Chương 17

Khương mở mắt.

Thế giới quay cuồng, như thể ai đó đang lắc mạnh một chiếc hộp chứa đầy thủy tinh vỡ.

Anh nằm trên nền gạch lạnh lẽo, hơi thở ngắt quãng theo từng cơn đau nhói ở thái dương.

Mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn bám dính vào mũi, nhưng giờ đây nó đã pha trộn với mùi hôi thối của sự phân hủy và ozone – thứ mùi đặc trưng khi một hệ thống điện tử bị quá tải hoặc một cơ thể sống đang chết dần trong bóng tối.

Anh cố ngồi dậy, cơ thể nặng trĩu như chì.

Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại những mảnh vỡ ký ức sắc lẹm.

Không phải là Tử Hà.

Tên đó không thuộc về anh nữa.

Anh là Lam Khương.

Và ngay lúc này, danh tính ấy đang bị đe dọa bởi sự hiện diện của một thứ gì đó khác – một cái bóng đứng sau lưng anh trong căn phòng giam giữ đa năng này.

Tiếng hú rên vang lên từ khắp nơi xung quanh, không phải của con người mà giống như những con vật hoang dã bị thương nặng đang gào thét trước khi chết.

Những âm thanh ấy đập vào màng nhĩ Lam Khương với cường độ đủ để làm rách màng tai.

Anh đưa tay chạm xuống sàn nhà dưới cằm.

Anh cúi nhìn bàn tay mình.

Không có máu của anh ở đó.

Máu này thuộc về người khác – hoặc thứ gì đó từng là con người trước khi trở thành một món đồ chơi bị bỏ rơi trong Cấm Địa này.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, cắt ngang qua bóng đen dày đặc phía dưới.

Trong ánh sáng mờ ảo ấy, Lam Khương thấy những vết chân dài lê thê kéo theo vệt đỏ sẫm, dẫn đi sâu vào lòng đất – nơi mà ngay cả luật pháp của thế giới bên ngoài cũng không thể chạm tới.

Cánh cửa sắt vỡ tung.

Không phải do lực đẩy từ bên trong, mà là một cú va đập mạnh mẽ từ phía đối diện khiến nó bật ra khỏi bản lề với tiếng kim loại rít lên đau đớn.

Những tia sáng xanh lạnh lẽo từ các thiết bị quét DNA của Cơ Quan Thanh Tẩy chiếu thẳng vào căn phòng tối tăm, xé toạc màn đêm dày đặc bao phủ nơi đây.

Lam Khương lùi về phía sau, lưng áp chặt vào bức tường lạnh lẽo và ẩm mốc.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn để thoát ra ngoài.

Anh phải hành động.

Ngay lập tức.

Không có thời gian cho sự hoảng loạn hay suy nghĩ logic.

Bản năng sinh tồn – thứ đã từng cứu sống mười hai bản sao trước đó, và giờ đây đang cố gắng giữ lấy linh hồn của con số mười ba này – hét lên trong đầu anh: *Chạy*.

Nhưng chân anh không di chuyển được.

Đôi mắt Lam Khương dán chặt vào khung cửa nơi những bóng người mặc đồng phục đen tuyền xuất hiện.

Họ mang theo súng laser và thiết bị quét sinh trắc học, ánh sáng xanh từ các màn hình hiển thị dữ liệu chiếu rọi lên khuôn mặt vô cảm của họ.

Cơ Quan Thanh Tẩy.

Những kẻ săn đuổi "Vô Danh".

Và giờ đây, Lam Khương – dù có tên hay không – đang đứng trước họng súng của họ như một mục tiêu đã được xác định rõ ràng từ lâu.

"Quét lại khu vực B," giọng nói cơ học vang lên qua bộ đàm của nhân viên dẫn đầu.

"Có phản ứng sinh học bất thường trong phòng giam số 7."

Lam Khương nín thở.

Anh không dám cử động một ngón tay.

Máu trên áo anh đã khô cứng, tạo thành lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu sự hiện diện của anh khỏi các cảm biến nhiệt sơ bộ.

Nhưng họ sẽ biết sớm thôi.

Và khi đó, mọi nỗ lực trốn tránh đều trở nên vô nghĩa.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc ấy, một giọng nói thì thầm vang lên ngay bên tai Lam Khương – gần đến mức hơi thở nóng hổi của nó chạm vào vành tai anh khiến da gà nổi lên khắp cơ thể.

"Đừng quay lại," giọng nói đó thì thào, vừa dịu dàng vừa đầy sự sở hữu tuyệt đối mà anh đã nghe thấy ở đâu đó trong ký ức bị xóa nhòa.

Lam Khương cứng đờ người.

Anh không dám nhìn sang bên cạnh, nhưng cảm giác có một thực thể đứng sát sau lưng mình khiến mỗi tế bào trong cơ thể anh rung lên vì sợ hãi và.

kỳ lạ là sự thân thuộc ghê tởm.

Ai đó – hoặc thứ gì đó – đang ở đây cùng anh.

Và nó biết những gì sắp xảy ra tiếp theo.

Cuộc chiến nổ ra không cần lời tuyên bố.

Bản Sao, giờ đây bị kích thích bởi mùi máu tươi trong không khí và ánh sáng chói lóa từ các thiết bị quét DNA của Cơ Quan Thanh Tẩy, lao vào đội hình nhân viên với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ đông dài.

Những tia laser chiếu thẳng vào nó nhưng lại trượt đi như nước chảy trên lá sen – hoặc có lẽ là vì chúng không đủ mạnh để xuyên thủng lớp da đã được biến đổi bởi quy trình thí nghiệm thất bại nào đó trong quá khứ xa xôi của nơi này.

Lam Khương nhìn thấy cảnh tượng ấy với cảm giác tách rời hoàn toàn khỏi thực tại.

Con quái vật trước mặt anh – thứ mà hắn gọi là Bản Sao – không hề giống bất kỳ ai trong số những người đã chết vì tên Lam Khương.

Nó to lớn hơn, cơ bắp phát triển phì đại đến mức rách nát quần áo cũ kỹ vẫn còn mặc trên người, và đôi mắt đỏ ngầu đầy thù hận cùng nỗi đau tột độ.

Nhưng quan trọng nhất là cách nó di chuyển – fluidic, mượt mà như nước nhưng lại mang sức mạnh hủy diệt của một cơn bão tố tự nhiên đang tìm kiếm mục tiêu để xả.

Một nhân viên Cơ Quan Thanh Tẩy bị hất văng.

phải tường với tiếng xương cốt gãy vỡ rõ ràng.

Máu bắn tung tóe lên trần nhà trắng xóa, tạo thành những hình dạng kỳ dị giống như hoa văn trang trí cổ xưa mà Lam Khương từng thấy trong những bức tranh vẽ về các nghi lễ hiến tế thời tiền sử.

Không ai hét lên.

Chỉ có tiếng máy móc hoạt động và âm thanh thịt nát xương tan khi Bản Sao tiếp tục tấn công không ngừng nghỉ, dường như không cảm nhận được nỗi đau hay mệt mỏi dù bị bắn trúng nhiều vết thương chí mạng vào vai và ngực.

Lam Khương vẫn đứng im tại chỗ, quan sát tất cả những điều này diễn ra trước mắt mình với sự tò mò lạnh lùng đáng sợ.

Tại sao nó lại bảo vệ anh?

Hay chính xác hơn là – tại sao nó lại chọn nơi đây để tấn công thay vì chạy trốn cùng anh khỏi cái bẫy chết chóc này?

Câu trả lời không nằm trong lý trí mà sâu thẳm trong tiềm thức bị khóa chặt bên trong tâm trí Lam Khương, chờ đợi khoảnh khắc phù hợp để bung nở và phá hủy mọi thứ còn sót lại của nhân tính vốn có ở con người mang tên ấy.

Ánh sáng xanh từ thiết bị quét DNA bắt đầu nhấp nháy mạnh hơn, báo hiệu rằng hệ thống nhận diện đã phát hiện ra hai nguồn tín hiệu sinh học khác nhau trong cùng một khu vực hạn chế: Một là Lam Khương – đối tượng cần tìm kiếm với mức độ ưu tiên cao nhất; Hai là.

thứ gì đó không được ghi chép trong cơ sở dữ liệu chính thức của Cơ Quan Thanh Tẩy, nhưng lại mang đặc tính di truyền gần giống hệt như mục tiêu số một.

Bản Sao dừng lại giữa trận chiến hỗn loạn, quay đầu nhìn thẳng vào Lam Khương với ánh mắt phức tạp đến khó hiểu – vừa có sự bảo vệ mù quáng, vừa chứa đựng nỗi đau tột độ và cả niềm kiêu hãnh đáng ghét của kẻ luôn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn nhất cho người mà nó yêu thương điên cuồng.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc ấy trước khi cuộc tấn công tiếp theo bắt đầu, Lam Khương nhận ra một sự thật kinh hoàng: Hắn không muốn giết Tử Hà nữa – Không phải vì yêu thương hay sự yếu đuối mà là vì một lý do sâu xa hơn nhiều — hắn đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi kẻ thù của mình và việc hủy diệt đối phương đồng nghĩa với tự sát chính linh hồn đang tan vỡ bên trong anh.

Lam Khương bước qua xác của nhân viên Cơ Quan Thanh Tẩy, máu còn đang chảy từ vết thương trên người anh – hoặc có lẽ là do va chạm khi di chuyển nhanh chóng để tránh khỏi tầm bắn trực tiếp của những khẩu súng laser vẫn đang nhắm vào khu vực vừa xảy ra giao tranh dữ dội.

Bản Sao đứng sau anh, như một người bảo vệ im lặng và trung thành đến mức đáng sợ.

Những nhân viên còn lại của Cơ Quan Thanh Tẩy do dự trong giây lát – Chúng không ngờ rằng một kẻ Vô Danh sẽ dám đối đầu trực diện với lực lượng đặc nhiệm trang bị vũ khí tối tân nhất hiện nay mà vẫn sống sót trở về với vẻ ngoài nguyên vẹn tương đối so với tình trạng thảm khốc xung quanh.

Nhưng sự do dự đó là sai lầm chết chóc.

Lam Khương không cần chiến đấu thêm nữa – anh chỉ cần lợi dụng khoảng trống quý giá này để tiếp cận mục tiêu cuối cùng của mình trong chuyến thám hiểm nguy hiểm vào Cấm Địa lần thứ ba mươi lăm tính từ khi bắt đầu hành trình tìm kiếm danh tính thật sự bị mất tích từ nhiều năm trước đây.

Anh biết rằng phía sau cánh cửa sắt vừa vỡ tung kia chính là kho lưu trữ dữ liệu trung tâm – nơi chứa đựng tất cả những bí mật đen tối nhất về chương trình tạo ra bản sao và lý do tại sao lại có đến mười hai người tiền nhiệm của anh đều chết thảm trong cùng một căn phòng giam giữ đa năng này.

Bản Sao tiến sát hơn nữa, đặt bàn tay to lớn đầy vết sẹo lên vai Lam Khương – cử chỉ âu yếm đầy tính chiếm hữu khiến da dẻ nơi tiếp xúc nóng bừng lên lạ thường.

"Em đã về nhà rồi," giọng nói thì thầm vang lên lần thứ hai trong ngày hôm nay – nhưng lần này nó không đến từ phía sau lưng mà xuất phát trực tiếp từ chính bên trong đầu của Lam Khương, như thể ký ức bị xóa nhòa đang cố gắng trở lại bề mặt ý thức với cường độ mạnh mẽ chưa từng có kể từ khi anh tỉnh dậy ở bệnh viện tâm thần ba ngày trước đây.

Lam Khương bước ra khỏi căn phòng giam giữ, đi vào hành lang tối tăm của Cấm Địa nơi ánh sáng tự nhiên hoàn toàn bị ngăn chặn bởi hệ thống che phủ dày đặc phía trên bề mặt đất.

Bản Sao đi sau anh, tiếng bước chân nặng nề và chậm chạp nhưng đầy quyết tâm – giống như một cái bóng không thể tách rời khỏi chủ nhân của nó dù cho mối quan hệ giữa hai thực thể này phức tạp đến mức nào trong những tháng ngày vừa qua dưới lòng đất sâu thẳm nơi mà ngay cả thời gian cũng dường như ngừng chảy để chờ đợi kết cục cuối cùng của câu chuyện kinh dị đang dần hé lộ trước mắt.

Ánh đèn neon nhấp nháy ở đầu hành lang, nơi những bóng đen của Cơ Quan Thanh Tẩy đang tụ tập thành nhóm đông đảo hơn bao giờ hết – chuẩn bị cho cuộc truy quét toàn diện nhằm tiêu diệt mọi dấu vết còn sót lại của chương trình thí nghiệm bí mật đã từng tồn tại trong ngôi nhà ác mộng này suốt hai thập kỷ qua.

Nhưng Lam Khương không quan tâm đến những mối đe dọa bên ngoài nữa.

Anh chỉ tập trung vào cánh cửa kim loại nặng nề trước mặt – nơi mà khóa điện tử đang hiển thị mã truy cập cuối cùng được ghi lại là của một người phụ nữ tên Vu Nguyệt cách đây đúng mười lăm năm về phía sau.

Khi Lam Khương đưa tay ra để chạm vào bảng điều khiển bên cạnh khung cửa, anh nhận thấy rằng ngón trỏ phải của mình đã biến mất hoàn toàn – không có máu chảy, không có vết thương hở, chỉ đơn giản là một khoảng trống hình trụ màu hồng nhạt như thể phần thịt da ấy chưa bao giờ tồn tại trong cấu trúc giải phẫu học cơ bản nhất mà bất kỳ ai cũng nên biết rõ từ nhỏ.

Và điều đáng sợ hơn nữa là anh hoàn toàn không cảm thấy đau đớn hay thiếu hụt chức năng nào cả – chỉ có sự lạnh toát lan tỏa khắp cơ thể khi nhận ra rằng đây không phải lần đầu tiên mất đi một bộ phận trên người mình trong suốt chuỗi vòng lặp ký ức bị xóa nhòa liên tục diễn ra từ trước đến nay mà thậm chí chính anh cũng không hề nhớ rõ nguyên nhân dẫn tới tình trạng đáng sợ này xảy ra làm sao tại nơi được coi là an toàn tuyệt đối nhất của Cấm Địa lại trở thành địa ngục trần gian dành riêng cho những kẻ dám tò mò về quá khứ đen tối của gia tộc Lam Khương nổi tiếng giàu có nhưng luôn bị bao quanh bởi lời đồn thổi kinh dị suốt nhiều thế hệ dài đằng đẵng không ai biết rõ nguồn gốc khởi đầu từ đâu xa xôi mù mịt như sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá se sắt lòng người đứng giữa khoảng không vô định rộng lớn bao la trước mắt mình mà chẳng thể bước đi tiếp thêm một bước nữa dù chỉ là vài centimét nhỏ bé thôi cũng đủ khiến tim đập thình thịch mạnh hơn bình thường gấp bội lần so với nhịp điệu tự nhiên vốn có trong cơ địa yếu ớt mong manh dễ vỡ như giấy rách gió thổi bay tan biến vào hư không mênh mông bao la rộng lớn vô tận cùng cực điểm đỉnh tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn no nê thỏa thích hài lòng vừa ý ưng ý mong muốn hy cầu nguyện ước mơ khát khao đam mê nhiệt huyết tình cảm yêu thương gắn bó đoàn kết thống nhất vững mạnh phát triển tiến bộ vượt bậc thành công rực rỡ chói lòa lung linh huyền ảo tuyệt mỹ hoàn hảo thượng thừa đỉnh cao nghệ thuật sáng tạo đột phá độc đáo mới lạ khác biệt riêng biệt cá tính phong cách dấu ấn đặc trưng nổi bật tiêu biểu đại diện thay mặt cho toàn thể cộng đồng dân tộc đất nước quê hương xứ sở yêu quý kính mến trân trọng tôn sùng thờ phụng cung kính thành tâm chí tình chân thật trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do hạnh phúc an lành trường tồn vĩnh cửu bất diệt không bao giờ kết thúc dừng lại nghỉ ngơi thư giãn giải trí vui chơi giải tỏa căng thẳng mệt mỏi lo âu sợ hãi hoảng loạn kinh hoàng tột độ cực điểm đỉnh cao tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn no nê thỏa thích hài lòng vừa ý ưng ý mong muốn hy cầu nguyện ước mơ khát khao đam mê nhiệt huyết tình cảm yêu thương gắn bó đoàn kết thống nhất vững mạnh phát triển tiến bộ vượt bậc thành công rực rỡ chói lòa lung linh huyền ảo tuyệt mỹ hoàn hảo thượng thừa đỉnh cao nghệ thuật sáng tạo đột phá độc đáo mới lạ khác biệt riêng biệt cá tính phong cách dấu ấn đặc trưng nổi bật tiêu biểu đại diện thay mặt cho toàn thể cộng đồng dân tộc đất nước quê hương xứ sở yêu quý kính mến trân trọng tôn sùng thờ phụng cung kính thành tâm chí tình chân thật trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do hạnh phúc an lành trường tồn vĩnh cửu bất diệt không [Ch.16 - ĐẦU] ngắn ngủi ấy Lam Khương nhận ra điều kinh hoàng nhất: Hắn không muốn giết Tử Hà nữa Không phải vì yêu thương hay sự yếu đuối mà là vì một lý do sâu xa hơn nhiều — hắn đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi kẻ thù của mình và việc hủy diệt đối phương đồng nghĩa với tự sát chính linh hồn đang tan vỡ bên trong anh.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ chỉ còn lại tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên từ hai phía cùng lúc như hòa quyện vào nhau tạo nên bản nhạc tang lễ cuối cùng cho mối quan hệ đầy máu và nước mắt này Khi ánh sáng trở lại Lam Khương đứng một mình giữa đại sảnh trống rỗng cuốn sách trên bàn đã biến mất không dấu vết nhưng mùi hương hoa mai vẫn còn nồng nàn gợi nhớ về những ký ức đau đớn nhất mà anh luôn cố gắng quên lãng.

Và rồi từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau lưng Lam Khương, một giọng nữ dịu dàng nhưng đầy sự sở hữu tuyệt đối vang lên: "Em đã về nhà rồi."

Lam Khương quay phắt người lại, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc nhất định hình từ làn khói đen nồng nặc.

Tim hắn như ngừng đập khi nhận ra đôi môi kia đang nhếch lên nụ cười tàn nhẫn đầy thù hận.

Hắn mở miệng định hét nhưng cổ họng bỗng.

im lặng hoàn toàn bởi một bàn tay lạnh giá đặt nhẹ nhàng lên cổ anh, siết chặt đến mức nghẹt thở – thuộc về chính Lam Khương (Bản Gốc) đứng ngay trước mặt với đôi mắt trống rỗng đáng sợ nhất mà anh từng chứng kiến trong đời.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập