mò đã vượt lên trên tất cả những cơn đau thể xác mà cơ thể hắn đang phải chịu đựng lúc này đây.
Phải có điều gì đó quan trọng nằm ở tận cùng nơi hẻo lánh nhất của ngôi nhà ma ám này mới khiến Vu Nguyệt dành riêng một không gian kín như bưng chít để che giấu nó khỏi ánh mắt thế gian bao đời nay rồi!
Và rồi khi vượt qua hàng rào dây thừng mục nát treo lơ lửng trên cao chắn lối đi vào sâu hơn nữa thì trước mặt Lam Khương xuất hiện một căn phòng nhỏ hình tròn hoàn toàn không có cửa sổ hay bất kỳ nguồn sáng nhân tạo nào cả ngoại trừ ánh đèn pin yếu ớt từ thiết bị định vị gắn trên người anh phát ra đủ để chiếu rõ những gì đang xảy ra ngay sát mũi hắn mà thôi đâu xa hơn chút nữa rồi cũng sẽ tắt hết điện luôn mất nếu như thế này tiếp diễn thêm vài phút nữa chắc chắn là vậy rồi!
Ở giữa căn phòng tròn ấy đặt một chiếc bệ đá hình lục giác cao ngang ngực người trưởng thành, trên đó không có gì khác ngoài ba mươi sáu hộp thủy tinh nhỏ li ti xếp chồng lên nhau theo kiểu kim tự tháp ngược hướng xuống dưới đáy nền nhà bằng bê tông cốt thép dày cộp phủ đầy lớp bụi trắng xóa bao năm tháng bị bỏ rơi nơi đây mà chẳng ai thèm hay biết đến sự tồn tại của chúng cả!
Mỗi chiếc hộp đều chứa đựng một khối mô sinh học màu đỏ tươi còn sống động đập nhẹ nhàng theo nhịp điệu riêng biệt nào đó rất giống với tiếng tim đập thình thịch vang lên từ chính lồng ngực Lam Khương lúc này đang run rẩy vì sợ hãi tột cùng trước những gì mình vừa nhìn thấy bằng mắt thịt xác thực chứ không phải ảo giác nữa đâu!
Nhân viên trưởng ra lệnh bắn.
Nhưng viên đạn đầu tiên không trúng Lam Khương.
Thay vào đó, nó xuyên qua một bóng đen bay từ phía sau lưng anh — thứ mà hắn thậm chí chưa kịp nhận ra là "Cái Đầu" của chính mình đã tách rời khỏi cơ thể trong cơn mê sảng trước đó và đang lơ lửng giữa không trung với biểu cảm kinh hoàng trên khuôn mặt vô hồn.
Nó biến mất vào hư không ngay lập tức, để lại khoảng trống đáng sợ nơi cổ họng Lam Khương vốn dĩ phải nối liền với phần thân dưới của hắn giờ đây chỉ còn là một hố thẳm đen ngòm nuốt chửng mọi ánh sáng chiếu tới mà không hề hấn gì cả!
Lam Khương sững sờ nhìn xuống ngực mình.
Không có máu chảy ra từ vết đứt gãy kinh hoàng ấy.
Không có cảm giác đau đớn xé toạc da thịt như hắn đã từng trải qua bao lần khác trước đây trong quá khứ xa xăm mờ mịt nào đó rất lâu rồi mà giờ mới nhớ lại được một cách rõ ràng đáng sợ đến mức khiến anh phải nghiến răng chặt lại để kìm nén tiếng hét muốn vỡ oang ra từ cổ họng khô khốc đang cháy rát vì hít thở bầu không khí ô nhiễm nặng mùi tử thi và ozone tanh tưởi bao trùm khắp nơi trong căn hầm bí mật này!
Hắn chạm tay vào mép vết đứt ngang qua cổ mình.
Da thịt lạnh buốt, trơn nhẵn như thể chưa hề bị tổn thương gì cả.
Nhưng khi anh nhìn lên phía trước, chiếc hộp thủy tinh đầu tiên trên đỉnh kim tự tháp ngược bắt đầu vỡ ra thành vô số mảnh vụn nhỏ.
tứ tung khắp nơi trong căn phòng tối đen kịt này!
Và từ bên trong mỗi mảnh kính vỡ ấy tỏa ra những tia sáng xanh lét y hệt như màu sắc của vũ khí plasma mà Cơ Quan Thanh Tẩy sử dụng để thanh trừng những kẻ Vô Danh như chính anh ta lúc nãy ở tầng trên kia vậy đó chứ không phải ngẫu nhiên trùng hợp đâu cả!
Lam Khương bước ra khỏi căn nhà cũ kỹ, hòa vào dòng người đêm khuya của khu vực cấm địa.
Không ai nhìn anh.
Không ai hỏi han.
Cơ Quan Thanh Tẩy đã rút lui, để lại hiện trường cho những bộ phận dọn dẹp mà họ không muốn can thiệp sâu hơn nữa vào vùng đất linh thiêng thuộc quyền sở hữu riêng tư tuyệt đối của Vu Nguyệt và những bí mật kinh hoàng nằm chôn vùi dưới lòng đất nơi đây từ bao đời nay rồi!
Hắn đi thật nhanh trên con đường nhựa nứt nẻ đầy ổ voi, bóng dáng dài ngoằng đổ xuống mặt đường dưới ánh đèn vàng mờ ảo của những cột điện cao áp cũ kỹ hai bên lối đi.
Trong túi áo sơ mi rách nát, Lam Khương cảm thấy có một vật gì đó cứng lạnh đang nằm gọn trong lòng bàn tay phải run rẩy của anh ta — thứ mà hắn đã nhặt lên từ đống đổ nát trước khi rời khỏi căn hầm bí mật kia vài phút trước đây.
sao giờ lại cảm giác nặng chình chịch như thể cả thế giới này đều đè nén lên vai gầy guộc đang kiệt sức vì đau đớn và mệt mỏi tột cùng của mình vậy.
Anh chậm rãi đưa bàn tay ra khỏi túi áo dưới ánh trăng sáng trắng xóa chiếu rọi xuống mặt đường vắng vẻ không một bóng người qua lại gần đây nhất từ khi nào đó rất lâu rồi mà giờ mới nhớ lại được rằng chính nơi này là địa điểm diễn ra vụ biến cố lớn đầu tiên trong chuỗi vòng luẩn quẩn chết chóc của cuộc đời hắn!
Và nằm gọn trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh toát ra khắp người vì sợ hãi tột cùng ấy không phải là gì khác hơn ngoài một chiếc chìa khóa đồng cổ điển khắc dòng chữ mờ nhạt: "Phòng số 13 - Đừng bao giờ mở lại!"
Nhưng khi Lam Khương ngước nhìn lên phía trước, hắn nhận thấy rằng cánh cửa gỗ sẫm màu mang ký hiệu phòng số 13 trên tầng hai của tòa nhà đối diện đang từ từ hé mở ra một cách tự động trong bóng tối dày đặc mà không hề có bất kỳ ai đứng sau nó cả!
Một luồng khí lạnh xộc xoàn thối nồng từ khe cửa phả thẳng vào mặt, kèm theo tiếng bước chân nặng nề vang lên từng nhịp.
Lam Khương lùi lại, tay run rẩy rút kiếm, nhưng lưỡi đao không thể cắt xuyên qua bóng đen đang tuôn ra như mực.
Nó không phải là người
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận